Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Công Chúa Thay Đổi - Chương 1

Chương 1: Cái chết

Nhân Đức năm thứ ba ngày mười chín tháng ba, ta chết. Trong ngày cưới của ta, nam nhân ta thích nhất dùng một mũi tên, khiến cuộc đời mười tám năm ngắn ngủi mà hèn mọn của ta vĩnh viễn dừng lại trong máu tươi…..— Quân Mẫn Tâm. Mọi người thường nói, Quân gia sinh mỹ nhân.

Quân Mẫn Tâm dĩ nhiên cũng là mỹ nhân, cốt cách tinh tế, dung nhan thanh tú, bình thường nàng vẫn luôn cô đơn mà an tĩnh. Trong cung tuyết trắng tung bay, một bộ xiêm y xanh nhạt, tóc dài đen nhánh, nàng không giống ánh trăng lạnh lẽo mà như ánh nắng ban mai. Nàng ôm tỳ bà trong ngực, hoặc yên tĩnh đứng đó, hoặc nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh ngồi, chưa từng mảy may vượt quá quy củ trong cung, giống như một con búp bê gầy gò mỹ lệ. Cho dù nói chuyện cùng hạ nhân, nàng cũng khiêm nhường rũ mắt, cẩn thận tìm từ, đôi môi nhẹ nhàng phát ra thanh âm. Đôi mắt đen to tròn mà ấm áp, ẩn hiện ánh sáng nhẹ nhàng như nước, lông mi dài như cánh bướm, như một động vật ăn cỏ ngoan ngoãn. Không như những con cháu Vương tộc khác kiêu căng cậy mạnh, mặc dù là Công chúa con gái vua, nhưng tính cách nàng lại nhát gan hèn mọn, hèn mọn như một hạt bụi.

Năm mười ba tuổi, một đoạn nghiệt duyên đã làm thay đổi vận mệnh của nàng. Vào một ngày xuân ánh nắng tươi mát, Cừu Tướng quân của Khương triều cùng với Cửu hoàng tử Lạc Trường An mười lăm tuổi đi thị sát. Cả vườn tràn ngập âm thanh đàn sáo làm nền cho một đôi thiếu nam thiếu nữ trẻ trung mỹ lệ. Hoàng tử tuấn mĩ xuyên qua đám đông nhìn nàng, khi tầm mắt dừng lại, đôi mắt trong trẻo sáng lên. Hắn nhỏ giọng cười nói: “Nghe nói Quân gia sinh mỹ nhân, hôm nay gặp mặt, quả là danh bất hư truyền!”

Trong bữa tiệc rượu, hai người xinh đẹp đến kinh ngạc, kinh động tứ toà. Ba năm sau, hắn trở thành Cửu Vương Gia Lạc Trường An, một mình một ngựa tới gặp Quân Mẫn Tâm. Nàng tựa như mây trắng tung bay trên tường thành, hắn như cây tùng lẻ loi đứng giữa bão cát mênh mông. Gió Bắc rét lạnh, xóa tan khoảng cách khiến họ gần nhau trong gang tấc. Quân Mẫn Tâm kích động đến nỗi mười ngón tay túm chặt vạt áo, hèn nhát tới mức ngay cả một chữ cũng không dám nói, hai người bị ngăn cách bởi bức tường thành lẳng lặng nhìn nhau.

Hồi lâu sau, Lạc Trường An mới nhẹ nhàng nói: “Mẫn Tâm, nàng có nguyện ý gả cho Bổn vương?” Chỉ một lời nói này, trong nháy mắt nàng rơi vào trầm luân, long trời lở đất. Nàng mừng rỡ không nguôi, nước mắt rơi như mưa. Nhưng bão cát quá lớn, Quân Mẫn Tâm không nhìn thấy được sự tỉnh táo đến tàn khốc trong mắt Lạc Trường An, hờ hững không chút tình cảm... Nếu có thể thấy được, kết cục nhất định sẽ không thê thảm như vậy.

Tĩnh Vương phản đối hôn sự của bọn họ. Mà những ngày qua Quân Mẫn Tâm vẫn cúi thấp đầu duy trì ý kiến, kiên quyết xé vải lụa phản kháng tới cùng, giống như dũng khí cả đời nàng đều bùng cháy vào giờ khắc này.(xé vải lụa có nghĩa là chị muốn tự tử ý ạ @@) Nàng yêu một cách si ngốc. Dưới nhiều đêm rét lạnh nàng miêu tả lại từng đường nét gương mặt hắn, giống như con thiêu thân cố chấp lao đầu vào lửa, yêu mến năm năm. Quân Mẫn Tâm có một nghĩa huynh, lớn hơn nàng ba tuổi, là một cô nhi Tây Vực có nửa dòng máu người Hồ, tên Trần Tịch. Khi đó, đôi mắt màu xanh lam thâm thúy của hắn tràn đầy đau thương, hắn nói:

“Mẫn Nhi, Vương Gia chỉ muốn tốt cho muội. Muội quá đơn thuần, hoàng gia ngươi lừa ta gạt, sao muội có thể nhìn thấu?” Bị tình yêu che mờ lí trí, lúc đó Quân Mẫn Tâm chỉ vừa khóc vừa nói: “Nhưng A Tịch, nếu kiếp này không thể gả cho Trường An làm vợ, ta chỉ muốn chết!” Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt Trần Tịch giống như tro tàn.

Ngày xuất giá, tiếng nhạc vui mừng, chiêng trống vang trời, lại không thể che dấu được tiếng thở dài của Tĩnh Vương. Thiếu niên anh tuấn mặc võ bào màu trắng vén áo quỳ xuống, thanh âm Trần Tịch vang lên một cách rõ ràng: “Nghĩa phụ an tâm, Trần Tịch nguyện lấy cái chết bảo vệ Công chúa Điện hạ!”. Sau đó hắn nhảy lên xe ngựa, đoan chính ngồi bên cạnh Quân Mẫn Tâm. Xe hoa đi xa. Quân Mẫn Tâm vén rèm cửa làm bằng tơ lụa ngó ra bên ngoài, bóng dáng của Tĩnh Vương dần dần biến thành một điểm đen, Vương cung phía sau cũng dần mờ ảo, sau đó cả tòa thành đều biến mất nơi đường chân trời.

Quê hương xa dần theo từng vòng bánh xe ngựa. Mặc dù chỉ rời nhà một tháng, nhưng không hiểu sao xúc cảm sinh li tử biệt lại dâng lên trong lòng. Nàng buồn bã gảy đàn tì bà, nước mắt từ từ dâng lên làm mơ hồ tầm mắt. Nàng gục ở cửa xe ngựa khóc. Chợt một đôi tay nhẹ nhàng ấm áp đặt lên vai nàng, Trần Tịch đưa qua một chiếc khăn tay, tiếng nói ấm áp nhẹ nhàng vang lên bên tai:

“Mẫn nhi, đừng khóc, A Tịch đi theo muội, chờ muội… thành thân xong, ta đưa muội về nhà. Đừng khóc” Thanh âm giống như gió xuân thổi qua tuyết trắng. Nếu như lúc đó Quân Mẫn Tâm cẩn thận một chút, thì có thể nghe ra trong câu nói “chờ muội thành thân xong” có vô vàn khổ sở và đau lòng. Có lẽ Quân Mẫn Tâm vĩnh viễn đều không biết, khi đó A Tịch đã yêu nàng. Chỉ là nàng chưa từng quay đầu lại nhìn hắn một lần, chỉ đến khi chính miệng hắn nói ra ba chữ kia, cũng đã quá muộn… Quá muộn, người yêu cũng đã lặng lẽ mất đi.

Xe ngựa tiến vào biên giới Khương quốc, người tới đón Quân Mẫn Tâm là sủng thần của hoàng đế - Cừu Sơ Chiếu. Cừu tướng quân vén rèm xe lên, đôi mắt lạnh lùng bén nhọn liếc qua người nàng một cái, sau khi đã xác định là Tĩnh Công chúa, mặt không chút thay đổi xoay người lên ngựa. Tới đón nàng không phải Lạc Trường An, lòng Quân Mẫn Tâm suy sụp và thất vọng, lại không cảm giác được hơi thở của cái chết đang từ từ tới gần.

Cho đến hoàng hôn một ngày nào đó, gió thật to. Ở trong Lạc Hà cốc, tử vong cứ như vậy mà tới. Ngoài xe ngựa truyền tới những tiếng kêu thảm thiết liên miên, những cơn mưa tên phát ra tiếng “vút vút” cắm vào xe ngựa, đuôi tên vẫn rung rung không ngớt. Quân Mẫn Tâm bị dọa sợ, nếu Trần Tịch không kịp thời che miệng nàng lại, suýt nữa nàng đã thét ra tiếng. Trần Tịch ít khi nào lộ vẻ hốt hoảng, nhất thời trong tim nàng dâng lên một dự cảm xấu. Mưa tên từng mũi xuyên qua xe ngựa, khi người bên ngoài đều đã chết hết, thì sẽ đến lượt bọn họ.

Trần Tịch nhẹ nhàng linh hoạt xoay người, hắn che chở Quân Mẫn Tâm ở phía dưới. Ở trong lồng ngực của hắn nàng ngửi thấy mùi máu tươi. Những tiếng kêu la thảm thiết bên ngoài dần dần lắng lại. Chờ mưa tên dừng lại, Trần Tịch hơi thở gấp nói: “Mẫn Nhi, chúng ta phải ra ngoài.” Trần Tịch chậm rãi ngồi dậy, trên lưng cắm hai mũi tên. Lúc này Quân Mẫn Tâm mới phát hiện hắn đã bị thương, bởi đau đớn và mất máu mà sắc mặt trở nên tái nhợt. Nàng thất kinh, trong nháy mắt nước mắt đua nhau chảy xuống.

Trần Tịch trấn định vung kiếm, trở tay chém đứt đuôi tên lộ ra bên ngoài, nhẹ giọng trấn an nàng: “Đừng sợ. Mẫn Nhi, ôm eo của ta.” Quân Mẫn Tâm lau nước mắt, hai tay run rẩy ôm lấy hắn. Một tay Trần Tịch nhấc kiếm, một tay ôm nàng: “Ôm chặt thêm chút nữa, chúng ta chuẩn bị ra ngoài.” Nàng thút thít một tiếng, hai cánh tay nắm thật chặt, gắt gao ôm lấy vòng eo gầy gò ấm áp mà mạnh mẽ của hắn. Dường như Trần Tịch rất thỏa mãn, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười tái nhợt gần như trong suốt.

Sau một khắc, hắn ôm Quân Mẫn Tâm, mũi chân điểm nhẹ một cái, như tên rời cung lao ra khỏi xe ngựa bay về không trung. Thời gian như chậm lại, Quân Mẫn Tâm có thể cảm nhận được rõ ràng từng làn gió vuốt ve làm sợi tóc bay múa, nàng thấy ánh mắt A Tịch biến ảo thất thường. Hắn ôm nàng, bay múa ở giữa không trung. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng trong chốc lát rồi cúi mặt xuống, đôi môi hướng tới tai nàng nhẹ nhàng nói ba chữ chia ly:

“Ta yêu nàng.” Nước mắt ngừng rơi. Trong đôi mắt màu lam của hắn, Quân Mẫn Tâm có thể thấy được dáng vẻ khiếp sợ của mình. Sau đó, Trần Tịch nở nụ cười buông tay ra, giống như hắn đã sớm lựa chọn giữa sự sống và cái chết. Trần Tịch mượn lực ném Quân Mẫn Tâm ra ngoài, nàng rơi vào trong một bụi hoa rậm rạp, da thịt mịn màng xuất hiện những vệt máu, bén nhọn đau thương.

“Chạy mau…" Bốn phía không có âm thanh, nàng chỉ nhìn thấy đôi môi Trần Tịch mấp máy như vậy. Cả người Quân Mẫn Tâm lạnh lẽo đến phát run, cơ hồ là dùng cả tay chân lảo đảo lùi về phía sau. Vô số mũi tên từ bốn phương tám hướng bắn ra gần như cùng lúc, nghiễm nhiên toàn thân Trần Tịch trở thành mục tiêu sống. Nàng không đành lòng nhìn! Nàng không đành lòng nhìn! Toàn thân nàng cứng ngắc tại chỗ không nhúc nhích, chỉ có thể mở to hai mắt nhìn những mũi tên xấu xí kia cắm vào người A Tịch. Từng dòng máu tươi từ người hắn chảy ra tạo thành một vòng cung xinh đẹp, giống như giá y trên người nàng, đỏ tươi chói mắt.

Chất lỏng đỏ tươi thiêu cháy mắt nàng, Quân Mẫn Tâm cảm giác như trời đất sụp đổ. Rõ ràng muốn thét chói tai, muốn lớn tiếng khóc, nhưng cổ họng khô khốc không phát ra được âm thanh, chỉ có mười ngón tay cắm vào bùn đất, mười ngón tay từng linh hoạt nhún nhảy trên dây đàn tỳ bà lúc này máu thịt lẫn lộn. A Tịch đứng ở đằng kia, chỉ cách nàng mấy trượng, trên người chằng chịt vô số những mũi tên, võ bào màu trắng bị nhuộm thành màu đỏ ghê người, máu phun tí tách. Trước khi chết, hắn khẽ quay đầu, tựa như muốn nhìn về phía Quân Mẫn Tâm, nhìn lại nữ nhân hắn yêu mến một lần….. Nhưng, hắn đã không làm được.

Một trận gió thổi qua, thân thể của hắn vô lực ngã quỵ về phía trước. Một tiếng thét thảm thiết tan nát cõi lòng! Quân Mẫn Tâm không còn sức để chạy trốn, vô số binh lính xông tới bao vây nàng, đè nàng xuống đất. Mũ phượng xốc xếch, minh châu rơi đầy đất cùng với huyết lệ.

Hóa ra tất cả chỉ là một cái bẫy, nàng nên nghĩ tới từ trước. Mặc dù Tĩnh quốc nguyện trung thành với Khương quốc, nhưng thực lực quá mức lớn mạnh, sao Khương quốc có thể dễ dàng bỏ qua cho cái gai cắm sâu trong xương tủy này được. Còn kết thân?

Một cái cớ che đậy thật là buồn cười! Mục đích thật sự là giết nàng để gõ lên hồi chuông cảnh báo cho Tĩnh Vương, Khương quốc bắt đầu tước bỏ tư cách chư hầu! Quân Mẫn Tâm nhìn bọn họ, vừa rồi nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng giờ nàng đã hiểu rồi. Đã sắp thành thân, đã mặc lên giá y. Cớ sao đúng lúc này lại muốn giết nàng?

“Cừu Sơ Chiếu! Xảy ra chuyện gì?!” Thanh âm của Lạc Trường An vọng tới từ xa. Thấy người nọ giục ngựa chạy tới từ phía xa, ống tay áo đen tuyền khẽ bay theo gió. Lòng của Quân Mẫn Tâm vốn đã tịch mịch nhưng trong phút chốc lập tức bùng lên một tia hi vọng, nàng khản giọng kêu gào tên của hắn: “Trường An! Trường An cứu thiếp! Thiếp là Mẫn Nhi! Là tân nương của chàng.”

Không để ý tới lời kêu gọi của nàng, nét mặt Cừu Sơ Chiếu vô cảm nhìn chăm chú vào Lạc Trường An: “Vương Gia, đây không phải là mong muốn của ngài sao? Hi vọng nàng chết chứ không muốn thành thân! Bệ hạ phân phó ta hoàn thành tâm nguyện của ngài.” Dường như Trường An lớn tiếng quở trách mấy câu, cãi nhau cùng với Cừu Sơ Chiếu, đáng tiếc gió quá lớn, Quân Mẫn Tâm nghe không rõ. Sau đó Cừu Sơ Chiếu lạnh lùng nói:

“Cửu Vương Gia, ngài muốn kháng chỉ sao?” Cuối cùng, Lạc Trường An im lặng, quật cường đứng im trước ngựa, chỉ lưu lại một bên sườn mặt. Cừu Sơ Chiếu đi tới lạnh lùng dặn dò đám binh sĩ đang áp chế Quân Mẫn Tâm:

“Cửu Vương Gia có lệnh, Tĩnh Công chúa giao cho các ngươi tùy tiện xử trí, nhưng…” Cừu Sơ Chiếu chán ghét nhìn bộ dạng kinh sợ, nhếch nhác của Quân Mẫn Tâm nói ra mấy chữ: ”…Không nên để lại người sống!” Tia sáng cuối cùng bị dập tắt, thế giới ầm ầm sụp đổ, địa ngục nhân gian! Khi đám nam nhân dâm uế dùng bàn tay bẩn thỉu xé nát hỉ phục của nàng, nàng chỉ biết lớn tiếng khóc kêu gọi tên của Lạc Trường An. Khi đám nam nhân phía sau chen lấn lên phía trước cởi đai lưng của nàng thì vị hôn phu của nàng chỉ đứng cách đó không xa. Khi giá y của nàng bị phá nát giống như màu máu đỏ tươi lạnh lẽo, nước mắt giống như cỏ dại lan tràn, rốt cuộc hắn cũng quay lại nhìn nàng.

Nhưng, hắn không cứu nàng. Hắn chỉ hờ hững nhìn, nhìn vị hôn thê của hắn giãy giụa bên dưới đám nam nhân, nhìn Quân Mẫn Tâm kêu gào đến tê tâm liệt phế trong tuyệt vọng. Trong khoảnh khắc đó Quân Mẫn Tâm chỉ thấy toàn thân mình run rẩy kịch liệt, giống như chiếc lá khô tuyệt vọng trong gió, ngày càng run rẩy đến nỗi không thể khống chế. Sau đó Lạc Trường An chợt xoay người rút ra một mũi tên trên yên ngựa, giương cung lắp tên, dây cung tựa trăng tròn. Động tác mạnh mẽ dứt khoát, phương hướng chính xác nhanh nhẹn.

Mũi tên sắc bén nhắm thẳng vào ngực Quân Mẫn Tâm!. Mũi tên phát ra âm thanh “vù vù” phá gió đến. Lúc đó, Quân Mẫn Tâm có thể nhìn thấy đầu mũi tên xoay tròn trong không trung một cách rõ ràng. Máu tươi văng khắp nơi, mũi tên xuyên qua cổ tên nam nhân, cắm thẳng vào lồng ngực Quân Mẫn Tâm. Khoảnh khắc ấy, Quân Mẫn Tâm nghe được âm thanh vỡ nát từ sâu trong linh hồn mình.

Máu tươi phun thành từng giọt ấm nóng, phát ra âm thanh êm tai như gió, tô điểm chim quyên, nhuộm thành một vùng hoa sơn trà, nhiễm đỏ mắt ai. Khi bọn chúng ném thân thể Quân Mẫn Tâm từ sơn cốc xuống vách đá, nàng chưa chết hẳn. Quân Mẫn Tâm từng cho rằng nàng có toàn bộ thế giới, nhưng lại không biết thế giới mà Lạc Trường An cho nàng chính là tầng dưới cùng của địa ngục. Tiếng chim quyên gáy linh ảo (linh hoạt và kì ảo) mà đau thương: “Không bằng trở về, không bằng trở về.”

Cả người Quân Mẫn Tâm co rút, ánh mắt mở to vô hồn, thân thể nhanh chóng rơi xuống đáy cốc. Khắc sâu vào lòng chính là việc làm khiến người tuyệt vọng của nhân thế, còn có… Bầu trời màu máu đỏ. Một giọt nước mắt rơi xuống từ khoé mắt nàng. Người yêu nàng nhất đã chết vì nàng, còn người nàng thích nhất lại tự tay giết nàng.

Cái chết chỉ đến trong chớp mắt, vô hạn bi thương và buồn bã giống như cỏ dại lan tràn dâng lên trong lòng Quân Mẫn Tâm. Nếu biết vậy nàng đã không làm! Biết vậy đã không làm! Nơi xa tựa như có tiếng nức nở nghẹn ngào cùng tiếng tỳ bà mờ mịt vang lên, tấu lên Bắc khúc “nhạn Nam Quy” triền miên mà bi tráng, đó là khúc điệu mà Trần Tịch thích nhất. A Tịch thiện lương, A Tịch dịu dàng, A Tịch yêu nàng một cách lặng lẽ. Thật muốn nhìn thấy tròng mắt màu xanh lam, chạm vào mái tóc đen dài của hắn một lần nữa. Muốn lại vì hắn tấu lên một khúc đàn tỳ bà leng keng.

Nếu như có kiếp sau… Nếu như có kiếp sau, nếu như có thể làm lại từ đầu, vậy thì thật tốt! Lời tác giả: Các độc giả xin chú ý, áng văn vốn có tên là “Nương, có thể cưới ngươi hay không”, nhưng sau khoảng thời gian hơn 30 năm không được coi là nữ tôn nữa, nhiều nhất cũng được xem là nữ cường. Các độc giả chưa từng xem qua bài viết trước cũng không sao, câu chuyện này hoàn toàn là độc lập. Đại khái là Khương quốc tiêu diệt đất nước nữ tôn Ly quốc, hậu duệ hoàng thất Ly quốc (cũng là Tuyết Lâu ba ba của nữ chính) được phong là Tĩnh Vương, nữ chính cũng được coi là Tĩnh công chúa, Lạc Trường An là hoàng tử Khương quốc, Trần Tịch là “ca ca” đời trước yêu thích công chúa, hẳn không có gì không hiểu đúng không. Òm ọp òm ọp~~~

.