fa-bars

Con Sóng Thứ Bảy - Chương 13

Chương mười ba

. 2 tuần sau Chủ đề: Còn sống

Chào Emmi, em ổn không? (Tại sao không có câu hỏi nào khác nhỉ. Hỏi thế nào?) Anh sẽ rất vui nếu được biết là em tạm ổn. Anh thường nghĩ đến em. Luôn luôn vào lúc (…). Anh tin là em biết anh định nói gì. Cảm ơn vì em biết! Leo. 3 ngày sau Trả lời:

Chào Leo, rất vui được thư anh. Anh có nhu cầu à? Anh thực sự có nhu cầu à? Hay đó chỉ là mấy câu khách sáo quen lệ để phá vỡ im lặng, để tỏ thương hại sau khi chia tay, để tự xoa dịu lương tâm, để vượt qua sự lạ lẫm? Vâng, Leo, em tạm ổn. (Cớ gì mà anh cho rằng em chỉ “tạm” ổn là cùng?) Dù thế nào thì cũng không đủ ổn để hỏi ngược xem anh có ổn không. Em không muốn biết. Vì em sẽ không được vui như anh, nếu em biết là anh ổn gấp đôi so với “tạm ổn”. Em cho là thế. Chào anh từ xa. Emmi. 1 tuần sau Chủ đề: Bây giờ

Emmi thân mến, đúng, đúng thế, anh thấy có nhu cầu! Chúc ngủ ngon. Leo. Hôm sau Trả lời:

Vui! Ngủ ngon. Emmi. 2 tuần sau Chủ đề: Quả là một sự ngẫu nhiên lạ lùng

Chào Leo. Liệu có đúng “Pam” là một cô gái xinh đẹp cao lớn thanh mảnh tóc vàng chân dài, kiểu người như em gái Adrienne của anh? Có thể ít hơn hai, ba tuổi? Tư vấn thuế của em có văn phòng ở góc phố anh. (Không, Leo, không vì thế mà em chọn ông ấy làm tư vấn thuế!). Và đúng lúc em qua ngõ nhà anh thì một cô gái dài ngoằng – em định nói là cao lớn – xinh đẹp, đánh phấn nhạt chạy ra, trông như kiểu người mẫu trưng mốt mùa đông trong catalog của dịch vụ bán hàng qua bưu điện. Trông cô ấy đặc vẻ Bắc Mỹ, cổ cao, giày nâu nhạt, túi xách vuông cạnh, cằm sắc, hàm cử động vì nhai kẹo cao su. Nhất định đó là thói quen học được ở Boston. Đúng là “Pam”. Em hơi bị bất ngờ! Anh thấy có đúng quả đất tròn không? Chào. Emmi. 3 ngày sau Chủ đề: Bực mình?

Leo, anh bực mình à? Để anh yên tâm: sáu tháng nữa em mới có lịch hẹn tư vấn thuế. 1 tiếng sau Trả lời:

Emmi thân mến, tất nhiên anh không có quyền ra chỉ thị cho em. Nhưng anh xin em nên bỏ các chuyến thám thính ở khu anh ở dựa trên ngẫu nhiên và tư vấn thuế má. Không đem lại gì cả. Chào thân ái. Leo. TB: Pamela không nhai kẹo cao su bao giờ, bất kể loại Bắc Mỹ hay loại Nam Mỹ hay loại nào cũng vậy. 3 tiếng sau

Trả lời: Thế thì cô ấy đang nhai miếng Hamburger? Leo, đàn ông lên một tí đi chứ? Anh không thích đùa gì cả! Nếu em nhận ra “Pam” thì cũng có gì ghê gớm đâu? Hoặc quen “Pam”? Biết đâu bọn em lại mến nhau, một ngày đẹp trời thành bạn gái thân thiết của nhau, cùng nhau đi nghỉ, so sánh nhật ký của nhau viết về Leo Leike. Rồi bọn em lập một căn hộ tập thể ba người. Hoặc năm người. Và tối đến em trông hai cháu nhỏ. (…) Thôi thôi, em ngừng rồi. Em tin là anh không thấy buồn cười lắm. Thực ra, càng nghĩ thêm em càng không thấy buồn cười. Emmi chúc hai người những ngày nghỉ dễ chịu, không bị quấy rầy, nhiều thì giờ trên sân thượng tầng 15. Em đi du lịch!

1 tuần sau Chủ đề: Con sóng thứ bảy Chào Leo. Em ngồi ngoài bao lơn ở Playa de Alojera, đảo La Gomera, và nhìn xuống vịnh đá với những đồi cát sẫm màu và những vệt muối sủi bọt trắng chọc ra khơi, và xa hơn nữa, đến tận đường kẻ ngang tách màu thiên thanh và lam đậm, tách trời và biển. Anh có biết ở đẹp thế nào không. Hai người phải bay đến đây một lần mới được. Xứ này như sinh ra cho những con tim mới yêu. Vì sao em viết cho anh? Vì em có nhu cầu. Và vì em không muốn im lặng đợi con sóng thứ bảy. Vâng, ở đây người ta kể cho nhau về con sóng thứ bảy bất kham. Sáu con sóng đầu hiền hậu và có thể lường trước. Chúng đưa đẩy nhau, kích nhau lên, không làm gì bất ngờ. Chúng giữ sự tiếp nối. Sáu quãng lấy đà, cho dù có khác nhau khi ngắm từ xa, sáu quãng lấy đà – và luôn hướng về một đích.

Nhưng đến con sóng thứ bảy thì phải dè chừng. Một hồi lâu chẳng có gì đáng để ý, nó hòa đồng vào sự chuyển động đơn điệu, nép theo những đợt sóng trước. Song đôi khi nó quẫy vùng ra. Luôn là nó, lúc nào cũng là con sóng thứ bảy. Vì nó luôn vô tâm vô tính, lãng đãng, nổi loạn, đè lướt lên tất cả, nhào nặn tất cả lại từ đầu. Nó không biết quá khứ, chỉ biết hiện tại. Rồi sau đó mọi thứ đổi khác. Tốt hơn hay xấu hơn? Chỉ có ai bị nó đè xuống mới đánh giá được, chỉ có ai cả gan đương đầu nó, để nó cuốn vào lòng. Em đã ngồi chừng một tiếng ở đây, đếm các con sóng và quan sát những con sóng thứ bảy làm gì. Chưa thấy nó vùng lên. Nhưng em đang nghỉ, em đủ kiên nhẫn. Em không mất hy vọng! Ở bờ Tây này đang có gió Nam ấm áp thổi mạnh. Emmi. 5 ngày sau

Chủ đề: Về chưa? Chào Emmi, cám ơn em gửi lá thư từ bờ biển. Thế nào? Có thấy con sóng thứ bảy nào vùng lên không? Em có để nó cuốn đi không? Thân ái. Leo. 3 ngày sau

Chủ đề: Con sóng thứ bảy Emmi thân mến, anh thấy chuyện em kể có vẻ quen quen, và anh tìm đọc về con sóng thứ bảy. Ngày xưa tù nhân Henri Carrière đã miêu tả nó trong tiểu thuyết tự sự Papillon, người tù khổ sai. Sau khi bị dạt vào bờ biển Guiana thuộc Pháp, ông ta quan sát mặt biển mấy tuần liền và nhận ra, cứ con sóng thứ bảy là dâng cao hơn. Ông đặt tên nó là Lisette, và ông ta để một con sóng như thế cuốn cái bè dừa của mình trôi ra khơi. Và trốn thoát. Thực ra anh chỉ muốn cho em biết là anh thấy thiếu em, Emmi.

Hôm sau Chủ đề: Em phải quay về từ lâu rồi mới phải?

6 ngày sau Chủ đề: Trời lặng gió Emmi thân mến, anh chỉ muốn biết là mọi chuyện ở chỗ em ổn cả. Em không phải viết cho anh, nếu không có nhu cầu. Hãy viết, chỉ khi em có nhu cầu muốn viết cho anh. Và nếu tình cờ đang có nhu cầu thì em viết cho anh nhé! Anh sẽ vui, rất vui đằng khác! Ở chỗ anh không có sóng, không có sáu con sóng đầu, lại càng không có con sóng thứ bảy. Biển lặng. Mặt gương óng ánh, nắng nhức mắt. Anh không đợi gì hết. Tất cả hiện diện, tất cả ổn thỏa. Không có gì hứa hẹn thay đổi. Trời lặng gió.

Emmi, một vài chữ của em thôi là đủ. Được không? Leo. 3 tiếng sau Trả lời:

Mọi chuyện ổn cả, Leo! Vài hôm nữa em viết dài hơn. Em có vài kế hoạch. Emmi. 8 ngày sau Chủ đề: Khởi đầu mới

Leo thân mến, Bernhard và em sẽ cùng thử lần nữa. Chúng em có một kỳ nghỉ cùng nhau khá đẹp, thậm chí hài hòa. Như ngày xưa, hay gần giống ngày xưa, không, thực ra khác hẳn, nhưng không quan trọng. Chúng em biết người này có ý nghĩa gì với người kia. Chúng em biết người này có gì ở người kia. Chúng em biết, đó không là tất cả. Nhưng bây giờ chúng em cũng biết, không nhất thiết phải có tất cả. Chắc chắn là một người duy nhất không thể có được tất cả. Tất nhiên người ta có thể sống theo kiểu suốt ngày chờ đợi một người đem lại cho mình tất cả. Người ta có ảo giác tuyệt diệu, say sưa, kích động, làm tim đập rộn ràng, và cái ảo giác bao trùm ấy khiến ta chịu đựng được cuộc sống khiếm khuyết kinh niên, cho đến khi ảo giác ấy tan đi. Lúc ấy chỉ còn cảm nhận được khiếm khuyết nữa mà thôi. Cảm giác ấy em không còn lạ. Nó chẳng có ý nghĩa gì nữa với em. Em không vươn tới lý tưởng nữa. Em chỉ muốn lấy cái tốt nhất từ cái gì đủ tốt, thế là đủ cho hạnh phúc của em. Em sẽ quay về sống với Bernhard. Năm tới anh ấy sẽ phải đi nhiều tour hòa nhạc lớn. Bernhard là một nghệ sĩ quốc tế được trọng vọng. Lũ trẻ sẽ cần em. (Hay em cần chúng? Chúng có còn là trẻ con nữa không? Không quan trọng). Em sẽ giữ lại căn hộ nhỏ hiện tại làm nơi rút về “ở ẩn”. Về phần hai chúng mình, Leo: em đã suy nghĩ rất nhiều. Em cũng nói với Bernhard, cho dù anh vừa ý hay không vừa ý. Anh ấy biết anh quan trọng với em nhường nào. Anh ấy biết là cho đến nay mình đã gặp nhau vài lần ngắn ngủi. Anh ấy biết là em thích anh, vâng, theo nghĩa rất thường tình, bằng xương bằng thịt, không phải ảo, có mặt mũi tay chân. Anh ấy biết em có thể hình dung ra mọi khả năng với anh. Và anh ấy biết em đã hình dung ra mọi khả năng với anh. Anh ấy cũng biết là em còn rất quyết luyến đến câu chữ của anh, và em có nhu cầu sâu sắc viết thư cho anh. Vâng, anh ấy biết là mình vẫn viết cho nhau. Chỉ không biết là mình viết GÌ cho nhau. Em sẽ không cho anh ấy biết, vì nó chỉ liên quan đến hai chúng mình chứ không dính dáng đến ai khác. Nhưng em muốn đó là điều anh ấy có thể chấp nhận được, giả sử anh ấy biết mình chuyện trò gì với nhau. Em không muốn lừa dối anh ấy với những khát vọng bất thành của em, với ảo tưởng toàn năng của em. Leo, em muốn chấm dứt cuộc sống trên đảo hoang cùng anh. Em muốn chính điều anh vẫn luôn luôn muốn – nếu anh thành thật với chính mình: em muốn – bây giờ em tò mò không biết có thể hiện được ra lời không – em muốn, em muốn, em muốn (…) mình vẫn là bạn nhau. (Hoàn thành rồi!). Bạn thư từ, anh hiểu em không? Không còn tim đập rộn ràng. Không còn đau quặn bụng. Không sợ hãi. Không run rẩy. Không hy vọng. Không mong ước. Không đợi chờ. Đơn giản là nhận e-mail của Leo, bạn em. Và khi em không nhận được thì thế giới sẽ không vì thế mà lụi tàn. Em muốn thế! Không bao giờ mỗi tuần một lần thế giới lụi tàn nữa. Anh hiểu chứ? Thân ái. Emmi.

10 phút sau Trả lời: Vậy là con sóng thứ bảy đã vồ được em thật!

4 phút sau Trả lời: Không, Leo, mà trái lại. Nó đã không ùa đến. Em đợi nó mất một tuần. Nó không đến. Em có nên nói cho anh biết, vì sao? Vì nó hoàn toàn không tồn tại. Nó chỉ là một “ảo tưởng toàn năng”. Em không tin vào nó. Em không cần con sóng nào, không cần sáu con sóng đầu, càng không cần con sóng thứ bảy. Em ưa được như Leo Leike hơn: “Biển lặng. Mặt gương óng ánh, nắng nhức mắt. Anh không đợi gì hết. Tất cả ở đây, tất cả ổn thỏa. Không có gì hứa hẹn thay đổi. Trời lặng gió”. Sống như thế được chứ. Ít nhất thì như thế người ta dễ ngủ hơn.

3 phút sau Trả lời: Em chớ chờ đợi quá nhiều, Emmi. Người ta phải là dạng người phù hợp với sóng nhỏ. Người này coi trời yên bể lặng là yên tĩnh nội tâm, nhưng đối với người khác thì đó lại là lặng gió vĩnh viễn.

2 phút sau Trả lời: Anh viết cứ như anh là dạng người lặng gió vậy, bạn yêu ạ.

1 phút sau Trả lời: Thực ra anh ám chỉ em nhiều hơn, bạn yêu ạ.

2 phút sau Trả lời: Anh đáng yêu quá, Leo. Nhưng nói chung thì chính anh nên nghĩ đến mình nhiều hơn. Nghĩ đến mình và (”…”). Nhân tiện hỏi luôn: từ mười tuần nay anh sống một cuộc sống mới hẳn, cuộc sống lứa đôi. Anh không kể cho em biết gì cả. Về quan hệ giữa hai người bọn anh. NHƯNG MỘT NGƯỜI BẠN VIẾT THƯ THN THIẾT ĐƯỢC PHÉP MONG CHỜ ĐIỀU ĐÓ! Chúc anh một buổi tối đẹp. Emmi.

5 phút sau Trả lời: Em đòi hỏi anh nhiều thế, Emmi. Hình như em không ý thức được là EM ĐÒI HỎI ANH NHIỀU CHỪNG NÀO! Leo.

4 ngày sau Trả lời: Chắc là quá nhiều!

3 ngày sau Chủ đề: Nào, Leo! Nào, Leo! Cố lên nào, quyết tâm đi nào. Kể cho em nghe về anh và Pamela. Kể đi, kể đi, kể đi! Cô ấy ra sao? Sống với cô ấy ra sao? Cô ấy đã quen chưa? Tầng thượng 15 có ấm cúng không? Cô ấy ăn sáng hạt ngũ cốc hay bánh mì cá thu ngâm dầu? Lúc ngủ cô ấy nằm bên phải hay trái, nằm ngửa hay sấp? Công việc của cô ấy ra sao? Cô ấy kể chuyện gì với đồng nghiệp? Hai người làm gì vào cuối tuần? Buổi tối làm gì? Cô ấy mặc quần xịp khe hay xịp bà bô kiểu Boston? Hai người hay làm tình không? Ai là người thường chủ động? Ai chấm dứt trước và tại sao? Hai người còn làm những gì nữa? Cô ấy có thích thịt rán và bánh táo không? Giờ rảnh cô ấy thích làm gì? Nhảy sào? Cô ấy đi giày gì (ngoài đôi màu nâu nhạt từ Boston)? Cô ấy sấy bộ tóc vàng hoe mất bao lâu? Hai người trò chuyện bằng ngôn ngữ nào? Cô ấy viết e-mail cho anh bằng tiếng Anh hay tiếng Đức? Anh mê cô ấy lắm phải không?

Hôm sau Trả lời: Khi ăn sáng, cô ấy uống cà phê sữa kiểu Boston cổ, nghĩa là nhiều nước và sữa và đường, nhưng không cà phê. Và ăn bánh mì phết mứt quả kiểu Ba Lan, không bơ. Ngủ nghiêng lên má phải và may là chưa mơ đến việc làm. Nhưng chắc em cũng chẳng thích thú gì để biết. Đúng không? Vậy ta đến ngay cao điểm: bọn anh có hay làm tình không ư? Liên tục, Emmi, liên tục! Thường là sáng sớm đã bắt đầu (cùng lúc) và không thể ngừng được nữa, ví dụ như từ một tuần nay. Quả là không đơn giản khi còn phải viết e-mail tình yêu chay tịnh cho Emmi nữa. Câu hỏi về đồ lót coi như đã xong. Trong những lúc nghỉ làm tình hiếm hoi, cô ấy sấy làn tóc vàng hoe chảy dài xuống đến khoeo chân. Chúc bạn viết thư một buổi chiều tốt lành! Leo.

8 phút sau Trả lời: Câu trả lời hay, xét về mặt nào đó, Leo. Bản lĩnh lắm! Thấy chưa, anh vẫn làm được đấy chứ! Em cũng chúc anh một buổi chiều tốt lành. Bây giờ em đi mua quần. Tiếc là lại phải cho Jonas đi cùng. Tiếc là đi mua cho Jonas! Thời trang là một đề tài bất công: người cần quần mới thì không muốn (Jonas), người muốn quần mới thì không cần (em).

TB: Em vẫn chưa biết là bọn anh viết e-mail bằng tiếng Anh hay tiếng Đức. 5 tiếng sau Trả lời:

Không Anh cũng chẳng Đức. Hôm sau Trả lời:

Tiếng Nga? 10 tiếng sau Trả lời:

Bọn anh không viết e-mail cho nhau. Bọn anh gọi điện. 3 phút sau Trả lời:

Ồ!!! 5 ngày sau Chủ đề: Chào Leo!

Tình bạn thư từ thuần túy mà thiếu những âm hưởng chen ở giữa làm anh chán, đúng không? 2 ngày sau Chủ đề: Chào Emmi!

Không, em nhầm, Emmi thân mến ạ. Từ khi anh biết là thế giới của em không lụi tàn khi anh không viết cho em, anh ít khi lên mạng. Đó là lý do của những quãng nghỉ dài. Xin em thông cảm và kiên nhẫn một chút. 3 phút sau Trả lời:

Vậy là anh viết thư cho em hai năm liền để thế giới của em không lụi tàn? 8 phút sau Trả lời:

Em yêu, lại lần nữa anh ngạc nhiên là đã chịu đựng được hẳn một tuần không có những suy luận đanh thép của em. À, anh có một câu hỏi phản lại câu hỏi đầu tiên của em. Đó là: trời lặng gió đã làm em hơi chán, đúng không? 4 phút sau Trả lời:

Không, anh nhầm, Leo thân mến ạ. Anh nhầm to rồi! Em rất thanh thản và tận hưởng sự yên tĩnh, hòa bình trong tâm tưởng, và món mì Fettucine với tôm và nước xốt bơ hạnh nhân. Em đã tăng 8 cân. (Hay ít nhất 8 lạng). Còn một câu: anh mê cô ấy lắm phải không? 1 phút sau Trả lời:

Bạn viết thư ơi, sao bạn tọc mạch đến thế? 50 giây sau Trả lời:

Em không tọc mạch, em chỉ quan tâm thôi. Chẳng lẽ người ta không được phép quan tâm đến những động thái tình cảm cơ bản của bạn viết thư hay sao? 40 giây sau Trả lời:

Và nếu anh nói: “Anh rất mê cô ấy!” thì sao? 30 giây sau Trả lời:

Thì em nói: “Em vui thay cho anh! Cho anh và cho cô ấy!”. 40 giây sau Trả lời:

Niềm vui nghe chừng khá gượng gạo. 50 giây sau Trả lời:

Anh yêu, thực sự là anh không việc gì phải suy tư về sự chân thật trong niềm vui của em! Hỏi lại: anh mê cô ấy lắm phải không? 2 phút sau Trả lời:

Đây là phương pháp tra tấn kiểu Emmi, đúng không em yêu! Như thế thì không được anh trả lời đâu. Nhưng hôm nào chúng mình có thể lại gặp nhau uống cà phê và tán những chuyện làm chúng mình rung động, mặc cho trời lặng gió. 1 phút sau

Trả lời: Anh muốn gặp em? 3 phút sau

Trả lời: Đúng. Tại sao không? Mình là bạn mà. 2 phút sau

Trả lời: Và anh nói gì với “Pam”? 50 giây sau

Trả lời: Chẳng nói gì. 30 giây sau

Trả lời: Vì sao không? 50 giây sau

Trả lời: Vì cô ấy không biết gì chuyện chúng mình, như em đã biết. 1 phút sau

Trả lời: Em biết. Nhưng dạo này cũng có gì để biết đâu? Cô ấy không được phép biết gì? Không được biết mình là bạn viết thư? 2 phút sau

Trả lời: Không được biết là có một phụ nữ được anh trả lời những câu hỏi kiểu ấy. 50 giây sau

Trả lời: Đằng nào anh cũng không trả lời kia mà. 90 giây sau

Trả lời: Emmi, em nghĩ là tại sao anh ngồi gần nửa tiếng trước màn hình máy tính? 30 giây sau

Trả lời: Hỏi hay đấy. Vì sao? 50 giây sau

Trả lời: Để trao đổi thư từ với em. 1 phút sau

Trả lời: Đúng. “Pam” sẽ không hiểu nổi. Nếu biết thì cô ấy sẽ nói: “Sao không gọi điện? Hai người sẽ tiết kiệm được bốn phần năm thời gian”. 40 giây sau

Trả lời: Đúng. Còn anh thì có thể dập máy không ngần ngại khi nhận được những tin kiểu ấy. 50 giây sau

Trả lời: Đúng. E-mail vốn kiên nhẫn hơn điện thoại. May cho em! 40 giây sau

Trả lời: Đúng. Và trong khi viết thì người ta có cả thì giờ cùng nhau giữa các e-mail. 30 giây sau

Trả lời: Đúng. Thế mới nguy hiểm. 40 giây sau

Trả lời: Đúng. Và đồng thời làm cho người ta nghiện. 50 giây sau

Trả lời: Đúng. May mà em đã cai nghiện thành công. Trong tinh thần ấy: hôm nay tạm biệt nhé, bạn viết thư thân mến. Bernhard đang nấu, em phải ra ngó qua vai kiểm tra xem sao. Chào anh! Emmi..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000