Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Công Chúa Thay Đổi - Chương 53

Chương 53: Sống chết chỉ trong chớp mắt

Vết thương trên cổ tay Mộc Cẩn nhạt dần, chỉ để lại một đường nhỏ màu trắng mờ, đó là vết thương lưu lại sau khi bị đánh gãy kinh mạch – một ấn ký khuất nhục. Quân Mẫn Tâm nhẹ nhàng thoa thuốc cho nàng, sau đó thu dọn hộp thuốc, duỗi ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên mi tâm mãi không tiêu tán bi thương của Mộc Cẩn, thở dài nói: “Mộc Cẩn, đã lâu rồi không thấy ngươi cười.” Mộc Cẩn không tập trung tinh thần, lúc lâu sau mới phục hồi lại, hờ hững nói: “Công chúa, người vừa nói gì vậy?” Quân Mẫn Tâm suy nghĩ, hiểu rõ ngày ấy Mộc Cẩn đột nhiên mất tích, tuyệt không phải chỉ đơn giản bị Mục Lặc cắt đứt kinh mạch như vậy, nhất định còn xảy ra chuyện khác. Im lặng trong chốc lát, Mẫn Tâm nghiêm túc nói: “Mộc Cẩn, người tập võ có thể đứt kinh mạch, nhưng không thể mất cốt khí! Ngươi như vậy, có khác gì cái xác không hồn?”

Mộc Cẩn nghe vậy thì ngẩn ra, ngưng mắt nhìn hai bàn tay vô lực của mình, tự giễu cười khổ nói: “Từ năm nô tỳ lên năm đã được đưa đến cạnh Đại Tướng quân tập võ, mỗi ngày canh ba đi ngủ canh năm thức dậy, cố gắng gấp bội lần so với người khác mới đánh bại được tất cả đối thủ. Khi đó Đại Tướng quân nói với nô tỳ rằng trừ ngài ấy và Trần công tử ra, trong Tĩnh cung không ai có thể địch nổi nô tỳ, Công chúa có biết khi đó nô tỳ rất kiêu ngạo không! Mười ba tuổi ngự tiền hiến vũ, Vương Gia nói, chỉ cần nô tỳ lớn thêm chút nữa, bảo vệ Công chúa vài năm sẽ cho nô tỳ ra chiến trường thủ vệ biên cương, báo thù cho cha mẹ huynh tỷ đã chết dưới lưỡi đao của người Hồ. Công chúa có biết khi đó nô tỳ thật vui vẻ! Nhưng hôm nay, kinh mạch nô tỳ bị đứt đoạn, mất đi tôn nghiêm, nô tỳ còn mặt mũi nào ở cạnh người nữa?” Mẫn Tâm khẽ ôm Mộc Cẩn, ánh mắt nhìn thẳng về bầu trời nơi xa: “Cũng giống ngươi vậy, ta cũng thống hận sự bất lực của mình.” Đầu tháng mười hai, tuyết rất lớn, gió lạnh thấu xương, bẻ gãy tinh kỳ trên thành cung.

Hôm đó, Quân Mẫn Tâm đang vùi người nghỉ ngơi bên lò sưởi nhỏ, thì thấy A Tháp Nhĩ mang theo nét mặt giận giữ và vài thị nữ tâm phúc xông vào, mạng che mặt bên ngoài che đi đôi mắt bén nhọn, nàng ta chống nạnh đứng ngoài cửa hung dữ nói: “Tiểu tiện nhân! Ra đây cho ta!” Bọn thị nữ cuống quýt chạy ra, hơi sợ sệt nhìn đoàn người A Tháp Nhĩ. Quân Mẫn Tâm chậm rãi đứng lên, nháy mắt với Nô Y ý bảo nàng nhân cơ hội chạy ra ngoài tìm cứu binh, lúc này mới gật đầu với A Tháp Nhĩ, mỉm cười nói: “Tiểu tiện nhân gọi ai vậy?” A Tháp Nhĩ hồn nhiên không hiểu lời nói giễu cợt của Quân Mẫn Tâm, cười lạnh: “Nữ nhân Trung Nguyên quả thật đều là hồ ly hoá thành, không chỉ có Công chúa Trường Phong ngươi vạn người mê mẩn, ngay cả thị nữ của ngươi cũng mị lực kinh người! Mục Lặc Vương là trượng phu của ta! Ngươi thân là Công chúa hoà thân lại dung túng tiện tỳ cướp nam nhân của ta, thật không biết xấu hổ!”

Vừa dứt lời đã thấy một người đờ đẫn đi từ sau bình phong ra: “Công chúa là Vương Hậu, ngươi là Trắc phi. A Tháp Nhĩ ngươi nói chuyện hãy tôn trọng một chút, cẩn thận bị hư thối đầu lưỡi.” Người này là Mộc Cẩn! Quân Mẫn Tâm thầm kêu khổ, lần này thật đúng là đổ thêm dầu vào lửa rồi. A Tháp Nhĩ vừa thấy Mộc Cẩn, lập tức xù lông lên, hỏi một thị nữ tóc xoăn màu rám nắng bên cạnh: “Cổ Lệ, là nàng ta phải không?”

Quân Mẫn Tâm nhận ra thị nữ được kêu là Cổ Lệ, chính là người phụng mệnh A Tháp Nhĩ đưa thịt dê có độc đến cho mình, nàng lập tức âm thầm nhớ kỹ tên nàng ta, khoé môi xuất hiện nụ cười lạnh như có như không. Cổ Lệ gật đầu, nói thầm: “Trắc phi, nàng ta chính là Mộc Cẩn.” “Ha! Ta còn cho rằng Đại Vương dựng Vạn Tượng lâu vì ta, ta cho rằng nữ nhân Đại Vương si mê là vị Công chúa quả phụ này, ta ngàn tính vạn tính, nhưng vạn vạn không ngờ ngươi mới là tiện nhân cướp trượng phu của ta!” Nói xong, A Tháp Nhĩ giơ tay thật cao, bước nhanh về phía trước định cho Mộc Cẩn một bạt tai.

Bỗng nhiên bàn tay đang giơ đến giữa không trung bị người khác giữ lại, A Tháp Nhĩ quay đầu nhìn thấy Quân Mẫn Tâm đang giữ cổ tay nàng ta, tức giận nói: “Công chúa Trường Phong, ngươi dám chống lại ta?” Quân Mẫn Tâm không biết lấy đâu ra hơi sức, giữ chặt cổ tay A Tháp Nhĩ, đầu ngón tay ẩn ẩn mang theo sát khí như muốn khảm thật sâu vào trong thịt nàng ta. Mẫn Tâm vẫn cười nhạt: “Nào dám! Mộc Cẩn là tỷ muội kết nghĩa của ta, ngay cả tỷ tỷ của Bổn cung phu nhân A Tháp Nhĩ cũng dám đánh, thật có dũng khí!” A Tháp Nhĩ giận muốn nổ phổi, khuôn mặt dưới mạng che vô cùng dữ tợn. Nàng ta hung hăng tránh thoát, lui về sau một bước chỉ tay vào Mộc Cẩn hét to: “Người tới, người đâu mau tới! Đưa tiện nhân này xuống! Ta muốn đưa nàng ta cho gã đánh xe đê tiện nhất Vương cung!” Nói đến đây, nàng ta vô cùng tức giận, ngược lại nở nụ cười, vỗ tay nói: “Ha ha ha! Gã đánh xe đó đã bảy tám chục tuổi, lại là một con ma cờ bạc có tiếng, ba thê tử của gã bị gã dày vò đều đã chết, bản chất ngươi không đứng đắn vừa vặn bổ khuyết cho sự tịch mịch của gã! Ha ha, quả thật là tuyệt phối!”

Nói xong, nàng ta lại quát lên: “Còn không mau kéo nàng ta xuống, cởi hết y phục ném vào trong chuồng ngựa đi!” Ngoài cửa một đám thị vệ mặc chiên y dày đáp lời tiếng vào, loan đao sáng loáng hướng về phía Mộc Cẩn. Mộc Cẩn lâm nguy không loạn, đưa tay sờ vào trong tay áo, vuốt một thanh đao Liễu Tiểu Diệp, lưỡi dao cực mỏng sắc bén phát ra ánh sáng lạnh lẽo, phản chiếu lên mắt nàng. Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, nàng đặt đao nhỏ trên cần cổ mịn màng của mình, lẫm liệt nói: “Phu thê các ngươi đã không chịu bỏ qua ta, vậy thì tốt, ta chết.”

Nàng nói từng câu từng chữ thật bình tĩnh, tựa như đã sớm có lựa chọn giữa sống và chết. Nói xong, nàng giơ đao lên muốn cắt cổ, Quân Mẫn Tâm không kìm được hét lên, nhào qua tóm lấy lưỡi đao của nàng bằng tay không! Mộc Cẩn xuống tay rất ác, may mà Quân Mẫn Tâm nhào tới kịp thời nên vết thương trên cổ nàng không sâu lắm, nhưng bàn tay Quân Mẫn Tâm bị cắt đến máu thịt be bét. Trong lúc nhất thời, trong phòng khách to như vậy chỉ nghe thấy âm thanh tiếng máu rơi xuống bụi bặm. “Chớ làm chuyện điên rồ.” Quân Mẫn Tâm chịu đựng vết thương đau như xát muối, cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt.

“Công chúa…” Trên mặt Mộc Cẩn tràn đầy nước mắt, buông đao nhỏ xuống ôm lấy Quân Mẫn Tâm, hai người chảy máu không ngừng ôm chặt lấy nhau, hình ảnh thê diễm khác thường. Đúng lúc này, Mục Lặc mang theo Nô Y vào cửa, A Tháp Nhĩ trợn tròn mắt. “A Tháp Nhĩ, trở về tẩm cung của nàng đi!” Mục Lặc lạnh lùng cất tiếng.

A Tháp Nhĩ giận dữ không cam lòng nhưng sợ sát khí của Mục Lặc, đành không tiếng động mang người trở về, Nô Y và Khả Khả mang thuốc trị thương đến, vừa khóc nức nở vừa luống cuống chân tay băng bó vết thương cho Quân Mẫn Tâm và Mộc Cẩn. Mục Lặc quét mắt nhìn những người bị thương trong phòng, ngồi trên giường nói: “Nàng hà tất phải cố chấp như vậy?” Những lời này hiển nhiên là nói với Mộc Cẩn. Toàn thân Mộc Cẩn cứng đờ, hơi run rẩy. Mục Lặc quay đầu cười nhạt, nói với Quân Mẫn Tâm: “Công chúa, lúc đầu ta đưa ngươi lệnh bài xuất cung, ngươi đồng ý điều kiện đáp lễ ta bằng một thứ. Không biết hôm nay có thể thực hiện hay không?”

“Mục Lặc! Ngươi đừng mong có thể sỉ nhục ta thêm chút nào nữa!” Quân Mẫn Tâm còn chưa kịp đáp lời, Mộc Cẩn đã vô cùng sợ hãi đứng bật dậy, như một dã thú nhỏ rơi vào bước đường cùng, ánh mắt nàng kiên định. “Hả? Sao nàng biết thứ ta muốn chính là nàng?” Mục Lặc lạnh lùng nói: “Ta dốc hết tài lực, vật lực dựng Vạn Tượng lâu vì nàng, cho nàng vị trí chính phi, đối với nàng đã là ân sủng cực lớn, nàng cần gì phải chống đối ta? Nếu không chống lại ta, sẽ không có cục diện như ngày hôm nay, thật không rõ rốt cuộc nàng muốn gì. Đừng quên, nàng đã là nữ nhân của ta rồi!” Câu nói cuối cùng như sấm sét ngang tai, Quân Mẫn Tâm kinh hãi cực độ, thì ra là vậy, thì ra là như vậy!

Mộc Cẩn cố gắng ổn định thân thể suýt nữa ngã xuống, run giọng nói: “Đúng vậy đúng vậy, mười ba kinh mạch bị cắt đứt, dấu vết xanh trắng dơ bẩn, tất cả thương tổn trên người, toàn bộ đều do ngươi ban tặng! Ngươi hỏi ta muốn gì, ta nói cho ngươi biết, ta muốn đảo ngược thời gian, ta muốn giết chết ngươi!!” Dường như Mục Lặc không đành lòng, giọng nói trở nên mềm mại hơn: “Không phải nàng đã trả ta một đao sao, coi như huề nhau. Đau đớn là phương pháp thuần phục tốt nhất, ví như ta không làm, sao nàng có thể cam lòng đi theo ta?” “Ngươi cút!!”

“Nàng tình nguyện ở đây làm nha hoàn, chứ không muốn làm thê tử của ta? Thật buồn cười, nếu như trong lòng nàng thật sự không có Bổn vương, vậy ngày đó khi ta đoạt lấy thân thể nàng, một đao kia nên cắm sâu thêm chút nữa!” “Cút!!!” Bỗng nét mặt Mục Lặc thay đổi, trầm mặt nói: “Công chúa, ta muốn người của ngươi, ngươi có cho hay không?”

A, dời mục tiêu sao! Đôi mắt âm lãnh của Quân Mẫn Tâm nhìn thẳng: “Đại Vương làm tổn thương thân thể nàng, làm lòng nàng tan nát, muốn một cái xác không thì có ích gì?” “Ta sẽ chữa khỏi thương thế của nàng.” Quân Mẫn Tâm lắc đầu, nhìn hắn bằng ánh mắt thương xót, từ từ nói: “Vết thương trên người không đáng nhắc đến, vết thương trong lòng là nan y.”

Mục Lặc trầm ngâm, dặn dò thủ hạ lấy thuốc trị sẹo tốt nhất, nhìn Mộc Cẩn thần hồn điên đảo, sau đó như có chút suy tư rời đi. Không lâu sau, Cơ Linh đưa tin tức đến, Tĩnh Vương phái Đổng An và Quân Nhàn đến đàm phán với Mục Lặc lần nữa, tính toán đưa Quân Mẫn Tâm trở về Tĩnh quốc. Ngày Quân Nhàn và Đổng An tới, một tay Cơ Linh nhấc một người nhảy từ trên nóc nhà xuống, nhẹ nhàng khép cửa vào tẩm cung Quân Mẫn Tâm, ném người đang hôn mê bất tỉnh trên vai xuống, tranh công nói: “Tiểu Công chúa, ta đưa tới cho nàng một người đây!”

Quân Mẫn Tâm nhấp một ngụm rượu sữa, ngước mắt nhìn người trên đất, quả nhiên là thị nữ Cổ Lệ cạnh A Tháp, người đưa thịt dê độc! Nàng hờ hững nói: “Đánh tỉnh nàng ta dậy, sau đó rời khỏi đây ngay, đừng để nàng ta nhìn thấy.” Cơ Linh hậm hực, tiện tay dội chén trà nguội vào người Cổ Lệ, dùng chân đá đá nàng ta: “Tỉnh lại, tỉnh lại!” Mí mắt Cổ Lệ giật giật, Cơ Linh vội ẩn vào phòng trong. Thừa dịp Cổ Lệ còn mơ hồ, Quân Mẫn Tâm đút cho nàng ta một chén thuốc, trong nháy mắt Cổ Lệ liền tỉnh, trợn to hai mắt hoảng sợ nói: “Ngài cho nô tỳ uống gì vậy?”

Quân Mẫn Tâm cười lạnh: “Đoạn Trường Thảo, chỉ là một chén thuốc độc thôi.” Đôi mắt Cổ Lệ chợt co rút lại, lập tức dùng ngón tay móc họng, nôn ra. Chỉ chốc lát sau nàng ta mồ hôi như mưa, trong bụng ẩn ẩn có cảm giác đau đớn, ruột gan như xoắn vào một chỗ, nàng ta khóc to: “Công chúa đừng giết nô tỳ! Nô tỳ sai rồi! Xin tha cho nô tỳ, nô tỳ không dám nữa, không dám nữa!” Quân Mẫn Tâm nâng mặt nàng ta lên, cười hỏi: “Vậy ngươi có tình nguyện giúp ta vạch trần tất cả âm mưu của A Tháp Nhĩ không?”

Cổ Lệ co rúm lại một chỗ, ôm bụng lăn lộn. Quân Mẫn Tâm cười lạnh lấy một viên thuốc nhỏ ra: “Trong nửa canh giờ nếu không lấy được thuốc giải, dạ dày ngươi sẽ thối nát mà chết.” “Nô tỳ giúp, nô tỳ giúp! Tất cả đều nghe theo ngài, van cầu ngài đưa thuốc giải cho nô tỳ!” Cổ Lệ gật đầu như băm tỏi. Quân Mẫn Tâm cười.

Trong phòng nghị sự, Quân Nhàn mở lời: “Đại Vương chúng ta đồng ý cho phép Hồ tộc thông thương mỹ rượu, ngọc thạch và hương liệu, mặt khác kèm theo một số vàng bạc vải vóc mỹ nhân, chỉ mong đổi về…” Đang nói thì một thị nữ tóc tai rối bù, đầu đầy mồ hôi xông tới, phịch một tiếng quỳ xuống đất, cao giọng hô: “Đại Vương, nô tỳ sai rồi! Nô tỳ nói hết, nô tỳ sai rồi!” Mục Lặc nổi giận: “Cổ Lệ, ngươi làm gì vậy! Người đâu, kéo nàng ta ra ngoài!”

Lúc này, Quân Mẫn Tâm thong thả bước tới, ngón tay quấn sợi tóc bên thái dương, cười nhạt: “Khoan đã, sao Đại Vương không nghe thử một chút xem Cổ Lệ đã làm sai điều gì? Là một chuyện cũ rất thú vị đấy!” “…” Mục Lặc hé miệng: “Nói đi Cổ Lệ, ngươi làm sai điều gì?” “Nô tỳ sai rồi! Nô tỳ không nên đưa thịt dê có độc cho Công chúa Trường Phong, không nên đâm chọc giúp đỡ Trắc phi hại Công chúa, không nên dâng rượu có mị dược cho Điện hạ A Bố khiến ngài ấy thần chí mơ hồ gây ra chuyện quấy rối Công chúa! Nhưng chuyện này đều do phu nhân A tháp Nhĩ xúi bẩy nô tỳ làm! Không liên quan đến nô tỳ! Đại Vương tha cho nô tỳ, Công chúa tha cho nô tỳ! Cổ Lệ không dám nữa!”

Nàng ta run rẩy nói hết, ở đây ngoại trừ Quân Mẫn Tâm ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc! Quân Nhàn nổi giận, rút kiếm tiến lên phía trước một bước, quát to: “Mục Lặc, ngươi nhận tiền bạc của Tĩnh quốc ta, cuối cùng lại bảo vệ Công chúa như thế này sao?” Mục Lặc mím môi, không ngờ trong lúc mấu chốt như thế này lại xảy ra chuyện! Quân Mẫn Tâm là hòn ngọc quý trên tay Tĩnh Vương, nữ nhân A Tháp Nhĩ này thật ngu xuẩn, sao có thể để lộ chân tướng vào lúc này? Tình thế vô cùng bất lợi với hắn, xem ra ngoại trừ chấp thuận trả Quân Mẫn Tâm về Tĩnh quốc ra, không còn biện pháp nào khác để Quân Nhàn trông coi quân quyền bớt giận rồi.

Quân Nhàn quật ngã hơn mười tên cấm vệ chỉ trong chớp mắt, trường kiếm nhắm thẳng vào hầu kết Mục Lặc. Mục Lặc trầm ngâm trong chốc lát, chợt quát lên: “Người đâu! Đưa Trắc phi đến đây đối chất ngay lập tức!”.