Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Công Chúa Cầu Thân - Chương 19



Vừa cá độ xong một trận với Mãnh An Dương, bên cạnh đột nhiên có người dáng vẻ như nô bộc tiến đến, cười hì hì: "Cô nương, cô nương." Tôi nhìn sang, anh ta vội thi lễ, nói: "Lạc thiếu hiệp thấy cô nương cùng Mãnh tiểu gia chơi vui vẻ cũng muốn tham gia cùng.", nói rồi hay tay bưng một cái hộp vải không to lắm lên. Tôi đón lấy, mở ra xem, "cạch" một tiếng rồi vội vã đóng lại, nhìn xung quanh vẻ phòng bị. Thượng Đế ơi, chẳng

trách năm chịch, đầy ắp một hộp vàng. "Anh ta muốn tham gia kiểu gì "Lạc thiếu hiệp nói cùng cô nương cá độ là được. Thiếu hiệp cá cô nương thắng."

Tôi nhìn về phía khán đài. Tên Thừa Đức vừa hay cũng nhìn về phía tôi, cười một cách ôn hòa cứ như thể nghe thấy tiếng nói chuyện chỗ tôi, lại còn gật gật đầu nữa. Hứ! Đúng là biết cách giả làm quân tử. Tôi nhìn tên ngốc Mãnh Anh Dương có tính cân đem bán cũng chẳng được cái giá này thì bảo cậu ta lấy gì cá độ? Bỗng nhiên tôi hí hửng, Phùng Trần Sở Dương tôi có nguyên tắc từ khi nào chứ? Với tên đấy thì cần đến chữ tín không? Tôi cứ gặp vận đen, thua hết cả hộp vàng của anh ta đấy. Anh ta làm gì được? "Được rồi. Ngươi quay về nói ta đồng ý cá độ giúp."

Người đó nghe xong vội đi bẩm lại với Thừa Đức. Tôi giật giật tay áo Mãnh An Dương, hạ giọng nói: "Vụ buôn bán lớn đến rồi..." Chờ đến gần tối, tôi và Mãnh An Dương hò hét khàn cả tiếng. Tôi không những trận nào cũng thua, mà còn thua một cách sung sướng. Từ sớm đã giao ước với Mãnh An Dương, chỗ vàng đó cậu ta ba tôi bảy. Tôi cầm hộp vải lên ra hiệu với Thừa Đức. Lúc anh ta nhìn tôi còn nhún vai tỏ vẻ không có cách nào, úp ngược cái hộp lại cho anh ta xem, nói rằng thua hết rồi.

Không ngờ Thừa Đức cười như ánh mặt trời rực rỡ, nghiêng người nói với thủ hạ ở bên cạnh mấy câu. Người đó gật gật đầu rồi chạy về phía tôi. "Sở cô nương, Lạc thiếu hiệp nói thua cũng không sao, chúng ta không thiếu tiền.", nói rồi lại đưa một hộp vàng nữa. Tôi bỗng thấy mình như đang bị lừa. Tên Thừa Đức này chơi mình? Chỗ vàng này đối với anh ta chỉ là chuyện nhỏ, hóa ra anh ta bỏ tiền xem khỉ mua vui. Còn con khỉ tôi đây lại diễn trò không ngơi nghỉ, hét khản cả tiếng

Tôi lại quay đầu về phía Thừa Đức, thấy nụ cười trên gương mặt ấysao mà đểu thế! Tôi lập tức giật lấy hộp vàng trên tay gia nhân, giằn từng tiếng một: "Nói với anh ta, lại hết rồi. Còn bao nhiêu đem hết đến đây!" Tên gia nhân này tuy ngạc nhiên, nhưng vẫn chạy lại chỗ Thừa Đức, thì thầm vào tai anh ta mấy câu, chỉ thấy Thừa Đức lại nhìn về phía tôi. Tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn lại, còn anh ta chỉ cười, khẽ lắc đầu.

Cho tới bữa tối, Nam Cung Việt vẫn chưa quay lại. Mãnh An Dương sắp kiềm chế không được nữa. Thật ra tôi cũng rất hoang mang lắm nhưng biết mình lúc này tuyệt đối không được rối loạn, dù sao trong ba người mình cũng là lớn nhất. Tôi ra sức an ủi bản thân: người đẹp trai như Nam Cung Việt cho dù xuất hiện trong tiểu thuyết kiếp hiệp hay tình cảm tuyệt đối chỉ có thể làm nhân vật chính, không có đoạn tình cảm kinh thiên động địa, quỷ thần rơi lệ với nữ nhân vật chính thì đúng là có lỗi với bạn đọc, có lỗi với tác giả, càng có lỗi với cái họ Nam Cung. Hoặc cùng lắm thì cũng phải có một cảnh nóng với nữ chính chứ. Đằng này tôi mới sờ được hai miếng đậu phụ mà anh ta đi đời nhà ma thì có công bằng cho tôi không? Hơn nữa tên này lúc sáng mới khen đểu tôi là cẩu bì cao dược, bây giờ mà biến mất thật thì càng không công vằng. Đương nhiên những suy nghĩ trên chỉ thiết lập theo giả thuyết "Phùng Trần Sở Dương là nhân vật nữ chính", vấn đề bây giờ ở chỗ tôi có phải nữ chính không? Nếu phải thì có thể loại nữ chính ngốc nghếch thế này không?

Đinh tiểu tiên chết tiệt, đối xử không công bằng! Bên đó chưa có tin tức gì của Nam Cung Việt thì bên này lại có chuyện: Diệp Phàm biến mất rồi. Mãnh An Dương, Diệp Phàm, tôi, tổng cộng ba người mà cả nửa ngày sau mới phát hiện ra thiếu mất một ngườị Tất cả là tại tên Mãnh An Dương nói không có phút nào ngừng. Cậu chàng đúng là bỏ nhà ra đi? Không khéo làđuổi ra khỏi nhà thì đúng hơn?

Lúc nào cũng là Mãnh An Dương mở miệng, còn Diệp Phàm chỉ ngồi im lặng nên không gây chú ý lắm, cho nên đến tận lúc Mãnh An Dương ngừng nói do khô cổ thì tôi mới phát hiện ra Diệp Phàm đã biến mất. Diệp Phàm tuy còn nhỏ nhưng không phải là đứa trẻ không biết cái gì quan trọng cái gì không nên việc cô bé biến mất chắc chắn không phải ham chơi giống những đứa trẻ khác. "Không thấy con dao con trong túi đồ của tôi nữa.", Mãnh An Dương hốt hoảng, nói cho cùng vẫn còn là đứa trẻ, không che đậy được cảm xúc trên khuôn mặt non nớt.

Đứa bé chết tiệt này, đi cũng chẳng thèm nói câu nào. Không biết chạy đâu nữa? Tôi hơi lo, mắt cô bé lúc sáng còn ngân ngấn nước, rồi khi nói tới Giang An Bang, mặt không giấu được vẻ hận thù, rõ ràng mối quan hệ giữa cô bé và Giang An Bang không hề đơn giản. Một đứa trẻ sống ở miếu hoang, chưa đầy mười tuổi nhưng lúc nào cũng trầm ngâm tư lự. Sao tôi lại có thể quên tìm hiểu xuất thân của cô bé? Không hiểu tôi bận làm những gì nữa? Ở cái thế giới này, cả ngày tôi nghĩ những gì? Đột nhiên thấy rất hối hận.

Tôi đi đi lại lại không ngừng, nghĩ bây giờ không biết nên làm sao? Nam Cung Việt vẫn chưa về, Diệp Phàm lại biến mất, mọi việc sao cứ đến dồn dập thế này? "Tôi đi tìm cô ta!" Mãnh An Dương nhảy từ trên ghế xuống định chạy ra ngoài. Tôi vội kéo lại, nói: "Cậu đi đâu tìm? Cái nhà lớn thế này, người đông như thế, cậu định tìm kiểu gì?" "Diệp nha đầu lấy dao của tôi. Cô ta đến tôi cũng không đánh lại được, cầm dao rồi càng nguy hiểm. Nếu cô ta định làm chuyện ngốc nghếch thì sao?". Mãnh An Dương mắt đỏ ngầu, hét đến khản cả giọng.

"Nếu làm thì đã làm rồi, cậu khóc thì có tác dụng gì chứ." Tôi nghiêm giọng mắng, ghét nhất là phải nhìn người khác khóc. Khóc có tác dụng gì đâu. Mãnh An Dương lườm tôi, bực bội ngồi xuống.

Tôi ngày càng bất an, Diệp Phàm mất tích chắc chắn liên quan tới nhà họ Giang. "Chúng ta đi tìm Lâm Y Y." Tôi trầm giọng mà nói, "Nhưng không được hỏi về Diệp Phàm. Cứ coi như không hề có chuyện gì xảy ra. Chúng ta chỉ đi tán dóc với cô ta." Chỗ Lâm Y Y là nơi duy nhất có thể ra tay mà tôi nghĩ ra được.

Chúng tôi chờ ở phòng của Lâm Y Y rất lâu sau mới thấy cô nàng lạnh băng đi ra, vừa nhìn thấy đã hỏi hai người tìm đến có việc gì. Xong, tôi đắc tội với bà trẻ này khi nào chứ, hôm trước cô nàng gặp Nam Cung Việt mặt vẫn tươi như hoa mà. Lần này thì hay rồi, còn tán dóc gì nữa. Cô ta mới thấy tôi đã nhíu mày, mặt thì đầy vẻ ghen ghét. Bà đây cũng chẳng phải thích thú gì ngươi nhé, lúc nào cũng mặc đồ trắng, tưởng mình là Tiểu Long Nữ chắc?

Tôi đoán rằng nếu mình nói muốn tán dóc chắc cô ta quay đầu đi luôn mất, đành mượn danh nghĩa Nam Cung Việt, hi vọng cái mặt đẹp trai của anh ta có tác dụng với vị tiểu thư này. "Nam Cung đại ca có chuyện gì không đích thân nói mà lại nhờ cô đến chuyển lời? Cô là gì của đại ca?" Lâm Y Y lạnh lùng hỏi. "Tôi? Hihi!" trong đầu tôi lúc này chỉ có mỗi ý nghĩ làm cách nào đề cập đến Giang An Bang, nên chẳng nghĩ được gì khác, thuận miệng nói: "Tôi là cô của Nam Cung Việt."

Vừa dứt lời, không chỉ mình Lâm Y Y sững người ra mà đến cMãnh An Dương cũng ngạc nhiên không kém. Cậu chàng ra sức giật tay áo tôi. "Cô là cô của đại ca? Thế sao lại mang họ Sở? Sao Nam Cung đại ca chưa nhắc đến bao giờ?", Lâm Y Y kinh ngạc hỏi. Anh ta nhắc đến? Anh ta mà biết chắc chém đầu tôi luôn mất. Việc đến nước này, chỉ còn cách bốc phét tiếp thôi. Ngay từ đầu đã biết tâm tư của Lâm Y Y với Nam Cung Việt không bình thường, cô nàng chắc liệt tôi vào loại gái không ra gì, dám mồi chài đại ca Nam Cung Việt của mình rồi, cho nên muốn chiếm được cảm tình, tôi tuyệt đối không thể có bất kì sự liên hệ thân mật nào với Nam Cung Việt, kể cả là em họ cũng không được. Thế là chỉ còn cách nâng mình lên một bậc, dù sao cũng không thể nói anh ta là chú tôi được. Ngu gì chịu thiệt!

"Haiz..." tôi cố ý thở dài, "Thật ra tôi cũng mang họ Nam Cung nhưng từ nhỏ đã bị đem cho người họ Chu nên mới mang họ này. Xét về vai vế thì tôi là cô của Việt nhi." Bố thân yêu, con chỉ vì lợi ích nên mới bày ra kế nhất thời này, bố nhất định không được giận nhé! Lâm Y Y trợn tròn đôi mắt đẹp của mình như muốn nói: "Trời ơi! Sao có thể có chuyện thế này?"

Mãnh An Dương cũng trợn tròn mắt lên nhìn tôi như nói: "Đất hỡi! Cô cứ bốc phét đi. Tôi xem cô định bốc phét đến thế nào nữa." "Vậy sao nhìn cô còn nhỏ hơn Nam Cung đại ca?" Y Y hỏi. "Cái này...." Tôi cố làm ra vẻ đau khổ, đúng vậy, sao người làm cô như tôi lại ít tuổi hơn cháu của mình? "Vì mẫu thân tôi chỉ là tiểu thiếp, nên tuổi ít hơn một chút. Cũng chính vì lí do này mà Nam Cung Việt càng không muốn nhận tôi làm cô trước mặt mọi người."

Mẹ ơi, liệu mẹ có ngất khi nghe thấy con nói thế này không? Rõ ràng là chính thê mà bị đứa con hiểu thào này hạ xuống cho làm tiểu thiếp. Nhưng mẹ cũng đừng tức giận quá, trừ phi phần cứng có điều kiện tốt chứ đâu phải ai cũng làm tiểu thiếp này được Đến đây,đừng nói tới Lâm Y Y, ngay cả Mãnh An Dương cũng có phần tin tôi đúng là cô của Nam Cung Việt. Dưới cái lưỡi không xương của tôi, mười phút sau tôi và Lâm Y Y đã tay trong tay, vai kề vai ngồi trên lan can hành lang mà nói những chuyện riêng tư của con gái. Lại thêm mười phút nữa, tôi cuối cùng cũng biết cậu Giang An Bang của cô ta vào thư phòng từ lúc ăn tối xong đến giờ vẫn chưa đi ra, giữa chừng còn gọi Giang Đại Long vào, lúc đi ra ôm một cái chăn to. Sao có thể để cậu cả nhà họ Giang bê chăn từ trong phòng đi ra, trừ phi cái chăn ấy có vẫn đề, hơn nữa ngoài trẻ con ra hoặc nói rõ hơn là Diệp Phàm thì không thể giấu người lớn vào một cái chăn được.

Mặt cười mà tay tôi thì ướt đẫm mồ hôi. "Cô cô, Nam Cung đại ca nhờ cô chuyển lời chuyện gì vậy?" Lâm Y Y có phần ngượng ngùng hỏi, đến cách xưng hô cũng tự động đổi theo Nam Cung Việt rồi. "À... à?" Tôi vội tập trung tinh thần nhưng không nghĩ ra phải trả lời thế nào đành gượng cười: "Hề hề, cậu ta, cậu ta nói trăng đêm nay tròn thật."

Tôi nói xong ngẩng đầu lên nhìn trời, cuối cùng cũng tìm thấy vầng trăng khuyết như lưỡi liềm, rồi quay sang nhìn đôi mắt rối bời không hiểu Nam Cung Việt có ý gì của Y Y. Từ chỗ Lâm Y Y quay về, tôi càng thấy hoảng loạn, chẳng dám quay về phòng. Nếu như Diệp Phàm bị bắt thì tiếp theo liệu có phải là hai người bọn tôi? Cả ba đứa đều thuộc "Triêu Thiên Tông". Không có Nam Cung Việt tôi càng khó trấn tĩnh. Ngày trước tuy đối mặt với Thừa Đức nhưng vì có thân phận công chúa ở đấy nên cũng chẳng thấy có gì nguy hiểm đến tính mạng. Còn bây giờ, Giang An Bang mà định trừ khử cả bọn chắc tôi phảI gọi Đinh tiểu tiên để quay về mất. Tôi quay về là xong chuyện nhưng Mãnh An Dương thì sao?

Trong khi sợ hãi, ngoài Nam Cung Việt, không ngờ tôi còn nghĩ đến Thừa Đức nữa. Vừa phát hiện ra mình có suy nghĩ này tôi đã thấy khinh bỉ chínhThừa Đức là kẻ thù, sao lại nghĩ tới sự giúp đỡ của anh ta được? Mãnh An Dương nói chúng ta đừng trông chờ ở người khác, tự mình đi cứu làm tôi do dự. Nhưng cậu bé lập tức vỗ ngực đảm bảo dựa vào võ công của cậu ta thì cứu Diệp Phàm từ tay Giang Đại Long chỉ là chuyện nhỏ. Tôi suy nghĩ một lúc, đầu óc ngay tức khắc bị chủ nghĩa đại anh hung che phủ, đồng ý với giải pháp của Mãnh An Dương. Tấn công giờ đây là cách phòng tránh tốt nhất. Còn Diệp Phàm, tôi thấy rất áy náy, nghĩ nó vẫn chỉ là đứa trẻ tôi đã thấy đau lòng. Tôi và Mãnh An Dương hai người núp ở hậu hoa viên Giang phủ thì thì thầm thầm thương lượng, tới nửa đêm thì thấy đây là lúc tốt nhất để hạ thủ Giang Đại Long. Hai đứa nhân trời tối mò đến khu nhà của Giang Đại Long. Cửa bị khóa từ sớm, chỉ có cách trèo tường vào. Khổ nỗi Mãnh An Dương một mình mà vất vả lắm mới trèo lên được chứ đừng nói là kéo tôi vượt tường như Nam Cung Việt. Thế là đành bắt chước người ta xếp thang người, đầu tiên tôi dẫm lên vai Mãnh An Dương để trèo lên rồI cậu ta tự mình trèo lên sau.

Vừa mới nhảy từ góc tường xuống, mũi kiếm lạnh băng đã ở nơi cổ tôi. Thật ra lúc này Mãnh An Dương chưa kịp xuống, nếu đủ anh dũng tôi nên ra tiếng báo động nhưng tôi thật sự không đủ dũng khí thành ra chỉ còn cách nhìn cậu ta nhảy xuống đất ngay sau mình. Lúc tiếp đất cậu chàng cũng được biệt đãi chẳng khác gì. Tôi quay ra cười méo xệch, Mãnh An Dương chỉ lườm lườm không còn cách nào khác. Giang Đại Long hình như không ở đấy, chỉ có mấy tên dáng vẻ võ sĩ nhốt bọn tôi vào một phòng nhỏ, cũng không thèm tra khảo cứ thế trói lại. Miệng tôi không hiểu bị nhét cái gì vào, tí nữa thì tắt thở. Tôi hối hận vì nghe Mãnh An Dương. Nếu biết bản lĩnh của cậu ta kém thế có chết cũng phải đợi Nam Cung Việt quay về chứ không liều lĩnh đi cứu người cùng cậu ta. Không biết Diệp Phàm thế nào rồi, còn sống hay không, nghĩ đến mà tôi thấy lòng quặn thắt.

Trời sáng, có người đưa chúng tôi ra ngoài. Tôi đang nghĩ liệu bọn họ có giết người diệt khẩu không thì nhìn thấy Thừa Đức ở cửa. Thừa Đức lấy cái nhét trong miệng tôi ra rồi giúp tôi cởi trói, nhẹ nhàng nói: "Một thế này mà cũng học người khác làm trộm, bị thế đúng là đáng đời." Tôi ngơ ngác, không hiểu tại sao Thừa Đức lại đến cứu.

"Nhầm lẫn, tất cả là nhầm lẫn." Giang Đại Long đứng sau Thừa Đức cười rồi lại truyền lệnh cho gia nhân đưa bọn tôi về phòng nghỉ ngơi. Tôi với Mãnh An Dương về phòng mà không hiểu chuyện gì, ngồi cả nửa ngày cũng không nghĩ ra Giang Đại Long sao lại thả mình ra một cách dễ dàng vậy. Mới ngồi một lúc mà tôi sốt ruột không chịu được. Diệp Phàm vẫn chưa có tin tức gì, cho dù phải cầu xin Thừa Đức tôi cũng phải tìm cách cứu cô bé. Vừa định ra cửa thì Nam Cung Việt từ ngoài đi vào, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. Mãnh An Dương nhanh miệng tường thuật lại tình hình cả bọn với Nam Cung Việt. Tôi thấy cậu ta nói lan man quá bèn tiếp lời: thứ nhất, Diệp Phàm biến mất, rất có khả năng bị Giang An Bang bắt giữ. Thứ hai, tối qua hai người tôi bị bắt khi đi cứu người nhưng sáng nay lại bị Thừa Đức và Giang Đại Long thả ra, lại còn nói là có nhầm lẫn. Tôi nói tóm tắt tình hình xong liền hỏi Nam Cung Việt xem anh ta điều tra ra sao rồi. Nam Cung Việt mặt mày nghiêm trọng nói: " Bên ngoài thành chỉ là một cái bẫy. Chắc chắn có không ít người trúng kế. Giang An Bang chẳng phải võ lâm nghĩa sĩ gì hết, đằng sau ông ta là người Ngõa Lặc."

Tôi nói, cái này đâu cần anh kể, đằng sau ông ta nếu không phải người Ngõa Lặc thì Thừa Đức sao lại xuất hiện ở đây. Nam Cung Việt lại nói một cách giản lược những gì mình phát hiện ra: thành ngoại thực sự có một cổ lăng, nhưng bên trong không cất giấu bảo tàng mà là người Ngõa Lặc. Phàm những võ lâm nghĩa sĩ đi vào hầu như không thấy quay ra, do bên trong hiểm ác nên anh ta mới chậm mất nhiều thời gian thế này. Tôi không hiểu, nếu Giang An Bang chỉ muốn lừa những ngườI ở đây đến đấy để giết thì sao phải tốn nhiều công sức vậy? Bao nhiêu người ăn ở ở nhà họ Giang, trực tiếp hạ độc có phải hơn không? Tiết kiệm bao nhiêu công sức.

Nam Cung Việt nói anh ta bây giờ vẫn chưa điều tra rõ ràng nên phải ở lại đây nhưng trướcẽ đưa tôi và Mãnh An Dương lên núi vì nơi này quá nguy hiểm cho hai bọn tôi. Lần này tôi cũng chẳng thèm vặn vẹo gì, hơn nữa tôi thực sự không muốn ở nơi của quỷ thế này, đi cũng được nhưng Nam Cung Việt phải cứu Diệp Phàm ra đã, ba người chúng tôi cùng đi. Nam Cung Việt nghĩ một lúc rồi nói hiện nay không thể đi cứu Diệp Phàm, thân thế của cô bé vẫn còn là một câu hỏi, là bạn hay thù vẫn chưa biết, mà quan trọng nhất là nếu cố đi giải cứu thì có thể làm kinh động tới bọn Giang An Bang. Tôi nói tôi không cần biết, Diệp Phàm chỉ là đứa trẻ, không thể là kẻ thù cho nên tôi không thể bỏ lại cô bé và càng có lý do để cứu cô bé ra.

Không ngờ Nam Cung Việt vẫn kiên quyết gác chuyện Diệp Phàm qua một bên, sinh mệnh của bao nhiêu người ở đây chắc chắn quan trọng hơn. Tôi vừa nghe đã bực mình. Tính mạng của những người ở đây thì liên quan gì tới tôi, dựa vào đâu đòi tôi bỏ rơi Diệp Phàm để cứu bọn họ? Trong lúc tôi đói rét cơ cực Diệp Phàm cho tôi cơm ăn còn bọn họ cho tôi cái gì chứ? "Cô đúng là hết thuốc chữa. Cái gì quan trọng cái gì không cũng không phân biệt được." Nam Cung Việt giận giữ nói.

"Vâng! Tôi hết thuốc chữa. Tôi không hiểu nổi cái gì là quan trọng không quan trọng của anh. Với tôi, những người quanh mình mới là quan trọng nhất, còn những người khác, không cần biết bao nhiêu cứ cút sang một bên. Họ sống hay chết thì liên quan quái gì đến tôi. Bà này biết bọn họ là cái cọng hành nào?" Nam Cung Việt nghe xong càng giận giữ: "Sao cô có thể ích kỷ đến thế?" "Ích kỷ? Không sai, tôi ích kỷ đấy." Tôi rướn cổ, hét trước mặt anh ta.

Nam Cung Việt tức quá, chỉ cười nhạt rồi nói: "Cô có bản lĩnh thì tự mình đi đi, nói với tôi "Tôi không có bản lĩnh, anh không phải châm chọc. Tôi thừa nhận mình vô dụng. Anh đi mà làm đại hiệp, đi giải cứu lũ ruồi của anh đi. Tôi chẳng cần anh quan tâm." Tôi cực kì tức giận, quay người đi ra ngoài luôn. Mãnh An Dương thấy tôi vậy thì vội vàng chạy theo kéo lại. Tôi đẩy cậu ta ra, cắm đầu cắm cổ chạy ra ngoài mà không có mục đích, chỉ muốn cách Nam Cung Việt càng xa càng tốt.

Tôi không hiểu mình sao nữa, sao lại mất bình tĩnh thế? Đột nhiên thấy ấm ức trong lòng. Tôi không ra gì, không biết phải trái đúng sai, ích kỷ, con người tôi trong mắt anh chẳng lẽ không có điểm tốt nào sao? Đằng nào anh ta cũng khó chịu về tôi như vậy thì bám theo làm gì nữa? Tôi đi cho xong chuyện. Một mình cứ bứt rứt không yên vì lần đầu bỏ đi quyết liệt thế, đợi đến lúc nguôi giận tôi mới phát hiện bụng sôi sùng sục, một khi đói rồi thì lập tức chẳng còn hơi sức nữa, chân nặng như chì. Quay đầu lại nhìn, Nam Cung Việt không thèm đuổi theo. Nói thật, tôi rất muốn anh ta đuổi theo sau, cho tôi cái bục để xuống. Nguôi giận rồi mới thấy mình cũng có phần không hợp tình hợp lý lắm. Lại nhìn xung quanh, chỉ cười gượng khi thấy mình vì giận dữ đã chạy ra khỏi Uyển thành khi nào không hay. Lòng bỗng thấy mệt mỏi, từ lần đầu gặp Nam Cung Việt đã là tôi chủ động chạy theo người ta. Có cần không? Thế giới này đây chỉ mình anh ta đẹp trai.

Lý tưởng của anh ta chắc là làm một đại hiệp khách, nên sẽ không vì người cẩu bì cao dược như tôi mà phá vỡ nguyên tắc của mình. Trong mắt anh ta, tính mạng của Diệp Phàm sao có thể so bì với những võ lâm nghĩa sĩ kia. Giờ chỉ muốn về nhà, tôi nhớ bố mẹ rồi. Tuy biết Đinh tiểu tiên đem tôi về thế giới tôi từng rời xa, buổi sáng mở mắt ra có thể nghe thấy tiếng hét gọi tôi dậy của mẹ, nhưng tôi chắc mình sẽ nhớ những người bạn ở đây lắm. Cổ đại cũng chỉ thế mà thôi. Có lẽ đến lúc quay về rồi?

Ra khỏi đường lớn tôi ngồi tựa vào gốc cây đào, giờ đã qua tiết hoa đào nở từ lâu, mà cũng chẳng có tâm trạng thưởng thức cảnh hoa đào ánh hồng mặt người ngồi dưới nữa. Đôi chân sưng tấy, tôi tháo giày, cả tất cũng cởi ra nốt. Đôi chân trắng nõn nà của Phúc Vinh đặt trên nền cỏ non nhìn cũng không đến nỗi. Không biết nó bao năm chưa được gặp ánh mặt trời rồi? Nghĩ đến đây tôi thấy vui vẻ trở lại, chân ơi là chân, hôm nay ngươi cùng ta ra nắng nhé. Chúng ta cùng thưởng thức ánh mặt trời. Tôi ngả người về sau, giơ đôi chân lên dưới ánh mặt trời, ngắm trái nhìn phải, đang đắm chìm trong sự thích thú thì thấy Thừa Đức khoan thai đi lại gần.

Anh ta đến ngồi cạnh. Tôi liếc nhìn anh ta một cái, không hiểu tại sao bây giờ không thấy sợ nữa. Thấy anh ta lại mặc cả bộ trắng, chắc tên này cuồng mộ màu trắng. Trong trí nhớ tôi, anh ta không mặc trắng màu ánh trăng thì cũng là trắng màu thuần khiết, đứng với Lâm Y Y vừa khéo một đôi. Mặc thế này mà ngồi trên bãi cỏ không sợ tí nữa đứng lên xanh lè cả mông? Thừa Đức thấy tôi không nói gì, cười: "Tôi nghi ngờ không hiểu cô có phải người Chu quốc không? Con gái nước Chu chẳng phải xem bàn chân là quý giá nhất sao? Hình như bị nam tử nhìn thấy xong phải gả cho người ta?" "Chưa nghe thấy bao giờ, có điều anh yên tâm. Tôi có gả cho ai chứ nhất quyết không gả cho anh.", tôi nói.

Thừa Đức chỉ mỉm cười, không thèm cãi nhau với tôi, đầu gối vào cánh tay nằm xuống bên cạnh. "Một mình chạy đến đây làm gì? Không sợ tôi à?" Anh ta nói mà mắt vẫn nhìn lên trời. Tôi lắc đầu, đáp: "Nói thật, có lúc thấy anh rất hợp ý tôi, chỉ tiếc... nếu không chúng ta đã thành bạn bè."

Thừa Đức chững người, chuyển lời: "Sau này có dự định gì không?" "Dự, tôi cười như mếu, "Tôi nhớ nhà rồi, chắc là quay về." "Về nhà?" Thừa Đức ngồi hẳn dậy, nhìn tôi mà nói: "Cô không thể quay về. Đi đâu cũng được nhưng tuyệt đối không được về nhà."

"Tại sao không được về cơ chứ? Anh định làm gì tôi?" Tôi cao giọng. Làm việc khác còn ngăn được, chứ tôi không tin anh ta có thể ngăn tôi về nhà. Nhất thời không nghĩ ra tôi nói "về nhà" với anh ta nói "về nhà" theo hai nghĩa khác nhau. "Tuy không muốn gây khó dễ nhưng nếu cô nhất định quay về thì tôi chỉ còn một chọn lựa." Tôi hứ một tiếng, lại định uy hiếp, hôm nay bà không thèm sợ ngươi nữa đâu.

Tay của Thừa Đức khẽ khàng đặt trên mặt tôi. Tôi nghiêng đầu định tránh đi nhưng lúc nhìn vào mắt anh ta xong không dám động đậy, bởi vì tôi nhìn thấy sát khí trong đôi mắt ấy. Vâng, sát khí. Hai người cứ giữ tư thế như vậy cho tới lúc sát khí của anh ta dần mất đi. Sau đó Thừa Đức đột nhiên cười lớn. Thấy anh ta cười, tôi thở phào nhẹ nhõm, thân người thả lỏng. Cảm nhận được sự biến đổi của tôi, anh càng cười lớn: "Tưởng cô hành tẩu giang hồ một thời gian thì gan cũng phải to lên, không ngờ vẫn như trước."

Tôi không hiểu anh ta lúc nãy là cố tình trêu hay thật sự có ý giết người? "Lần đó tôi chơi anh như vậy anh không muốn báo thù sao?" Tôi không kiềm được tò mò, có nhìn cũng không nhìn ra Thừa Đức lại là người rộng lượng đến thế. "Nên báo thù cô thế nào? Quẳng cô vào kĩ viện?" Thừa Đức cườI rồi nói: "Nếu vậy thì bọn người ở đấy đừng hòng sống mà đi ra."

Tôi nhất thời không hiểu ý định nói, nhưng lại nghĩ đến cái kĩ viện lần đó đến. "Anh xử lý cái kĩ viện đó thế nào?" "Dỡ rồi."

Dỡ? Nói thật nhẹ nhàng, chỉ đơn giản một câu mà dỡ bỏ kĩ viện nổi tiếng nhất Uyển thành. Tôi đờ người, lo lắng cho số phận mấy cô kĩ nữ ăn đậu phụ của Thừa Đức mà không dám hỏi. "Thực ra nhiều khi tôi rất muốn giết cô. Giết cô sẽ giúp tôi thoát được không ít phiền toái." Thừa Đức nói, đôi mắt bồ câu nhíu lại nhìn tôi, nhếch mép: "Nhưng tôi lại sợ nếu giết cô thì bản thân sẽ hối hận." "Anh tuyệt đối đừng giết tôi nếu không chắc chắc anh sẽ phải hối hận." tôi vội nói.

Thừa Đức cười có phần lả lơi. Tôi không biết con trai cũng có thể cười như thế này, chẳng dám nhìn tiếp mà cúi đầu xuống, dùng chân nghịch đám cỏ xanh. "Vẫn định xông pha giang hồ?" Thừa Đức hỏi. "Ừ." Tôi gật đầu, "Anh yên tâm, sau này tôi tuyệt đối không để lộ thân phận của mình. Phúc Vinh công chúa chỉ có một người duy nhất là người hiện đang trong tay anh.". Tôi chậm rãi, "Anh không giết là tôi cảm kích lắm rồi."

"Cô là một nha đầu thông minh." "Cám ơn khen ngợi." Thừa Đức lại cười, "Tặng cô cái này."

Tôi nghi ngờ nhìn Thừa Đức, anh ta mà tốt thế? Tặng quà cho tôi? Liếc mắt nhìn sợi dây màu đỏ lấp ló nơi cổ anh ta, có khi nào không nỡ rời tôi, định tặng tín vật? Phim toàn diễn như thế mà Thừa Đức nhìn theo ánh mắt tôi, lôi ngọc bội từ trong ngực áo ra, cười: "Muốn cái này?" Tôi nhìn miếng ngọc bội vừa trong vừa sáng, biết chắc là đồ tốt, không tự kiềm chế được mà gật đầu. Cái này chắc chắn rất giá trị.

Thừa Đức vừa lắc đầu vừa cười, nhét ngọc bội vào chỗ cũ: "Thứ đồ này cho cô chỉ đem đến tai họa. Không cho thì tốt hơn." Tôi thầm nghĩ: anh ki bo thì cứ nói thẳng ra lại kêu tai họa cái gì. Giả dối! Thừa Đức nhìn nét mặt tôi biết ngay tôi không tin, cũng không giải thích gì. Anh ta đứng thẳng lên, rồi nửa quỳ trước mặt tôi, xắn áo ở tay bên trái lên. Lúc này tôi mới thấy một vật chế tác rất tinh xảo được cột trên cánh tay trái anh ta, có vẻ giống cái bảo hộ cổ tay nhưng vị trí lại ở trên cao hơn nhiều. Thừa Đức tháo nó xuống, cẩn thận để trên đất rồi quay sang kéo tay trái tôi, bắt đầu giúp tôi xắn tay áo.

Áo xắn lên đến phía trên của cánh tay lộ ra dấu thủ cung được điểm vào lúc rời cung, qua bao nhiêu ngày mà không phai, màu sắc thậm chí còn đậm hơn lúc trước. Thừa Đức nhìn thấy chỉ sững người ra một chút rồi cẩn thận cầm cái giống như bảo hộ cổ tay lên buộc vào cánh tay tôi. "Đây là một loại ám khí rất tinh xảo, bên trong đựng vài chục cây kim bằng thép. Cơ quan ở đây, lúc bắn ra chỉ cần ngắm chuẩn đối tượng là được. Hơn nữa nó còn có thể dùng đi dùng lại nhiều lần. Mỗi lần xong việc nhớ thu hồi lại kim thép là được." Thừa Đức nhẹ nhàng căn dặn, "Những cây kim này đều tẩm thuốc, chỉ cần một mũi, đến bò cũng phải ngã xuống." "Thấy máu, phong yết hầu?" Tôi kinh ngạc hỏi.

Thừa Đức lại cười: "Con gái mà cứ máu me như thế làm gì? Đây chỉ là loại thuốc mê cực mạnh, không làm chết người." Thừa Đức nửa quỳ,rất chăm chú. Khóa của cái vật đó nhìn rất phức tạp, khi anh ta tháo xuống rất đơn giản, nhưng lúc đeo lên thì lằng nhằng rắc rối. Sống mũi anh ta chẳng mấy mà lấm tấm mồ hôi. Trong phút chốc, tôi rất cảm động, không ngờ anh ta lại tặng mình một vật thế này. Lúc này đây trên gương mặt anh ta là vẻ chăm chú, nghiêm túc mà tôi chưa bao giờ gặp. Tôi đã thấy vẻ hận thù, đã thấy vẻ bỡn cợt, nhưng chưa bao giờ lại thấy nét mặt này: mày hơi nhíu lại, môi mím chặt...

Tôi nghĩ, chắc mình đã bị vẻ chuyên tâm đó mê hoặc, nên tiếp theo tôi làm một việc đến nghĩ cũng chưa nghĩ đến bao giờ. Tôi cúi đầu xuống, hôn lên trán anh ta. Thật ra cái hôn này chẳng có ý gì khác ngoài biểu thị cảm động . Toàn thân Thừa Đức rung rung, kinh ngạc ngẩng đầu lên làm tôi thấy mặt mình lập tức nóng như lửa, vội quay đi, không dám nhìn nữa. Cái vật đó mới cột được một nửa đã bị Thừa Đức tháo xuống. Đừng thấy nó đeo vào phức tạp, đến lúc tháo xuống không mất thời gian chút nào. Tôi đang định hỏi tại sao lại tháo ra, đầu mới quay lại được một nửa thì Thừa Đức đã kéo tôi vào lòng.

"Làm cái gì..." tiếng chưa kịp ra khỏi miệng đã bị môi của Thừa Đức chặn lại... ... Thừa Đức từng hôn rất nhiều chỗ trên người tôi nhưng chưa bao giờ hôn vào môi. Tôi quên cả phản kháng, chỉ đờ đẫn đón nhận sự nhiệt tình ấy. Đôi tay anh ta như có ma lực, đi đến đâu kích thích da thịt tôi đến đó. Giờ tôi mới biết: ngày trước Thừa Đức gần gũi mới mình chỉ là trêu đùa, còn giờ mới là thật.

Tôi ngượng ngùng, có phần không kiếm chế được cơ thể mình. Thừa Đức rất nhanh chóng kích thích sự ham muốn trong tôi. Tôi không phải một con bé ngây thơ, tuy không có kinh nghiệm thực thế nhưng đã xem trộm mấy thể loại cấm dưới mười tám tuổi. Đầu tiên tôi không hiểu được một người bình thường sao lại không khống chế được ham muốn của bản thân, giờ mới biết, có lúc, cơ thể con người thành thật hơn miệng nhiều. Cũng có lúc, ý trí chẳng kiên cường như mình vẫn tưởng. Trong sự cuồng nhiệt, quần áo trên người đã cởi ra tự khi nào. Cái vật cưng cứng, ấm nóng mà tôi từng tò mò cộm lên dưới người. Thừa Đức đặt tay sau lưng, đỡ người tôi lên, làm hai đứa áp sát vào nhau không còn một khe hở. Tôi chỉ biết ôm chặt lấy cổ anh, quên mất phản kháng. Anh bắt đầu dùng lực, từ từ chuyển động phần hông. Một cơn đau kéo đến làm tôi vội lui người ra sau.

"Đau!" tôi nghẹn ngào khóc. Thừa Đức như bừng tỉnh, vội dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh lửa trong mắt nhạt dần đi, cuối cùng buông tôi ra. Anh mau chóng chỉnh đốn lại quần áo của mình rồi không nói lời nào, giúp tôi mặc đồ. Tôi xấu hổ muốn chết. Nếu Thừa Đức không dừng lại kịp thời thì đây đã là nơi thất thân của tôi rồi. Tôi không dám nhìn Thừa Đức, nước mắt cứ trào ra. Tôi ít khi khóc mà cũng ghét khóc, không ngờ hôm nay mình lại khóc. Tôi nghĩ có lẽ do xấu hổ, xấu hổ vì không ngờ ý trí yếu ớt của mình và vì sự trung thực của cơ thể.

Thừa Đức im lặng mặc đồ cho tôi, tiếp tục buộc cái ám khí kia lên tay, xong xuôi lại nhẹ nhàng kéo ống tay áo xuống. Anh thấy tôi vẫn để chân trần bèn đi tất, đi giày cho tôi. Tóm lại là mặc cho tôi không còn một khe hở. Thừa Đức lại lấy một con dao từ giầy của mình ra nhét vào trong giầy tôi, bấy giờ mới ngồi xuống bên cạnh. Tôi vẫn câm lặng rơi lệ, mặc kệ anh bận rộn.

"Đồ ngốc, có gì để khóc? Tôi dừng lại rồi còn gì?" Thừa Đức cười. Tôi khóc càng dữ, không sai, là anh dừng lại, nếu anh không dừng lại thì tôi cơ bản không có bản lĩnh nói dừng. Thừa Đức xoa đầu tôi cười: "Không khóc nữa. Đừng nói đến đầu như cô, đến cả trinh tiết liệt nữ cũng không thoát khỏi sức hấp dẫn của tam hoàng tử tôi. Cô rơi vào cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả."

Tôi vẫn khóc. Thừa Đức cuối cùng không chịu được, khó chịu nói: "Được rồi, đừng khóc nữa! Đi đi! Cách nơi này càng xa càng tốt." Tôi đứng dậy, vừa bước được hai bước đã nghe thấy tiếng Thừa Đức vừa cười vừa hét sau lưng: "Đừng quên tôi đấy! Nhớ là phải nhớ tôi! " Tôi không thèm để ý đến, cứ đi tiếp, bước thêm hai bước nữa lại nghe thấy tiếng anh ta nhẹ nhàng nói: "Dừng lại!"

Tôi dừng lại, quay đầu nhìn. Toàn thân anh chỉ có một màu trắng, ngồi dựa vào gốc cây, cười ngả ngớn. "Quay lại! Cho tôi hôn một cái." Tôi bực mình, lườm lại. Nụ cười trên mặt anh trở nên nghiêm túc hơn, khẽ nói: "Chỉ hôn một cái thôi."

Tôi như quay lại như bị mất hồn, quỳ xuống bên cạnh. Tay anh luồn vào tóc, giữ chặt đầu tôi hướng về phía mình rồi đặt môi lên môi tôi. Tôi tưởng anh lại khiêu khích như lúc nãy nên kiên quyết cắn chặt răng, nói thế nào cũng không chịu mở miệng, không ngờ anh không hề có một động tác nào khác, chỉ lấy tay dùng lực giữ chặt đầu tôi, để môi tôi ép chặt vào môi anh, không khiêu khích, không mơn trớn, chỉ là môi ép chặt môi. Đột nhiên tôi thấy cảm giác bi thương, không phải của tôi mà từ môi anh truyền đến, sự bi thương không cách nào tránh được.... "Đi đi, quên lãng vẫn là cách tốt nhất." Anh nói nhỏ, buông tay ra, không nhìn tôi nữa.

Tôi lặng lẽ đứng dậy rồi ra đi, tự bảo mình không được quay đầu. Thuở nhỏ bà nội từng nói: trán và hai vai của người mỗi nơi có một cái đèn. Buổi tối đi đường không được nhìn ngang nhìn dọc, càng không được quay đầu lại. Nếu quay đầu sang trái, cái đèn trên v trái sẽ bị thổi tắt bởi hơi thở của mình; quay đầu sang phải, đèn bên vai phải cũng tắt theo; còn nếu quay đầu lại thì càng rắc rối, cái đèn trên trán cũng sẽ bị thổi tắt. Tất cả các đèn đều tắt rồi thì ma quỷ sẽ lại gần mình một cách dễ dàng. Cho nên tôi không được quay đầu, tuyệt đối không được..