Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Công Chúa Cầu Thân - Chương 23



Tôi cuối cùng cũng chính thức bắt đầu cuộc sống cung đình. Hậu cung nơi tôi ở không phải cẩn trọng từng li từng tí như trong truyện viết, thứ nhất vìtôi không muốn tranh đấu từ trong tâm can; thứ hai là một công chúa của bại quốc, cần sắc đẹp không có, cần hậu thuẫn cũng không có nốt cho nên chẳng có mĩ nữ nào thèm để ý đến. Tôi trong mắt đám cung tần mĩ nữ kia còn không được xem như một địch thủ trong giả tưởng. Tôi hay qua lại chỗ thái hậu, lấy lòng bà ta, dù sau này có chuyện gì, ôm chặt chân Phật chắc cũng không đến nỗi nào. Ngày ngày ngoan ngoãn đến thỉnh an hoàng hậu, đầy vẻ thành thật, biết thân biết phận, chỉ thiểu nước thề trước mặt Tả hoàng hậu mà nói tôi chẳng có chút hứng thú gì với chồng bà, mong bà đừng c nghĩ kế trị tôi.

Đương nhiên, tất cả những chuyện này đều phải thực hiện dưới một tiên đề đó là tránh xa hoàng thượng. Ông ta làm tôi cảm thấy rất ám muội, không tài nào chịu được. Ngoài những chuyện này, tôi cố thủ trong cung của mình, không ra ngoài gây chú ý, và cũng vì bản thân không thể nào đóng giả một người cổ đại cho đúng mực dù là hành động hay lời nói, giả vờ một lúc còn được, nhưng chỉ nửa ngày là lòi đuôi, cho nên loanh quanh trong địa bàn của mình cho an toàn. Để đảm bảo an toàn, tôi sa thải không ít cung nữ, đến cuối cùng chỉ còn sót lại bọn Tố nhi, một vài cung nữ lớn, và mấy nha đầu chuyên làm việc nặng bên ngoài.

Thời tiết ngày càng nóng, tôi bắt đầu lén lút thiết kế cho mình quần áo thoáng mát một chút, ví dụ như váy hai dây, ví dụ như dép lê, rồi đóng cửa cung lại hưởng thụ những tháng ngày nhàn nhã. Thừa Đức ngoài đêm đó, không thấy bén mảng đến nữa. Tôi thấy thế này cũng tốt, có cần thiết nhảy xuống khi biết trước mắt mình là hố lửa không? Mấy anh đẹp trai ở đây có thể chơi bời nhưng tuyệt đối không được yêu, đặc biệt là loại người như Thừa Đức. Thật ra bản thân rất thích sự náo nhiệt, nói chung tôi thuộc loại chỉ sợ thiên hạ không loạn, nửa tháng trời trong cung Ngõa Lặc khiến người tôi bứt rứt, khó chịu. Chẳng có cách nào khác, mình đã chọn sinh mệnh giữa nó và cảm giác kích động; chọn người giữa làm một người biết thân biết phận với một con quỷ phong lưu tự tại.

Không phải tôi sợ chết, chỉ là không hiểu rõ việc làm quỷ. Mùng năm tháng năm âm lịch vốn là tết Đoan Ngọ (1) nhưng ở Ngõa Lặc lại biến thành "mộ xuân tiết" (2), chỉ nhìn trong hoàng cung cũng biết ngày lễ này không phải là bé, rất được "các vị lãnh đạo" xem trọng, không nói Tả hoàng hậu bắt đầu sai người chuẩn bị bữa tiệc tối cho hôm đó từ sớm, đến cả hội Tố nhi cũng nhập gia tùy tục, chuẩn bị các vật dụng cần thiết để ăn tết. Hoàn Nguyệt thậm chí còn học theo cung nữ Ngõa Lặc tết cho tôi một dây đeo tay ngũ sắc, nói rằng có thể tránh tà.

Lúc cô vào phòng, tôi đang chân trần nằm trên sạp trúc, bực mình vì không được ăn bánh chưng, thấy cô nàng lại định buộc cho tôi mấy cái xanh xanh đỏ đó, không kiềm chế được, nói có phần nặng lời hơn bình thường. Hoàn Nguyệt thấy tôi không vui, sợ hãi quỳ ngay xuống, mắt ngân ngấn nước. Vẻ vừa lo lắng vừa ấm ức đó làm tôi hối hận, sao mà mới làm công chúa một thời gian mà tính tình dễ nổi nóng thế này? Người ta hầu hạ tận tình như thế, mọi người đều là người, quát mắng vậy lương tâm có cắn rứt không? "Giúp ta, ta đeo vào là được chứ gì."tôi nói, "Mau đứng dậy, do ta không tốt, không nên giận cá chém thớt. Ta xin lỗi." Hoàn Nguyệt thấy tôi nói vậy vội đập đầu: "Là do nô tì không tốt, làm công chúa

"Được rồi, ta biết ngươi oan ức, mau đứng dậy, không giúp ta đeo vào là ta không thèm đeo nữa đâu đấy." tôi uy hiếp. Hoàn Nguyệt bấy giờ mới hết sụt sùi, quay ra cười rồi lại gần buộc vòng cho tôi. "Công chúa, không phải nô tì nhiều chuyện nhưng buộc vòng này là phong tục của Ngõa Lặc. Tiệc tối nay công chúa phải tham dự, nếu một mình công chúa không đeo, nô tì e rằng có kẻ mượn chuyện này....." "Ta biết." tôi cắt ngang Hoàn Nguyệt, nhìn vòng tay kết từ dây lụa của cô ta thấy cũng không khó coi lắm, "Còn không?"

"Còn đây." "Cho ta thêm một dây nữa.", tôi nói. Hoàn Nguyệt thấy tôi lúc nãy khăng khăng không chịu đeo giờ lại đòi thêm, không khỏi tò mò, nhưng nhiều năm sống trong cung đã nuôi dưỡng cho cô thói quen không lên tiếng hỏi cho dù có thắc mắc nhiều đến đâu, cho nên đi lấy ngay một dây khác tới khi thấy tôi đòi mà không hỏi câu nào.

Tôi đón lấy dây lụa, không nhờ Hoàn Nguyệt đeo cho mình nữa, tự cúi xuống buộc dây vào cổ chân rồi giơ lên xem. Chẹp, nhìn cũng không đến nỗi! Tố nhi cầm mấy bộ quần áo, vém rèm đi vào, hỏi tôi muốn mặc gì trong bữa tiệc, tôi liếc nhìn chỗ quần áo trên tay cô mà nói: " Các hậu phi khác mặc thế nào, trang điểm ra sao ta cũng làm y hệt vậy. Họ lòe loẹt, ta lòe loẹt; họ mờ nhạt ta cũng mờ nhạt theo. Nói tóm lại là theo cùng một tiêu chuẩn. Chỉ cần các người không nhận ra ta ngay lập tức trong một đám người là được." Dẫn đầu bọn Tố nhi đến điện Quang Ly điện, nơi tổ chức tiệc, cũng chẳng còn sớm nữa, các hậu phi đến không ít nhưng thái hậu, hoàng hậu, và Tả hoàng hậu cùng những boss lớn chưa có ai đến cả. Theo sự chỉ dẫn của tiểu thái giám trong điện tôi tới chỗ ngồi của mình, yên vị xong liền quan sát kĩ càng xung quanh, không thể không khen ngợi sự hoành tránh của bữa tiệc. Bàn tiệc được bày từ trên điện cho tới tận bên ngoài, ra ngoài nữa là tiền triều, không thuộc phạm vi hậu cung nữa rồi.

Phong tục của Ngõa Lặc thoáng hơn Chu quốc nhiều, chỉ cần thông qua tối nay là có thể thấy bởi dự tiệc không chỉ có các binh phi chốn hậu cung còn có người nhà của các trọng thần trong triều, thậm chí còn có mấy sử tiết ngoại quốc (3). Đảo mắt nhìn một vòng, phát hiện ra trong đám hoàng tử ngồi phía dưới có cả Thừa Đức, hai ánh mắt gặp nhau làm tôi sợ vội nhìn sang chỗ khác, nhưng vẫn kịp liếc thấy nụ cười gian manh của chàng ta. Tiếng hô cao vút của thái giám vang lên, trong ngoài điện, tất cả mọi người vội cung kính đứng lên, chỉ nháy mắt cả cái điện to là thế không còn một tiếng động. Hoàng đế và Tả hoàng hậu, một trái một phải cùng dìu thái hậu đi vào, đằng sau còn có mấy nữ tử rất xinh đẹp, chỉ khoảng hơn ba mươi, khí tiết thanh đạm, quần áo hoa lệ đi theo làm tôi nhìn không rời mắt.

Đợi đám boss này yên vị, bữa tiệc mới chính thức bắt đầu. Nhìn vị mĩ nhân cũng đang lạnh lùng nhìn tôi từ trên bàn tiệc tôi đột nhiên nhớ ra, bà ta chính là Lan quý phi, mẹ Thừa Đức, người tôi chưa có cơ hội gặp mặt. Trời, không biết do bà ta bảo dưỡng quá tốt hay do lấy chồng quá sớm? Chỉ mải nhìn trộm mẹ của Thừa Đức, hoàng đế nói gì tôi cũng chẳng nghe rõ.

Nói là tiệc tối nhưng trên bàn, ngoài hoa quả, bánh ngọt thì chỉ có rượu, chẳng có cái gì khác mang tính thực tế một chút, sau đó là ca múa, nhưng người đến cả "đêm xuân"(4) cũng không xem hết như tôi thì có thể có hứng thú với thể loại ca múa này không? Tôi vô cùng chán ngán nhìn đám vũ nữ quay đi quay lại mà nhớ tiết mục tương thanh (5) của Quách Đức Cương (6). Đột nhiên nhớ đến "ba mươi sáu kế" của tôi, từ khi đến hoàng cung chưa nhìn thấy lần nào, không biết bọn họ sao rồi? Phía dưới có một sử tiết ngoại quốc đứng lên nói muốn dâng tặng hoàng đế bệ hạ ca vũ của nước họ, hoàng đế mỉm cười gật đầu rồi thấy một đám vũ nữ mặc phục trang truyền thống của bọn họ đi lên. Tôi nhìn thấy mà hí hửng, đây không phải trang phục của Hàn Quốc sao? Về chi tiết có một số chỗ không đồng nhất nhưng đại thể thì giống nhau.

"Công chúa, chính vì bọn Cao Ly này ra quân giúp Ngõa Lặc đánh lén nên nước chúng ta mới thất bại, để Ngõa Lặc chiếm Mất Uyển thành." Tố nhi nói khẽ vào tai tôi. Cao ly? Á à, đến tên cũng y hệt. Kết thúc vũ khúc, hoàng đế gật đầu cười với sứ tiết đó, thái hậu cũng khen ngợi nhảy đẹp, làm hắn dương dương tự đắc.

Lại thêm một đám vũ nữa đến, tôi nhìn vừa mừng vừa ngạc nhiên, không ngờ lại là "ba mươi sáu kế"! Trang phục cung đình với ống tay áo rộng, vạt váy dài quét đất, họ như những con bướm đầy màu sắc đang nhảy múa xung quanh một cô gái gương mặt thanh tú đứng giữa. Cô gái đó hát rất hay, đến tôi cũng buột miệng ngân nga theo. Chẳng nhớ cô ta tên là kế nào nữa dù sao thì hát hay mà người lại thanh tú, khiến người ta nhìn vào thấy soảng khoái. Mọi người trong bữa tiệc yên lặng như thể hẹn trước, chăm chăm nhìn vào "ba mươi sáu kế" đang nhảy múa giữa điện. Chẳng lẽ bị hút hồn rồi? Cũng đâu có giống? Hơn nữa tôi còn phát hiện có mấy người liếc trộm tôi tỏ vẻ đồng tình? Đang băn khoăn thì thấy cô gái đó phạm lỗi sai, không biết có phải do không khí quái lạ này trong điện nên hồi hộp hay không mà tự giẫm vào vạt váy mình, người ngã ra đất.

Tất cả mọi người đều trợn mắt nhìn kinh ngạc, tôi còn kinh ngạc gấp nhiều lần. Thế này, thế này đúng là mất mặt quá! m nhạc dừng lại, "ba mươi sáu kế" đều quỳ trên điện, cô gái bị ngã đó cũng phủ phục trên đất, vai run run. Chắc là sợ quá đây? "Lui xuống đi, chỉ là giải trí thôi, không sao hết." thái hậu cười.

Mạn Thiên vội dẫn"ba mươi sáu kế" đập đầu tạ ơn rồi lui đi. Tả hoàng hậu quay ra mỉm cười với tôi như ngầm nói không sao, còn Lan quý phi vẫn lạnh lùng nhìn, khóe miệng nhếch lên vẻ châm chọc. Các binh phi, đến cả những mệnh phụ trong triều cùng dúng ánh mắt giễu cợt nhìn như thể tôi mới là người ngã làm tôi thấy mình sắp không chống đỡ được. Đúng là oan ức, cô ta ngã thì liên quan gì đến mình chứ? Cho dù bọn tôi đến từ một nước thì các người cũng đâu cần nhìn tôi thế? Đang băn khoăn không biết làm sao thì cái tên sử tiết Cao Ly vừa dâng ca vũ lại nhảy ra bới móc.

"Trình độ này mà Chu quốc cũng định dâng lên bệ hạ sao?", tên sứ thần đó cố ý nói, "Chẳng lẽ các người không còn ai khác? Mấy người này đến cả vũ nữ thuộc cấp thấp nhất của Cao Ly cũng không bằng." nói xong lại còn hứ một tiếng khinh thường. Lần này thì xong, tôi thành tâm điểm của sự chú ý rồi. Lửa trong người bốc lên ngùn ngụt, tôi thầm nghĩ ngươi là cái thá gì chứ, đồ đâm lén sau lưng lại còn ngồi mà bốc phét. Phùng Trần Sở Dương ta là người dễ bị bắt nạt thế sao? Tôi tuy không thích sinh sự nhưng cũng đừng được đằng chân lân đằng đầu. Giờ mà rụt cổ lại thể nào cũng bị coi là con rùa nhát gan? Sao không nghĩ rằng tôi cũng có thể là rắn độc nhỉ?

Thừa Đức lắc đầu với tôi ngầm nhắc phải kiềm chế. Tôi liếc nhìn hoàng đế, ông ta tuy vẫn mỉm cười nhưng ánh mắt bần thần chẳng có vẻ quan tâm đến những gì đang xảy ra, không biết ông ta đang ngồi suy tính gì nữa. Kiềm chế hay không đây? Tôi ngồi so sánh hậu quả của hai lựa chọn, lại nghĩ đến hoàn cảnh hiện nay. Kiềm chế, tội gì phải đấu võ mồm với ông ta? Cùng lắm thì chờ cơ hội đâm lém sau lưng hắn ta là được, tôi cố kìm lại sự bực tức trong lòng, mỉm cười rồi cầm chén rượu lên nhấp một ngụm. Có lúc tuy bạn không sinh sự nhưng đó không có nghĩa là mấy cái chuyện linh tinh đấy không đến làm phiền bạn.

"Hoàng đế bệ hạ." Sứ thần đứng dậy, "Nguyên Thuần có chuyện này không biết nên nói hay không?" Hoàng đế gật đầu, cho phép ông ta nói tiếp. "Nguyên Thuần từ rất lâu đã nghe nói Phúc Vinh quý phi không chỉ tinh thông sử sách còn hát hay múa giỏi."

Cả điện lập tức yên lặng, chỉ còn tiếng nói tự cao tự đại của tên sứ thần. Một người nam trẻ trung ngồi cạnh giật giật tay áo ông ta ra hiệu đừng nói nữa, nhưng ông ta vẫn cố tình làm ngơ. "Hôm nay vừa hay là ngày lễ lớn, không biết có thể mời quý phi....." Không đợi ông ta nói xong tôi đã đứng bật dậy, đây đúng là lời mời không có tình nghĩa gì, ông ta không những không coi thân phận công chúa của tôi ra gì đến cả chức vị quý phi Ngõa Lặc cũng chẳng nhớ tới.

Sắc mặt hoàng đế giờ này cũng tỏ vẻ không vui. Tên Cao Ly này đúng là không biết trời cao đất dày, đã gọi đến tên rồi thì tôi còn có thể tiếp tục rụt cổ lại không? "Hoàng thượng", tôi nói, "Sứ thần đã nói vậy thì xin người cho thần thiếp mạn phép múa rìu qua mắt thợ." Hoàng đế có phần kinh ngạc nhìn tôi, nhíu nhíu lông mày, rồi đột nhiên cười và gật đầu đồng ý.

"Quý phi múa bài nào? Có cần mời nhạc công đến?" Tả hoàng hậu hỏi. "Không cần, quần áo của thần thiếp không thích hợp để múa. Chỉ cần gọi vũ nữ Mạn Thiên tới, thần thiếp hát còn cô ta múa." Tôi nói xong rời chỗ ngồi đi ra giữa điện. Mạn Thiên quay lại điện, hành lễ rồi yên lặng đứng cạnh t

"Có biết vũ đạo của Cao Ly không?" tôi khẽ hỏi. Mạn Thiên gật đầu. "Thế thì tốt. Chút nữa ta hát, ngươi cứ tùy theo nhịp điệu mà múa một đoạn là được."

Quay đầu lườm sứ thần tên Nguyên Thuần kia, tôi lại nói với hoàng đế: "Hoàng thượng, sứ thần có vẻ không thích ca múa của Chu quốc, chi bằng cho thần thiếp hát một bài của Cao Ly có được không? Thế này cũng giúp Nguyên sứ thần vơi đi nỗI nhớ nhà." Hoàng đế đáp: "Vậy thì tốt." Tôi đến trước bàn tên sứ thần đáng ghét, cười: "Mượn khăn trải bàn của sứ thần một chút không biết có được không?" chẳng thèm đợi họ trả lời, tôi ngay lập tức lôi tấm vải lụa trải bàn ra làm hoa quả trên bàn rơi xuống đầy dưới đất, bình rượu cũng đổ văng lên người bọn họ làm tên sứ thần Nguyên Thuần tức giận, trợn tròn đôi mắt một mí bé tí.

"Cám ơn nhé." Tôi cười rồi cầm cái khăn trải bàn về chỗ cũ, bắt Mạn Thiên giơ hai tay lên, vừa quấn cái khăn lên người cô vừa nói, "Nguyên Thuần đại nhân sống cũng chẳng dễ dàng gì, chúng ta đừng mượn y phục múa của đại nhân, dùng tạm cái này vậy, nhìn cũng na ná như nhau." Ngay từ đầu đã có ý nói to cho mọi ng cùng nên giọng nói không hề nhỏ, nói xong còn thắt một cái nơ bướm nơi ngực Mạn Thiên. Thấy tôi dùng khăn trải bàn làm trang phục Hàn quốc cho Mạn Thiên mặc, trên điện đã có không ít tiếng cười thầm. Tôi làm như không có chuyện gì, ra hiệu cho Mạn Thiên chuẩn bị rồi bắt đầu hát. May mà giọng của cô Phúc Vinh này không tồi tệ đến mức hết thuốc chữa như giọng tôi, ít ra thì cũng không bị lạc điệu. Hát bài tôi hát được nhất mỗi lần đi karaoke với bạn bè, không phải vì bài này hay mà do nó gần như không có nhịp điệu gì, có thể đều đều hát một mạch hết bài. Bài hát chính là bài "Vẫy gọi", nhạc phim chính trong phim "Nàng Dae Jang Geum", lại còn là "nguyên bản"

Kết quả tốt hơn cả mong đợi, người Ngõa Lặc không hiểu tôi hát cái gì nhưng thấy vẻ mặt của sứ thần Cao Ly cũng đoán ra được tôi làm họ rất kinh ngạc, chờ đến khi tôi hát lại lần hai thì người nam ngồi cạnh Nguyên Thuần đã không kiềm chế được gõ nhịp xuống mặt bàn và lẩm nhẩm hát theo. Mạn Thiên không ngoa khi là một kế trong "ba mươi sáu kế", tự biên tự diễn mà múa vẫn đẹp có điều cái bộ "váy truyền thống Hàn quốc làm bằng khăn trải bàn" hơi buồn cười, nó làm những động tác múa uyển chuyển gần như biến thành trò hề. Bài hát kết thúc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên không nói nên lời. Thái hậu mặt lộ vẻ vui mừng hỏi: "Đứa bé này đúng là lanh lợi, đến tiếng Cao Ly cũng biết? Không đến nỗi tồi, chỉ có điều không biết ý nghĩa bài hát ra sao."

Chẳng đợi tôi đáp lời, người nam ngồi bên Nguyên Thuần đã vội đọc: Người muốn về, khi nào quay về Người muốn đi, khi nào ra đi

Ta cưỡi gió bay lượn nhưng không tìm thấy bóng hình người Người nơi đâu Để lại ta một mình chơi vơi

Ái da, phải làm thế nào mới được Nếu người không quay về Thì xin hãy đưa ta đi cùng.

"Sai rồi, đại nhân nói không đúng." Tôi đột nhiên nói. Người nam đó sững lại, không hiểu sao tôi lại nói thế. Mọi người nhất thời cũng sững lại. Tôi hài lòng nhìn biểu hiện của mọi người, lòng thầm nhủ mình đợi chính là thời điểm này đây. Liếc nhìn Thừa Đức, chỉ có tên đó vẫn nhìn tôi cười cứ như biết tôi sắp giở trò gì.

"Vị sứ thần này dịch không đúng, ca khúc này là một câu chuyện ở quê hương ta, kể về hai anh em nhà nọ, ngườI anh tên là Võ Đại Lang bị một tên cường hào ức hiếp còn ngườI em Võ Tòng báo thù cho anh trai." "Ca khúc này rõ ràng dùng tiếng Cao Ly để hát, quý phi tuy có vài chỗ hát không đúng lắm nhưng cũng có thể nghe được đại khái nội dung, sao lại thành chuyện báo thù cho anh trai được? Có khi nào quý phi không biết mình đã hát cái gì?" Nguyên Thuần nói móc lại. "Sao ta lại không biết mình hát cái gì? Có khi nào Nguyên Thuần đại nhân nghe không rõ? Ta hát lại một lần nữa cho đạI nhân nghe vậy." Tôi khẽ cười rồi uốn lưỡi hát lại một lần nữa:

Võ Đại Lang, Võ Đại Lang bị lợn đánh Bị đánh rồi, bị đánh rồi, bị lợn đánh rồi Đánh anh, đánh cả lợn. đánh một cách hồ đồ

A, em trai! A, em trai! Em trai tức giận Nào đạp, nào đá, con lợn bị đánh Khóc đi, khóc nữa đi, hắn sẽ đi đời

Võ Đại Lang, Võ Đại Lang bị lợn đánh Anh ta đánh, anh ta đánh, bị lợn đánh Anh ta đánh ngươi, anh ta cũng đau, đánh ngươi khốn kiếp

A, em trai! A, em trai! Em trai khóc rồi. Tuy phiên âm không giống hoàn toàn lúc nãy nhưng mọi người cũng nghe thấy na ná giống nhau chỉ có điều khi nãy hát câu chữ luyến láy với nhau còn lần này thì rõ từng từ từng chữ. Mọi người chuyển từ kinh ngạc sang cười, lúc đầu chỉ lác đác tiếng cười thầm đến khi tôi hát được nửa bài thì tất cả đã cười nghiêng ngả. Hoàng đế đầu tiên cố nhịn , đến cuối cùng không kiềm chế được đành nhấc chén rượu lên che, không ngờ uống ngụm rượu đúng lúc tôi hát tới câu "Nào đạp, nào đá, con lợn bị đánh..." thế là phì hết cả rượu trong miệng ra làm vị thái giám đứng sau giật cả mình, vội vỗ vỗ lưng cho hoàng đế.

Hoàng đế cười làm những người buồn cười nhưng không dám cười vững dạ lên. Các hậu phi, mệnh phụ ngượng ngùng cườI, chỉ dám dung khăn tay che miệng chúm chím còn đám đại thần thì chẳng để ý nhiều như vậy, có vài võ thần không kiềm được to tiếng cười. Chỉ có vài người không cười, sắc mặt đã biến từ trắng sang đỏ rồi từ đỏ sang đen cứ như thể con tắc kè. Tên Nguyên Thuần giận tím tái cả mặt mày, chỉ thiếu nước nôn ra máu. Tôi hát xong, quay đầu sang hỏi một cách nghiêm nghị: "Sứ thần đại nhân, lần này đã nghe rõ chưa?" Không đợi ông ta trả lời tôi quay ngay về chỗ ngồi. Bọn Tố nhi dùng ánh mắt sùng bái nhìn làm tôi chột dạ, lòng thầm nhủ thế này là do bất đắc dĩ, dù sao thế cũng tốt hơn là cho cái tên Cao Ly đó hỏi một câu lườm một câu, kiểm tra trình độ sử sách của mình. Có điều qua đêm nay, "tiếng tăm" của tôi chắc là bị truyền bá rộng khắp.

Tả hoàng hậu thấy tên Cao Ly như vậy bèn vội vàng nói đỡ lại để bữa tiệc được tiếp tục. Qua chuyện lúc nãy, tôi ngồi trong điện mà tâm trí không sao chú tâm vào ca vũ được, đầu óc chỉ nghĩ tới những ảnh hưởng cho cuộc sống sau này của bữa tiệc đem tới. Tên Cao Ly trẻ trẻ ngồi cạnh Nguyên Thuần thỉnh thoàng lại nhìn thăm dò làm tôi càng khó chịu, cúi gằm mặt uống rượu. Khó khăn lắm mới chờ đến lúc tàn tiệc, có thể về cung, lúc này tôi đã gom góp được cả một đầu đầy câu hỏi. Tôi không thể hiểu được tại sao mọi người lại có phản ứng kì lạ thế đối với điệu múa của "ba mươi sáu kế"? Còn nữa, tối nay tôi đắc tội với người Cao Ly rồi, sau này liệu có bị báo thù không? Cho dù bọn họ không định làm gì thì hoàng đế có cái nhìn thế nào về tôi? Tôi còn có thể sống nhàn nhã thế này nữa không?

Càng nghĩ càng thấy nhiều chuyện khó hiểu, đầu óc cứ căng phồng lên, tôi tặc lưỡi chẳng thèm nghĩ gì nữa, gọi bọn Tố nhi giúp mình tẩy trang, tắm nước nóng rồi đi ngủ. Nằm trên giưỡng mãi mà không ngủ được, đột nhiên nhớ ra hôm nay mình ra mặt như vậy mà tên Thừa Đức có khi nào lại chẳng có động tĩnh gì? Đêm nay, mười phần thì có đến tám phần là anh ta sẽ đến. Nghĩ vậy tôi liền bò xuống giường, kéo cái sập tre đến góc tường rồi nằm ở đó, lòng nghĩ: anh đến đi, xem anh lần mò trên giường mà không thấy tôi thì làm thế nào. Càng nghĩ càng thấy hứng thú thành ra chẳng còn chút buồn ngủ, tôi nằm mở mắt chờ Thừa Đức đến. Đến khoảng mười hai giờ thì cửa sổ quả nhiên được mở ra không một tiếng động, một bóng người luồn vào.

Bóng đen đấy lại gần giường, khẽ khàng vén màn lên, thấy bên trong không có người bèn sững lại nhưng ngay sau đó quay ra nhìn sập trúc. Tôi bỗng phát hiện đây không phải Thừa Đức, dáng người anh ta cao lớn hơn Thừa Đức một chút. Tôi giật thon thót trong bụng, có lẽ nào là thích khách? Nhưng chờ đến khi người đó tiến lại hai bước thì tôi mừng đến mức suýt hét ầm lên, ngay lập tức nhảy từ sập xuống, nhào vào lòng người ta. Không sai, đến đúng là người đã lâu không gặp - Nam Cung Việt.

Nam Cung Việt kéo miếng vải đen che mặt, khẽ nói: "Sao nhận ra ta?" "Cảm giác, cảm giác đó là anh." Tôi vui mừng. Nam Cung Việt hơi đờ người ra, lại hỏi tiếp: "Nếu cảm giác sai thì sao?"

"Sai thì sai chứ sao." Tôi nói, "Biết làm sao được, nói linh tinh gì thế? Sao anh lại đến?" Nam Cung Việt cười: "Đón nàng đi.", nói rồi định kéo tôi đi luôn. Tôi ngạc nhiên, đi, đi với Nam Cung Việt? Chạy khỏi chốn thâm cung này? Nhưng những cung nữ trong cung thì sao? Thừa Đức thì sao?

Nam Cung Việt phát hiện sự nghi ngại của tôi, quay đầu lại vẻ không hiểu. "Tôi không thể đi." Tôi lí nhí. Nam Cung Việt không nói gì, vẫn nắm chặt cổ tay tôi, trầm ngâm nhìn như đang đợi một lời giải thích.

"Tôi đi thế này bọn Tố nhi sẽ bị liên lụy. Tôi... ... không thể." Tôi nói nhỏ. Nam Cung Việt nhíu mày kinh ngạc, "Chỉ vì lý do này?" Tôi nghĩ rồi gật đầu, "Ừ, chỉ vì chuyện này. Tôi không thể vì lợi ích bản thân mà khiến những người vô tội phải hi sinh vì mình." Thật ra có một câu tôi không dám nói ra, tôi cứ thế mà đi thì Thừa Đức sợ rằng cũng bị liên lụy theo.

Nam Cung Việt trầm ngâm, lúc sau mới khẽ nói: "Nàng thay đổi rất nhiều." "Thay đổi?" tôi gượng cười, "Không phải do tôi thay đổi mà chỉ là thời gian qua lâu rồi, có nhiều thứ sẽ biến thành cái bao bám chặt trên lư "Biết là cái bao trách nhiệm rồi sao còn muốn cõng trên lưng?"

Tôi cười, rút tay ra, "Không còn cách nào khác. Tuy biết là bao trách nhiệm nhưng cũng chỉ có thể cõng trên lưng, vì nó quá chắc chắn, hơn nữa..." tôi lấy hai tay giơ giơ trước ngực, nói: "Còn có nút thắt ở chỗ này nữa." Nam Cung Việt lặng lẽ nhìn tôi, không chịu nói gì làm tôi thấy mình trở nên bi thương. Làm cái gì cơ chứ, khó khăn lắm mới gặp được nhau mà thành ra như sinh ly tử biệt thế này? Tôi đấm lên ngực anh, khẽ cười: "Không sao đâu mà. Thực ra hoàng cung Ngõa Lặc cũng không khủng khiếp như tôi tưởng, ngày ngày hết ăn lại ngủ. Anh xem, có phải tôi béo hơn ngày trước không ít không?" Tôi quay hai vòng trước mặt Nam Cung Việt, anh giữ tôi lại: "Vẫn còn giận ta sao?"

"Giận?" tôi cười, "Đang yên đang lành giận anh làm gì?" "Vậy sao không chịu đi cùng ta?" Nam Cung Việt cố hỏi. Tôi nghe câu hỏi của Nam Cung Việt lại quay về chỗ cũ, không kiềm được lườm anh ta một cái, thở dài vì không biết làm sao: "Tôi không đi không phải là vì anh mà vì tôi không thể bỏ rơi..."

"Liệu có thể vì ta mà ra đi không?" Nam Cung Việt nắm chặt đôi tay tôi đặt lên ngực anh làm tôi cứng đơ người lại, không biết nên trả lời sao. Thoát khỏi thâm cung, sẽ không phải ngày ngày lo lắng, sợ hãi; có thể phiêu du tự tại mà sống hết cuộc đời. Tôi động lòng, động lòng thật rồi!

"Ta muốn mình ở bên nhau." Nam Cung Việt nói, "Cùng ta đi khắp chân trời góc bể, cùng ta từ từ già đi, cùng ta suốt cả cuộc đời." Cả cuộc đời! Ba chữ đó như tiếng sét đập vào tim tôi. "Tôi không làm được." Tôi ngẩng đầu lên, chậm rãi nhưng kiến quyết mà nói. Đúng vậy, tôi không làm được. Tôi lấy gì để đi cùng anh ta suốt đời? Tôi chỉ thể ở thế giới này một năm.

Nam Cung Việt đứng yên, nhìn tôi không rời. Tôi định rút tay ra thì phát hiện anh nắm chặt quá làm tôi không động đậy được. Tôi nghiến răng nói: "Được, tôi không giấu anh nữa. Tôi không phải là người của thế giới này. Anh có tin không?" "Ta biết. Từ lúc ở nhà họ Giang ta đã biết nàng không thuộc về thế giới này." Nam Cung Việt khẽ nói.

Thấy ánh mắt kinh ngạc của tôi, Nam Cung Việt cười gượng rồi nói tiếp: "Nàng biết vì sao ta tên là Nam Cung Việt không?" Vì sao tên là Nam Cung Việt? Họ Nam Cung thì đương nhiên gọi là Nam Cung Việt rồi, chẳng lẽ gọi là Bắc Cung VIệt? Tôi thầm nhủ, muốn gọi thế nhưng bố anh chắc gì đã đồng ý. "Việt có nghĩa là "xuyên việt" (7), mẫu thân của ta và nàng chắc rằng đến từ cùng một nơi." Nam Cung Việt nói.

Tôi ngu người, xuyên việt? Mẹ của Nam Cung Việt cũng là người hiện đại quay về quá khứ? Trời đất, tôi thấy đầu óc mình quay như chong chóng. "Tức là chúng ta gần như là đồng hương." Nam Cung Việt gật đầu cười, "Đi với ta, đến gặp mẫu thân. Người rất muốn gặp nàng."

Tôi nhìn Nam Cung Việt mà càng thấy mâu thuẫn, đang không biết trả lời sao thì nghe thấy một giọng nói lạnh lung cất lên: "Cô ta không được đià ngươi sợ rằng cũng chẳng đi được." Tôi ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy Thừa Đức đang khoanh tay ngồi trên cửa sổ, nhìn về phía tôi vẻ lạnh băng. Đến chết mất, bọn họ sao lại đụng mặt nhau thế này? Thế này thì có hơn gì Trái Đất bị vệ tinh va vào đâu! Tôi cười hì hì hai tiếng, định rút tay khỏi tay Nam Cung Việt không dấu vết nhưng làm thế nào cũng không rút ra được, đành sốt ruột nhìn anh ta. Nam Cung Việt gườm gườm nhìn Thừa Đức, nắm tay tôi càng chặt như để ra uy.

Có cần thế không? Phùng Trần Sở Dương tôi từ khi nào biến thành cái màn thầu thơm phưng phức thế này ? Hai anh chàng đẹp trai cùng đánh nhau vì mình? Cái cảnh này sao mà giống kịch do bà Quỳnh Dao viết thế. Chẳng lẽ mình chưa từng quay về quá khứ? Chỉ là đang đóng phim của Quỳnh Dao ? "Còn phải xem ngươi có bản lĩnh đấy không." Nam Cung Việt nói. Thừa Đức lạnh lung cười một tiếng rồi nhảy từ bệ cửa sổ xuống, đi về phía tôi. Nam Cung Việt kéo tôi đứng sau lưng anh, cơ thể căng cứng vì lo lắng .

Xong, chiến tranh vừa chạm vào đã bộc phát ra luôn. Có điều bọn họ đánh nhau bên ngoài mà không nghe thấy gì mới lạ. Tôi vội đi ra, đứng giữa hai người mà nói: "Dừng lại! Có chuyện gì từ từ nói, nhất quyết không được động chân động tay, đều là người nhà cả, có gì hay ho đâu mà đánh nhau?" Cả Nam Cung Việt và Thừa Đức cùng quay ra lườm. Thành ra tôi đồng thời làm mếch lòng cả hai bên. Tuyệt đối không được để bọn họ đánh nhau! Tôi nghiến răng nói với Nam Cung Việt: "Anh đi đi! Tôi sẽ không đi cùng anh đâu."

Nam Cung Việt đứng sững người, lúc sau mới từ từ hỏi: "Là vì hắn ta?" Cái đồ ngốc này, đánh nhau với anh ta ở trong cung thì anh được lợi gì chứ? Tôi gật đầu không nói gì Nam Cung Việt đột nhiên cười, khẽ giọng nói: "Ta biết từ trước chỉ là bản thân không muốn tin."

Tôi không dám ngẩng đầu nhìn mặt anh, thật sự là không dám. Trong phòng im ắng đến ghê người, chờ đến lúc tôi ngẩng đầu lên thì không thấy Nam Cung Việt đâu nữa, chỉ còn Thừa Đức cười hớn hở nhìn tôi. "Anh cũng cút đi." Tôi tức giận. Lòng đột nhiên thấy hoang mang, dường như có cái gì đó chặn trong ngực khiến tôi không thở được. Không thèm để ý tới Thừa Đức, tôi quay người đi về phía giường nhưng vừa bước hai bước đã thấy chân rời đất, bị Thừa Đức bế lên từ đằng sau.

Tôi tức giận quay đầu nhìn Thừa Đức, sững người không biết làm sao khi bắt gặp vẻ mặt nghiêm trọng của anh ta. Thừa Đức bế tôi đi đến giường rồi ngồi xuống. "Anh làm gì đấy?" Tôi lo sợ. Thừa Đức sa sầm mặt lại, không nói gì, chỉ lật người tôi lại đặt trên đầu gối anh. Tôi bị giữ chặt eo không giẫy ra được. Anh ta muốn đánh vào mông tôi? Có cần thiết không? Cảnh này phim nào chẳng có, Thừa Đức có khi nào cũng định bắt chước?

"Anh mà dám đánh thì tôi cũng dám kêu cứu." Tôi quay đầu lại uy hiếp, tiếng chưa dứt thì mông đã bị đánh một cái đau điếng. Đánh không có tiếng mà cũng đau như vậy là sao chứ? Tính ương bướng của tôi nổi lên, mặc cho anh ta đánh, chẳng thèm cựa quậy mà cũng chẳng thèm kêu la. "Phát này là vì nàng cố tình ra mặt mà không lường trước hậu quả." Thừa Đức nói, bàn tay lại hạ xuống, nhìn thì nhẹ nhàng không có tiếng động gì nhưng đánh vào mông thì đau điếng.

"Có biết như thế sẽ thêm bao phiền phức không? Đồ nha đầu không hiểu biết." Anh giằn giọng nói, "Phát này, ai cho nàng để hắn ta cầm tay?" "Cái này cũng đánh em? Có phải em chủ động cầm tay anh ta đâu?" tôi gào lên, "Chẳng có đạo lý gì cả." Vô vị! Tôi chẳng thèm tranh cãi nữa. Có thể sự ngoan ngoãn của tôi làm Thừa Đức bất ngờ, anh dừng lại, kéo tôi dậy.

"Đánh đủ rồi?" tôi lạnh lung hỏi. "Khóc rồi sao?" Thừa Đức nhẹ nhàng hỏi, giơ tay ra định lau nước mắt cho tôi. Tôi ngay lập tức nghiêng đầu làm tay anh sững lại ở không trung. Thấy tôi tỏ thái độ, Thừa Đức đặt tay xuống, cười: "Vô dụng. Mới đánh có hai phát mà đã khóc."

"Ai nói em khóc?" Thừa Đức vươn tay lau mặt tôi, rồi giơ ra cho tôi nhìn, "Không khóc thì là gì đây?" "Rơi lệ không có nghĩa là khóc." Tôi nói, "Mà khóc cũng không nhất thiết phải rơi lệ."

Thừa Đức có vẻ chóng mặt khi nghe tôi nói lòng vòng như thế. Anh kéo tôi lại rồi nói: "Lúc nãy vì tức quá nên mới dạy dỗ nàng, đừng giận ta nữa." Anh lại lấy tay khẽ gạt những giọt nước mắt trên mặt tôi, nói tiếp: "Hiện giờ ta đang vui, rất vui." "Đánh em làm anh vui đến thế à?" tôi nói. Thừa Đức ôm tôi vào lòng mà cười, dựa cằm lên đầu tôi: "Ừ, rất vui."

Tôi đẩy anh ra, người gì mà vui khi đánh người khác chứ? Tôi lườm: "Anh đừng có mà tưởng bở. Em không đi cùng Nam Cung Việt không phải lài vì anh." Thừa Đức mặc kệ tôi, cởi giầy lên giường. "Này, anh có nghe em nói không đấy?" tôi đạp anh một cái, nói một cách khó chịu.

Thừa Đức giữ chặt chân tôi, nhìn cái vòng dây ngũ sắc ở cổ chân vừa cười vừa hỏi: "Ai bảo nàng đeo cái này vào cổ chân?", nhìn lên lại thấy tay tôi cũng đeo cái dây y hệt bèn tháo cái ở cổ chân ra. Tôi vùng chân ra mà không được đành để mặc anh tháo vòng. Thừa Đức tháo xong đưa cho tôi, giật đứt cái dây trên cổ tay mình, giơ cổ tay ra trước mặt tôi: "Buộc vào cho ta." "Anh có nghe em nói không?" tôi có ghìm nỗi bực tức lại. "Có mà." Thừa Đức cười cười, "Ta muốn đeo cái dây này của nàng."

Tôi nhìn anh, định quát ầm lên nhưng nghĩ lại thấy cái vòng chân của mình mà đeo lên tay anh ta thì mình lãi rồi, thế là lại cầm lấy cái dây buộc vào tay Thừa Đức. "Đúng rồi, sao tối nay, khi xem Chu quốc biểu diễn ca vũ mọi người lại có thái độ như vậy?" tôi hỏi. "Bọn họ phạm phải điều kiêng kị của lão gia tử. Ca khúc này tuy lưu truyền từ lâu nhưng lão gia tử lại không thích, hình như là không thích từ hai mươi năm trước cho nên trong ngoài cung gần như không có ai dám hát." Thừa Đức đáp, vẻ mặt đắc thắng nhìn tôi đeo dây cho.

Không thích bài hát này? Vậy tại sao hội Mạn Thiên còn cố tình hát? Mà lại là ca khúc cổ lỗ từ hai mươi năm trước? Chẳng lẽ bọn họ lại không biết? Tôi bức bối trong lòng. "Em đắc tội với sứ thần Cao Ly rồi, liệu có sao không?" tôi lo lắng hỏi. Thừa Đức nhếch miệng cười: "Mấy người Cao Ly đó cũng quá đáng. Ta thấy lão gia tử cũng thấy phản cảm. Dựa tiếng từng ra quân gip Ngoẵ Lặc đánh trận mà quên mất bản thân họ tên là gì, hơn nữa chỗ biên giới Cao Ly có phần không an sinh, cho bọn họ một bài học cũng chẳng sao."

Tôi vẫn không yên tâm, không phải vì bọn Cao Ly tép riu mà sợ lão hoàng đế vì biểu hiện tối nay mà kiếm chuyện với tôi. "Được rồi, được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, tối nay lão gia tử không lật mặt đã là tốt lắm rồi." Thừa Đức nói đoạn lại gần tôi, mặt hí hửng: "Đến đây, thơm một cái, bao nhiêu ngày không đến làm ta nhớ chết mất." "Cút ra một bên." Tôi giận giữ.

"Có gan thì nàng cứ gọi người đến." Thừa Đức vẻ càn rợ Tôi chẳng có cách nào, đành để Thừa Đức mặc sức bắt nạt... ********************************

(1) Tết Đoan Ngọ: tết Đoan Ngọ của Trung Quốc khởi nguồn cũng giống như tết Đoan Ngọ của Việt Nam ( hay còn gọi là ngày diệt sâu bọ ) nhưng cho tới ngày nay người ta dùng ngày lễ này để tưởng nhớ Khuất Nguyên. Khuất Nguyên là người nước Sở, sinh năm 340 trước công nguyên. Ông không những là một minh thần mà còn là nhà thơ theo chủ nghĩa lãng mạn vĩ đại nhất Trung Quốc. Ông được Sở Hoài Vương tin tưởng , thường cùng vua bàn việc nước , tham gia xây dựng pháp luật , cải cách hành chính , đảm nhiệm công việc ngoại giao... nhưng vì tính tình cương trực ngay thẳng nên bị gian thần ghen ghét , bày mưu hãm hại khiến ông dần mất tín nhiệm với Sở Hoài Vương. Năm 305 trước công nguyên Khuất Nguyên vì phản đối Sở Hoài Vương kí hiệp ước với nước Tần nên bị Sở Hoài Vương đuổi ra khỏi kinh thành, bắt đầu cuộc sống lưu lạc bốn phương. Những tuyệt phẩm mà ông sáng tác trong thời gian lưu lạc trở thành một trong những khởi nguồn của văn học Trung Quốc. Tới năm 278 trước công nguyênnước Tần tấn công vào Sở , chiếm giữ kinh thành. Ngày mùng năm tháng năm năm đó, Khuất Nguyên vì tuyệt vọng và phẫn nộ đã nhảy sông tự vẫn. Người đời sau để đã dùng ngày tết Đoan Ngọ để tưởng nhớ Khuất Nguyên. Vào ngày này người ta thường hay ăn bánh chưng buộc chỉ ngũ sắc và tham gia hội đua thuyền. Tương truyền buộc chỉ ngũ sắc là hi vọng lũ cá dưới sông thay vì rỉa thịt Khuất Nguyên sẽ quay sang rỉa bánh chưng còn hội đua thuyền là để tìm ra con thuyền nhanh nhất để cứu Khuất Nguyên lên bờ. (2) mộ: chỉ thời điểm chạng vạng tối. (3) sử tiết: tương đương với chức vị đại sứ.

(4) Đêm xuân : là tiết mục ca nhạc thường niên của đài truyền hình trung ương Trung Quốc tập trung các ca sĩ, diễn viên nổi tiếng nhất với nhiều tiết mục tổng hợp phát vào tối ngày 30 tết. (5) Tương thanh : là một hình thức nghệ thuật do một, hai người hay một nhóm người đứng trên sân khấu thông qua lời nói ( hơi giống kiểu đứng diễn thuyết ) để chọc cười khán giả. (6) Quách Đức Cương : là một nghệ sĩ tương thanh nổi tiếng của Trung Quốc.

(7) Xuyên việt :là phiên âm Hán - Việt của từ 穿越 có nghĩa là quay trở về quá khứ..