Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Công Chúa Thay Đổi - Chương 63

Chương 63: Thành thân

Tĩnh Lịch mười lăm tháng giêng năm thứ ba mươi tám, Tĩnh Vương truyền ngôi cho Quân Mẫn Tâm. Nữ hoàng trẻ tuổi đăng cơ, sửa lại quốc hiệu là “Ngu (lo nghĩ, lo âu)”, niện hiệu là Khánh An. Đại điển đăng cơ cũng là ngày đại hôn của Nữ hoàng và An Vương Trần Tịch, hai chuyện tốt song hỉ lâm môn, toàn bộ Tĩnh cung đều sôi trào hừng hực. Kèn vang hùng hồn không dứt, tuyết dầy rơi trước cổng cung được quét dọn sạch sẽ, hơn trăm thị vệ anh tuấn trẻ tuổi cưỡi tuấn mã xếp thành hàng hai bên, mấy chục cung nữ thanh lệ tay cầm giỏ hoa như ý, rải rắc cánh hoa trên đất. Công chúa Văn Hi và Công chúa Nghĩa Thành một trái một phải, che chở một đôi bích nhân hỉ phục đỏ thẫm bước từng bước trên đài cao. Mà trên đài cao là Thái thượng hoàng Quân Tuyết Lâu cầm ngọc tỷ truyền quốc trên tay, cùng với đệ đệ Quân Nhàn ngồi sóng vai nhau, mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ bước đến từ phía đối diện.

Toàn thân Trần Tịch là hỉ phục đỏ thẫm, nền đỏ hoa văn màu đen, trước ngực thêu Giao Long vượt biển, bên trong là tay áo đỏ thẫm, gắn liến với bao cổ tay màu đen. Đai lưng mặc ngọc, một bên đeo truỵ ngọc, giày đen viền vàng sạch sẽ, tóc xoăn đen nhánh được buộc cao bằng vương miện mạ vàng. Có lẽ bởi kích động và khẩn trương nên trên khuôn mặt anh tuấn của hắn là đôi mắt dịu dàng như nước phiếm ánh sáng màu xanh sâu thăm thẳm. Mà Quân Mẫn Tâm cũng là một thân trường bào kéo đất đỏ rực, làn váy phù dung tầng tầng nở rộ. Mái tóc dài đen nhánh búi thành búi tóc kinh hồng, đỉnh đầu là mũ phượng tượng trưng cho Chí Tôn Hồng Nhan, lưu tô* vàng rủ xuống hai bên thái dương, trên vành tai trắng nõn là khuyên tai khổng tước linh, đong đưa theo gió. *Lưu tô: Một loại tơ được làm từ sợi tơ hoặc lông chim nhiều màu, thường dùng ở vạt áo trang phục biểu diễn. Là một loại trâm cài phổ biến của con gái thời Đường. Còn cõ chuỗi ngọc trên mũ miện, lưu tô trên đầu đế vương, dùng trân châu xuyên thành, chứng tỏ đẳng cấp xã hội, số lượng có sự khác nhau. (Theo baike)

Má đào môi đỏ làm nổi bật lên khuôn mặt trắng ngần còn lóng lánh hơn ba thước thuỵ tuyết (Thuỵ là may mắn, thuận lợi, điềm lành, tốt lành). Hai hàng mày màu khói đẹp mắt, một đôi đồng tử đen nhánh gợn ra từng vòng sóng nước. Nhoẻn miệng cười, nàng và hắn bốn mắt nhìn nhau, mười ngón đan xen, tay nắm tay bước từng bước như đi trên đài cao cửu trọng vân khuyết. Truyền ngôi, tế tổ, bái thiên. Nàng vái đất một lúc lâu, đôi tay vô cùng cung kính nhận lấy ngọc tỷ nặng trĩu trong tay phụ thân, dập dầu lần nữa, sau đó đứng dậy. Bách quan hô to vạn tuế, vạn dân triêu bái, tay áo dài đỏ thẫm vung lên, nàng chậm rãi nâng tay về phía đám người đông nghìn nghịt đang quỳ, trầm giọng nói: “Các khanh bình thân!”

Trong bóng lưng đỏ rực mà nhỏ nhắn này, lay động là uy nghiêm của một đế quốc! Tầm mắt Quân Tuyết Lâu và Trần Tịch chạm vào nhau, bỗng nhiên Trần Tịch phát hiện, nam nhân luôn ôn hoà lạnh nhạt kia, ấy vậy mà giờ phút này vành mắt ửng đỏ ướt át. Trong tiệc tối không ngừng có người đến mời rượu đôi vợ chồng son. Tửu lượng Quân Mẫn Tâm không tốt, Trần Tịch thương tiếc nàng nên phần lớn rượu đều bị cản trở lại, có vài quan viên thích ồn ào lập tức rời mục tiêu, một ly tiếp một ly mời Trần Tịch.

Ai ai cũng biết thanh niên anh tuấn hỗn huyết trước mặt này là trượng phu nữ hoàng, dưới một người trên vạn người, một câu nói của hắn không chừng có thể thao túng tương lai của quốc gia này. Nhân vật lớn như vậy ai không muốn lôi kéo? Đối với người khác mời rượu, Trần Tịch một mực ai đến cũng không từ chối, một ly tiếp một ly uống đến hơn nửa đêm. Quân Mẫn Tâm vụng trộm bảo hắn uống ít một chút, Trần Tịch lại là say đỏ mặt, đôi mắt màu lam thâm thuý đăm đắm nhìn nàng, tràn ngập ý cười. Hắn nói: “Mẫn Nhi, hôm nay ta rất vui vẻ, thực sự rất vui vẻ!”

Đúng vậy, bọn họ thật vất vả mới đi đến bước này, quá khó khăn. Kiếp trước kiếp này, nhiều lần sống chết, nàng gả lầm hai lần, rốt cuộc lần này cũng gả đúng người – một người nên sớm thuộc về nàng, nhưng lại hết lần này tới lần khác trải qua đau khổ! Nghĩ vậy, Quân Mẫn Tâm vừa vừa ngọt ngào vừa xót xa, không nói gì nữa, để hắn uống tận hứng. Giờ tý tàn yến tiệc, chén bát ngổn ngang. Trong tẩm điện to lớn giăng đèn kết hoa, lụa đỏ tràn ngập cả sảnh đường, nến đỏ hắt lên chữ hỷ to lớn trên cửa sổ vô cùng chói mắt. Các cung nữ đỡ đôi tân nhân vào động phòng, Trần Tịch đã có bảy phần men say.

“Đi lấy chén trà giải rượu đến đây cho Vương Gia.” Quân Mẫn Tâm cởi ngoại bào, dặn dò một thị nữ. Trà giải rượu nhanh chóng được mang đến, ấm áp, tràn ngập hương trà thoang thoảng. Quân Mẫn Tâm nhận lấy, Trần Tịch đang cởi ngoại bào bèn từ trên tay nàng uống hai ngụm. Hầu hạ bọn họ rửa mặt xong, các cung nữ đều có lòng ăn ý nhìn nhau một cái, khom người rời khỏi tẩm điện, nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa phòng.

Nhất thời trong tẩm điện chỉ còn lại đôi tân nhân trẻ tuổi yên lặng nhìn nhau. Quân Mẫn Tâm chỉ mặc áo trong đơn bạc, nàng đã tẩy rửa hết lớp trang điểm tinh xảo, tóc đen mềm mại xoã xuống quanh co, dán lên dáng người lung linh tuyệt diệu, Trần Tịch nhìn mà ngây người, không áp chế được nóng ran trên người. Quân Mẫn Tâm hơi lo lắng, cười ngồi bên giường. Vừa ngồi xuống thì có cảm giác như dưới chăn có cái gì đó, xốc lên thì thấy một trục cuốn tranh* lăn ra, lăn thẳng một đường xuống dưới chân Trần Tịch rồi mở ra hoàn toàn.

Quân Mẫn Tâm tập trung nhìn, nhất thời ngây người, hai má phiếm hồng: mười tám kiểu xuân cung đồ! Đại cung nữ thật sự rất tẫn chức tẫn trách. Nàng hơi thẹn thùng ngẩng đầu, phát hiện tầm mắt Trần Tịch dán chặt tại nơi nào đó trên xuân cung đồ, sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt sâu thăm thẳm, vành tai càng đỏ như sắp nhỏ ra máu. Quân Mẫn Tâm ra vẻ trấn tĩnh, chỉ vào một chỗ nói rõ ràng: “Tư thế này rất khó… Ưm!”

Lời còn chưa dứt, một nụ hôn triền miên cực nóng đã nuốt toàn bộ lời nói của nàng vào trong bụng. Đổi góc độ, Trần Tịch hôn nàng thật sâu, chóp mũi đặt ngay gò má nàng, đầu lưỡi thăm dò vào miệng nàng cuốn đi chất lỏng ngọt ngào, hơi thở ướt át bổ nhào phủ xuống, giữa răng với môi tràn ngập hương rượu mát lành. Quân Mẫn Tâm ôm chặt hắn, như người chết đuối vớ lấy cọng rơm cuối cùng, tình (情:vừa là tình yêu vừa là tình dục╮(╯3╰)╭) thâm, nàng thử vươn đầu lưỡi, chạm vào chiếc lưỡi hữu lực của người yêu. Cảm giác được thiên hạ trong lòng khiêu khích, Trần Tịch ngẩn ra, sau đó càng thêm dùng sức hôn lại, lưỡi hai người lật chuyển, khuấy đảo, truy đuổi, nhiệt huyết bừng bừng, khi gần như nghẹt thở ngón tay thon dài mạnh mẽ của Trần Tịch mới bắt đầu chu du, di chuyển trên thân thể mềm mại trong ngực, chậm rãi vuốt ve đến ngực, vén vạt áo thê tử mình ra.

Quần áo đơn bạc rơi xuống đầu vai, bàn tay mang theo vết chai thô ráp chậm rãi xoa nắn bộ ngực mềm mại, xúc cảm tràn đầy băng cơ ngọc cốt, cảm giác trơn nhẵn thơm mềm đánh sâu vào cảm xúc của Trần Tịch. Thân thể khô nóng cuồn cuộn, kêu gào, Quân Mẫn Tâm nhíu mày, nàng cảm thấy tim Trần Tịch đập hỗn loạn va chạm ngực nhau, mà ngón tay cực nóng như bắt lửa của hắn vẫn luôn dao động xung quanh, suýt nữa hoà tan nàng. Quân Mẫn Tâm nương theo bản năng sờ soạng bên hông Trần Tịch, mười ngón bới móc, cởi thắt lưng của hắn. Trong lúc hôn nồng nhiệt Trần Tịch cảm nhận được nhiệt tình của nàng, hắn phối hợp với nàng cởi quần áo mình. Hai người vội vàng mà trúc trắc vuốt ve lẫn nhau, không đến một lát đã thẳng thắn thành khẩn đối đãi, dưới ánh nến nhu hoà hai thân thể trẻ trung một mạnh mẽ một mềm mại có vẻ hết sức động lòng người. Hai người ngừng hôn môi nhìn nhau, khi tách ra trên đôi môi sưng đỏ kéo ra một tia chỉ bạc.

Cơ thể Trần Tịch mạnh mẽ hữu lực, cơ bắp cân xứng thon dài mà không rối loạn, xương cốt (thực ra chỗ này là cốt nhục) cả người đúng là hoàn mỹ. Quân Mẫn Tâm đỏ mặt, Trần Tịch rũ mắt nhìn chòng chọc đôi môi hồng nhuận của nàng, nương theo trọng lượng thân thể thuận thế ép ngã Quân Mẫn Tâm xuống giường, cực nóng bên dưới hiển nhiên đặt giữa hai chân nàng. Quân Mẫn Tâm hừ một tiếng. Trần Tịch vội dừng lại: “Làm sao vậy?” Nàng cau mày sờ soạng dưới chăn: “Hình như dưới lưng có cái gì…” Dứt lời nàng lôi ra một gộp gỗ đàn hương nhỏ.

“Đây là cái gì?” Quân Mẫn Tâm mở hộp chỉ thấy bên trong có thuốc cao màu trắng ngà, lúc ngửi có hương thơm kì dị. Quân Mẫn Tâm đang tự hỏi thuốc này có tác dụng gì thì thấy Trần Tịch lấy thuốc từ trong tay nàng qua, đưa lên chóp mũi ngửi, sau đó trong ánh mắt mơ màng của Quân Mẫn Tâm, hắn duỗi ngón tay lấy một mảng lớn, bôi đều dưới hạ thân. Giây sau Quân Mẫn Tâm trừng to mắt, coi như hiểu rõ tác dụng của thuốc cao này, không khỏi xấu hổ đỏ mặt: “A Tịch học môn học này cũng chăm nhỉ.”

Thực ra trong lòng Trần Tịch không lạnh nhạt như nét mặt, vành tai hắn đỏ bừng, giọng nói khàn khàn khêu gợi: “Không muốn làm thương nàng.” Dứt lời, hắn hôn thẳng một đường dọc theo từ vùng bụng bằng phẳng của nàng đi lên, tại cổ và ngực thì dùng sức mút vào, sau đó hôn cánh môi ướt át đỏ mọng của nàng. Một bàn tay lén lút thăm dò xuống dưới, bôi thuốc mỡ xuống hạ thân nàng. Quân Mẫn Tâm vẫn có chút lúng túng, khi vật thô dài cực nóng của Trần Tịch đặt ngay lối vào của nàng, nàng co rút lại theo bản năng, trong đôi đồng tử ướt át mơ màng tràn ngập bất an. Nàng khẩn trương quét mắt qua bên dưới Trần Tịch, sau đó nhanh chóng dời tầm mắt.

“Lớn quá.” Nàng nhỏ giọng ngập ngừng. “Đừng sợ, Mẫn Nhi. Lúc đầu sẽ hơi đau, ngay tức khắc sẽ đỡ hơn thôi.” Trần Tịch khàn giọng trấn an nàng. Thân mật da thịt cùng nàng là người nàng yêu nhất, tin tưởng nhất. Quân Mẫn Tâm cắn môi, nhìn đăm đắm vào đôi mắt thâm thuý cuảTrần Tịch, hai chân chậm rãi bò lên vòng eo mạnh mẽ, gầy gò hữu lực của hắn.

Nhận thấy thê tử không lời cổ vũ, Trần Tịch nhìn sâu vào đôi mắt dưới người mình, động mạnh thắt lưng, chậm rãi đưa vào thân thể của người âu yếm. Quân Mẫn Tâm lập tức cau mày, mười ngón tay túm chặt đệm thêu: “Đau!” Trần Tịch kìm chế, dừng lại, cúi đầu nhìn xuống dưới, mới đi vào hơn phân nửa đầu. Tuy đã được bôi trơn trước đó nhưng nơi chưa ai khám phá của nàng* thực sự quá chặt, siết bản thân cũng hơi đau . Dưới ánh nến mồ hôi phát ra ánh sáng lộng lẫy, Trần Tịch hôn nàng tỉ mỉ trấn an, hai tay vuốt ve hồng mai trước ngực nàng, giọng khàn khàn: “Thả lỏng, Mẫn Nhi, lập tức sẽ khá hơn thôi.”

*Thực ra chỗ này là chưa nhân- sự địa phương 未经人 - 事的地方 Cảm giác lực cản trong người nàng không lớn như trước nữa, hắn lại dùng sức, chậm rãi thăm dò vào trong. Không được, vẫn chặt quá. Vào được một nửa, thấy trên trán Quân Mẫn Tâm thấm ra lớp mồ hôi tinh mịn, Trần Tịch vô cùng đau lòng, liên tục dừng lại không dám động. Quân Mẫn Tâm mở mắt nhìn hắn, thấy nam nhân anh tuấn trên mình là dáng vẻ cố nén dục vọng, nàng cắn môi, chậm chạp nhoẻn miệng cười.

Nụ cười tươi tắn tựa ánh nắng mềm mại nhất trong ngày xuân từ từ nở rộ, ấm áp mắt nhau. Đau dài không bằng đau ngắn, nàng nói: “Vào đi, A Tịch.” Cả người Trần Tịch chấn động, cuối cùng không kìm được, nhất cổ tác khí đâm vào nơi sâu thẳm mềm mại nhất của nàng. Quân Mẫn Tâm cắn môi vẫn không ngăn được tiếng rên ngâm bên môi, trong chớp mắt nơi sâu thẳm trong thân thể được lấp đầy, không kìm chế được tiếng thét chói tai, nàng vừa thống khổ vừa vui thích ưỡn cần cổ trắng mịn!

“Rất đau sao?” Trần Tịch vén mái tóc dài ẩm ướt của nàng lên, đè thấp giọng hỏi. Tóc đen của nàng đan xen với mái tóc xoăn đen của Trần Tịch, không phân biệt rõ ràng. Sắc mặt Quân Mẫn Tâm ửng hồng, cười quyến rũ, thở dốc nói: “A Tịch, chàng để ta thể nghiệm loại đau đớn dịu dàng nhất trên đời này.” Dịu dàng nói lời tình cảm khiến thanh niên tuấn tú thất thần trong chớp mắt. Hắn cúi người dịu dàng hôn nữ nhân hắn suốt đời yêu say đắm, mập mờ không rõ nói: “Mẫn Nhi, ta muốn động.”

Dứt lời, quái vật to lớn trong cơ thể bắt đầu chuyển động, đau đớn qua đi là một khoái cảm tê dại tràn từ trong ra ăn mòn lý trí. Quân Mẫn Tâm cảm giác bản thân thành một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên bể lớn, bị sóng to gió lớn không ngừng tàn phá, từng đợt rồi lại từng đợt sóng cả đánh úp về phía nàng, nàng bị lạc phương hướng, chỉ có thể buông trôi bản thân theo dòng chảy. Nàng thở hổn hển, không kìm được tiếng nức nở nghẹn ngào, một lần lại một lần gọi tên của hắn. Như cảm nhận được bất an của nàng, ngón tay thon dài ấm áp của Trần Tịch tìm tòi tay nàng, cùng nàng đan chặt mười ngón vào nhau. Thân thể, da thịt và tóc đen quấn quýt triền miên, khoảnh khắc này, linh hồn và thể xác bọn họ hợp hai thành một, linh hồn trùng khít, cuối cùng không phân rõ lẫn nhau. Một trận kích tình nồng nhiệt qua đi, Quân Mẫn Tâm cảm giác bản thân như bị tháo tung ra, hơi sức nhúc nhích đầu ngón tay cũng không có. Hạ thân tê dại mang theo cảm giác hơi đau đớn, loại cảm giác kỳ lạ này khiến nàng thể nghiệm hạnh phúc và thoả mãn chưa bao giờ có được.

Hơi bình phục lại hô hấp, Trần Tịch rút thân mình từ trong người nàng ra, cau mày nhìn nơi vừa hoan ái, thấp giọng nói: “Vẫn là chảy máu.” Trên đệm giường có vệt hồng mờ mờ, chỉ có một chút lại khiến Quân Mẫn Tâm nóng mặt, vội kéo chăn che kín thân hình không mảnh vải của mình. Trần Tịch vén chăn, thương yêu hôn môi nàng, nhu tình trong mắt. Trong người lại có một dòng điện đột kích, Quân Mẫn Tâm hôn lại hắn.

Đúng lúc này, cửa bên ngoài két một tiếng, nhẹ nhàng mở ra. Hai cung nữ trẻ tuổi bưng nước ấm và khăn lông, rón ra rón rén đi vào, đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Bệ hạ, Vương Gia, nô tì đặt nước ấm lau người bên giường, có cần nô tì hầu hạ không?” Quân Mẫn Tâm đỏ mặt, hắng giọng một cái rồi nói: “Miễn, các ngươi đi ra ngoài đi.” Nghe vậy, hai tiểu nha đầu đỏ mặt nhanh chóng bước ra, còn không quên săn sóc đóng cửa.

Sao các nàng biết xong việc rồi hả? Quân Mẫn Tâm ghé vào ngực Trần Tịch, chớp đôi mắt to, rầu rĩ nói: “A Tịch, giọng ta rất to sao?” Trần Tịch cười tủm tỉm, hôn chóp mũi nàng: “Giọng Mẫn Nhi rất êm tai, ta thích nàng kêu thành tiếng.” Dứt lời, hắn xốc chăn lên, thân hình loã lồ tinh tráng thon dài xuống giường. Lưu lại một mình Quân Mẫn Tâm làm ổ trong chăn ấm, đỏ mặt vì câu nói vừa rồi của hắn.

Trần Tịch lau người sạch sẽ, sau đó đổi một chiếc khăn ướt sạch, xoay người đi đến cạnh giường, ấm giọng nói: “Ta lau giúp nàng.” “Tự ta làm.” Quân Mẫn Tâm cười mềm mại, ngồi dậy, chăn mềm trượt xuống lộ ra dấu hôn đỏ tươi trên ngực nàng. Đôi mắt sắc của Trần Tịch tối sầm lại, vội ấn nàng vào chăn, dùng khăn lông nhẹ nhàng lau sạch người nàng. Dưới ánh nến màu cam, Trần Tịch cong môi cười, nói: “Nương tử vất vả, vi phu hầu hạ là chuyện đương nhiên.”

Quân Mẫn Tâm bị hắn lau đến toàn thân tê dại, cười ha ha, nói: “Cũng không phải vậy. A Tịch là thần, hầu hạ quả nhân là chuyện tất yếu.” Trần Tịch chuẩn xác không sai một tí ti ném khăn lông trúng vào chậu đồng, búng tay tắt nến. Trong bóng đêm, nam nhân khiển trách đè trên người nữ nhân, thấp giọng nỉ non: “Mẫn Nhi, ca cần phải nói cho nàng biết, trên giường không có vua tôi, chỉ có phu thê chi đạo.”.