Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Con gái yêu của ác ma - Chương 8

Chương 7.

Hồ tắm lớn như thế, bọt nước bắn tung tóe lên lúc Hỏa Nhã Hoan nhảy vào trong nước. Trên bờ một lớn một nhỏ cũng không quan tâm là nước không hề sâu, người bên trong không cần cứu mà nhảy xuống làm một màn anh hùng cứu mỹ nhân. Người đàn ông cứu cô gái, bé trai cứu bé gái, ôm người vừa thơm vừa mềm vào trong ngực đưa lên bờ. Lúc được vớt lên, toàn thân tiểu Dụ cứng ngắc không nhúc nhích, giống như một khối gỗ nằm ngửa trên bờ hồ tắm, môi mím chặt.

Hỏa Nhã Hoan thì ôm chặt cổ của Thượng Quan Lệ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể tiếp xúc với anh. Thân thể mềm mại cọ sát vào lồng ngực trần trụi của anh, khéo léo làm rơi khăn lông bên hông. Nhìn thấy “thứ đó” thì mặt đỏ lên như bị thiêu cháy. A, không được, không thể choáng váng, cô còn có kế hoạch phải tiến hành! “Khụ khụ khụ —— khụ khụ ——”. Hỏa Nhã Hoan nằm trong ngực anh, ra vẻ ho khan một vài tiếng sau đó thân thể mềm nhũn, con ngươi khép chặt giống như bị mất ý thức.

Thượng Quan Lệ nheo mắt lại, con ngươi đen lộ ra hoài nghi. “Ặc, có lẽ là chị ấy bị dọa ngất”. Định Duệ nghĩ cách nói thuyết phục. “Cô ấy biết bơi”. Anh nhíu mày, những giọt nước từ trên người anh nhỏ xuống người cô.

Thân thể mềm mại của thiếu nữ bởi vì sự kích thích này mà hơi run một cái, nhưng con mắt vẫn khép chặt, ngừng hô hấp. “Vậy chắc là hôn mê”. Ở đây chỉ có Định Duệ mới lên tiếng được, nó toát mồ hôi lạnh, cố gắng duy trì kế hoạch. Nhưng mà việc này khó quá! Ánh mắt của Thượng Quan Lệ rất lợi hại, nó không thể nói mà không lắp bắp, nhất là hiện giờ nó còn đang phải nói dối. Đến lúc lời nói dối bị vạch trần có phải nó sẽ bị ném vào trong hồ tắm, uống cho no nước tắm rồi mới được lên không?

“Ông chủ, chúng ta thử hô hấp nhân tạo xem sao?”. Định Duệ khuyên, định làm mẫu. Nó ngồi trên bờ hồ, lấy dũng khí cúi đầu dán miệng. Nhưng hai cánh môi còn chưa áp vào thì đột nhiên cô bé con mở mắt ra. “Hít!”. Tiểu Dụ hít một hơi, ngồi dậy.

“Duệ Duệ, không hít thở khó chịu quá”. Bé oán trách, cả người vẩy vẩy như con cún con, con mắt đáng thương nhìn Hỏa Nhã Hoan: “Chị Nhã Hoan, em không cần ăn bánh pút - đinh đâu, khó chịu lắm”. Rõ ràng là chị Nhã Hoan biết bơi mà, tại sao phải giả vờ là không? Từ hoài nghi biến thành khẳng định, tròng mắt đen nheo lại, ánh mắt nhìn người phạm tội. Tình huống không đúng! Chuồn thôi!

Thấy sự việc bị bại lộ, Định Duệ ôm Tiểu Dụ, không dám nói gì vội vàng chạy ra khỏi phòng tắm. Trong phòng tắm chỉ còn lại hai người, cô vẫn nằm trên nền gạch sứ, cảm thấy càng lúc càng lạnh. Cô len lén mở mắt, nhìn thấy mặt anh đang xanh mét. “Vẫn chưa chịu dậy sao?”. Anh nhìn thẳng vào cô, vạch trần ý đồ nhỏ của cô.

“Đứng dậy thì đứng dậy chứ sao!”. Cô mạnh miệng đứng dậy, gương mặt tức giận. Đáng ghét! Cô muốn giả bộ chết chìm anh cũng muốn phá không làm hô hấp nhân tạo cho cô. Thịt đưa tới miệng còn không ăn, anh ấy có bị làm sao không? Cô than thở không hiểu tại sao mình lại thích cái người này. Thời tiết khá lạnh mà cô còn giả vờ chết đuối, giờ toàn thân ướt đẫm, đôi môi cánh sen cũng hơi trắng. “Ắt xì”. Cô xoa xoa cái mũi, lạnh run cầm cập. Đột nhiên cả người bị ôm lên, da thịt mềm mại lành lạnh tiếp xúc với cơ bắp ấm áp rắn chắc của anh, nhiệt độ làm cô thoải mái thở dài.

Thượng Quan Lệ xách cô như xách gà con, đi ra khỏi phòng tắm. “Anh đang đi đâu vậy?”. Cô ngẩng đầu lên hỏi anh. “Phòng ngủ của em”.

“Em vẫn ngủ ở phòng của chúng ta”. Cô nói sau đó thả lỏng toàn thân để anh ôm. Của chúng ta.... Ba chữ đơn giản nhưng lại làm cho anh xúc động, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua...

Trong phòng ngủ không có bất kì sự thay đổi nào, trên giường vẫn đặt hai cái gối giống như là anh vẫn đang ở đây chưa đi đâu cả. Cô cố chấp duy trì trạng thái như thế để chờ anh trở về, cố ý lấy lòng anh. Thượng Quan Lệ không nói gì, đặt cô lên giường, đôi tay ngăm đen đặt lên quần áo ướt đẫm của cô cởi nút áo. Anh đang cởi quần áo cho cô?!!

“Anh đang làm cái gì?”. Cô hồ nghi hỏi, cố gắng để đôi môi đỏ không nhếch lên. Sao rồi? Anh đã nghĩ thông suốt rồi phải không? “Thay quần áo cho em”. Giọng nói lạnh lùng nhưng động tác lại rất dịu dàng. “Chỉ cần cởi thôi không cần mặc vào đâu”. Cô nhỏ giọng nói, đôi má đỏ lên, hơi xấu hổ.

Anh nhìn nàng, vẫn không ngừng tay. “Vết thương đạn bắn ở chỗ nào?”. Anh hỏi, từ từ cởi quần áo cô ra. Khóe môi rủ xuống. Haizz, anh chỉ lo cho vết thương đạn bắn của cô, sợ cô không thay quần áo tốt nên mới nhân nhượng với cô.

“A, ở ngực”. Cô trả lời rồi cởi áo ngoài ra, nửa người trên chỉ còn lại cái áo ngực viền ren. Không khí lạnh làm cô run rẩy, một chiếc khăn lông ấm áp được phủ lên người cô, ngăn cái lạnh và lau những giọt nước trên người cô. Loại cảm giác ấm áp quen thuộc này trừ mẹ cô ra thì cũng chỉ có anh, chỉ có anh mới mang lại cho cô cảm giác đó. Bàn tay ngăm đen đên trước ngực cô, động tác cứng ngắc. trên da thịt trắng mịn có một nơi được băng trắng, trên băng gạc có vết máu loang ra.

“Em dám làm ướt miệng vết thương?”. Anh gầm gừ. A, cô không cố ý, màng nhĩ bị anh gầm hơi đau: “Em —— em quên mất”. Cô muốn dùng sắc dụ anh nên quên mất vết thương trên người. “Trong ngăn kéo có cao bôi của anh Y Sênh để lại, em bôi thuốc lên là được”. Cô cúi người xin tha thứ. Thượng Quan Lệ trừng mắt nhìn cô một lúc, ánh mắt sắc bén nổi lên tia kì quái rồi sau đó mới xoay người đi lấy thuốc.

Cô cầm khăn lông lau tóc, cái đầu nhỏ vẫn nghĩ ngợi cách trì hoãn thời gian làm tăng cơ hội hai người ở chung. Sau lưng đột nhiên vang lên tiếp “Bộp”. Cô sợ hết hồn suýt ngã xuống đệm. Hỏa Nhã Hoan vội vàng quay đầu thấy tay Thượng Quan Lệ nắm thành quyền dùng sức đấm vào cạnh bàn, bởi vì dùng sức nên tay chảy máu.

“Anh làm cái gì vậy?”. Cô kêu lên một tiếng ném khăn lông, chạy đến cạnh anh nâng bàn tay lên nhìn. Trời ơi, máu chảy nhiều thế này, chắc chắn là rất đau. Cô không nghĩ ngợi mà đưa bàn tay anh lên môi mút máu, môi lưỡi quét qua vết thương, tay chân thì luống cuống tìm băng để băng cho anh. Không biết có phải ảo giác hay không nhưng cô có cảm giác thân hình cao lớn của anh hơi run rẩy.

“Anh có đau không?”. Cô cầm tay, nhẹ nhàng thổi vết thương hi vọng có thể làm nó đỡ đau. Anh mím chặt môi, ánh mắt âm trầm, nhìn chằm chằm người trước mặt, trong mứt ngọn lửa giận đang bùng lên. “Anh đang tức giận?”. Tức giận nên đấm bàn cho hả giận?

“Phải”. Con mắt trong suốt sáng lên. “Tại sao?”. Cô hỏi. Có phải anh giận vì vết thương của cô không?

Thượng Quan Lệ không nói lời nào, rút bàn tay ra, lấy ngón cái xoa vết máu bên môi cô rồi xoay người trở về giường. “Này, sao anh không nói gì, mau trả lời em”. Cô nhắm mắt theo đuôi, bám lấy anh, đi phía sau anh, nhất định không rời khỏi anh nữa. Anh mở lọ thuốc cao ra, sắc mặt vẫn khó coi. Trong lòng cũng bớt tức giận, một nửa anh tức thuộc hạ không thể bảo vệ cô để cho cô bị đạn bắn, nửa kia anh giận mình để cho cô phải chịu sự nguy hiểm đó. Lúc anh nhìn thấy vết thương của cô thì suýt nữa anh mất lý trí hận không thể đưa toàn bộ người của Flores về huyết tế.

Tại sao lý trí của anh mỗi lần cô gặp chuyện thì đều không còn giữ được? Cô chỉ là con cờ của anh —— người đi cờ bị con cờ ảnh hưởng đến lí trí thì bàn cờ này làm sao có thể đi tiếp được?. “Đến đây”. Anh ra lệnh, mày chíu lại. Cô ngoan ngoãn ngồi xuống, chờ anh kiểm tra băng gạc.

“Em ngồi xuống rồi anh phải nói cho em biết tại sao anh tức giận”. Cô lại gần, da thịt nhẵn mịn, nửa người trên chỉ mặc chiếc áo ren, lộ ra sự hấp dẫn thuần khiết. “Không cò kè mặc cả”. Anh cảnh cáo, chăm chú nhìn vết thương của cô. Ngón tay lấy một ít thuôc cao bôi lên vết thương của cô, động tác của anh rất nhẹ, rất chậm chỉ sợ làm đau cô, vết thương hơi sưng đỏ.

“Có đau không?”. Anh hỏi, hít thở không ổn vì cảnh đẹp trước mắt. Áo lót ren rất mỏng đỡ hai bên mềm mại rất tròn, mà vết thương lại ở giữa, hơi sưng, nhìn làm người ta kinh sợ. “Không —— sẽ không ——”. Cô thở khẽ, âm thanh như đang rên rỉ, toàn thân cũng hơi hồng hồng, nhớ đến đêm của ba năm trước, lại càng làm cô không thể thở được.

Có phải do suy nghĩ của nàng rất xấu không? Mà chỉ cần động tác đơn giản như vậy cũng làm toàn thân cô nóng lên, hai chân nhũn ra. “Đạn có găm vào người không?”. Thượng Quan Lệ hít sâu, cảm xúc khi tiếp xúc với da thịt mềm mại còn vương ở đầu ngón tay, nắm đấm thả thỏng ra. “A!”. Cô hô nhỏ, vừa thẹn thùng vừa sợ hãi.

Không hiểu may mắn thế nào mà lúc ngón tay anh trợt ra lại quét qua đỉnh mềm mại của cô, ngay lập tức viên mềm mại đó đứng thẳng lên sau lớp vải ren, cho dù cách một lớp vải nhưng hình dáng đáng yêu vẫn có thể thấy rõ ràng. Thân thể hai người cũng chấn động vì sự tiếp xúc bất ngờ này. Không khí mập mờ tràn khắp bốn phía, ánh mắt của hai người cũng phủ sương mù. Ánh mắt của anh sắp thiêu đốt cô rồi, ánh mắt đó cô đã từng được thấy một lần. Khi đó, trên trán anh lấm tấm mồ hôi, hai người đều trần trụi, hai chân của cô vòng bên hông của anh, lúc đó là do cô cố ý, không thể sánh với sự trùng hợp này, không khí căng thẳng, cả người cô đều nóng lên. Con ngươi đen lóe sáng nhìn chằm chằm vào cô, môi mỏng chậm rãi đến gần, hơi thở phả lên da thịt của anh.

Hỏa Nhã Hoan ngẩng lên, môi mỏng khẽ nhếch đợi nụ hôn của anh. Môi mỏng tiến sát đến, cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh, đôi tay nắm chặt gấu váy, run rẩy không ngừng —— Thượng Quan Lệ cúi đầu, nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh đẹp khẽ run rẩy, đầu ngón tay khé di chuyển ở nơi mềm mại đó, cô càng run... “Mặc quần áo vào không thì cảm lạnh bây giờ”. Ở khắc cuối cùng lý trí đã kéo anh lại, anh lạnh lùng ra lệnh rồi xoay người sang chỗ khác không nhìn cô. Chỉ có ánh sáng trong con ngươi lộ ra ngọn lửa tình dục... Chụt chụt chụt.

Cô bất đắc dĩ dẩu môi hôn ra tiếng, ít nhất có còn hơn không. Khóe mắt liếc một cái thấy anh định ra khỏi phòng thì cô vội vàng mở miệng. “Này, em cũng muốn tham gia buổi đấu giá”. Cô vừa nói vừa cầm cái chăn che kín người. Dù sao thì anh cũng không hứng thú, cô nên bao chặt người lại không thì lại ốm mất, vậy thì không thể bù được. “Không được”. Anh vẫn cự tuyệt theo lẽ thường.

Cô không từ bỏ ý định hỏi: “Tại sao?”. “Em không thể gặp mặt người của tập đoàn Ngụy Phương”. Lần này anh thậm chí còn không quay đầu lại nhìn cô. “Là tạm thời không thể hay là vĩnh viễn không thể? Anh nghĩ là chưa đến lúc hay là đã thay đổi chủ ý?”.

Cô nắm chặt quả đấm, nhìn chằm chằm vào tấm lưng rộng rãi của anh. Thượng Quan Lệ không nói gì nhưng nghe được trong lời nói có một lớp ý nghĩa khác, xoay người lại nhìn cô. “Anh định gả em cho anh trai cùng cha khác mẹ phải không?”. Cô bình tĩnh hỏi, nửa quỳ trên giường nhìn anh, trông rất vô tội. Biết anh đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh bị dọa trợn mắt há mồm nghe cô nói không khác gì bom nguyên tử oanh tạc Hiroshima.

Bên trong căn phòng vắng vẻ, Thượng Quan Lệ nhìn nàng chằm chằm, con ngươi đen lộ vẻ khiếp sợ. “Em biết?”. Lần đầu tiên anh không thể suy nghĩ được gì, cả người cứng ngắc. “Em biết rõ”. Hỏa Nhã Hoan gật đầu nhìn anh.

Thượng Quan Lệ sải bước đi tới, tay giữ chặt cằm cô nhìn thẳng trong mắt cô. “Em biết bao nhiêu?”. Anh nghiến răng hỏi. “Toàn bộ”. m thanh nho nhỏ vang lên có chút chột dạ, hít sâu một hơi mới nói tiếp. “Ngày sinh nhật mười lăm tuổi của em, Mị Nhi đã nói tất cả cho em biết bao gồm mục đích nhận nuôi em và cả tính toán của anh”.

Biết tâm ý của cô nên Thượng Quan Mị để cho cô tự phán đoán và lựa chọn. Người mẹ đã mất sớm của cô là người tình của chủ tịch tập đoàn Ngụy Phương. Người đàn ông đã vứt bỏ mẹ con cô cũng là hung thủ đã giết chết cha mẹ của anh em Thượng Quan Lệ. Cẩn thận xem xét thì rất đơn giản, cô là con của kẻ thù của anh.

Thượng Quan Lệ nhân nuôi cô vì huyết thống của cô. Anh muốn dạy dỗ cô thành một danh môn thục nữ hoàn hảo, cho cô một bối cảnh hùng hậu, cô sẽ lấy thân phận con gái nuôi của Tổng giám đốc tập đoàn “Tuyệt thế” gả vào tập đoàn Ngụy Phương. Với thân phận và sự xinh đẹp của cô thì người của tập đoàn Ngụy Phương chắc chắn sẽ không từ chối. Kế hoạch cuối cùng của anh là tuyên bố việc loạn luân này ra, cho kẻ thù một kích trí mạng. Kế hoạch báo thù này kín đáo mà lại ác. Cô đã suy nghĩ rất lâu biết anh nhất định là hân đến cực điểm, khi còn nhỏ trong lòng đã bị thương tổn nghiêm trọng nên mới nghĩ ra phương pháp như thế.

Đối với người cha kia cô càng đau lòng cho Thượng Quan Lệ. Sau khi biết sự thật cô đã vùi mình trong chăn khóc ba ngày, phần lớn là vì sự thù hận của anh mà khóc, phần còn lại là vì cô bị anh thiết kế nên khóc. Ba ngày sau cô ra khỏi phòng, đã có quyết định của mình. “Cô ấy nói nếu như em muốn rời đi thì cô ấy sẽ giúp em, còn nếu em quyết định ở lại thì cô ấy cũng sẽ giúp em”, giúp em đến được với anh. Trong lòng cô bổ sung câu đó nhưng không nói ra, những lời đó sẽ làm anh nổi giận.

“Anh muốn giết nó!”. Ầm ầm ầm, tức giận cực độ. “Không thể”. Hỏa Nhã Hoan lắc đầu. “Tại sao không thể?”.

“Bởi vì có rất nhiều người đang xếp hàng”. Những người khác không nói nhưng những người ở Flores nhất định rất muốn đưa Thượng Quan Mị thăm Tây Thiên. “Tại sao em còn ở lại?”. Tại sao cô nghe được kế hoạch ác độc như thế cô không rời đi? Anh là ma quỷ muốn đẩy cô vào trong địa ngục, tại sao cô còn quấn lấy anh, còn muốn đi theo anh? “Chỉ vì anh thôi”. Câu trả lời của cô rất đơn giản, như là chuyện rất đương nhiên.

Thượng Quan Lệ không thở nổi, sắc mặt trắng bệch, thân hình cao lướn hơi lung lay. “Em biết rõ, anh chỉ lợi dụng em”. Cô vội đến đỡ anh ngồi xuống giường, sợ anh bị dọa ngất đi. “Em vẫn biết mà!”. Biết thì biết nhưng đừng mong cô sẽ ngoan ngoan chịu sắp đặt. “Tại sao anh không nghĩ đụng vào em, làm cho em lớn bụng rồi gả em đi càng làm họ chịu đả kích lớn hơn sao?”. Cô còn đề nghị thêm.

“Em nói cái gì?”. Gầm lên, đôi tay vò vò mái tóc đen, anh bị cô làm loạn hết rồi. Anh không ngờ rằng cô sẽ biết chuyện, càng không ngờ rằng cô biết mọi chuyện nhưng vẫn ở lại, dùng cách đơn thuần nhất để bày tỏ tình yêu thuần khiết của mình. Anh cũng không thể ngờ đến bây giờ anh không thể chắp tay nhường cô cho người ta được. Chỉ cần nghĩ cô sẽ thuộc về một người đàn ông khác là anh đã muốn giết người rồi.

Giữ thân cho cô chỉ là cái cớ, trên thực tế chỉ có anh biết rõ, anh không muốn làm tổn thương cô. Bất tri bất giác trái tim anh đã bị hãm sâu như thế, con cờ kia có ý thức, biết được kế hoạch của anh, còn dùng đôi mắt vô tội kia hành hạ anh nhiều năm. “A, anh thấy không tốt sao? Em chỉ muốn giúp anh thôi”. Cô hơi cúi đầu, giấu nụ cười.

Hì hì, nói thì nói thế... nhưng mà với tính cách của anh, nếu như anh ăn cô thì chắc chắn sẽ không cam lòng để cô đi. Nếu như anh muốn bỏ thì ba năm trước anh đã ăn cô rồi làm gì còn chạy đến nước ngoài. “Anh không quan tâm đến em à?”. Cô kéo kéo ống tay áo của anh, bộ dạng đáng thương uất ức hỏi. “Đáng chết”. Thượng Quan Lệ mắng, hất tay cô ra, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi phòng ngủ.

Đây đúng là kỳ quan của thế kỉ, có lẽ lời đồn đại bên trong “Tuyệt thế” có vài phần sự thật, anh đúng là hèn nhát, bị cô gái nhỏ dọa chạy mấy lần. “Còn trốn? Thượng Quan Lệ anh thử trốn xem”. Hỏa Nhã Hoan hô lên, nắm chặt quả đấm nhỏ, cả người giận phát run. Cô cũng không đuổi theo mà ngồi trên giường nhheo mắt lại. Một lúc sau khóe miệng giương lên, bộ dáng kia có mấy phần giống với Thượng Quan Mị, hơi tà ác làm người ta run sợ.

Xem ra, không sử dụng biện pháp mạnh không được!.