Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Con Sóng Thứ Bảy - Chương 8

Chương tám

. . 3 ngày sau

Chủ đề: Emmi? Emmi? (Anh không chờ em trả lời câu hỏi trên. Anh chỉ muốn báo cho em biết là mỗi phút anh tự đặt cho mình câu hỏi đó 60 giây).

2 ngày sau Chủ đề: Có thể em khinh bỉ anh cho mỗi lời anh từng viết cho em. Có thể em căm thù anh vì mỗi chữ anh sẽ còn gửi em. Nhưng anh không làm khác được. Em có khỏe không, Emmi? Ước gì anh được làm gì vì em. Ước gì anh làm được việc gì có ý nghĩa cho em. Ước gì anh được biết em suy nghĩ và cảm nhận ra sao. Ước gì anh được cùng suy nghĩ và cảm nhận với em. Ước gì anh hộ em gánh một nửa của tất cả, cho dù có khó khăn đến mấy.

2 ngày sau Chủ đề: Anh không nên viết cho em nữa?

Hôm sau Chủ đề: Nghĩa là sao, Emmi? Nghĩa là:

Chính em không biết có muốn anh viết cho em không. Em không thèm biết, liệu anh có viết cho em. Em nhất quyết không muốn anh viết cho em.

Em không đọc e-mail của anh nữa. 2 ngày sau Chủ đề: Gió bấc

Được, Emmi, anh hiểu rồi, anh không viết cho em nữa. Trong trường hợp (…) gió bấc (…) thì em luôn biết (…). Luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn! Thân ái. Leo của em. 5 tiếng sau Trả lời:

Chào Leo, anh ngủ chưa? 3 phút sau Trả lời:

EMMI!!! CÁM ƠN!!! Em thế nào rồi? Cho anh biết đi! Anh không nghĩ đến gì khác cả. Anh đang phải hoàn tất một báo cáo khoa học, ngồi từ mấy tiếng trước màn hình, nhìn chằm chằm vào thanh biểu tượng với hình bức thư và chờ đợi điều kỳ diệu với bốn chữ cái. Điều kỳ diệu đó đã xảy ra. Anh còn chưa thể tin được. EMMI. Em đã trở lại! 30 giây sau

Trả lời: Em có được phép tới anh không? 1 phút sau

Trả lời: Sao cơ, Emmi? Anh có đọc nhầm không? Em muốn “tới anh”? Tới nhà anh? Tầng thượng 15? Vì sao? Bao giờ? 20 giây sau

Trả lời: Bây giờ. 50 giây sau

Trả lời: Emmi thân mến, em nói nghiêm túc đấy chứ? Em không ổn sao? Em muốn giãi bày? Tất nhiên em có thể đến. Nhưng bây giờ là 2 giờ sáng. Ta có nên ngày mai gặp nhau thì hơn không? Ta sẽ có nhiều thì giờ hơn, và đầu óc sáng suốt hơn. (Ít nhất là anh). 20 giây sau

Trả lời: Em có thể đến, được hay không? 1 phút sau

Trả lời: Nghe có vẻ đe dọa, nhưng: được chứ, dĩ nhiên, Emmi, em có thể đến. 30 giây sau

Trả lời: Anh có Whiskey không, hay em phải đem theo một chai? 40 giây sau

Trả lời: Anh có Whiskey. Chai còn đến ba phần tư. Đủ không em? Emmi, em có tình cờ muốn cho anh biết em đang trong tâm trạng nào không? Chỉ để anh chuẩn bị tinh thần thôi. 20 giây sau

Trả lời: Anh sẽ chóng nhận ra ngay thôi. Đợi nhé! 40 giây sau

Trả lời: Anh đợi. Tối hôm sau

Chủ đề: Điểm đáy Emmi thân mến, anh không tin là em hôm nay khá hơn, không khá hơn hôm qua mà cũng chẳng khá hơn anh. Sự tổn thương của ta sẽ không vì thế mà giảm đi, khi ta điên cuồng đổ nó lên đầu các nghi phạm. Ai trả thù xong, người đó sẽ nghèo đi. Màn xuất hiện vũ bão của em, cách em phủ nhận tính nhút nhát và phản bác bản chất sợ hãi, sự “đòi hỏi mãnh liệt” của em mà anh – như em biết trước – không muốn và không thể cưỡng lại, kế hoạch được thực thi hoàn hảo của em, cách em lao lên đỉnh rồi ào xuống vực cứ làm như mây mưa là thứ rẻ rúng nhất trên đời, bước chân em bỏ đi được tính toán kỹ lưỡng, rồi sự biến mất đầy chuyên nghiệp – đó không phải biện pháp phục thù, mà là một hành động tuyệt vọng duy nhất. Ánh mắt em sau đó định nói rằng: “Đó chính là cái anh vẫn muốn từ đầu đấy. Giờ thì cầu được ước thấy nhé”. Không, anh không muốn thế, và em quá biết! Chưa bao giờ anh và em vừa xa nhau lại vừa đồng thời gần nhau như vậy. Đó là điểm đáy của chúng mình. Emmi, em không qua mắt anh được đâu. Em không là con người tự chủ, hùng mạnh, ngang tàng, khả dĩ biến uất hận thành thắng lợi bằng cách này được đâu. Em chỉ trừng phạt anh thực sự bằng cách không nói một lời. Tất cả những gì cho đến nay từng gắn bó và kết nối chúng mình với nhau, đó là – lời nói. Emmi, nếu em còn gửi gắm chút gì nơi anh, thì hãy nói với anh! Leo. 3 tiếng sau

Trả lời: Anh muốn lời nói? Tốt thôi, em hãy còn đầy một mồm để tặng anh, em giữ lại cũng chẳng biết làm gì. Anh có lý, Leo. Em muốn chứng minh cho Bernhard một điều. Em muốn chứng minh cho anh một điều. Em muốn chứng minh cho chính em một điều. Giờ thì em biết: em có thể lừa dối. Hơn thế nữa, em có thể lừa dối Bernhard. Em có thể lừa dối Bernhard với ANH. Hơn thế nữa, và là thành tích lớn nhất, em có thể đồng thời lừa dối cả em luôn, đúng thế, đó là cái em có thể làm giỏi nhất. Và em cũng cám ơn anh vì anh đã là “tòng phạm”. Em biết, Leo, đó không phải tính buông thả, mà là sự đồng cảm của anh. Anh đã xin em cho anh tiếp nhận một nửa các cảm xúc. Nhiệm vụ đó anh đã hoàn thành rạng sáng hôm qua – khi xét đến tình thế căng thẳng – một cách rực rỡ. Chia giường thì được nửa giường, chia khổ thì khổ gấp đôi. Anh nói đúng, Leo. Hôm nay em không khá hơn. Em thấy khốn nạn hơn bất cứ lúc nào trước đó. Leo, anh không thể tượng tưởng ra được “các anh” đã làm gì em. Em cảm thấy mình bị phản bội và bán đứng. Chồng em và người tình ảo của em đã bắt tay liên kết sau lưng em: khi người này muốn một lần được cảm nhận em bằng xương bằng thịt thì người kia nhắm mắt làm ngơ. Khi người này sau đó vĩnh viễn biến mất thì người kia được phép vĩnh viễn giữ em. Một người nộp lại em như của rơi bắt được cho chồng em là chủ sở hữu hợp pháp. Bù lại, người kia cho phép em hưởng “cuộc gặp gỡ thực thể” – một cuộc phiêu lưu tình dục với hình hài tình ái tưởng tượng bước ra từ thế giới ảo, như một dạng giấy khen cho người thật thà. Phân chia chính xác, tách bạch hoàn hảo, kế sách đê tiện. Và con bé Emmi tâm thần kia, nửa gắn bó gia đình và nửa ham hố phiêu lưu, không bao giờ được biết lấy một cái móng tay sự thật. Thế đấy.

Leo, việc này có hệ lụy gì cho em và Bernhard thì em vẫn chưa thể đo đếm được. Có lẽ anh sẽ không được biết. Hệ quả đối với “hai chúng mình” ư? Em có thể nói cho anh biết ngay. Và anh, con người hình như có khả năng đọc trong nội tâm em giỏi hơn bất cứ ai khác, anh không thể ngờ vực gì nữa, đúng không? Leo, đừng ngây thơ. Không có “điều kỳ diệu với bốn chữ cái” nào cả đâu. Chỉ có một hậu quả logic được cấu thành bởi ba chữ cái. Ta đã nhiều lần run rẩy đón đợi nó. Lâu nay ta đã trì hoãn đẩy nó ra xa, đã nhắm mắt vờ không thấy nó và lái ngòi bút chạy vòng tránh nó. Giờ thì nó đã đuổi kịp ta, và sứ mệnh của em là tuyên bố nó: HẾT..