Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Con Sóng Thứ Bảy - Chương 11

Chương mười một

. . Hôm sau

Chủ đề: Đề nghị của anh! Chào em, Emmi yêu quý. Anh mời em một đề nghị cho chương trình ảo của một tuần rưỡi sắp tới: mỗi ngày mỗi bên được đặt cho bên kia một câu hỏi và phải cho bên kia một câu trả lời. Đồng ý không? 20 phút sau

Trả lời: Anh nghĩ ra cái trò quẩn này bao giờ thế, bạn hiền? 3 phút sau

Trả lời: Đó là câu hỏi hôm nay của em hả, bạn hiền? 5 phút sau

Trả lời: Gượm đã, Leo, em chưa nói là đã đồng ý. Anh biết đấy, em thích trò chơi, nếu không thì em đã không ngồi hai năm nay trước màn hình. Nhưng trò này chưa được nghĩ cho chín. Ví dụ, ta làm gì khi câu trả lời của anh gửi em lại gây ra một câu hỏi ngược lại? 1 phút sau

Trả lời: Thì em sẽ đặt câu hỏi ấy cho hôm sau. 50 giây sau

Trả lời: Thế thì không công bằng! Anh chỉ muốn thời gian giữa em và “Pam” trôi đi nhanh hơn, để những đối thoại cuối cùng được ghi vào nhật ký chóng hết. 40 giây sau

Trả lời: Xin lỗi, Emmi. Nhưng cuộc chơi như thế đó. Anh biết chắc chắn, vì anh đã phát minh ra nó. Mình bắt đầu nhé. 1 phút sau

Trả lời: Từ từ. Không được phép trả lời câu hỏi à? 50 giây sau

Trả lời: Không, không được gọi là không trả lời! Cùng lắm là trả lời kiểu đánh trống lảng. 30 giây sau

Trả lời: Thế thì lợi thế thuộc về anh, anh đã tập từ 25 tháng nay rồi. 40 giây sau

Trả lời: Emmi thân mến, mình bắt đầu nhé? 30 giây sau

Trả lời: Nếu em không đồng ý thì sao? 2 phút sau

Trả lời: Thì e-mail này đồng thời là câu hỏi và câu trả lời của em hôm nay. Mai mình lại đọc tiếp thư của nhau. 1 phút sau

Trả lời: Giả sử anh không phải Leo Leike mà em đã chứng kiến, với chính mắt em và với cặp mắt khác hẳn, trong khi đang vật vã bên bàn cà phê để hết sức cố gắng bỏ bùa – cho theo kịp với mong đợi trong mơ của em – thì em đã nói: anh là kẻ ác tâm! Vậy thì anh hỏi em đi. (Nhưng đừng hỏi em đang mặc gì!). Emmi. 3 tiếng sau

Chủ đề: Câu hỏi thứ nhất Em vẫn đang đợi câu hỏi thứ nhất của anh, bạn thân mến ơi. Anh không nghĩ ra câu nào à? À, đó chưa phải câu hỏi đầu tiên của em nhé! Câu hỏi của em là: “Leo thân mến, khi viết về mình và P… P… Pamela giữa cơn say quắc cần câu, anh cả quyết là hai người rất hợp nhau. Cụ thể ra sao? Đề nghị anh giải thích kỹ hơn”. 5 phút sau

Trả lời: Câu anh hỏi em, Emmi, là: “Giả sử được chọn, em có sẵn lòng làm việc này lần nữa?” 15 phút sau

Trả lời: Khôn thế, Leo. Nghĩa là em được tự chọn “việc” này là gì, và liệu hồn, nếu em vớ phải “việc” sai thì nó sẽ đeo đẳng em suốt đời, mặc dù chính anh mới là người muốn biết về nó bằng được. Giả sử anh không phải Leo mà là một người đàn ông bất kỳ thì “việc” đó chỉ có thể là sex. Trong trường hợp chúng mình: lần em đến “thăm” anh, nỗi thất vọng của em, sự ngã lòng của em, cơn điên giận phá phách của em và, từ đó sinh ra – “việc” ấy. Nếu anh ám chỉ “việc” ấy thì em sẽ trả lời là “không”. Không, em không sẵn lòng làm việc ấy nữa! Ước gì em đã không bao giờ làm việc ấy. Nhưng vì anh là Leo Leike nên tất nhiên anh không dùng “việc” đó để ám chỉ sex, mà cái gì đó khác hẳn, lớn lao hơn, cao cả hơn, giá trị hơn. Nếu em không nhầm, “việc” đó chắc phải là quan hệ thư từ của chúng mình. Anh hỏi: Giả sử được chọn, em có sẵn lòng làm việc này lần nữa? Em có sẵn lòng viết trả lời anh? Em có sẵn lòng lần nữa lập quan hệ với anh với phương thức này, với cường độ này, với sự tha thiết này? Em có sẵn lòng làm “việc” ấy, cho dù biết rằng “việc” ấy sẽ kết thúc ra sao? Có, Leo. Hơn thế nữa: CÓ! Nói đi nói lại. Rồi, bây giờ đến lượt anh!

50 phút sau Trả lời: Em biết, anh chẳng vui sướng gì khi trả lời câu hỏi của em. Nhưng anh phải trả lời, Leo! Anh đã phát minh trò này!

1 tiếng sau Trả lời: Câu trả lời của anh, Emmi thân mến, là: “Pamela và anh rất hợp nhau, vì anh có cảm giác là hai người có sự hài hòa rất lớn. Cách cư xử giữa hai người không gò ép và không phức tạp. Khi mỗi người làm việc mình muốn làm, thì không làm bất cứ việc gì người kia không thích. Hai người có nhân cách giống nhau, cả hai đều trầm tính và suy tư, không gây căng thẳng cho nhau, không đòi hỏi gì ở người kia những gì mà người kia sẵn sàng đem lại, không muốn cải biến nhau, chấp nhận nhau như tự nhiên vẫn thế. Hai người không bao giờ thấy tẻ nhạt khi cạnh nhau. Cùng thích một loại nhạc, cùng đầu sách, phim, món ăn và tranh ảnh, có cùng quan điểm, cùng kiểu tiếu lâm hay phi-tiếu-lâm. Tóm lại: Pamela và anh muốn cùng nhau và có thể cùng nhau. Đó là ý anh khi nói “rất hợp nhau”. Chúc em ngủ ngon, Emmi.

Tối hôm sau Chủ đề:??? Chào Emmi, câu hỏi hôm nay của anh là: “Vì sao em không trả lời?”

10 phút sau Trả lời: Chào Leo, câu trả lời (không gò ép và không phức tạp) của em hôm nay là: “Anh hãy đọc lại e-mail anh viết đêm qua về ‘rất hợp nhau’ thì thực ra anh phải biết vì sao em không trả lời”.

15 phút sau Chủ đề: Câu hỏi hôm nay Được thôi, ta làm cho xong đi. Câu hỏi của em là: “Em có đoán đúng là anh hoàn toàn không muốn em thích ‘Pam’, và anh không hề cho em cơ hội để có cảm tình với mối quan hệ giữa hai người?” Vì nếu không thì anh đã không mời em một hình ảnh của hai người khiến em không thể làm gì khác là chui vào màn hình mà kêu toáng lên: eo ôiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii, kinh quá! Hai đứa này cùng thích một loại nhạc, cùng đầu sách, phim, món ăn và tranh ảnh, có cùng quan điểm, cùng kiểu tiếu lâm và, tệ hơn nữa, phi-tiếu-lâm. Eo ôiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Có lẽ chỉ vài tuần nữa là họ sẽ cùng nhau đi tất sọc xanh trắng giống nhau để đi đánh golf song hành. Chao ôi, xem kìa: họ không, không, không bao giờ thấy tẻ nhạt khi cạnh nhau. Trời đất ơi, họ làm sao được thế nhỉ? Em muốn ngáy khò khò khi lắng nghe Leo miêu tả sự hòa hợp với “Pam”. (Anh có thể hiểu câu hỏi của em không? Nó ở ngay trong đoạn đầu).

20 phút sau Trả lời: Em cứ thoải mái phung phí sức lực khi châm chọc và cay nghiệt đi, Emmi. Anh chưa bao giờ cả quyết mình là người hấp dẫn. Nếu lắng nghe anh kể mà em muốn ngáy khò khò thì ít nhất cũng có gì đó ở em đạt trạng thái yên tĩnh, chỉ có thể lợi cho huyết áp của em mà thôi. Một góp ý nhỏ mà em nên nhờ cô điều trị viên xác nhận: Emmi, thật là kém xây dựng và cũng tương đối tiểu nhân khi trước tiên để chuyến tàu của người đàn ông ra đi (lời của em), rồi sau đó hạ thấp người đàn bà ngồi cùng anh ta trong khoang ghế mới. Bằng cách này, em sẽ không bao giờ xui được anh ngán cô ta, mà ngược lại, em còn quảng cáo cho cô ta nữa.

Qua đó anh cũng bắt đầu trả lời cho câu hỏi suýt bị nhấn chìm trong cơn bão cảm xúc của em: việc em “có cảm tình” với “mối quan hệ” giữa anh và Pamela hay không, Emmi, không nằm trong vòng ảnh hưởng của anh. Kể ra, nếu em có cảm tình thì anh hài lòng hơn. Nhưng nếu em thấy khoan khoái hơn khi không có cảm tình thì đừng có cảm tình nữa. Giả sử một ngày nào đó quan hệ của anh với Pamela bị sa sút hay tan vỡ thì, Emmi, chắc chắn một trăm phần trăm lý do không phải vì thiếu sự cảm tình của em. Chúc em một buổi tối dễ chịu. Leo. 10 phút sau Trả lời:

Độc địa quá, Leo! Khi em cay nghiệt thì em chỉ cay nghiệt. Khi anh cay nghiệt thì anh rất độc địa. Nói thêm: EM không để chuyến tàu của anh ra đi, bạn tốt ạ. Ngày đó em viết thế này thì đúng hơn: “Chuyến tàu của chúng ta đã ra đi”, đó là sự khác biệt. Anh cứ làm như chính tay em phất cờ ra hiệu cho chuyến tàu chuyển bánh đưa anh đến xứ trầm luân. (Ở đây em không ám chỉ “Pam”!) Leo, hai chúng ta đã để chuyến tàu chung của mình vút đi, đó là công tác tập thể mang tính chuyên nghiệp sau hàng tháng trời khổ luyện bỏ bến. Anh nên ý thức được điều đó. Chúc ngủ ngon. 3 phút sau Trả lời:

Tha cho em lỗi về tất sọc giống nhau, em xấu tính quá. 1 phút sau Trả lời:

Nhưng em thấy thích. 20 giây sau Trả lời:

Vâng, cực thích! 30 giây sau Trả lời:

Thế thì đạt mục đích rồi. Ngủ ngon nhé, cái mỏ nhọn thân yêu của anh! 20 giây sau Trả lời:

Cả anh nữa, người hứng chịu mỏ nhọn yêu quý của em! Ở anh có một nét mà em đặc biệt quý trọng: anh thích đùa, kể cả khi anh là nạn nhân. 40 giây sau Trả lời:

Vì anh thích thấy em cười. Và có vẻ như chẳng có gì làm em vui hơn là lấy anh làm nạn nhân đùa cợt. 30 giây sau Trả lời:

Anh, Leo, phải nói thêm là em thích tất sọc! Nhất định anh đi vào trông đáng yêu lắm. Trông trong trắng hơn những lúc khác. Hôm sau Chủ đề: Anh hỏi

Emmi thân mến, câu hỏi hôm nay của anh là: “Chuyện giữa em và Bernhard sẽ tiếp diễn ra sao?” 5 phút sau Trả lời:

Leo, không! Có nhất thiết phải chạm đến không? 7 tiếng sau Chủ đề: Bernhard

Thôi được. Vào dịp lễ Phục sinh, anh ấy bay cùng em đến đảo La Gomera thuộc quần đảo Canaria, một tuần, không có bọn trẻ. Em nhấn mạnh: ANH ẤY bay cùng em, chứ không phải em cùng anh ấy. Nhưng có lẽ em sẽ bay cùng. Em sẽ để sự việc xảy ra. Em thấy anh ấy dũng cảm. Anh ấy không có gì để trông mong nhưng lại trông mong tất cả. Anh ấy tin sẽ chiếm lại tình cảm của em, tin tình yêu lớn sẽ trở lại trên nền cát, muối, kem chống nắng và đá sỏi. Thế thôi. Có lẽ em sẽ học lấy bằng lái thuyền buồm. 5 phút sau Trả lời:

Có nên hiểu là em vẫn tạo một cơ hội hàn gắn hôn nhân? 3 phút sau Trả lời:

Giữ kỷ luật, Leo thân mến! Mỗi ngày một câu hỏi thôi! 2 phút sau Trả lời:

Được, thế thì mai anh đặt câu hỏi đó lần nữa. Còn câu hỏi của em đâu? 4 phút sau Trả lời:

Em cất để dành cho chương trình buổi tối. Trên ti vi hôm nay có phim trinh thám “Hiện trường” nhưng em xem rồi. 5 tiếng sau Chủ đề: Em hỏi

Câu hỏi của em đây: “Anh còn cảm thấy nó không?” 2 tiếng sau Trả lời:

Leo thân mến, câu hỏi nào cũng phải trả lời! 2 tiếng sau Trả lời:

Hèn quá! Anh có thể thản nhiên thú nhận rằng anh không biết “nó” là gì để khiến anh cảm thấy. Ít nhất thì đó còn là cách chuyển ngữ đầy phong độ cho cái mà anh không cảm thấy nữa. Vì cứ cho là anh cảm thấy nó, vậy anh sẽ biết “nó” là gì. Hãy tự an ủi là em cũng không mong đợi trường hợp ấy. Muộn rồi, em đi ngủ đây, chúc anh ngủ ngon. Bảy lần nữa thức dậy là chúng mình xong việc. Emmi. 20 phút sau Chủ đề: Tất nhiên!

Chào Emmi, anh vừa về đến nhà. Về câu em hỏi: “Có, tất nhiên, anh còn cảm thấy nó”. Chúc em ngủ ngon. Leo. 3 phút sau Trả lời:

Từ từ đã, Leo! Em (chợt) tỉnh như sáo và tiếc là phải báo cho anh biết: anh không thể lủi đi ngủ một cách đơn giản thế đâu, kể cả khi đã muộn, em không cho phép, vì nó không đúng luật chơi! “Có, tất nhiên, anh còn cảm thấy nó” chẳng nói lên gì cả, không phải là câu trả lời, thậm chí một câu trả lời đánh trống lảng cũng không phải. Anh không đưa cho em một câu chứng tỏ là anh biết “nó” là gì để anh cảm thấy. Chắc là anh chỉ tháu cáy để yên thân. Nhưng, tiếc thay, bạn yêu quý ơi: anh còn nợ em một câu trả lời đích thực! 15 phút sau Trả lời:

Anh cũng mã hóa câu trả lời, hệt như cách em hỏi, Emmi thân mến. Em không gọi tên “nó” ra, vì em định thử anh có còn nhớ “nó” là ai nữa không. Anh không gọi tên “nó” ra, vì anh định thử xem em có tin tưởng (em không tin!) là anh biết mình nói về cái gì, anh nghĩ đến cái gì và cảm thấy gì khi nghĩ đến em. Ví dụ như: “nó”. Đúng, vẫn như xưa. Đôi khi rõ hơn. Đôi khi yếu hơn. Đôi khi anh phải lấy đầu ngón giữa lần mò ra nó. Đôi khi anh lấy ngón cái tay kia vuốt ve nó. Thường là nó tự lên tiếng. Anh có thể để nước chảy lên hàng giờ, nó vẫn không bị trôi đi, cứ liên tục xuất hiện. Đôi khi nó gây nhột, có lẽ đúng lúc em đang viết cho anh một e-mail cay nghiệt. Và đôi khi nó đau lắm, đó là lúc anh nhớ em, Emmi, và ước gì mọi chuyện không xảy ra như đã xảy ra. Nhưng anh không muốn vô ơn. Anh có “nó”, điểm chạm của em, ở giữa lòng bàn tay. Trong đó chứa chất mọi ký ức và khát vọng. Trong chấm này kết hợp toàn bộ mọi chi tiết của Emmi với tất cả những phụ kiện có thể nghĩ ra được, dành cho một Leo Leike khát-khao-nhìn-ra-phong-cảnh-mơ-mộng-xa-x ăm. Chúc em ngủ ngon! 7 phút sau

Trả lời: Cám ơn Leo. Tuyệt diệu! Ước gì em đang bên anh! 1 phút sau

Trả lời: Em đang bên anh mà! Hôm sau

Chủ đề: Câu hỏi của anh Chào Emmi, như đã báo trước, anh nhắc lại câu hỏi của hôm qua: “Có nên hiểu là em vẫn tạo một cơ hội hàn gắn hôn nhân?” 2 tiếng sau

Trả lời: Hồi hộp, hồi hộp! Sau Leo-ban-đêm lãng mạn nói về điểm chạm một cách rất, rất, rất thu phục lòng người, giờ lại đến lượt Leo-ban-ngày tỉnh táo, người chăm sóc phần hồn trong hộp thư, người đấu tranh cho quan hệ với những ai tin mình như một người có cổ phần trong đó. Hừm. Em đẩy câu hỏi của em vào giữa nhé: “Trong những e-mail đầu tiên khi quay lại quan-hệ-viết-lách với Leo, em có kể với anh là em nói chuyện với Bernhard nhiều về anh, về hai chúng mình. Vì sao anh không hỏi bọn em nói gì? Vì sao anh chỉ muốn quan sát Bernhard tách rời khỏi anh? Vì sao anh không hiểu là quan hệ của em với Bernhard dính dáng đến quan hệ của em với anh?” (Và bây giờ anh đừng cho là em đặt ba câu hỏi. Có ba dấu chấm hỏi, nhưng vẫn chỉ là một câu hỏi duy nhất!). 3 tiếng sau

Trả lời: Emmi thân mến, anh không muốn em nói chuyện với Bernhard về anh, ít nhất là anh không muốn biết gì về chuyện đó. Anh không là người thân trong gia đình, mà cũng chẳng phải bạn bè. Đơn giản là anh không muốn thấy quan hệ của em với Bernhard dính dáng đến quan hệ của em với anh. Đơn giản là anh không muốn! Không bao giờ anh muốn đấu đá với Bernhard. Không bao giờ anh muốn đẩy Bernhard ra rìa. Không bao giờ anh muốn chui vào cuộc sống hôn nhân của hai người. Anh không muốn lấy mất của chồng em một chút Emmi nào. Và ngược lại anh cũng không chịu nổi ý tưởng cho anh đã và đang là một bổ sung cho anh ấy trong mắt em. Ngay từ đầu, đối với anh chỉ có “trắng” hoặc “đen”. Nghĩa là: lúc tự em nói ra là em có “hạnh phúc vợ chồng” thì thực ra, đối với anh, chỉ còn khả năng “đen”. Chúc em một buổi tối đẹp. Leo. 20 phút sau

Trả lời: Một phiên bản ngoại lệ: 1) nghĩa là hai năm “đen” sao? Khả năng “đen” của anh có thể đánh đu mạnh qua phía “trắng” đấy, bạn yêu mến ạ. Khi anh là “đen” mà đã có thể “trắng” đến thế, giả sử anh là “trắng” thì sẽ trắng đến mức nào?

2) anh viết: “Anh không muốn lấy mất của chồng em một chút Emmi nào”. Anh thấy chưa, Leo, chính cái mầm mống cực kỳ thủ cựu này của anh làm em khó chịu. Vì qua đó anh đã hạ thấp em. Em không phải một thứ hàng hóa thuộc sở hữu của người này và do đó không thể chuyển sang sở hữu của người khác được. Leo, EM LÀ CỦA EM, ngoài ra không của ai hết. Anh không thể “lấy mất” em của người khác, và không đức phu quân nào trên thế giới này có thể đơn giản “giữ” em như vậy. Chỉ có mình EM giữ em và lấy mất em. Đôi khi em cũng cho em đi. Nhưng hiếm khi. Và không bạ ai cũng cho. 3) anh vẫn đeo đẳng cái khái niệm “hạnh phúc vợ chồng”. Anh đã quên không nhận thấy đường phát triển của em trong năm qua sao? Em đã không nhận xét đủ về nó sao? Em đã không liên tục gợi nhắc đến nó sao? 4) qua đó em bắt đầu chuyển sang trả lời cho câu hỏi trang trọng và đầy hy vọng sùng tín Cơ đốc giáo “Có nên hiểu là em vẫn tạo một cơ hội hàn gắn hôn nhân?” Vâng, em có một câu trả lời tử tế đây, anh yêu ạ! Nhưng em cất câu ấy đi vài bữa nữa. Hôm nay em chỉ muốn nhấn mạnh: lạy Chúa lòng lành, Leo, em tương đối bàng quan với cái gọi là hôn nhân! Nó là một cái khung để những ai trong cuộc có cái mà bấu víu, nếu họ bị chới với. Con người mới quan trọng. Bernhard quan trọng với em. Bernhard và các con. Em nhận ra trong đó một sứ mệnh, vâng, cả đến hôm nay. Để xem trong đó có “cơ may cho tương lai” không.

5) em mong đợi ngày mai một câu hỏi nặng ký nhé!!! Mình chỉ còn sáu đêm nữa thôi, anh yêu. 6) chúc anh một buổi tối dễ chịu. Em đi xem phim đây. Tối hôm sau

Chủ đề: Được giật gân Chào Emmi, anh hỏi: “Phim hay không? Em xem phim gì?” Ồ không, đùa đấy! Câu hỏi thực sự của anh là: “Em có thỉnh thoảng nhớ đến chuyện làm tình với anh?” 10 phút sau

Trả lời: Ôi, cám ơn Leo! Anh hỏi câu ấy để chiều lòng em, đúng không? Anh biết là những câu hỏi kiểu ấy làm em phấn khích mà. Tiếc rằng những chuyện như vậy chỉ làm anh quan tâm khi ngồi cùng với đám bạn bè duy lý màu đỏ từ Bordeaux. Nhưng, Leo, em vui mừng thực sự khi thấy anh làm ra vẻ sex trong trạng thái tỉnh táo không phải là đề tài cấm kỵ giữa hai chúng mình. Do đó anh xứng đáng được nhận câu trả lời chân thật: “Không, em không THỈNH THOẢNG nghĩ đến chuyện làm tình với anh!” Lẽ ra em cũng muốn đặt ngược câu hỏi tới anh, nhưng lạ lùng thay, “Pam”, cô bạn gái song hành sắp hạ cánh của anh đã xen ngang vào. Và trong chuyện tình dục thì em rất gần gũi với người bạn viết thư nệ giá trị cổ tên là Leo Leike trắng-đen. Hôn khẽ một cái. Emmi. 30 phút sau

Chủ đề: Pamela Lạ thật. Anh viết một lần về “làm tình” (trong khi đi tất sọc thì phải) và em cần ngay hai cốc Whiskey. Tiếc là hôm nay em không mời anh được một câu hỏi ma mị như vậy. Em hỏi: “Pamela biết gì về hai chúng mình?” (Anh thấy đấy, em viết hẳn chữ “Pamela”, vì vậy em xin anh một câu trả lời nghiêm túc). 1 phút sau

Trả lời: Chẳng biết gì! 2 phút sau

Trả lời: Thật chứ? Thế thì ít một cách thảm hại! 10 phút sau

Chủ đề: Leo thân mến, ta thống nhất với nhau rằng “chẳng biết gì” chưa thể là tất cả, ý em là: tất cả câu trả lời. Câu hỏi của em nên hiểu là, em muốn biết VÌ SAO Pamela biết về chúng mình ở mức độ cô ấy đã biết về chúng mình, biết gì, và nếu chẳng biết gì thì VÌ SAO mà lại chẳng biết gì? Dĩ nhiên, vì anh chẳng kể gì cho cô ấy về chúng mình cả. Nhưng VÌ SAO – đó mới là câu hỏi hôm nay của em. (Không, không phải câu hỏi ngày mai, mà hôm nay!). Và em nói luôn để anh rõ: nếu anh không tự nguyện đưa câu trả lời thì em sẽ bay ngay đến tầng thượng 15 và đòi nó. Em cần nó, em phải được biết, sáng sớm mai em phải cho cô điều trị viên biết! 1 phút sau

Trả lời: Anh nhìn thấy em trước mắt, Emmi! Mỗi lần em đòi hỏi gì ở anh với mức cấp thiết như bây giờ, màn khói che mắt em dạt qua một bên và đôi con ngươi biến thành hai mũi tên xanh vàng. Với ánh mắt ấy em có thể giết người được đấy. 40 giây sau

Trả lời: Quan sát tốt đấy! Và trước khi em nhe răng lấy đà chồm lên cắn cổ anh, em còn nhấp nháy hàng mi ba lần. Một. Hai. Hai và một phần tư. Hai rưỡi (…) Leo, em đợi! 10 phút sau

Trả lời: Ở Boston anh không kể cho Pamela gì về chúng mình, vì anh coi chuyện “chúng mình” đã chấm dứt. Sau Boston thì không kể cho Pamela gì về chúng mình, vì ở Boston anh đã không kể cho Pamela gì về chúng mình. Anh không thể bắt đầu từ khúc giữa. Những chuyện điên rồ như chuyện chúng mình thì phải kể từ đầu hoặc đừng kể. 1 phút sau

Trả lời: Lẽ ra về sau anh có thể kể từ đầu. 40 giây sau

Trả lời: Ừ, lẽ ra. 50 giây sau

Trả lời: Nhưng thế thì không bõ công, vì anh đằng nào cũng muốn chấm dứt càng nhanh càng tốt (hoặc hoàn toàn không bắt đầu lần nữa) cái chuyện “điên rồ” với em. 30 giây sau

Trả lời: Không. 20 giây sau

Trả lời: Không gì cơ? 30 giây sau

Trả lời: Em nghĩ sai. 40 giây sau

Trả lời: Thế thì cho em xin một suy nghĩ đúng hơn! 2 phút sau

Chủ đề: Không, Leo, ngay bây giờ chứ không phải mai!!! (Chú ý, em lấy đà vồ mồi). 3 phút sau

Trả lời: Anh không kể gì cho cô ấy về chúng mình, vì có kể thì cô ấy cũng sẽ không hiểu. Giả sử cô ấy có hiểu chăng nữa thì đó cũng không phải sự thật. Vì sự thật về chúng mình không thể hiểu được. Nói cho cùng, chính anh cũng không hiểu. 30 giây sau

Trả lời: Kìa, Leo, anh quá hiểu chứ. Thậm chí anh hiểu rất rõ. Ít nhất là anh hiểu cách giữ kín sự thật trong lòng. Anh không muốn làm “Pam” xáo động. 40 giây sau

Trả lời: Có thể. 1 phút sau

Trả lời: Nhưng sẽ không tốt, nếu anh bắt đầu một quan hệ bằng một bí mật về chuyện điên rồ với một phụ nữ khác, Leo yêu quý. 50 giây sau

Trả lời: Bí mật này đóng lại rồi, Emmi yêu quý. 2 phút sau

Trả lời: Ừ nhỉ, cái tủ cảm xúc của anh. Cho Emmi vào. Đóng cửa. Khóa trái lại. Chỉnh nhiệt độ bên trong xuống âm 20 độ. Xong. Và vài tháng một lần làm rã đông. Chúc ngủ ngon, em đắp chăn lên người đây, lạnh quá!.