Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Con gái yêu của ác ma - Chương 9

Chương 8.

Trong phòng sách tràn ngập mùi rượu, sắc mặt Thượng Quan Lệ tái xanh, lại uống một ngụm đầy rượu, trên đất toán loạn nhiều bình rượu không. Anh sai lầm rồi, kế hoạch báo thù này không thể. Anh luôn lãnh khóc vô tình nhưng cô cũng đã dùng mấy năm, mấy năm nay như nước chảy đá mòn, bóng hình yểu điệu đó đã thấm vào lòng anh, muốn bỏ đi nhưng không thể. Cô là một giải thưởng lớn khó cầu, tại sao anh phải chắp tay nhường cho người ta?

Đáng chết, anh nên làm gì với cô bây giờ? Cửa bị đẩy ra, bóng dáng cao lớn xuất hiện, Mắt Bạc cười không hề cố kỵ. “Say rượu sẽ rất dễ hỏng việc”. Nói thế nhưng lại rót đầy một ly rượu, cố ý muốn cho hắn say hơn một chút.

“Anh biết mọi chuyện?”. Thượng Quan Lệ cười lạnh, để ly rượu xuống liếc nhìn trí giả. “Sau khi mọi chuyện xảy ra Nhã Hoan tiểu thư đã đến gặp Thượng Quan Mị bàn bạc, mà Thượng Quan Lệ đã mở cuộc họp tiếp thu ý kiến quần chúng về vấn đề này”. Trí giả chậm rãi nói. “Có những ai biết nguyên nhân ba năm trước tôi rời khỏi đây?”. Anh nheo mắt lại.

“Anh nên hỏi, còn có ai không biết chuyện đó”. Mắt Bạc cười đậm hơn. Thượng Quan Lệ khẽ nguyền rủa, rất ngứa tay muốn bóp chết Thượng Quan Mị. Có lẽ chuyện ba năm trước anh say rượu suýt nữa ăn Hỏa Nhã Hoan đã thành chủ đề nói xấu anh rồi. Hỏa Nhã Hoan rất thông minh biết là phải bàn bạc với Thượng Quan Lệ, hai người này cùng liên thủ thì có thể đẩy một người đàn ông vào địa ngục được.

Trí giả rút gia một tấm thiệp rất đẹp, đặt lên mặt bàn. “Đây là cái gì?”. Thượng Quan Lệ nhíu mày. “Thiệp mời”.

“Vứt đi”. Dù là ông trời kết hôn thì anh cũng không đi. “Tiệc cưới này anh không thể không đi”. Trí giả ung dung nói, mở thiệp mời ra. “Của ai?”.

“Là đám cưới của Hỏa Nhã hoan tiểu thư và người thừa kế tập đoàn Ngụy Phương”. Trí giả nhếch miệng nhìn ông chủ. “Cô ấy vì muốn giúp anh, làm theo kế hoạch của anh gả cho anh trai cùng cha khác mẹ của cô ấy. Xong hôn lễ này thì kế hoạch báo thù của anh đã thành công rồi”. Anh ta bình tĩnh nói. “Rắc” một tiếng, ly rượu bị bóp vỡ. Sắc mặt của Thượng Quan Lệ xanh mét chuyển sang xám ngoét, toàn thân căng thẳng. Hôn lễ??!! Hóa ra thừa dịp anh sang Châu u cô đã tự chủ trương làm tất cả mọi chuyện, tự mình kết thân với tập đoàn Ngụy Phương, thậm chí còn tổ chức cả hôn lễ, hôm nay gửi cả thiệp mừng đến. Anh là người giám hộ vậy mà anh là người cuối cùng được biết chuyện này!

“Cô ấy nói đây là một việc vui”. Trí giả mỉm cười. Vui mừng? Gọi là kinh sợ cũng không sai đâu? Anh bị cô dọa mất nửa cái mạng rồi. “Gọi cô ấy đến đây!”.

“Có lẽ là khó khăn rồi”. Trí giả vừa nói vừa đẩy thiệp mừng đến trước mặt Thượng Quan Lệ: “Hôn lễ được cử hành vào tối nay, cô ấy đã đến nơi rồi, nếu như anh nhanh một chút có thể đến để uống rượu mừng của cô ấy”. Cuối cùng còn đổ thêm dầu vào lửa. “Có cần chuẩn bị xe cho ngài không?”. Còn chưa nói xong thì ghế da đã bị đạp bay, Thượng Quan Lệ dùng tốc độ nhanh nhất rời đi, ngay cả cửa lớn cũng bị đá văng đập vào tường. Trí giả mỉm cười đi đến trước cửa sổ nhìn thấy Thượng Quan Lệ lái xe đi muốn cướp người mình yêu về.

Đúng là liều thuốc mạnh của Hỏa Nhã Hoan đã có tác dụng, ép anh đưa ra quyết định, nếu như việc này thành công thì kịch vui cũng không có rồi. Tiếng chuông nhẹ nhàng vang lên, chú mèo Ba Tư trắng như tuyết bước vào phòng ngồi trên cửa sổ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. “Meo meo”. Nó nhìn trí giả nhỏ giọng kêu giống như đang oán trách.

Trí giả ôm nó vào lòng, đôi tay khẽ vuốt. “Đừng nóng vội, chủ nhân của mày sẽ về sớm thôi”. Anh nói với con mèo. Sau khi gây ra vụ việc đó Ma Nữ lại chuẩn bị bước kế tiếp. Không đạt được mục đích thì cô ấy sẽ không bỏ qua.

Chúa phù hộ cho người đàn ông bị cô ấy nhìn trúng. Trong căn phòng cao nhất của khách sạn, phòng nghỉ ngơi của cô dâu, cảnh trí u nhã, thiết bị xa xỉ, có thể nhìn được toàn cảnh thành phố. Cô nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, cô mặc chiếc váy tơ lụa, tóc đen mềm mãi xõa trên vai, lễ phục tân nương đặt trên giường, không mở cả hộp ra.

“Nếu như lão đại không đến thì sao?”. Thần Du ngồi trên ghế sofa, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, rất khần trương. “Anh ấy sẽ đến”. Môi mỏng cong lên cười giảo hoạt. “Anh nói là nếu như lão đại không đến?”. Anh xoa xoa mồ hôi lạnh, chỉ sợ lại bị Thượng Quan Lệ bắt được lần nữa.

“Nếu như anh ấy không đến thì em sẽ gả, cho anh ấy tức chết luôn”. Cô bình tĩnh nói, xoay người lại, nụ cười trên mặt rạng rỡ. “Em học được những cái này ở chỗ nào vậy?”. Thần Du run rẩy lo lắng nhìn cô. Anh nhớ là hồi nhỏ Nhã Hoan rất đang yêu mà! Chẳng lẽ con gái khi lớn lên sẽ trở nên xấu xa sao? Cô cười không đáp, đến trước bàn trang điểm cầm vòng ngọc lên vuốt vuốt.

“Nhưng mà tập đoàn Ngụy Phương cũng đồng ý tổ chức hôn lễ này trong bí mật, số người được mời đến rất ít, có vài người đến tham gia, nhưng tất cả đều không biết cô dâu là con gái nhà ai”. Thần Du sờ sờ cằm. Tập đoàn Ngụy Phương làm trong giới đấu giá đã lâu nhưng không thể sánh được với Tuyệt Thế, năm nay người thừa kế cũng đã làm được một số việc nhưng kinh doanh vẫn không khởi sắc. “Bọn họ rất nguyện ý phối hợp”. Cô cầm bó hoa cô dâu rút ra một nhánh hoa hồng.

Cô đã nói với bọn họ hôn lễ phải được cử hành bí mật, khách mời cũng hạn chế. Mặc dù điều kiện của cô hơi quái lạ nhưng bọn họ thấy núi vàng núi bạc sắp vào nhà nên đều toét miệng đồng ý, cố gắng chuẩn bị. “Hừ, tất nhiên là phải đồng ý rồi, đối với bọn họ em đúng là một món quà lớn mà ông trời tặng, chủ tịch tập đoàn Ngụy Phương còn phải nhảy cẫng trên giường bệnh kéo con trai khấu tạ tổ tông ấy chứ”. Thần Du hừ lạnh. Vài chục năm trước tập đoàn Ngụy Phương cũng nổi tiếng ở trên thương trường Châu u nhưng nổi danh là hung ác làm rất nhiều chuyện xấu. Hôm nay ông ta đã già yếu, báo ứng đã đến, cả thân thể và sự nghiệp đều muốn đổ bể.

“Cũng có vài người rất mong đợi hôn lễ này”. Cô nhún nhún vai bộ dạng ưu nhã, nhưng mà mười ngón tay nắm chặt hoa cô dâu đã tiết lộ sự khẩn trương của cô. Nếu như Thượng Quan Lệ không đến thì cô sẽ rất tuyệt vọng. Điều đó có nghĩa là tình yêu của cô đã chảy theo dòng nước, anh lựa chọn báo thù mà không chọn cô. Bàn tay nhỏ bé nắm chặt, nhíu mày.

Hừ, nếu như anh không đến thì dù có hóa thành quỷ cô cũng không bỏ qua cho anh. Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại đang tính toán việc xấu nên nhìn cũng đằng đằng sát khí, không hề tương xứng với phong cách mềm mại thường ngày của cô. Thần Du bĩu môi nhảy lên đi ra cửa. Vẻ mặt của Nhã Hoan càng ngày càng giống với Ma Nữ làm cho anh ta lạnh sống lưng.

“Anh phải đi trước đây, nếu để cho lão đại thấy anh đang ở đây, để cho anh ấy biết quỷ kế này anh cũng có ——”. m thanh dừng lại chuyển thành thở dốc: “Lão, lão, lão, lão——” mãi không thể nói nốt. Chết tiệt! Sao anh lại đen đủi như vậy, luôn bị bắt tại chỗ!

Cửa mở ra, Thượng Quan Lệ tiến vào, tóc đen rối bời, con ngươi nhìn chằm chằm vào Hỏa Nhã Hoan, ánh mắt sắc bén hơn dao. Trên trán gân xanh đang nổi lên, quả đấm siết chặt đến nỗi nghe được tiếng “răng rắc”, có thể bóp chết những kẻ nào xui xẻo. “Ặc, lão đại, chú rể đâu rồi?”. Thần Du nhỏ giọng hỏi, đi về phía cửa ra. “Hắn ta sẽ không đến”. Thượng Quan Lệ lạnh lùng nói.

Chú rể đang bị trói gô ở tầng dưới của khách sạn, kêu rên, sợ sắp tè ra quần vì mắc chứng sợ độ cao. Hắn ta nghĩ vỡ đầu cũng không hiểu rốt cuộc thì hắn đã làm gì sai, cô dâu xinh đẹp hắn ta còn chưa được động vào thì đã bị bố vợ tập kích, trói gô hắn ta lại treo ngoài cửa sổ. “Cút”. Lệnh còn đơn giản hơn so với ba năm trước, tâm tình của Thượng Quan Lệ cũng ác liệt hơn.

Thần Du gật đầu như băm tỏi, lập tức chạy ra khỏi phòng. “Anh đã đến rồi”. Cô đi lên phía trước, cười rạng rỡ, trong lòng thì thở phào nhẹ nhõm nhưng cô vẫn không yếu thế, vở kịch này còn chưa diễn xong đâu! “Trở về”. Anh nghiến răng nói, sắc mặt dữ tợn.

“Không”. Cô cầm phấn lên nhẹ nhàng trang điểm. Từ trong gương nhìn ra có thể thấy gương mặt anh xanh mét dọa người. Nhưng mà thấy sắc mặt của anh khó coi cô lại rất vui vẻ, môi vì nén cười mà run rẩy. “Không nên càn quấy nữa!”. Anh gầm lên, cầm cổ tay cô, tròng mắt đen tóe ra lửa giận.

Hộp phấn rơi trên mặt đất lăn hai vòng, bị Thượng Quan Lệ nhẫm bẹp. Cô ngẩng đầu lên, bàn tay bị anh cầm, thân thể mềm mại lảo đảo ngã vào người anh. “Anh đang làm gì thế? Anh muốn báo thù thì em hoàn thành tâm nguyện cho anh, giúp anh báo thù”. Cô nhẹ nhàng nói, trong mắt chớp chớp.

Mấy câu đơn giản nhưng cũng làm cho lửa giận tăng lên. “Anh muốn đổi ý”. Anh nghiến răng nói, từng câu từng chữ như rặn ra, kéo cô về phía cửa. “Anh tạm thay đổi sao? Vậy thì em sẽ không về với anh, anh vẫn sẽ tìm thời cơ thích hợp gả em đi”.

Cô nắm chặt hoa cô dâu, lộ ra con mắt vô tội: “Mị Nhi nói, đó là mục đích thực sự mà anh nhận nuôi em”. “Đủ rồi! Trở về cho anh”. m thanh gầm thét muốn bay nóc nhà. Ánh mắt giận dữ, gầm thét, khác hắn người trấn định gặp nguy không loạn.

“Anh cứ bình tĩnh một chút, em muốn giúp anh mà... anh đừng nóng giận”. Cô cố gắng đứng tại chỗ không để anh kéo đi. “Anh rất tỉnh táo”. Anh lại gầm lên. “Như vậy là tỉnh táo sao?”. Con mắt trong suốt trừng lớn.

Rồng phun lửa: “Lúc anh tỉnh táo là như vậy”. Cô cắn môi biết nếu như cô bật cười lúc này thì chỉ như lửa đổ thêm dầu mà thôi. Hít sâu một hơi điều chỉnh vẻ mặt, điều chỉnh nước mắt (o.O), làm tăng thêm sự đáng thương.

“Anh kích động làm gì? Cứ gả em đi, dù sao thì anh cũng không cần em”. Cô nắm chặt đóa hoa cô dâu, tim đập mạnh, thành hay bại là ở lúc này. Anh nhìn cô chằm chằm không nói gì, con mắt đen trầm tư, mày nhíu chặt. Tim cô đập càng lúc càng nhanh, như muốn rơi ra ngoài, bàn tay thấm mồ hôi, bó hoa cũng sắp bị nắm gãy.

Rốt cuộc thì Thượng Quan Lệ có muốn cô hay không? Từ sau khi mẹ chết cô không có người thân cũng không có nhà. Những năm nay là do Thượng Quan Lệ cho cô nhà, cho cô người thân. Nhưng nếu như anh không cần cô thì cô có thể đi đâu đây? Tròng mắt đen khép chặt không mở ra, thân hình anh cứng ngắc như bức tượng, không nói gì.

Anh không cần cô sao? Hỏa Nhã Hoan đau lòng, nước mắt như trân châu rơi xuống. Cô xoay người sang chỗ khác, đôi tay xoa xoa nhưng không thể ngăn những giọt nước mắt. Nước mắt của cô như châm ngòi trong lòng anh. Lửa giận trong con ngươi biến mất.

“Đáng chết! Ai bảo là anh không cần em”. Thượng Quan Lệ nói to, con ngươi đen lóe sáng: “Em là của anh! Chỉ có thể là của anh thôi!”. Anh cầm hai vai áp cô vào ngực anh, như muốn cô hòa vào người anh. Anh đổi ý, mưu kế và thù hận không cần, anh chỉ muốn cô, chắc chắn sẽ không chắp tay cho người khác. “Anh sẽ không đẩy em ra ngoài?”. Cô thận trọng hỏi.

“Không!”. Kiên quyết trả lời. “Không bao giờ không quan tâm em?”. Cô lại hỏi. “Sẽ không!”. Lần này khẳng định.

“Trời ơi! Em còn tưởng anh là tên đần độn sẽ không bao giờ nói”. Tảng đá trong lòng rơi xuống cô vừa khóc vừa cười nhào vào lòng Thượng Quan Lệ. Cô vịn cổ anh, hai chân vòng chắc lấy hông anh “chụt chụt chụt” hôn lên môi mỏng. Anh chính là người thân của cô, ngực của anh chính là nhà của cô (=”=) “Đời này kiếp này anh sẽ không để em thoát khỏi anh, em là người của anh”. Thượng Quan Lệ nắm chặt eo nhỏ của cô, nói nhỏ bên môi. Thì ra nếu bỏ thù hận sang một bên, anh lại khát vọng có được cô như vậy.

[ bỏ qua n từ] Nằm trong lòng Thượng Quan Lệ cô an tâm ngủ, mệt mỏi không làm gì được, nhưng môi mỏng đã cong lên. Rốt cuộc thì cô đã biết những người phụ nữ kia “Không được” cái gì.

.