Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Công tắc tình yêu - Chương 8

Chương 8.

Tiểu Quang không biết Mạch Định Lạc nói gì với Chu Diễn Chiếu, tóm lại từ lúc ở trên sân thượng xuống, hai người đều có vẻ tràn trề tâm sự. Chuyến bay của Mạch Định Lạc cất cánh vào sáng sớm hôm sau, nên Chu Diễn Chiếu không về nhà nữa, lấy một phòng trong khách sạn ngủ lại. Hôm sau, anh ta dậy từ sớm, lại đích thân đưa Mạch Định Lạc ra sân bay. Tiễn Mạch Định Lạc đi rồi, tâm trạng Chu Diễn Chiếu dường như mới tốt lên phần nào, anh ta hỏi Tiểu Quang: “Bảo cậu hẹn Tiêu Tư Trí, đã hẹn chưa?” “Đã nói với nó rồi, chiều nay nó đến.”

“Tôn Lăng Hy đang làm gì?” “Đi làm, tối qua ra ngoài ăn với cô hai.” Tiểu Quang hơi ngập ngừng, đoạn nói tiếp: “Còn có cả Tiêu Tư Trí nữa.” Chu Diễn Chiếu cười khẩy: “Coi nhau như người một nhà rồi đấy à?”

Tôn Lăng Hy đi làm chẳng qua cũng chỉ ở văn phòng uống trà lên mạng, chiều hôm ấy Chu Tiểu Manh không có giờ học, liền hẹn cô đi xem lễ phục. Lái xe đến đón Chu Tiểu Manh trước, sau đó qua thư viện đón Tôn Lăng Hy. Vừa lên xe, Chu Tiểu Manh đã dúi cho Tôn Lăng Hy một gói đồ ăn vặt nóng hôi hổi: “Em mua ở cổng trường đấy, không đắt nhưng ngon lắm.” Bọn họ mở cửa sổ trên nóc xe ra để ăn, gió thổi lùa vào xe hơi lành lạnh, Tôn Lăng Hy quấn một chiếc khăn quàng, bị gió thổi phất pha phất phơ, cơ hồ sắp quết vào hộp nhựa đựng thức ăn đầy dầu mỡ. Chu Tiểu Manh bèn nói: “Để em buộc lại cho.” Dứt lời liền đưa tay ra giúp cô kéo tấm khăn ra sau vai, thắt nút lại. Tôn Lăng Hy chừng như hơi ngần ngại, cười cười bảo: “Thì ra hồi đi học, toàn thích ăn mấy thứ này.” “Em cũng thế, hồi học trung học, em cực kỳ thích ăn bánh cuốn trong một ngõ nhỏ bên ngoài trường, mà mẹ em từ bé đã không cho phép em ăn linh tinh ngoài đường, mỗi ngày tan học nhìn thấy đám bạn ăn, em lại thèm chảy dãi ra... khổ nỗi ngày nào nhà em cũng có lái xe đến đón, muốn lén lút mua một phần cũng không được. Càng không được ăn, thì lại càng thèm...”

Tôn Lăng Hy bật cười “hích” một tiếng: “Thế thì len lén nhờ người mua hộ chứ!” Chu Tiểu Manh cũng cười, lúc đó đương nhiên có người mua hộ cô. Cô học môn Toán không được tốt, tối nào cũng phải mời gia sư phụ đạo, lúc gia sư đi về thì đã khoảng mười giờ rồi. Nhà họ Chu tuy là dân xã hội đen, nhưng ông Chu Bân Lễ quản con cái rất chặt, mười giờ là giờ giới nghiêm, nếu không về sẽ bị ăn đòn. Chu Diễn Chiếu thường rất hay giẫm đạp lên lệnh cấm này, có lúc về muộn quá, ông Chu Bân Lễ ngồi canh ở phòng khách. Chu Diễn Chiếu đời nào chịu thua, hễ lẻn vào trong vườn liền leo cây lên tầng hai, giả bộ như đã về từ sớm. Bên ngoài phòng ngủ của Chu Tiểu Manh vừa khéo có một cái cây, hồi nhỏ Chu Diễn Chiếu từng ngồi trên cành cây đó hù dọa cô. Về sau lớn lên, thường thường là khi cô đang làm bài tập, hễ nghe thấy tiếng lá cây sột soạt khe khẽ, ngẩng đầu lên liền trông thấy Chu Diễn Chiếu đang từ cửa sổ chui vào một tay bám cành cây, một tay còn xách túi bánh cuốn mua về cho cô. “Anh lại trèo cây rồi!” Cô trợn tròn đôi mắt sáng, thở phì phì vì tức, đón lấy túi bánh cuốn nóng hổi, rồi lại vội vội vàng vàng vơ lấy đống sách vở: “Đừng giẫm lên vở bài tập của em!”

“Có đồ ăn rồi mà vẫn không bịt được miệng em!” Chu Diễn Chiếu thường hay véo má cô một cái, sau đó nhảy từ trên bàn xuống, chỉnh lại quần áo, nở một nụ cười xảo quyệt: “Anh xuống nhà báo bố một tiếng đã, không lại tưởng anh vẫn chưa về.” Năm Chu Diễn Chiếu mười sáu tuổi, ngôi sao mà cô mê nhất từ Hồng Kông qua tổ chức đại nhạc hội. Tất cả đám con gái trong lớp đã hẹn nhau cùng đi xem, mọi người đều góp tiền mau vé trước, nhưng Chu Tiểu Manh biết mình chẳng thể ra khỏi cửa, cứ ủ ê rầu rĩ suốt mấy ngày liền, mãi đến một hôm Chu Diễn Chiếu chui từ cửa sổ vào như thường lệ, trông thấy cô mặt mày ủ chau, cả túi bánh cuốn cũng chẳng buồn đón lấy, liền hỏi: “Sao thế? Ai bắt nạt em à?” “Nói ra anh cũng chẳng giúp được em đâu.” Chu Tiểu Manh năm mười sáu tuổi vẫn còn trẻ con ngang bướng, đầy một bụng tâm sự mà không biết nói từ đâu, uể oải nằm rạp người xuống mặt bàn.

“Này!” Chu Diễn Chiếu thời học cấp ba đã cao một mét tám, giờ ngồi trên mặt bàn của cô, hai cẳng chân dài không biết gác vào đâu. Trên miệng anh ta ngậm một điếu thuốc nhăn nhúm, nhưng không châm thuốc, bộ dạng có vẻ rất thích thú, vò vò mái tóc như mì sợi của cô: “Em còn không nói cho anh nghe, làm sao biết là anh không giúp em được?” “Em muốn đi xem ca nhạc!” “Không có tiền mua vé hả?” Chu Diễn Chiếu móc ví ra, “Đây! Để anh trai tài trợ cho em, năm trăm đồng đủ không?”

“Em có tiền.” Chu Tiểu Manh rất ấm ức: “Mẹ bảo chỗ đại nhạc hội ấy rối ren hỗn loạn lắm, không cho em đi! Nhưng bọn con gái trong lớp đều nói là sẽ đi cả mà!” “Xời, còn tưởng chuyện gì to tát lắm chứ.” Chu Diễn Chiếu nhét ví tiền vào túi, hỏi cô: “Lúc nào biểu diễn?” “Tối ngày kia đấy, ngày kia bố mẹ đều ở nhà, em có trốn cũng không trốn ra được...”

“Yên tâm đi, anh giúp em đối phó!” “Bốc phét!” “Hừ, em thấy anh bốc phét bao giờ chưa hả.” Chu Diễn Chiếu thong dong bước xuống khỏi bàn: “Đến tối hôm ấy, em chỉ cần bảo không được khỏe, muốn đi ngủ sớm là được rồi.”

Lần đầu tiên trốn ra khỏi nhà trong đời Chu Tiểu Manh chính là một vụ mạo hiểm với sự giúp đỡ của Chu Diễn Chiếu. Đến tối hôm ấy, Chu Diễn Chiếu lên tới phòng cô, lặng lẽ gõ cửa. Cô để anh ta vào trong, anh ta thấy cô mặc váy liền chau mày lại: “Em mặc cái thứ này đi à?” “Sao lại không được?” “Thay quần bò đi!” Chu Diễn Chiếu thúc giục: “Nhanh lên!”

Sau khi cô thay quần bò xong đi ra, Chu Diễn Chiếu từ cửa sổ leo lên cây trước, sau đó giơ tay về phía cô: “Qua đây, anh giữ em cho!” Chu Tiểu Manh cũng hơi sợ, dù đây chỉ là lầu hai, nhưng vẫn rất cao, từ bậu cửa sổ tới cành cây ít nhất cũng cách nhau một sải tay. Nhưng Chu Diễn Chiếu đã tóm lấy cánh tay cô, kéo ra ngoài: “Đừng sợ! Nhanh lên nào!” Chu Tiểu Manh run lẩy bẩy, đánh liều bổ nhào ra ngoài, kết quả trán cô đụng vào cằm của Chu Diễn Chiếu, trượt chân một cái, suýt nữa thì ngã xuống dưới, cũng may Chu Diễn Chiếu kịp thời tóm lấy thắt lưng cô nhấc bổng lên, mới giữ cho cô trụ vững được thân hình. Anh ta hít vào một hơi, nói: “Sao em ngu thế không biết!”

“Em đâu có...” Cô vừa thốt ra ba chữ ấy liền bị anh ta bịt chặt miệng lại, phòng ngủ chính ở sát vách đột nhiên sáng đèn. Phỏng chừng nghe thấy tiếng lá cây xao động, bà Diệp Tư Dung đi tới cạnh cửa sổ, mở cánh cửa nhìn ra bên ngoài. Cũng may, trong phòng đèn sáng trưng, nhưng bên ngoài thì tối mịt, bọn họ lại nấp dưới tán lá, bà đảo mắt nhìn mấy lượt, cũng không phát hiện ra điều gì. Nhưng chính vì trong phòng sáng trưng, nên họ có thể nhìn rõ mồn một nét mặt của bà Diệp Tư Dung, Chu Tiểu Manh sợ đến nỗi không dám thở mạnh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hai người chết cứng tại đó, không dám nhúc nhích. May sao, bà Diệp Tư Dung rốt cuộc cũng đóng cửa sổ lại, buông rèm cửa xuống. Quả tim Chu Tiểu Manh gần như sắp nhảy ra ngoài, tai cô vừa khéo léo áp lên lồng ngực Chu Diễn Chiếu, bấy giờ mới phát hiện, tim anh ta cũng đập thình thịch vừa nhanh vừa gấp. Cô đang định chế giễu Chu Diễn Chiếu mấy câu, không ngờ vừa ngẩng đầu lên, đúng lúc Chu Diễn Chiếu muốn cúi đầu xuống nói gì với cô, môi anh ta vừa hay chạm vào trán cô, cảm giác mềm mại khiến Chu Tiểu Manh giật nảy cả mình, thân hình nghiêng đi, suýt chút nữa lại rơi xuống dưới, cũng may cánh tay Chu Diễn Chiếu ôm chặt, níu giữ cô lại. Anh ta nói: “Em đừng có cựa quậy lung tung!” Chu Tiểu Manh hơi ngượng ngùng, từ nhỏ ông Chu Bân Lễ đã đối xử với cô rất tốt, thường hay ôm cô đặt lên đùi. Nhưng khi cô bảy tám tuổi, ông Chu Bân Lễ đã coi cô như con gái lớn, không hay ôm ấp cô nữa, chắc để tránh ngờ vực, dẫu sao thì ông cũng chỉ là cha dượng của cô mà thôi. Chu Diễn Chiếu là anh trai, có lúc nhéo nhéo má cô một cái, cô cũng chưa từng nghĩ ngợi linh tinh bao giờ. Chỉ có điều, được Chu Diễn Chiếu ôm như thế này, cũng là lần đầu tiên từ khi trưởng thành, cô ở gần một người khác giới đến thế, mà người đàn ông này lại là anh trai cô, cô cảm thấy mình lẽ ra không nên đỏ mặt.

Chu Diễn Chiếu dường như cũng cảm nhận được, bèn nói: “Em ôm chặt lấy cành cây này, anh xuống trước, sau đấy em leo xuống theo.” “Vâng.” “Thế anh buông tay ra nhé?”

“Vâng.” Sau khi tụt xuống gốc cây, mọi chuyện trở nên rất đơn giản, Chu Diễn Chiếu ngựa quen đường cũ, móc chìa khóa cửa sau ra mở cửa, rồi cùng cô lẻn ra khỏi biệt thự. Chu Diễn Chiếu đưa cô tới tận bên ngoài sân vận động, tìm chỗ hẹn, cả đám con gái trong lớp cô đều tụ tập ở đó, người nào người nấy hưng phấn như con chim nhỏ sổ lồng, lích cha lích chích. Cô hân hoan tìm tới đám bạn học, loáng cái đã quên sạch nỗi sợ hãi khi leo cây ban nãy. Chu Diễn Chiếu không đi xem đại nhạc hội với cô, chỉ bảo: “Đồ trẻ con!” Anh ta hẹn người đi uống trà nói chuyện, khi buổi biểu diễn kết thúc mới đến đón cô. Khi ấy, Chu Diễn Chiếu vừa đổi chiếc mô tô Harley thứ ba, chở cô xuyên qua thành phố trong màn đêm, phố lớn ngõ nhỏ nhanh chóng bị quăng lại sau lưng. Gió lùa phần phật làm vạt tóc mai bên dưới mũ bảo hiểm của cô rối bời, chọc cả vào mắt. Chu Diễn Chiếu phóng xe quá nhanh, hoàn toàn chẳng để ý gì đến đèn xanh đèn đỏ và luật lệ giao thông, lúc rẽ ngoặt, thân xe gần như áp sát mặt đất, Chu Tiểu Manh sợ đến nỗi ôm chặt lấy eo anh ta. Lúc đi qua đầu con ngõ quen thuộc, có người huýt sáo miệng vỗ tay, còn có người gọi “Anh Mười”, hiển nhiên đều là người quen biết. Thoáng sau, liền có mấy chiếc xe khác chạy tới, theo sát phía sau bọn họ. Chu Tiểu Manh mới đầu không để ý, về sau càng lúc càng có nhiều xe hơn, cô mới phát hiện, không ngờ có đến mấy chục chiếc mô tô từ các ngõ nhỏ phố lớn tụ tập lại, theo sát phía sau hai người bọn họ.

“Anh ơi!” Cô muốn nhắc nhở Chu Diễn Chiếu, nhưng xe chạy quá nhanh, dù cô có hét lớn thế nào, âm thanh cũng bị gió cuốn đi mất. Đó là lần đầu tiên cô gặp Tiểu Quang, bấy giờ chỉ có xe của anh ta là cuối cùng vượt qua được bọn họ, đồng thời giữ vững ưu thế đó đến phút chót. Đích đến của cuộc đua xe là một đoạn cầu vượt chưa thông lộ, tất cả đều phanh lại trước khối xi măng trơn phản quang, Chu Diễn Chiếu chống một chân xuống, cởi mũ bảo hiểm ra nói: “Được lắm, Tiểu Quang, cậu lại thắng rồi!” “Anh Quang thắng lần thứ ba rồi!” “Nào nào! Hôn một cái đi!”

Cả đám người xung quanh đều làm rộn lên, Chu Diễn Chiếu xoay người lại, nói: “Hôm nay không được, hôm nay là em gái tôi.” “Nói bậy! Không phải mới bao được em này, không nỡ nhường đấy chứ?” “Hôn một cái cũng có mất miếng thịt nào đâu!”

“Phải đấy! Dám chơi thì dám chịu! Anh Mười, anh có phải loại người mất mặt thế đâu!” Chu Tiểu Manh hoàn toàn không nghe rõ bọn họ đang nói gì, tiện tay gỡ cái mũ bảo hiểm xuống, đám người này vừa nhìn thấy mặt cô, lại càng làm dữ hơn, có kẻ còn huýt sáo miệng: “Thảo nào anh Mười không nỡ, quả nhiên vừa trắng lại vừa non!” Sắc mặt Chu Diễn Chiếu sa sầm, còn chưa nói năng gì, Tiểu Quang đã lên tiếng: “Đừng làm loạn lên nữa, đây đúng là em gái anh Mười đấy, lúc tôi đến nhà anh ấy đã gặp rồi.”

“Em gái tôi, Tiểu Manh.” Chu Diễn Chiếu tiện tay vuốt mái tóc cô: “Sau này có gặp nó, phải ra dáng đàn anh đấy nhé.” “Anh Quang không được nhẹ tay với anh ấy, thắng một trận hôn kiểu Pháp một cái, không thể vì là em gái mà bỏ qua được!” “Đúng thế đúng thế!”

Chu Diễn Chiếu cũng không bực, cười hì hì hỏi Tiểu Quang: “Hôm nay đúng là phải xin lỗi cậu rồi, tôi thật tình không muốn đua đâu, vì có em gái ở trên xe. Có điều, nếu thế rồi, thì cứ theo quy củ mà làm, hay là, tôi với cậu hôn nhau kiểu Pháp nhé?” Nói xong liền nhảy xuống xe, làm bộ đi hôn Tiểu Quang thật, Tiểu Quang xụ mặt vừa né tránh vừa nói: “Ghi nợ! Ghi nợ! Lần sau anh bảo bé nào ngồi sau xe anh hôn em là được rồi!” Cả bọn đều cười rộ lên, Chu Tiểu Manh cũng không nhịn được cất tiếng cười theo. Sau cùng, vẫn là Chu Diễn Chiếu cảm thấy mắc nợ, vì vậy liền lên tiếng mời tất cả đi ăn đêm. Chu Tiểu Manh chưa bao giờ ngồi trên xe máy phóng vèo vèo trên đường phố Nam Duyệt vào lúc đêm khuya như vậy. Tận khi ấy, cô mời biết thì ra thành phố Nam Duyệt về đêm khác hẳn ban ngày. Vẻ phồn hoa náo nhiệt của ban ngày đến khi đêm buông, lại lắng đọng thành một phong cảnh khác. Những ngõ phố tầm thường kia, dưới ánh đèn đường dường như cũng mang một nét phong tình rất riêng. Bao nhiêu mô tô của bọn họ gầm rú phóng vọt qua, tựa như một đàn cá bơi vun vút trên đường phố trống trải, lại tựa như nghìn vạn mũi tên cùng bắn vọt đi, nhưng những mũi tên này biết rẽ ngoặt, men theo những dải ban công trên con phố cũ, ngoặt chỗ này rồi lại ngoặt chỗ kia, cuối cùng đến chợ đêm bên bờ sông, đúng lúc náo nhiệt tưng bừng. Bọn họ dừng xe dưới gốc cây, rồi đi đến cửa tiệm quen thuộc.

Mỗi gã trai trẻ trên xe đều dẫn theo một cô bạn gái, người nào người nấy chỉ hơn Chu Tiểu Manh một hai tuổi là cùng, nhưng cô nào cũng như người lớn, coi Chu Tiểu Manh thành đứa con nít ranh, vừa vào tiệm đã phát thuốc cho khắp mọi người, thuốc lá quăng qua quăng lại. Chu Diễn Chiếu còn tiện tay cầm cái cốc trước mặt cô đi: “Trẻ con uống nước hoa quả được rồi.” “Để em.” Một cô gái ngồi bên cạnh chìa đôi tay sơn móng đỏ son đẹp đẽ, đổ đầy nước cà rốt vào cốc, sau đó đưa cho Chu Tiểu Manh: “Em Mười, cái này cho em.” “Gọi bậy gọi bạ cái gì đấy!” Chu Diễn Chiếu vừa buồn cười vừa tức: “Tôi đứng thứ Mười chứ nó có đứng thứ Mười đâu.”

“Em gái của anh Mười, thôi thì gọi tắt là em Mười cho xong.” Cô gái kia chẳng hề để tâm, bỏ điếu thuốc đang ngậm trên môi ra, búng tàn thuốc, rồi tiện tay đưa cho gã trai bên cạnh mình, liếc mắt đánh giá Chu Tiểu Manh: “Chà, anh Mười, anh đừng nói nhé, cô em gái này của anh đúng là xinh đẹp thật đấy, cũng may chẳng giống anh tẹo nào, chứ giống anh thì xong phim luôn rồi!” “Đệch!” Gã trai bên cạnh cô ta phá lên cười: “Anh Mười, con này nói móc anh không đẹp trai kìa!” “Đàn ông cần đẹp mã làm cái gì?” Chu Diễn Chiếu tùy tiện vỗ lên tay gã kia: “Còn nữa, em gái tôi ở đây, đừng có mở mồm ra là chửi bậy, giữ mồm giữ miệng một chút không được à?”

“Hầy, chẳng ra làm sao cả, đến nói chuyện cũng sợ làm hư em gái anh, cô bé mà biết những chuyện xấu anh làm bên ngoài, e là sợ đến phát khóc lên mất!” “Tôi làm chuyện xấu gì chứ?” Chu Diễn Chiếu cười hết sức thoải mái: “Bớt nói nhăng nói cuội đi, em gái tôi mà sợ thật, để xem tôi lột da cậu như thế nào!” Chu Tiểu Manh chưa từng thấy Chu Diễn Chiếu như vậy bao giờ, trong lòng cô, anh trai chỉ là anh trai mà thôi, tuy có nghịch ngợm, nhưng những lúc ở nhà, bị ông Chu Bân Lễ quản thúc nên đành phải làm bộ làm tịch, cũng không xuất chúng cho lắm. Nhưng Chu Diễn Chiếu đêm nay hoàn toàn khác, anh ta ngông cuồng ngang ngược, lại thoải mái ung dung, so với lúc ở nhà thì như thể hai con người khác nhau vậy. Ở anh ta, có một thứ thần thái kỳ dị, đám trai trẻ này đều tựa như những mũi nhọn, nhưng tất cả đều rất ngưỡng mộ anh ta, phục tùng anh ta. Chu Diễn Chiếu tựa như con sói có uy lực nhất trong đàn, lần nào cũng chỉ cần thong thả ung dung là chiếm được ưu thế, đứng trên vách đá cao xa nhất cúi nhìn xuống cả thảo nguyên mênh mông.

Dáng ngồi của Chu Diễn Chiếu cũng không giống ở nhà, trong nhà dẫu sao cũng còn có bà Diệp Tư Dung, ông Chu Bân Lễ không quản con cái chặt chẽ lắm, nhưng bà Diệp Tư Dung cả ngày cứ ở đằng sau hai đứa con ân cần dặn dò. Chu Diễn Chiếu cũng rất tôn trọng và khách khí với bà. Xét cho cùng, anh ta từ nhỏ đã mất mẹ, bà Diệp Tư Dung lại dốc rất nhiều tâm sức vào anh ta, từ nhỏ đã dạy anh ta ngồi cho ra dáng ngồi. Những lúc ở nhà, Chu Diễn Chiếu đều ngồi rất nghiêm chỉnh, lưng eo thẳng tắp, hai gối khép lại, bộ dạng như một đứa con ngoan ngoãn lắm. Khi ở sạp hàng ngoài chợ đêm, đương nhiên anh ta buông thả hơn nhiều, một tay đặt trên lưng ghế của Chu Tiểu Manh, tay còn lại kẹp điếu thuốc, chân thì ngoắc lên thanh ngang bên dưới mặt bàn, tưởng như toàn thân chẳng có tí xương cốt nào vậy, bộ dạng uể oải lờ đờ như con chó hoang mà bà Diệp Tư Dung nhặt về... Chu Tiểu Manh nghĩ tới đây, liền không nhịn được cười trộm, lại ngó nhìn Chu Diễn Chiếu, thấy chân anh ta duỗi ra thật dài, sao mà giống con chó ấy lúc ngáp quá chừng. Cô cứ ngây ra đó cười một mình,, bất thình lình, gò má bị nhéo cho một cái, thủ phạm chính là Chu Diễn Chiếu: “Ngây ra cười cái gì đó?” “Không có, ngao xào ngon quá.” Cô nhanh nhẹn trả lời, Chu Diễn Chiếu mà biết cô nghĩ anh ta giống chó, nhất định sẽ nhéo đứt tai cô mất. “Ăn mấy thứ cay nóng này ít thôi, kẻo về lại kêu mọc mụn rồi.”

Hai tháng trước, Chu Tiểu Manh mọc mấy cái mụn, cả ngày cứ rầu rĩ ủ dột, thở ngắn than dài, nằm trên giường mà cứ đấm nệm thùm thụp. Một hôm, Chu Diễn Chiếu về muộn, trèo qua cửa sổ chui vào, vừa hay trông thấy cô nằm khóc, liền giật nảy cả mình, còn tưởng cô tủi thân chuyện gì ghê gớm lắm, bèn ngồi xổm bên giường nhẫn nại dỗ dành hồi lâu mới hỏi được, thì ra trên trán cô mọc hai cái mụn to tướng, Chu Tiểu Manh cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp ai nữa. “Ai mà chẳng mọc mụn chứ!” Chu Diễn Chiếu đã yên tâm, liền hung hãn chọc cho cô một cái: “Nghĩ ngợi lung tung cái gì, mấy hôm nữa là nó lặn mất thôi!” “Có phải anh mọc mụn đâu mà!” Chu Tiểu Manh đang ở tuổi dậy thì, trái tính trái nết, tròng mắt đỏ lựng, cứ xuýt xoa mãi không thôi: “Anh biết cái gì chứ!”

“Ai bảo anh chưa từng mọc mụn.” Chu Diễn Chiếu hy sinh bản thân, bắt đầu dỗ dành cô em trái tính: “Bây giờ vẫn còn đây này, không tin cho em xem!” “Ở đâu?” Chu Diễn Chiếu vạch tai ra: “Ở sau tai ấy, xem đi!”

Chu Tiểu Manh đưa mắt nhìn, quả nhiên có thấy một cái mụn cơm, lại càng ấn sâu hơn: “Đến tận bây giờ anh vẫn còn mọc mụn à? Vậy tức là kể cả khi em già giống anh, cũng vẫn bị mọc mụn ư... hu hu hu hu... ” Cô vừa khóc được mấy tiếng, Chu Diễn Chiếu đã thò tay ra chọc lét: “Cái gì mà già giống anh chứ hả!” Hồi nhỏ bọn họ thường chơi đùa với nhau, Chu Diễn Chiếu biết cô có máu buồn, ngón tay còn chưa chọc vào nách, cô đã cười rũ ra, nên đây là chiêu hiệu quả nhất để cô đổi khóc thành cười. Quả nhiên, tay anh ta còn chưa chạm đến cánh tay cô, cô đã cười đến nỗi oằn người lại: “Anh ơi em sai rồi... được rồi...” Chu Diễn Chiếu cù thêm mấy cái nữa, toàn thân cô mềm nhũn cả ra, nói năng cũng lắp ba lắp bắp: “Xin lỗi rồi mà... anh tha cho em đi... anh... xin anh đấy... được rồi... người ta đã xin anh rồi mà...” Cô cười đến nỗi sắp chảy cả nước mắt, muốn nói cũng thở không ra hơi, đành ngước đôi mắt long lanh đẫm nước lên nhìn Chu Diễn Chiếu, tỏ ý xin tha, đồng thời đẩy cánh tay anh ta ra, cong người lại cười lên mấy tiếng khúc khích, chợt thấy Chu Diễn Chiếu đờ người ra đó, hai bàn tay nắm chặt tấm ga trải giường bên cạnh cô, trên trán thậm chí còn có cả mồ hôi rịn ra. Chu Tiểu Manh không khỏi lấy làm kỳ lạ: “Sao thế ạ?” “Không có gì, anh nhớ ra một chuyện quan trọng.” Sắc mặt Chu Diễn Chiếu hết sức khó coi: “Em ngủ trước đi, anh đi đây.”

Chu Tiểu Manh thấy anh ta như thể đang chạy trốn, đẩy cửa đi luôn thì thầm nhủ, chắc chắn lại quên chuyện gì quan trọng của ông Chu Bân Lễ rồi, bằng không sao lại cuống cả lên như thế. Nhưng đối với Chu Tiểu Manh năm mười sáu tuổi, có thể trốn ra ngoài xem biểu diễn ca nhạc đã là khoảnh khắc tột cùng vui sướng, tột cùng rực rỡ của quãng đời thiếu nữ rồi. Niềm hưng phấn của buổi biểu diễn, cộng với sự kích thích khi đua xe, giờ lại ngồi ở đây ăn đêm, xung quanh toàn những người trẻ tuổi ngông nghênh ngạo ngược, cảm giác này thật quá thích thú, giống như thể trong đêm tối đột nhiên nở đầy hoa tươi, khiến cô cảm thấy mình đang ở giữa một thế giới mới mẻ. Dù Chu Diễn Chiếu nhắc nhở sẽ mọc mụn, nhưng cô cũng chẳng buồn nhớ lại buổi tối quái lạ cách đấy hai tháng, chỉ quay sang Chu Diễn Chiếu làm mặt quỷ, rồi ăn sạch chỗ ngao còn lại. Chu Diễn Chiếu và những người khác đều uống bia, cả két bia được mang lên, mỗi người một chai, thoáng cái đã hết sạch, tựa như uống nước ngọt có ga vậy. Thấy Chu Tiểu Manh lột vỏ tôm bị đâm chảy máu tay, Chu Diễn Chiếu không cho cô ăn nữa, nói: “Trẻ con buổi tối ăn nhiều quá không tốt đâu.”

“Có anh mới là trẻ con ấy!” Chu Tiểu Manh bừng bừng phẫn nộ: “Em mười sáu tuổi rồi!” “Thì đúng rồi, đừng nghe lời anh trai em.” Bên cạnh có người đùa bỡn: “Năm mười sáu tuổi anh ấy đổi tới mấy cô bạn gái rồi đó!” “Em gái à, em biết bạn gái của anh trai em bây giờ là ai không?”

“Bông hoa của thành phố Nam Duyệt đấy!” “Hôm nào bảo anh trai dẫn về cho mà xem mặt! Một đám mồm năm miệng mười nói cho Chu Diễn Chiếu không xuống thang nổi, dù anh ta như ông cụ non, nhưng dẫu sao cũng vẫn còn trẻ, da mặt không được tường đồng vách sắt như sau này. Anh ta đành đối đáp qua loa với họ một hồi, sau đó bảo phải đưa Chu Tiểu Manh về nhà, vì ngày nào cô cũng đi ngủ lúc mười giờ rưỡi, hôm nay thực sự đã muộn quá rồi.

Cả đám người cứ như vậy giải tán, người nào lên xe người ấy, lao vút đi tứ tán trong làn gió đêm. Lúc Chu Diễn Chiếu phóng xe, Chu Tiểu Manh ngáp liên hồi, rồi ôm eo anh ta, gối đầu lên lưng, ngủ thiếp đi. Cô thực sự quá mệt, cũng đã buồn ngủ lắm rồi. Cuối cùng, khi Chu Diễn Chiếu lay cô tỉnh dậy, bọn họ đã vào đến trong vườn, ở ngay bên dưới gốc cây lớn. Chu Tiểu Manh dụi dụi mắt: “Sao đã đến đây rồi?” “Anh cõng em vào đấy.” Không hiểu sao, giọng Chu Diễn Chiếu đầy vẻ châm chọc: “Ngủ như heo ấy! Có ném em xuống cống em cũng chẳng biết. Sao không nhìn con gái con đứa nhà người ta xem, có ai giống em đâu, cái miệng mình cũng không quản được, ăn đến nỗi béo ú lên! Nặng chết đi được!”

Chu Tiểu Manh cảm thấy những lời này hết sức chối tai, xưa nay cô tuyệt đối không chịu thua ai về miệng lưỡi bao giờ, đảo mắt một vòng, rồi cười hì hì nói: “Anh cõng nhiều bạn gái lắm rồi nhỉ? Không thì sao biết người khác đều nhẹ hơn em chứ!” “Tất nhiên người khác đều nhẹ hơn em rồi!” “Chỉ có Trư Bát Giới mới đi cõng cô dâu, anh suốt ngày cõng bạn gái, còn Trư Bát Giới hơn cả Trư Bát Giới nữa, thế mà không biết ngượng nói em là heo! Em mà là heo, thì anh chính là anh trai của heo! Cái đồ heo mập!”

Chu Diễn Chiếu dường như bị câu nói này làm cho nghẹn họng, một lúc sau mới đáp trả: “Em mà không phải là em gái anh thì còn lâu mà anh mới cõng nhé! Còn nữa anh sẽ bỏ em ở đây một mình, cho em tự leo về phòng đi ngủ đấy!” Chu Tiểu Manh biết rõ anh sẽ không làm vậy, nhưng vẫn làm bộ sợ hãi vô cùng, kéo kéo ống tay áo Chu Diễn Chiếu nũng nịu: “Anh à…” Chu Diễn Chiếu không biết làm sao đành ngồi xổm xuống, nói: “Giẫm lên lưng anh, anh công kênh em lên cây.”

Chu Tiểu Manh giẫm lên lưng anh ta, hai tay ôm chặt lấy thân cây, Chu Diễn Chiếu chầm chậm đứng dậy, nhưng cô lại đứng không vững, anh ta bèn ôm chặt hai cẳng chân cô, dồn sức đẩy lên. Rốt cuộc, Chu Tiểu Manh cũng bám được vào cành cây mọc chĩa ngang ra, cuống cuồng leo lên. Chu Diễn Chiếu đẩy cô lên cành cây thứ nhất, tự mình cũng leo lên, hơn nữa còn leo cao hơn cô, rồi đưa tay kéo cô lên cành cây thứ hai, leo lên tiếp nữa là bệ cửa sổ rồi. Chu Tiểu Manh cảm thấy trèo cây cũng rất thú vị, lá gan cũng lớn hơn lúc leo từ trong cửa sổ ra khi nãy nhiều. Chu Diễn Chiếu trèo qua cửa sổ vào trước, sau đó kéo cô vào. Hai người không dám bật đèn, vừa lần mò vừa sợ đụng phải các thứ bên cạnh bàn, đang dò dò dẫm dẫm, đột nhiên cả căn phòng sáng bừng lên. Bọn họ từ trong bóng tối đi vào, đèn thình lình bật sáng, làm cả hai chói mắt không mở ra được. Chu Tiểu Manh theo phản xạ đưa tay che mắt lại, còn Chu Diễn Chiếu theo bản năng chắn ngay trước mặt cô, ông Chu Bân Lễ đã vung tay tát tới: “Thằng chó chết! Nửa đêm khuya khoắt mày đưa em gái đi đâu hả?! Dì mày lo đến sắp phát điên lên rồi kia kìa!” Chu Tiểu Manh cũng không ngờ bị người lớn phát hiện, chỉ trố mắt nhìn Chu Diễn Chiếu bị bợp cho mấy cú, phen này đúng là ông Chu Bân Lễ đã nổi giận thực sự, ông vừa đánh vừa chửi, lại đạp cho Chu Diễn Chiếu mấy phát liền. Chu Tiểu Manh sợ đến đờ cả người ra, một lúc lâu sau mới òa khóc thành tiếng, ôm lấy cánh tay ông liên tục van xin: “Bố ơi! Bố đừng giận nữa!”

Ông Chu Bân Lễ vẫn luôn thương yêu cô con gái này từ khi còn bé tí, thấy cô ngồi trên bàn như chú chim nhỏ bị kinh hãi, sợ đến nỗi toàn thân run lên bần bật, dù lòng đầy lửa giận, ông cũng đành nén xuống, hằn học trừng mắt nhìn Chu Diễn Chiếu, rồi quay sang an ủi Chu Tiểu Manh: “Đừng khóc, đừng khóc! Bố không mắng con đâu mà, nào, chầm chậm xuống đây, đừng nhảy, cẩn thận trật chân, anh trai con đúng là thằng chẳng ra gì... con đừng học theo nó, mau chạy đi xem mẹ con thế nào, bà ấy sắp phát điên lên rồi kìa...” Thì ra bà Diệp Tư Dung vốn kỹ tính, vẫn nhớ con gái bảo không được khỏe, đã đi ngủ từ sớm. Bà lo con gái bị lạnh rồi phát sốt, nên mấy tiếng sau, đoán chừng con gái đã ngủ say, bèn sang xem thế nào. Chẳng ngờ phòng Chu Tiểu Manh lại khóa trái bên trong, bà Diệp Tư Dung biết con gái mình đã lớn, có lúc không muốn bị người lớn chăm sóc như đứa trẻ con, lại sợ làm phiền cô ngủ, nên cũng không gõ cửa, mà bảo người giúp việc lấy chìa khóa phụ đến, định lẳng lặng vào xem một chút. Bà cũng không bật đèn, lờ mờ thấy trên giường có người đang nằm ngủ, liền nhẹ nhàng đi qua sờ thử, vừa lo con gái bị sốt, lại lo chăn quấn chặt quá làm con gái đổ mồ hôi. Kết quả, rờ xuống dưới chăn, không ngờ lại là cái gối, bấy giờ bà mới cảm thấy không ổn, vội bật đèn lên xem, thì ra là cái chăn quấn quanh cái gối giả làm hình người, còn Chu Tiểu Manh chẳng biết đã đi đâu. Bà Diệp Tư Dung cuống đến nỗi tối sầm cả mặt mũi lại, hôn mê bất tỉnh, làm đám người giúp việc hoảng hồn, lập tức gọi điện ngay cho ông Chu Bân Lễ. Ông đang bận tiếp khách, nghe nói con gái biến mất, cũng vừa kinh hoảng vừa tức giận, lập tức lao về nhà. Ông Chu Bân Lễ nghe người giúp việc kể lại sự tình, lại quan sát tình hình trong phòng một lượt, biết ngay con gái mình không bị ai bắt cóc, mà chắc chắn là lén lút trốn ra ngoài. Đứa con gái này xưa nay vẫn ngoan ngoãn nghe lời, sao lại nửa đêm nửa hôm trốn ra khỏi nhà, dù có ra khỏi được phòng, thì làm sao nó ra cổng được, ông Chu Bân Lễ vừa nghĩ tới đây, liền biết ngay là việc tốt do ai làm.

Chu Tiểu Manh chẳng ngờ mẹ mình lại lo đến nỗi ngất xỉu, vừa thương mẹ, vừa hối hận, vội chạy đến bên giường bà. Ông Chu Bân Lễ đã mời bác sĩ đến, bác sĩ bảo là do nhất thời lo lắng quá nên mới như vậy, bây giờ thân thể hư nhược chỉ có thể nằm trên giường truyền dịch. Chu Tiểu Manh thấy bộ dạng mẹ mình như thế, đương nhiên lại khóc òa lên một trận. Bà Diệp Tư Dung mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng vẫn lần dò nắm chặt bàn tay cô, yếu ớt cười: “Về là tốt rồi... đừng làm mẹ sợ nữa... mẹ chỉ có một mình con...” Chu Tiểu Manh phục người bên giường mẹ, lại thút thít khóc thêm một lát nữa, mới nghe lời khuyên đi tắm rửa rồi ngủ. Dẫu sao, cô cũng chỉ mười sáu tuổi, xong chuyện thì đã nửa đêm, được người giúp việc dỗ dành ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau cô mới biết, ông Chu Bân Lễ đánh Chu Diễn Chiếu rất dữ dội, mấy năm nay ông không động tay động chân đánh con trai nữa, nhưng lần này lại phá lệ, hai bố con cãi nhau một trận lớn, Chu Diễn Chiếu tức khí, đã bỏ đi lúc đêm hôm khuya khoắt. Ông Chu Bân Lễ nói: “Không ai được phép đi tìm nó! Không ai được cho nó tiền! Thằng này làm phản rồi chắc!”

Bà Diệp Tư Dung ốm mấy ngày liền, trong nhà cũng không ai dám khuyên ông Chu Bân Lễ, chỉ có Chu Tiểu Manh âm thầm áy náy trong lòng, cảm thấy tại mình mà liên lụy anh trai. Cô trộm trong nhà một đống tiền lẻ, đồng thời dốc hết tiền tiêu vặt mình để dành, bỏ vào một phong bì, cho vào cặp sách mang đến trường. Chu Tiểu Manh có cách của riêng cô, tuy không biết Chu Diễn Chiếu đã đi đâu, nhưng chắc chắn có người biết. Cả trường đều biết cô là em gái của Chu Diễn Chiếu, cô nhờ mấy học sinh lớp trên đi nghe ngóng ở mấy gã du côn hay lảng vảng gần trường học, quả nhiên có tin Chu Diễn Chiếu hiện đang ở phố Chợ Bánh dưỡng thương. Phố Chợ Bánh cũng là một nét đặc sắc của thành phố Nam Duyệt, ban đầu, cả thành phố này toàn người bán bánh nướng. Tục xưa của đất Nam Duyệt này là bất kể lễ lạt gì, trong nhà làm sinh nhật, hay cưới gả, đẻ con, chuyện vui lớn nhỏ đều ăn bánh nướng, không chỉ ăn bánh, mà còn phải đem tặng thân bằng hảo hữu bánh lễ, vì vậy thời xưa ở thành phố Nam Duyệt này có rất nhiều người lập nghiệp bằng nghề làm bánh. Thời kỳ hưng vượng nhất, cả một dãy phố này toàn tiệm bánh. Phía trước là cửa tiệm, phía sau để ở, mái nhà san sát cả một vùng, nên gọi là phố Chợ Bánh. Về sau, tục lệ cũ dần mai một, nơi này nằm ở khu phố xá sầm uất, nhưng vì là khu phố cũ, nên đường đi chật hẹp, ngõ ngách quanh co, dần dần trở thành một chốn tệ nạn xã hội nổi tiếng của thành phố. Vì vậy, khi nghe nói Chu Diễn Chiếu đang ẩn náu trong phố Chợ Bánh, Chu Tiểu Manh hoàn toàn không ngạc nhiên. Chu Diễn Chiếu có rất nhiều bạn bè sinh ra ở phố Chợ Bánh, lớn lên ở phố Chợ Bánh, ngay chính ông Chu Bân Lễ cũng sinh ra trong một ngôi nhà giữa phố Chợ Bánh, sau này tay trắng làm nên sự nghiệp mới dọn đến ở trong biệt thự dựa vào núi, mặt hướng ra hồ.

Chu Tiểu Manh nói với mấy gã du côn kia: “Tôi muốn đi gặp anh trai.” Nghe vậy cả mấy gã đều lộ vẻ khó xử, gã cầm đầu lên tiếng: “Anh Mười mà biết, sẽ mắng chúng tôi đấy.” “Đó không phải nơi con gái con đứa nên đi đâu.”

“Đúng đấy!” Mấy người đều nói như chém đinh chặt sắt, cả bọn đã biết chuyện hai năm trước Chu Diễn Chiếu phóng xe máy phi vào sân trường, từ đây có thể thấy Chu Diễn Chiếu che chở cô em gái này như con ngươi mắt mình vậy, thêm nữa, bên trên còn có nhân vật như ông Chu Bân Lễ, hễ ông giậm chân một cái, giới xã hội đen cả thành phố Nam Duyệt này nhất định phải chấn động ba lượt. Ông Chu Bân Lễ đã có lời, không ai được phép lo cho Chu Diễn Chiếu, càng không được phép cho anh ta tiền. Đám thiếu niên ở phố Chợ Bánh đương nhiên bằng mặt không bằng lòng, một mặt thì miễn cưỡng ậm ừ cho qua với người nhà, mặt khác đều đồng thuận một điểm, chuyện nhà của cha con họ Chu bọn họ, dù thế nào cũng không nên tham dự vào, chứa chấp Chu Diễn Chiếu là nghĩa khí, nhưng còn cô hai nhà họ Chu yểu điệu xinh đẹp này thì tuyệt đối không nên dẫn vào phố Chợ Bánh làm gì. “Tôi muốn đi gặp anh trai tôi cơ.” Chu Tiểu Manh không vui: “Bố tôi sẽ không biết đâu.”

“Vậy cũng không được...” “Đừng làm khó chúng tôi nữa.” “Cô yên tâm đi, anh Mười khỏe lắm, chỉ là chút vết thương ngoài da thôi. Mọi người không để anh ấy thiếu ăn thiếu uống đâu...”

Nhưng Chu Tiểu Manh thấy áy náy, sự việc vốn do cô mà ra, nếu không phải vì giúp cô, Chu Diễn Chiếu sao lại bị đánh, nếu không phải vì bị đánh, anh ta cũng không xung đột với bố rồi bỏ nhà ra đi... Chu Tiểu Manh quyết tâm nhất định phải gặp mặt Chu Diễn Chiếu xem sao. Lần đầu tiên trong đời Chu Tiểu Manh trốn học, chính là vì Chu Diễn Chiếu. Lái xe nhà họ Chu mỗi buổi tối đều đến đón cô tan học, cô chỉ có cách bỏ giờ lên lớp mới có thể đi thăm Chu Diễn Chiếu. Vì vậy, cô xin chủ nhiệm lớp cho nghỉ, lấy cớ là đau bụng. Con gái ai cũng có mấy ngày bất tiện, cô giáo chủ nhiệm là phụ nữ trung niên, cũng có con gái, nghe Chu Tiểu Manh nói thế, liền phê chuẩn cho cô nghỉ nửa ngày. Chu Tiểu Manh xách cặp đi ra khỏi trường, bắt một chiếc taxi đi thẳng đến chỗ Chợ Bánh, lái xe nói: “Cô gái trẻ à, chỉ đến được đây thôi, bên trong chật lắm, xe không vào được.”

Chu Tiểu Manh trả tiền, ngẩng đầu nhìn chiếc cổng chào cũ kỹ ấy, bốn mặt xung quanh đều là ban công, khiến đường phố chật hẹp lại càng thêm sâu hun hút, mặc dù đang giữa ban ngày ban mặt, cũng toát lên mấy phần u ám. Thoạt trông, phố Chợ Bánh ban ngày không khác gì những con phố cũ khác của thành phố Nam Duyệt, chỉ hơi quạnh quẽ hơn một chút, các cửa tiệm cắt tóc thư giãn đều chưa mở cửa, lác đác có mấy chỗ đã mở thì đều bán hàng tạp hóa, rượu thuốc linh tinh, còn có cả một sạp nhỏ bán cau, bày ngay chỗ rẽ vào ngõ, mượn chút bóng râm để che đi ánh mặt trời mùa thu. Chu Tiểu Manh đứng ngẩn ra một lúc ở đầu ngõ, nơi này ngách ngang ngõ dọc chằng chịt như mạng nhện, làm sao mới tìm được Chu Diễn Chiếu đây? Đúng lúc cô đang ngơ ngẩn, đột nhiên bên cạnh lao ra một bóng đen vươn tay chụp lấy cặp sách trên tay cô. Cô giật lại theo bản năng, nhưng người kia lại không nhằm vào cặp sách, mà nhân lúc cô vươn tay ra, liền sờ vào ngực cô một cái, sau đó bật cười nham nhở. Chu Tiểu Manh bừng bừng nổi giận, tức đến nỗi hai tai đỏ bừng lên, giật cái cặp vào lòng, chân đã đá vung lên. Từ khi Chu Tiểu Manh bị mấy đứa lưu manh bắt nạt một lần hồi cấp II, mặc dù đã trút giận thay cô, nhưng Chu Diễn Chiếu vẫn lo cô bị ức hiếp, nên đã ép cô tập lại Teakwondo cô từng học một thời gian hồi tiểu học. Cứ đến hai ngày cuối tuần, anh ta lại kéo cô đến võ đường Teakwondo tập luyện, có người thầy nghiêm như Chu Diễn Chiếu, dù cô chưa thể coi là trò giỏi, nhưng thân thủ cũng rất khá, cú đá này lập tức làm đối phương lăn quay ra đất. Chu Tiểu Manh vừa đá vừa hét: “Đồ lưu manh thối! Lưu manh thối!” Vừa mắng chửi, cô vừa uất ức, chừng như sắp khóc òa đến nơi.

Tên kia không ngờ thân thủ cô lại giỏi như vậy, bị ngã lăn quay ra rồi còn bị đá trúng chỗ yếu hại, đau đớn kêu toáng cả lên, lúc này trong ngõ có bảy tám gã trai trẻ nghe tiếng chạy ra, mỗi người đến cầm trên tay một con dao bấm, mặt mũi huung tợn. Chu Tiểu Manh mặc dù to gan, nhưng nhìn đám người này đột nhiên vây lấy mình, cũng sợ đến đờ người, lùi lại sau một bước, hét lên chất vấn: “Chúng mày định làm gì?” Có người lôi kẻ nằm dưới đất lên, tên kia oằn người lại chửi: “Con khốn kiếp ở đâu ra, dám đến phố Chợ Bánh này gây sự, hôm nay không dạy cho mày biết ông đây là ai thì không được!” Chu Tiểu Manh chầm chậm co người lại, dựa lưng vào tường, Chu Diễn Chiếu từng dạy cô, làm như vậy có thể tránh rơi vào cảnh trước mặt sau lưng đều có địch, chỉ cần đối phó với công kích chính diện mà thôi, nhưng đối mặt với bảy tám người cầm dao, rốt cuộc cô vẫn thấy sợ hãi, liền ưỡn thẳng lưng lên, nói: “Tôi đến tìm anh trai, anh ấy tên là Chu Diễn Chiếu!”

Gã trai cầm đầu thoáng ngây người ra, Chu Tiểu Manh thấy có hiệu quả, lại bồi thêm một câu: “Bố tôi là Chu Bân Lễ!” Ba chữ Chu Bân Lễ, có thể nói là biến chữ thành vàng ở thành phố Nam Duyệt, hai đạo hắc bạch đều phải nể mặt. Ở phố Chợ Bánh, cái tên ấy còn vang dội hơn cả tên chủ tịch thành phố. Vì vậy, Chu Tiểu Manh vừa dứt lời, những người có mặt tại hiện trường đều đần thối ra, nhìn cô với ánh mắt nửa tin nửa ngờ, vừa không dám tin, lại vừa không dám không tin, bảy tám gã trai trẻ cầm dao đờ người ra đó, nhất thời không biết nên làm sao cho ổn. Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng động cơ nổ giòn tan... phố Chợ Bánh chật hẹp xe tắc xi không vào nổi, nhưng mô tô thì có thể linh hoạt ra vào, đây cũng là phương tiện giao thông của rất nhiều người trong phố. Người lái xe từ trong ngõ sâu phóng ra, nhìn thấy tình cảnh phía này, bất giác cho xe chạy chậm lại. Đến khi nhìn rõ là Chu Tiểu Manh, chiếc xe ấy liền phanh kít lại, Chu Tiểu Manh cũng đã nhận ra, người điều khiển xe chính là Tiểu Quang, gã ta không đội mũ bảo hiểm, hai con mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cô, tựa như trông thấy quái vật gì đó vậy: “Chu Tiểu Manh?”

Chu Tiểu Manh trông thấy gã ta, mặc dù chỉ mới gặp một lần, nhưng vừa nhìn đã nhận ra người quen, cuối cùng cũng òa khóc thành tiếng. Tiểu Quang thấy cô khóc, vội vàng nhảy xuống xe, hỏi: “Chuyện gì vậy?” “Tôi muốn anh tôi...” Chu Tiểu Manh xét cho cùng vẫn được nuông chiều từ bé, vừa rồi cô vừa tức giận vừa xấu hổ vừa sợ hãi, giờ trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất, chính là tìm được Chu Diễn Chiếu: “Tôi muốn anh tôi...” Tiểu Quang không có em gái, đám con gái bình thường qua lại cũng chẳng khác gì con trai, rất hiếm khi gặp thiếu nữ nào giống như búp bê thế này, thấy cô khóc không ra hơi, gã liền hoảng cả lên: “Cô đừng sốt ruột mà, anh trai cô vẫn khỏe lắm, đang ở nhà tôi đấy. Đừng khóc nữa, tôi đưa cô đi đây!”

Chu Tiểu Manh ôm cặp sách, ngồi lên xe mô tô của Tiểu Quang, dọc đường cứ khóc suốt, khóc đến nỗi Tiểu Quang phải loạng choạng tay lái, con đường bình thường đã quen thuộc như lòng bàn tay mà cũng suýt đi nhầm, khó khăn lắm mới đến được bên dưới nhà mình. Gã ta dừng xe lại, nói: “Đang ở trên lầu ấy.” Chu Tiểu Manh khóc đến nỗi chóp mũi đỏ ửng lên, còn chưa xuống xe, cửa sổ tầng hai đã bị đẩy bật ra, chính là Chu Diễn Chiếu. Anh ta loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của em gái, còn tưởng mình nghe lầm, nhưng rốt cuộc vẫn không dằn được, liền mở cửa sổ ra xem thế nào, kết quả vừa thò đầu ra không ngờ lại đúng là Chu Tiểu Manh thật. Anh ta cuống lên hỏi: “Sao thế?” Vừa hỏi vừa từ trên nhà lao bổ xuống. Chu Tiểu Manh trông thấy anh trai, mới cảm thấy bao nhiêu uất ức chất đầy trong lòng tựa như nước lũ tuôn ra cuồn cuộn, vừa khóc vừa nhào vào lòng Chu Diễn Chiếu: “Thằng lưu manh...!”

Chu Diễn Chiếu vừa nghe thế, tức đến nỗi gân xanh gồ lên, quay lại hung hăng đấm cho Tiểu Quang một cú, khiến gã ta lảo đảo suýt ngã, khóe miệng rách toạc. Anh ta chẳng buồn nghĩ ngợi, còn định đánh tiếp thì Chu Tiểu Manh đã níu lại, nghẹn ngào nấc lên: “Không phải anh ta, là... là... đám người lúc nãy...” Tiểu Quang liếm liếm vết thương ngay khóe miệng, Chu Diễn Chiếu giận quá mất khôn, bấy giờ mới định thần lại, vội nói: “Không sao chứ? Thật xin lỗi cậu...” “Không sao.” Tiểu Quang cũng không để bụng: “Em gái anh cũng là em gái em, bọn lúc nãy em đã trông thấy rồi, chính là Lôi Lâm với mấy thằng khốn nữa, anh lo cho em gái trước đi, để em đi tìm chúng nó tính sổ!” Nói đoạn, gã ta khoa chân nhảy lên xe phóng đi luôn. Chu Diễn Chiếu lòng dạ rối bời, đỡ Chu Tiểu Manh lên lầu, vừa đi vừa hỏi: “Bị thương ở chỗ nào không? Sao em lại đến đây? Hừ, thế này không phải lại càng thêm rắc rối rồi sao...”

Chu Tiểu Manh được Chu Diễn Chiếu đỡ lên lầu, bấy giờ mới thấy anh ta còn chưa đi giày đã lao xuống, hai cái dép lê bị hất văng ở cửa, liền cảm thấy câu này của anh trai mình cũng không đến nỗi nghịch nhĩ, có điều, cô vẫn tủi thân: “Em đến thăm anh mà...” “Ai bảo em biết anh ở đây?” Chu Diễn Chiếu nghiến răng nghiến lợi, thề đóng đinh vào miệng kẻ lắm lời kia. Chu Tiểu Manh thấy sắc mặt anh ta như thế, lại khóc nấc lên: “Em có ý tốt đến thăm anh...”

“Được rồi được rồi, là anh không đúng.” Chu Diễn Chiếu thấy cô khóc như thế, trong lòng lo lắng, vội vàng vớ lấy một cuộn giấy đưa cho cô: “Nào, lau mặt đi, đừng khóc nữa. Em muốn đến, thì cũng nên gọi anh đi đón em chứ... sao em không gọi điện cho anh?” Chu Tiểu Manh tủi thân đến cực độ: “Anh tắt máy mà...” Chu Diễn Chiếu khi ấy mới sực nhớ ra, đúng là anh đã tắt máy điện thoại, vì sau khi bỏ nhà ra đi lúc nửa đêm, anh ta lại bị ông Chu Bân Lễ gọi điện xạc cho một trận nữa, mới cáu tiết tắt luôn máy đi. Chu Diễn Chiếu nhẫn nại nói: “Thế thì em cũng không thể một thân một mình chạy tới đây được, chỗ này rất hỗn loạn...”

Nói tới đây, Chu Tiểu Manh liền nhớ đến bàn tay đen đúa bẩn thỉu kia ấn lên ngực mình, lập tức cảm thấy buồn nôn buồn mửa, cô khóc rống lên: “Bẩn thỉu quá! Bẩn thỉu quá! Em muốn đi tắm! Em muốn đi tắm!” “Được rồi, được rồi, đi tắm.” Chu Diễn Chiếu bị tiếng khóc của cô làm cho hoảng lên, nhận lời xong mới nhớ ra, nơi này còn chẳng có bình nóng lạnh, thực sự không tiện để tắm rửa, bản thân mình thì chẳng sao, xối nước lạnh một cái là xong, nhưng em gái thì không thể tắm nước lạnh được, thế nào cũng sinh bệnh chứ chẳng chơi. Anh ta thoáng nghĩ ngợi giây lát, trong đầu nảy ra một ý, định đi ra ngoài nhưng Chu Tiểu Manh cứ sống chết níu chặt lấy tay anh ta không chịu buông. Chu Diễn Chiếu đành cầm điện thoại gọi một lượt, bảo hàng xóm láng giềng bên cạnh mang hết nước sôi trong nhà qua, còn gọi cửa hàng ở đầu ngõ mang chậu và khăn mặt mới vào. Nhất thời, bảy tám phích nước nóng được mang đến, lại cả một chai sữa tắm mới nguyên. Chu Tiểu Manh bấy giờ mới bỏ cặp sách xuống, thút tha thút thít đi tắm. Chu Diễn Chiếu không yên tâm, đứng ngoài cửa nói với vào: “Mấy thằng đó không ức hiếp em chứ?”

“Như thế mà còn không ức hiếp à!” Chu Tiểu Manh vừa tức vừa cuống, liên tiếp giậm chân, làm tấm ván mỏng mảnh của nhà vệ sinh rung lên bần bật: “Cái thằng lưu manh ấy…!” Chu Diễn Chiếu cảm thấy yên tâm phần nào… cô nói thằng lưu manh kia… cũng may chỉ là một tên… cũng may chỉ là sờ một cái… nhưng ngọn lửa giận ở trong lòng lại lập tức bùng lên, một người hay nửa người cũng không được, kẻ nào dám đụng vào chéo áo của Chu Tiểu Manh, đều phải chặt tay nó đi! Chu Tiểu Manh tắm hơn một tiếng đồng hồ, kỳ cọ đến nỗi sắp tróc cả da, cuối cùng mới đi ra. Chu Diễn Chiếu từ đầu chí cuối đều không dám đi đâu, đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng khóc của cô nặng dần, nhưng không dám hỏi nhiều, sợ cô lại khóc nữa, cũng sợ bản thân không kiềm chế được mà xông ra ngoài đi giết người.

Chu Tiểu Manh dùng hết cả nửa chai sữa tắm, cọ đến nỗi đỏ cả da lên. Làn da cô vốn trắng như tuyết, sau khi chà xát, trên cổ hiện ra từng vệt từng vệt ngón tay rõ nét, làm Chu Diễn Chiếu nhìn mà hết cả hồn, một hồi sau mới nhớ ra, lúc Chu Tiểu Manh đi vào, trên cổ cô vẫn chưa có những vết đỏ kia, chắc hẳn là do cô tự gây ra. Chu Tiểu Manh khóc đã đủ, cũng đã mệt rũ ra rồi, cô không có quần áo để thay, đành mặc một chiếc áo sơ mi sạch của Chu Diễn Chiếu, dài như cái váy, cả quần soóc bãi biển của Chu Diễn Chiếu cô cũng mặc lên người, trông lùng bà lùng bùng càng giống một lớp váy, đầu tóc cô vẫn còn đang nhỏ nước ròng ròng. Chu Diễn Chiếu thấy cô em gái yểu điệu thành ra bộ dạng thế này, trong lòng cũng đau nhói lên từng đợt. Chu Tiểu Manh vẫn đang thút tha thút thít, tựa như đứa trẻ khóc lâu quá, mãi chưa lấy được hơi. Chu Diễn Chiếu vươn tay ôm lấy cô, vỗ nhẹ lên lưng, cảm giác cô chẳng khác nào một chú thỏ con bị khiếp sợ tột cùng, cơ hồ khiến người ta đau lòng đến độ không sao chịu đựng nổi. Cả đôi tai cô cũng chà xát cho đỏ hồng lên, vệt ngón tay trên cổ kéo dài xuống dưới, bên trong cổ áo hơi hé mở lộ ra làn da ửng hồng. Chu Diễn Chiếu thấy một giọt nước nhỏ từ trên tóc cô xuống dưới, rơi vào trong cổ, men theo vệt ngón tay chầm chậm lăn xuống. Anh ta cảm thấy cổ họng mình khô khốc, không sao kiềm chế nổi hạt hầu kết chuyển động, đành nuốt một ngụm nước bọt. Nhưng Chu Tiểu Manh lại cứ cọ cọ người vào lòng anh ta, nũng nịu gọi lên một tiếng: “Anh ơi!” Chu Diễn Chiếu cảm thấy mình điên mất rồi, Chu Tiểu Manh cũng cảm thấy Chu Diễn Chiếu đã điên rồi, đột nhiên cô bị anh ta đẩy đến sát tường, đầu đụng vào bức vách, rồi bị anh ta nâng lên, sau đó anh ta gần như hung hãn hôn lên môi cô. Chu Tiểu Manh sợ đến ngây người, mùi mồ hôi, mùi đàn ông trên người Chu Diễn Chiếu xộc vào khoang mũi cô, khiến cô không thở nổi. Đầu lưỡi Chu Diễn Chiếu tách miệng cô ra, môi răng quấn vào nhau, lòng bàn tay anh ta nóng bỏng như chiếc bàn là, bấu chặt lấy eo hông cô, càng hôn càng chặt, càng hôn càng tham lam, toàn thân căng cứng, niềm khao khát sâu thẳm trong nội tâm tựa như một ngọn lửa thiêu đốt khiến anh ta khó chịu tột cùng, cảm thấy mình như một con dã thú, dục vọng trong lòng gào rít lên, chỉ muốn nuốt chửng cô. Chu Tiểu Manh hoàn toàn không có kinh nghiệm, đối với cô, hôn môi chỉ là cảnh tượng trên ti vi, anh trai cô chưa bao giờ như vậy, chưa bao giờ bá đạo như vậy, đây thuần túy là một sự xâm chiếm, đây là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ với cô.

.