Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Công Chúa Thay Đổi - Chương 41

Chương 41: Tướng quân có người thương

Tháng giêng, thời tiết Tây Vực vẫn lạnh và khô ráo như trước, bão cát lớn. Quân Mẫn Tâm để xoã mái tóc đen dài như mực, vừa vội vội vàng vàng đội mũ lông chồn hình quả dưa vừa xách quần dài chạy nhanh đến phòng nghị sự. Giày da hươu nhỏ đạp trên nền đá cẩm thạch phát ra âm thanh lẹp xẹp dồn dập, Tiểu Cửu và Mộc Cẩn ở phía sau hô gấp: “Công chúa, người chậm một chút! Cẩn thận đường trơn!” Đẩy cửa chính khắc hoa phòng nghị sự ra, Quân Mẫn Tâm thở hổn hển đứng ở ngoài cửa, đôi mắt thoáng hiện ngạc nhiên nhìn các đại thần trong phòng một vòng, sau đó đôi mắt nàng sáng lên: Quả nhiên tiểu thúc và Thẩm Lương Ca đến rồi! Trần Tịch tới trước nàng một bước đang mỉm cười nhìn nàng.

“Tiểu thúc!” Quân Mẫn Tâm vô cùng phấn khởi nhào vào trong vòng ngực ấm áp của Quân Nhàn, chỉ kém không kêu một tiếng “ngao… ngao” để diễn tả sự vui sướng của mình vì đã lâu không gặp người thân. “Thần Thẩm Lương Ca thỉnh an Công chúa!” Thiếu nữ mỹ lệ mặc trang phục màu trắng thuần đứng ở một bên khom người một cái thật sâu, vái chào Quân Mẫn Tâm, sau đó ngẩng mặt cười nói: “Công chúa có mạnh khoẻ không?” “Rất khoẻ.” Quân Mẫn Tâm thân mật đỡ nàng dậy, cười nhạt nói: “Tĩnh quốc an bình chứ?”

“Nhờ hồng phúc của Công chúa, không lũ lụt không hạn hát, tất cả đều tốt.” Thẩm Lương Ca khoác một chiếc áo choàng nam màu trắng, tóc đen búi cao khiến nàng càng thêm thanh nhã thoát tục, nàng cười một tiếng chói lọi như hoa xuân. Tiểu Cửu và Mộc Cẩn theo sát đến cũng hành lễ, lúc này Mục Lặc ở bên kia bị vắng vẻ hồi lâu cười ha ha, nói: “Nếu mọi người đều đã gặp mặt, có phải chúng ta nên nói tiếp vấn đề vừa rồi hay không?” Lần này, Quân Nhàn và Thẩm Lương Ca đại diện Tĩnh quốc đưa một lượng lương thực và vải vóc lớn đến. Đối với Tô Cát quốc vô cùng khan hiếm vật liệu vào mùa đông mà nói, không thể nghi ngờ gì đây chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Trong hàm thư, Tĩnh Vương đã đồng ý nếu Mục Lặc để Công chúa Trường Phong đã mất trượng phu trở về Tĩnh quốc, Tĩnh Vương hứa sau này mùa đông hàng năm đều dâng lên vạn thạch lương thực, ngàn cuộn vải trắng, hai nước vĩnh tu là tốt rồi.

Không cần chiến tranh mà vẫn có thể lấy được lương thực và vải vóc của Tĩnh quốc, đối với Mục Lặc Vương mới lên ngôi không lâu thì không thể nghi ngờ gì đây chính là một hấp dẫn rất lớn. Nhưng Mục Lặc mặt không biến sắc, trầm tư một hồi, sau đó hắn cong khoé môi chậm rãi nói: “Nếu Công chúa đã gả vào Tây Vực thì dĩ nhiên cả đời đều là thành viên của vương thất ta, nếu trở về Tĩnh quốc đơn giản như vậy, e rằng chúng ta cũng không thể ăn nói thoả đáng với Đại Khương được” Không thể nghi ngờ dã tâm của Mục Lặc là rất lớn, hắn duy trì bình tĩnh chứ không lập tức khuất phục lợi ích. Hôm nay đàm phán không có kết quả, nhóm người Quân Nhàn không thể làm gì khác hơn ngoài việc trước ở trong cung để bàn bạc kĩ hơn. Ban đêm, tại tẩm điện của Quân Mẫn Tâm, đèn dầu sáng rõ, mọi người vây quanh lò lửa nhỏ, ngồi xếp bằng thành vòng tròn trên thảm lông mềm mại, ăn chút quả khô dưa ngọt, uống rượu sữa trà sữa, mọi người không kiêng kỵ chủ tớ nói chuyện trời nam đất bắc.

Uống chén rượu bồ đào, ăn uống linh đình. Mọi người đang trêu đùa chuyện tình cảm của Đại Tướng quân Quân Nhàn, nghe nói Đại Tướng quân ba mươi tuổi rốt cuộc cũng phải lòng một nữ nhân, lúc đầu mọi người một phen trố mắt, sau đó ồn ào lộn xộn chất vấn nàng kia là ai lại có thể khiến Đại Tướng quân bị khuất phục dưới váy nàng! Quân Mẫn Tâm chơi đùa quá trớn, ép hỏi: “Là Yên Nương của tú phường, nhà thứ ba từ phủ người quẹo trái sao? Trước kia, mỗi lần người đi qua trước cửa hàng đều nhìn nàng vài lần!” “Sao có thể! Chớ nói bừa!” Quân Nhàn sợ hết hồn vội khoát tay.

“Hay là nữ tướng Nam Tố Tố - thủ hạ của người? Tiểu thúc mau nói là con gái nhà ai đi để con viết thư cho phụ thân nói người cầu hôn cho tiểu thúc!” Quân Nhàn vẫn ngậm miệng không nói, bất đắc dĩ lắc đầu cười. Một thân tín không nhịn được, phản bội chủ tử của mình, tiết lộ tin tức mấu chốt: “Công chúa, nàng kia xa tận chân trời, gần ngay trước mắt!” Vừa dứt lời, Quân Nhàn lập tức chặn ngang thị vệ trẻ tuổi, kẹp chặt hắn dưới cánh tay mình, ra vẻ tức giận nói: “Ngươi giỏi lắm, ăn cây táo rào cây sung! Bản Tướng quân đối đãi ngươi tốt như vậy, ngươi lại phản bội ta!”

Gần ngay trước mắt? Ánh mắt của mọi người rối rít đảo quanh số lượng nữ quyến không lấy làm nhiều trong phòng, đương nhiên vì Quân Mẫn Tâm có quan hệ họ hàng gần cho nên bị loại trừ. Như vậy, chỉ còn có… “Là Mộc Tiểu Tứ sao!” Bỗng nhiên ảnh vệ lão Bát chỉ Mộc Cẩn, khuôn mặt khẳng định nói: “Từ trước tới giờ người mà Tướng quân coi trọng nhất chính là Mộc Tiểu Tứ!” Mộc Cẩn vốn đang thêu hoa, nghe vậy liền bị doạ sợ, tay run một cái, cầm tú hoa châm ném lão Bát, cười mắng: “Nói nhảm, cẩn thận Tướng quân rút đầu lưỡi của ngươi!”

Đúng lúc này, bỗng Trần Tịch ôn hoà cười một tiếng, nói: “Người trong lòng sư phụ là Tiểu Cửu!” Lời vừa nói ra, nhất thời bốn phía rơi vào im lặng, mười mấy đôi mắt dính vào trên người thiếu nữ mặc áo đen đứng trong góc. “Thuộc hạ… Thuộc hạ…” Tiểu Cửu cả kinh, ngỡ ngàng luống cuống mở to hai mắt.

Suy tư trong chốc lát, chúng ảnh vệ đều nhao nhao gật đầu, lão Bát vừa vuốt cằm vừa lảm nhảm: “Đúng rồi, Tiểu Cửu được Tướng quân cứu ra từ trong tay bọn buôn người, những năm này Tướng quân vẫn luôn tự mình dạy nàng tập võ, chúng ta không có cái phúc này đâu! Nói vậy, lâu ngày sinh tình cũng là chuyện có thể, có lý có lý!” Vào giờ phút này, khuôn mặt lạnh lẽo như băng vạn năm không đổi của Tiểu Cửu bị hoà tan, trên khuôn mặt nổi lên một vệt đỏ hồng nhàn nhạt, có chút khẩn trương và gấp rút. Nàng siết chặt kiếm trong tay, không dám ngẩng đầu nhìn Quân Nhàn nhưng trong lòng lại là một trận sóng lớn cuồn cuộn. Vì vậy mọi người càng thêm ồn ào, chọc cho nàng chân tay dù để chỗ nào cũng cảm thấy không tự nhiên. Thẩm Lương Ca như nhớ ra chuyện thú vị gì đó, cũng ở một bên cười nói tới mức thở không ra hơi, thỉnh thoảng cười tới mức ngã lên người Quân Mẫn Tâm. Quân Mẫn Tâm nhìn nàng một cái, lại nhìn tiểu thúc một chút, dường như trong lòng đã hiểu ra chuyện gì đó nhưng không nói ra.

Náo loạn hồi lâu, Quân Nhàn vỗ án kỉ, không thể nhịn được nữa nói: “Các ngươi đủ chưa! Chuyến này gánh vác trách nhiệm nặng nề, không cho phép các ngươi ở đây bát nháo!” Đại Tướng quân ra uy, bốn phía lập tức yên tĩnh chỉ còn tiếng hít thở. Bọn thị vệ rối rít quỳ một gối xuống đất nghiêm mặt nói: “Tướng quân thứ tội!” Thẩm Lương Ca ở một bên mím môi cười khẽ, lầu bầu một câu: “Tướng quân không nói đạo lý lại còn giận chó đánh mèo.”

Quân Mẫn Tâm buồn cười, bị nàng chọc cho vui vẻ liền nói với Quân Nhàn: “Khó có cơ hội chúng ta được gặp nhau được một lần, tiểu thúc đừng doạ bọn họ!” Lại nói với mấy người đang quỳ trên mặt đất: “Đều đứng lên đi, đứng lên đi!” Quân Nhàn vuốt vuốt sống mũi thẳng tắp, sai bảo hạ nhân mang mấy rương lớn tới, mở ra, chuyển chủ đề nói với Quân Mẫn Tâm: “Đây đều là lễ vật của nhóm thân hữu nhờ ta mang đến cho con, Thẩm đại nhân, làm phiền ngươi kiểm kê cho cháu gái nhỏ!” “Vâng, nhiều đồ như vậy, nên bắt đầu giới thiệu từ chỗ nào đây?”

Thẩm Lương Ca nhìn danh sách trong tay một cái sau đó chống cằm theo thói quen, một tay kiểm kê, bỏ lễ vật ra ngoài, cất cao giọng nói: “Đây là quà sinh nhật Tĩnh Vương tặng trước cho Công chúa, một thanh ngọc Như Ý, mười hai đôi trâm cài, hai mươi tư cuộn tơ lụa, một xấp thư nhà thật dầy; vợ chồng quận trưởng Tần Tuỳ Phong là hai chai bích linh đơn, hai chai tử kim đơn, một cây Thiên Sơn tuyết liên, một đôi băng thiềm*, một cây nhân sâm ngàn năm, một phong thư; à, đây là mười hai phù bình an do Kim Lan tụng kinh một ngày một đêm, cùng với vài phong thư… Ô? Những thứ này là…” “Chín thanh đao Liễu Diệp, một thanh kiếm Văn Tú được chế tạo từ hàn thiết thượng đẳng, đây là chuẩn bị cho Tiểu Cửu và Tiểu Tứ.” Quân Nhàn tiếp lời, đưa tay vuốt vuốt đao Liễu Diệp và kiếm Văn Tú nói: “Tiểu Tứ, Tiểu Cửu, tới nhận đi! Bảo vệ chủ tử của các ngươi cho tốt!” “Tạ Tướng quân!” Mộc Cẩn hoan hoan hỉ hỉ nhận đao Liễu Diệp. Tiểu Cửu quả thật có chút thụ sủng nhược kinh, tay cầm kiếm Văn Tú có chút run rẩy.

Đợi đến khi Thẩm Lương Ca kiểm tra lại xong thì bóng đêm ngày càng dày đặc. Quân Nhàn đứng lên nói: “Muộn rồi, chúng ta về trạm dịch nghỉ ngơi trước. Mục Lặc là người khó đối phó, cần phải nghĩ biện pháp.” Quân Mẫn Tâm khoác áo nói: “Tiểu thúc, con tiễn mọi người.” “Không cần, trời lạnh.” Quân Nhàn nhẹ giọng nói: “Để người khác nhìn thấy cũng không được, con nghỉ ngơi đi, để Trần Tịch tiễn ta là được, ngày mai gặp!”

“Vâng!” Quân Mẫn Tâm gật đầu một cái. Thẩm Lương Ca chống cằm trầm ngâm trong chốc lát, bỗng nhiên nói: “Đại Tướng quân, ta có thể ở lại với Công chúa không? Có rất nhiều chuyện vẫn chưa kịp nói!” Quân Nhàn trầm ngâm nói: “Tiểu Tứ, ngươi đổi y phục với Thẩm đại nhân, giả trang thành dáng dấp của nàng ấy trở về trạm dịch cùng ta!”

Mộc Cẩn “vâng” một tiếng, lập tức đổi y phục với Thẩm Lương Ca, buộc tóc lên đỉnh đầu giống nàng sau đó cúi đầu đi theo đoàn người Quân Nhàn ra khỏi tẩm điện. Sau khi rửa mặt, Quân Mẫn Tâm và Thẩm Lương Ca ngủ chung giường. Quân Mẫn Tâm cười nhẹ một tiếng, chợt nói: “Lương Ca, thật ra người trong lòng tiểu thúc là ngươi đúng không?” Thẩm Lương Ca cũng cười, không chút e dè nói: “Đúng vậy! Một tháng trước lúc ngài ấy nói chuyện này với ta trước mặt bá quan văn võ thật đúng là làm ta sợ hết hồn! Cuối cùng làm cho mọi người khắp thành đều biết, ngay cả Vương Gia cũng thường xuyên lấy chuyện này ra đùa giỡn cùng ngài ấy!”

“Tiểu thúc thật đúng là người tâm tính tuỳ ý, lại có thể cầu hôn ngươi ở trước mặt bá quan văn võ…” Suy nghĩ đến cảnh tượng ấy Quân Mẫn Tâm liền cười đến đau bụng, lau khoé mắt dính chút nước nói: “Cũng làm khó cho một thiếu nữ như ngươi, nếu là cô gái gia đình bình thường có lẽ đã sớm thẹn chết rồi!” Suy nghĩ một chút, Quân Mẫn Tâm nghiêm mặt nói: “Chỉ là ta cũng cảm thấy ngươi và tiểu thúc rất xứng đôi! Như thế nào, ngươi trả lời ra sao? Nếu các người thành đôi thì ta phải gọi ngươi là Thẩm di rồi.” Thẩm Lương Ca gỡ trâm cài tóc xuống, xoã mái tóc dài. Nàng ngưng mắt cười một tiếng, bình tĩnh nói: “Ta cự tuyệt. Lương Ca sợ rằng không có phúc phận này.”

Quân Mẫn Tâm kinh ngạc: “Tại sao? Ngươi không thích tiểu thúc sao?” “Đại Tướng quân kiêu dũng thiện chiến, đương nhiên ta kính nể ngài. Nhưng ta đã có ý trung nhân, cuộc đời này nếu không phải hắn thì không gả.” Quân Mẫn Tâm ngạc nhiên lần nữa, nói: “Có thể buộc lòng của ngươi chắc hẳn người nọ cũng là trác tuyệt bất phàm… Ta thật muốn biết là ai.”

“Không nói chuyện này, ta ở lại là có chuyện quan trọng hơn muốn nói với Công chúa.” “Nói bao nhiêu lần rồi, cứ gọi ta Mẫn Tâm là được, lạnh nhạt như vậy làm chi?” Quân Mẫn Tâm cười nói. “Tình hình hôm nay như vậy, xem ra Mục Lặc Vương sẽ không định thả người hồi hương. Nếu chúng ta muốn tranh thủ đưa người về Tĩnh quốc e rằng còn phải đợi vài năm nữa.” Từ trong tay áo, Thẩm Lương Ca lấy ra một tấm bản đồ địa hình nhỏ, mở ra, ngoái đầu nhìn lại cười một tiếng. Nàng chỉ vào mấy chỗ thành trì được đánh dấu bằng bút son nói: “Trong mấy năm này, ta và Đại Tướng quân văn võ tương phụ, giúp người lấy lại mấy thành trì từ trong tay Đại Khương, mở rộng lãnh thổ Tĩnh quốc. Chờ Tĩnh quốc lớn mạnh hơn nữa, Mục Lặc sẽ phải kiêng kị vài phần không dám dùng người làm con tin nữa, ngày hồi hương sắp tới rồi!”

Quân Mẫn Tâm cẩn thận xem xét bản vẽ kia, nói: “Tám thành trì này là lãnh thổ của Đại Ly cung năm đó sao?” “Đúng vậy! Đây là phần lãnh thổ năm đó người Khương quốc cướp đoạt từ trong tay bà nội của người.” Ánh mắt Thẩm Lương Ca trong trẻo, cất cao giọng nói: “Bị người của Khương quốc thôn tính một trăm tám mươi toà thành trì, thần hứa sẽ đòi lại cho Công chúa!” Quân Mẫn Tâm nghe vậy cũng có chút kích động, tự tin cười một tiếng, nói: “Lương Ca có ý nguyện này khiến ta rất vui mừng! Sau hôm nay, ta cũng sẽ cố gắng sống tiếp, chờ đợi ngày phượng lâm thiên hạ!”

Nến trên án kỷ đã cháy hết, lặng lẽ tắt dần. Trong bóng tối, hai thiếu nữ nhìn nhau chăm chú, mười ngón tay nắm chặt tựa như giao hẹn, cuối cùng nhìn nhau cười một tiếng. Ngày hôm sau đàm phán lần nữa, quả như trong dự đoán của Thẩm Lương Ca, dù làm thế nào Mục Lặc cũng không chịu thả người. Đối với hắn mà nói, dùng Quân Mẫn Tâm để kiềm chế Tĩnh quốc thì hữu dụng hơn nhiều so với những thứ vật chất kia. Quân Nhàn hết cách, sau khi dựa vào đạo lý để bảo hộ quyền lợi của mình cuối cùng đạt thành hiệp nghị, Tĩnh quốc cung cấp vải vóc và lương thực cho bằng hữu Mục Lặc. Nhưng Mục Lặc phải đảm bảo sự an toàn và tự do của Quân Mẫn Tâm khi nàng còn ở Tây Vực, không được ép nàng tái giá.

Sau khi đoàn người Quân Nhàn và Thẩm Lương Ca trở về Tĩnh quốc, Quân Mẫn Tâm nhiều lần đề xuất ý kiến muốn xuất cung du ngoạn với Mục Lặc nhưng đều bị Mục Lặc lấy lí do ngoài cung nguy hiểm để cự tuyệt. Đôi khi Trần Tịch tìm nàng, hỏi: “Mẫn Nhi có thấy buồn chán, muốn xuất cung hít thở không khí trong lành hay không? Không bằng đêm nay ta lén đưa nàng xuất cung, không để người khác biết.” Quân Mẫn Tâm lắc đầu nói: “Không, ta chính là muốn tuỳ thời đều có thể quang minh chính đại xuất cung. Thứ nhất có thể mở mang tầm mắt, hiểu rõ phong tục và địa hình của Tây Vực, có lợi cho việc tác chiến trong tương lai. Thứ hai có thể hoà vào dân chúng gia tăng uy vọng và danh tiếng của mình, có như vậy thì Mục Lặc mới không thể tuỳ ý bắt nạt chúng ta nữa…”

Nói đến đây, đôi mắt Quân Mẫn Tâm chợt sáng lên, vỗ bàn nói: “Có! Ta có cách rồi!” “Cách gì?” Trần Tịch nghi ngờ hỏi: “Cần ta giúp gì không?” Quân Mẫn Tâm cười ha ha, trong đôi mắt thoáng qua một tia gian xảo, nói: “Chỉ cần chờ đúng thời cơ, dù ta nói gì hắn cũng sẽ đồng ý!”

Lời tác giả: A a a, là cách gì đây? Hình như có điểm không phúc hậu nha, ha ha ha ~.