Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Công tước của riêng em - Chương 24

Chương 24.

Tối hôm đó ở bữa tối Lisette không nói đến chuyện gì khác ngoài cuộc truy lùng kho báu diễn ra hai ngày sau. Đĩa ăn của cô ta trông giống như một con thuyền nhỏ trôi nổi trong một biển giấy khổ to mà trên đó là những ghi chú và danh sách được viết nguệch ngoạc. Phần lớn thời gian Villers, Eleanor, Anne, và nữ công tước chỉ đơn giản để mặc tràng độc thoại tiếp diễn. Có một thỏa thuận không lời trong phòng, đó là sự nhiệt tình của Lisette giống như một cơn sốt và nên được đối xử với sự cẩn trọng tối đa. “Tất nhiên, tất cả mọi người trong hạt đều sẽ ở đây. Em sẽ có một quãng thời gian đặc biệt thú vị đấy, Eleanor”, Lisette nói, cười tươi tắn. “Không chỉ có Roland và cha mẹ anh ta tham dự mà chị đã mời cả công tước. Astley quay lại và anh ấy đã nói rằng mình có thể sẽ về. Bà cô người vợ quá cố của anh ấy chỉ cách nơi này một giờ đi xe ngựa, anh ấy đã nghĩ là sẽ quay lại tham dự cuộc truy lùng kho báu.”

Mẹ Eleanor cau mày. “Đó là một ý tưởng vô cùng không đứng đắn. Từ lúc vợ anh ta chết cho tới nay còn chưa đầy một tuần.” “Sự kiện này vì mục đích từ thiện mà”, Lisette nói một cách vô tình. “Chẳng có ai mong anh ta ở nhà khóc lóc đâu.” “Có thể họ không nghĩ tới nước mắt nhưng sẽ mong thấy anh ta để tang”, nữ công tước nói một cách gay gắt. Nhưng lời bình luận của bà không có vẻ mạnh mẽ thường thấy mỗi khi nhắc đến những vi phạm khuôn phép dù là nhỏ nhất. Bác sĩ phẫu thuật đã nhổ răng cho bà nhưng cơn đau thì vẫn ở lại và nữ công tước đang dùng cồn thuốc phiện để chữa. Nó có hiệu quả dễ chịu là khiến bà mất đi một nửa những gì biến mình thành một nữ công tước, Eleanor nhận thấy như thế.

Lệnh bà là một người bạn đồng hành đáng mến hơn nhiều trong tình trạng hiện tại. Lisette lờ bà đi, giật một tờ giấy lên từ đống hỗn độn trước mặt. “Tối qua tôi đã viết tất cả các manh mối cho cuộc truy lùng kho báu. Tôi đọc to chúng ra cho mọi người nghe nhé?” “Đừng”, Anne nói không chút hòa nhã. “Lũ trẻ có tự mình đọc được các manh mối đó không? Tôi rất nghi ngờ việc chúng biết đấy.”

“Tất nhiên là chúng có thể đọc rồi”, Lisette nói. “Chúng được học đọc, viết và phép xã giao cho tất cả các ngày trừ chủ nhật.” “Làm sao chị biết?”, Eleanor hỏi. “Chị nằm trong hôi đồng quý bà của trại mồ côi”, Lisette nói, liếc nhìn cô với chút xíu bực mình. “Chị đã đọc lịch trình hoạt động của chúng nhiều năm rồi. Hội đồng nhất quyết đòi hỏi tất cả các cô bé đều phải học đọc. Bản thân chị thì còn ủng hộ việc có thêm môn nhạc nữa dù cho đến giờ thì chúng cũng chỉ được học hát thôi.”

“Bà Minchem có thể tuyên bố là lũ trẻ đang được dạy đọc nhưng liệu chúng có được học thật không hay đã dành toàn bộ thời gian để làm những cái khuy nhỏ xíu?”, Eleanor hỏi. “Xin em đấy”, Lisette nói và khẽ rùng mình. “Chị không thể chịu đựng nổi những chủ để đáng ghét thế đâu. Bà Minchem đã đi rồi và chị hi vọng chúng ta có thể quên đi những sự kiện khó chịu đó.” Eleanor thấy mình nhìn Lisette với sự căm ghét thật sự và cắn lưỡi. Chắc chắn là Lisette nên đi giám sát trại mồ côi. Nhưng có nhiều khả năng là bà Minchem cũng sẽ che giấu sự thật ghê tởm đó khỏi tầm mắt thôi.

“Giờ lũ trẻ mồ côi đang làm gì?”, Villiers hỏi, phá vỡ khoảnh khắc im lặng lạnh lùng theo sau câu phát biểu của Lisette. Dù rằng Lisette cũng chẳng hề nhận ra điều đó, cô ta còn mải nguệch ngoạc viết lên đống giấy trải ra quanh đĩa ăn của mình. “À, tốt lắm!”, Lisette đáp. “Vợ của người làm bánh trong làng đã tạm thời chuyển vào. Hội đồng quý bà sẽ thuê một nữ hiệu trưởng mới. Trong lúc đó em sẽ tự mình sắp đặt mọi thứ. Nó sẽ ổn thôi, em chắc chắn đấy.” Eleanor ghét mình cứ hoài nghi như thế. Nhưng cô thấy rằng cần phải có một người năng nổ và biết cách quản lý điều hành trại mồ cô. Trong khi Lisette chỉ năng nổ có chu kỳ, thường là chỉ vào những lúc cô ra bị ám ảnh với một dự án, như hiện giờ chẳng hạn. Cuộc truy lùng kho báu là tất cả nhưng gì cô ta có thể nói đến.

“Mọi người nghĩ năm mươi bảng có đủ không?”, Listte hỏi. “Năm mươi bảng?”, nữ công tước hỏi. “Để làm gì?” “Đứa trẻ đầu tiên mang về cả bốn món đồ sẽ thắng năm mươi bảng”, Lisette giải thích. “Nó là đủ để cho cô bé đó đi học nghề.”

“Đó là một suy nghĩ hết sức hào phóng”, Villiers nói. Lisette cười tươi với anh. “Em muốn tài trợ cho toàn bộ lũ trẻ mồ côi nhưng lại không có đủ tiền tiêu vặt. May thay nhờ hiếm khi dùng đến nó nên lần này em có đủ tiền cho một đứa.” Điều tệ nhất là cô ta thật sự nghĩ vậy. Lisette sẽ sẵn lòng trao toàn bộ tiền của mình cho lũ trẻ mồ côi. Eleanor thấy cô cứ đâm đâm chọc chọc thức ăn và để mặc cuộc thảo luận quay xung quanh mình. Villiers góp thêm năm mươi bảng cho một phần thưởng khác. Cô khá ngạc nhiên khi mẹ cô đề nghị góp phần thưởng thứ ba nhưng quy nó cho hiệu quả của cồn thuốc phiện cùng bầu không khí đức hạnh quanh bàn.

“Tôi đã tiêu toàn bộ tiền tiêu vặt vào váy vóc rồi”, Anne nói. “Dù tôi ghét phải hạ thấp bầu không khí vị tha này bằng cách thú nhận điều đó.” “Tôi phải hỏi cô Marguerite xem liệu cô ấy có tài trợ cho một đứa trẻ không mới được”, Lisette nói. “Bà Marguerite là một người lập dị”, nữ công tước lầm bầm. Bà bắt đầu trông mụ mị hẳn đi so với đầu buổi tối.

“Mẹ”, Eleanor nói. “Con không chắc rượu vang và cồn thuốc phiện là một hỗn hợp tốt đâu.” “Nhưng mẹ cảm thấy khỏe lên. Khỏe hẳn lên. Thật sự, thật sự khỏe hơn nhiều.” “Bác sắp đi đứng loạng choạng rồi đấy”, Lisette bình luận.

“Cô vừa nói gì?”, nữ công tước hỏi, nhìn cô ta chằm chằm. “Bác đứng không vững”, Lisette nói, to hơn hơn. “Nặng đầu. Ngật ngưỡng.” “Đủ rồi đấy”, nữ công tước nói, đứng dậy mà chỉ hơi lảo đảo. “Cô lúc nào cũng là một đứa nhóc thô lỗ và cô chỉ ngày càng trở nên tệ hơn. Tôi không thể chịu đựng cô được nữa”. Với câu đó, bà bỏ đi.

Anne đang cười toét miệng sau khăn ăn nhưng khuôn mặt Villiers thì hết sức ảm đạm. “Em xin lỗi, Lisette”, Eleanor nói trong khoảng im lặng chào đón tiếng sập cửa. “Em nghĩ cồn thuốc phiện và rượu vang đang ảnh hưởng tới tính khí của mẹ.” “Mẹ chị luôn nói rằng mẹ em là người nhỏ mọn”, Lisette nói một cách vui vẻ. Eleanor không dám chắc phải đáp lại lời nhận xét đó như thế nào, nên cô quay lại với món cá của mình.

“Ngài có biết là con của ngài định tham dự vào cuộc truy lung kho báu không, Leopold?”, Lisette hỏi. Anh ngẩng lên, khá giật mình. “Thật ư?” “Ít nhất cũng có Tobias”, cô ta quay lại với danh sách của mình.

“Chính xác thì cuộc truy lùng sẽ diễn ra như thế nào?”, Villiers hỏi. “Mỗi manh mối lại dẫn tới một địa điểm và cho ngài biết phải mang về một món đồ. Chúng ta sẽ phát ra toàn bộ manh mối cùng một lúc, như thế thì lũ trẻ sẽ không chỉ bám đuôi nhau.” “Không phải Tobias có lợi thế so với những đứa trẻ khác vì nó đã sống ở đây vài ngày rồi sao?”, Eleanor hỏi.

“Có thể”, Lisette nói. “Nhưng chị chắc chắn rằng thằng bé sẽ là một ứng cử viên phù hợp cho học bổng học nghề.” “Tobias không cần học nghề”, Villiers tuyên bố. “Tất nhiên là có”, Lisette nói, không chú tâm lắng nghe. “Nó là một thằng bé thông mình. Ngài có thể cho nó học nghề làm violon chẳng hạn. Nó có thể tạo ra những dụng cụ âm nhạc tuyệt vời. Nó có những ngón tay đáng yêu.”

“Tôi định cho nó một điền trang trị giá mười nghìn bảng một năm.” Eleanor nhấp một ngụm rượu vang. Rõ ràng là Leopold đã quên chia sẻ vài chi tiết về đời sống vợ chồng trong mơ với hôn thê của mình rồi. Nhưng Lisette chỉ nhún vai. Lúc nào cô ta cũng thoải mái – trừ phi bạn phản đối cô ta. “Tobias sẽ không tham dự vào cuộc truy lùng kho báu”, Villers tuyên bố.

Lông mày Lisette nhíu lại. “Tất nhiên là có. Nó đúng tuổi để chiến thắng và chưa gì đã vô cùng phẩn khích về chuyện đó rồi. Ngài không thể làm thằng bé thất vọng. Sáng nay em đã ở trong phòng trẻ và nó không nói đến chuyện gì khác ngoài cuộc truy lùng.” “Tobias không nói đến chuyện gì khác à?” Eleanor hiểu ý Villiers. Tobias rõ ràng là con trai của cha mình: Thằng bé sẽ không bao giờ lải nhải.

“Theo cách riêng của nó”, Lisette nói một cách vui vẻ. “Thật không thích hợp khi để nó tranh đấu với những đứa trẻ mồ côi để giành tiền của tôi”, Villiers chỉ ra. “Em biết rồi”, Lisette kêu lên, vỗ tay. “Nếu Tobias thắng thì ngài cứ bảo rằng nó không thể giữ tiền là được.”

“Chắc ngài sẽ muốn thông báo cho cậu bé biết về thực tế đáng chú ý đó từ trước đấy”, Anne nhận xét. Eleanor nhận thấy em gái cô có vẻ thích bữa tối nhiều hơn hẳn mình. “Tôi sẽ cho biết việc nó tham gia là không đứng đắn”, Villers nói, nhận một con gà gô được mang tới trong vỏ bánh từ tay người hầu. Lisette giận dỗi nhưng quay lại với danh sách của mình.

“Lũ trẻ phải lấy những đồ vật như thế nào?”, Anne hỏi. “Chị đã bảo em rồi. Một quả trứng từ chuồng gà, đại loại thế. Vẻ sung sướng tinh quái thắp sáng khuôn mặt của Lisette. “Nhưng chúng phải mang trứng về mà không làm vỡ!”

“Thế thì khi nào cuộc truy lùng kho báu sẽ bắt đầu?” “Ngay khi cô Marguerite về”, Lisette nói. “và tất nhiên, cả cha chị nữa.” Eleanor công khai nhếch hai khóe miệng lên thành một bộ dạng gần giống như đang cười.

“Chị sẽ không nói một lời với cô Marguerite về chuyến thăm bí mật của công tước Astley đâu”, Lisette nói, quay sang với cô. “Dù tất nhiên em sẽ muốn kể cho tất cả mọi người, chị chắc chắn là thế.” “Thật ra là không”, Eleanor nói. Đầu Villiers ngẩn phắt dậy và cô tránh mắt anh. “Đức ngài ở đâu là việc của anh ấy.” “Em sẽ làm những người ưa chuyện phiếm thất vọng đấy”, Lisette nói, nhìn qua nhìn lại giữa hai tờ giấy. “Em nghĩ đứa trẻ mồ côi chiến thắng nên được tôn vinh bằng vàng hay lá nguyệt quế?”

“Vàng á?”, Eleanor hỏi, vẫn lảng tránh ánh mắt của Villiers. “Làm thế nào mà chị có thể xoay xở với thứ đó chứ, Lisette?” “À thì có một cái vương miện cũ ở phía cánh tây”, cô ta nói. “Nó đã bị khóa nhưng tất nhiên chị có thể lấy nó ra. Chị nghĩ nữ hoàng Elizabeth đã bỏ nó lại đây khi đi vi hành cách đây nhiều năm rồi. Đại loại thế.” “Gia đình chị không bao giờ trả nó lại sao?”, Anne hỏi. “Người ta cứ nghĩ là nữ hoàng Elizabet sẽ nhớ vương miện lắm chứ.”

“Rõ ràng là có một bức thư nào đó mà bà ấy viết trong thư viện để đòi lấy lại vương miện, nhưng tổ tiên của chị đã giả vờ như ông chưa từng nhìn thấy. Em phải vào phòng trẻ để chào tạm biệt các cô bé con của ngài đây, Leopold. Hãy đi cùng em nào.” Anh nhìn xuống món gà gô đang ăn dở của mình. “Tôi vẫn đang ăn.” “Ngài có thể ăn nốt sau”, Lisette nói một các vui tươi, chìa tay ra.

“Anne và tôi không ngại nếu cả hai đi đâu”, Eleanor xen vào mà không được hỏi. “Tôi sẽ ăn nốt đĩa của mình rồi lên gác nghỉ thôi.” “À, nhưng tôi thì có đấy”, Villiers nói một cách lạnh lùng. “Nếu cô phải rời bàn, Lisette, thì nên nhờ tiểu thư Eleanor hoặc phu nhân Bouchon đóng vai trò nữ chủ nhà hộ cô chứ.” Lisette cười, nhưng tiếng cười mang một vẻ nguy hiểm, một vẻ mà Eleanor vẫn còn nhớ từ những cơn thịnh nộ nhiều năm trước. “Vì sao em phải tuân thủ theo những luật lệ cứng ngắc đó chứ? Em không điều hành nhà mình như thế! Đến lúc phải đi chào các cô bé nên em sẽ đi. Và em biết rằng ngài muốn đi cùng.”

“Tôi không muốn”, anh nói một cách thẳng thừng, ngẩng lên nhìn cô ta. Tay cô ta buông thõng xuống. “Tôi muốn ăn nốt món thịt gà của mình rồi có ý định ăn một ít thịt cừu ngon lành mà Popper có ở bàn chờ”, Villers nói. “Và sau đó tôi hẳn sẽ ăn một ít nho khô tẩm đường vì tôi thấy chúng cũng đang đợi.”

Có một khoảnh khắc run rẩy, nguy hiểm khi sự yên bình treo chơi vơi. “Đàn ông các ngài!”, cô ta nói, gần như rít lên vì cười. “Các ngài hoàn toàn chẳng được việc gì nếu chưa no bụng. Em biết điều đó”, cô ta lắc đầu. “Cha em cũng giống hệt như vậy. Cáu kỉnh như một con gấu cho tới khi ông ấy đã uống trà và ăn bánh mỳ nướng buổi sáng.” “Chính xác”, Villers nói, cắn một miếng thịt gà. “Hãy gửi lời chúc của tôi cho lũ trẻ.”

“Em sẽ bảo chúng rằng ngài sẽ lên gác sau mười phút nữa”, cô ta nói một cách vô tình, phi ra khỏi cửa. “Tôi sẽ không…”, anh nói. Nhưng cô ta đã đi rồi. “Popper”, Villers nói với viên quản gia, “hãy đợi tới khi tiểu thư Lisette đã rời phòng trẻ rồi thông báo cho lũ trẻ biết rằng tôi sẽ tới thăm chúng vào sáng mai, như tôi đã bảo chúng một lúc trước, được chứ?”

“Tất nhiên thưa đức ngài”, Poper nói. Eleanor để một người hầu mang đĩa cá bơn đi vì nó khá măn so với khẩu vị của cô và nhận lấy một khoanh bánh flan[1] Milan trong đĩa. [1] Flan: Còn có tên là Caramen. “Việc vừa rồi thật lung túng”, một lúc sau Villiers nói.

“Lisette chưa bao giờ thích ăn cho lắm”, Eleanor nói. “Phải”, Villers nói một cách trầm ngâm. “Tôi, mặt khác, rất quan tâm đến việc ăn uống. Có vẻ như em cùng chung sở thích với tôi.” Eleanor ngay lập tức ý thức rằng cô béo tốt hơn Lisette và nên giảm vài cân.

“Ngài có cho rằng công tước Astley sẽ thật sự quay lại tham sự cuộc truy lùng kho báu không?”, Anne hỏi. Eleanor cảm thấy tương đối chắc chắn rằng anh sẽ quay về. Theo quan điểm của cô, Gideon đã trở nên hơi điên điên. Hồi xưa lúc nào anh cũng thận trọng và nguyên tắc…Nhưng giờ không còn như thế nữa. “Tất nhiên rồi”, Villers nói. “Anh ta đang yêu mà.”

“Đang yêu”, Anne nói như đang thưởng thức từ đó. “Một khái niệm thật lạ thường đối với một người đàn ông nhạt nhẽo như thế. Chị biết không”, cô nói, quay sang nói với Eleanor, “em thật sự nợ chị và anh ta một lời xin lỗi.” “Chị không hiểu vì sao!”, Eleanor nói, nỗ lực kết thúc cuộc trò chuyện theo cái cách mà nhất định là mẹ họ sẽ làm. “Em đã bảo rằng anh ta chưa từng yêu chị nhiều, rằng anh ta là một gã đàn ông nhu nhược. Rõ ràng là em đã sau.”

“Cô thật sự đã nói vậy sao?”, Villiers nói. “Thú vị thật.” “Như tôi đã nói, tôi đã sai”, Anne nói, lờ anh đi. “Sự thật rằng Astley đã lao ngay về bên chị cho thấy rằng anh ta thật sự yêu chị….thực tế là đang mê đắm chị. Lãng mạn thật.” “Phải, cực kỳ lãng mạn”, Villiers nói thêm vào.

Eleanor chỉ tập trung ăn bánh flan. Cô đã ước, từ nhiều năm trước, là Gideon đủ dũng cảm để mạo hiểm danh dự của mình để cưới cô thay vì Ada. Cô không thể đòi hỏi nhiều hơn những gì anh đang làm. Nếu anh xuất hiện ở cuộc truy tìm kho báu, và đặc biệt là nếu anh càng thể hiện nhiều sự quan tâm dành cho cô thì tai tiếng sẽ lan truyền nhanh như đạn bắn khắp giới thượng lưu. “Cứ cái đà này thì cả tháng tới mọi người đều sẽ bàn tán về cuộc truy tìm kho báu mất”, Anne nói, xác nhận nỗi lo của Eleanor. “Em rất mừng vì đã tháp tùng chị. Em sẽ cực kỳ nổi tiếng cho xem.” “Có lẽ sáng hôm đó chúng ta nên cho mẹ thêm một liều cồn thuốc phiện”, Eleanor nói. Và cô cũng tương đối nghiêm túc.

“Nếu Astley quyết định rằng em quan trọng hơn ý kiến của thế giới”, Villiers nói, giọng đều đều, “thì mẹ em đơn giản là phải làm quen với sự thật đó. Tôi không nghĩ anh ta sẽ đợi đủ một năm để tang mới cưới em đâu.” “Nhất định là thế”, Eleanor nói một cách kiên quyết. “Anh ấy là người thân duy nhất của Ada vì cha cô ấy đã mất năm ngoái rồi.” “Anh ta sẽ không chờ đâu.”

“Sao lại không?”, Anne xen vào. “Tôi cảm giác rằng Astley đang bảo đảm Eleanor không kết hôn với ngài sau lưng anh ta. Nhưng có vẻ như anh ta thật sự yêu quý vợ mình, theo kiểu lãnh đạm.” “Astley đang chìm đắm trong dục vọng”, Villiers nói. “Được, tôi sẽ ăn một ít thịt cừu đó bây giờ, Popper. Cảm ơn ông.” “Dục vọng không nhất thiết sẽ kéo dài hơn một tuần”, Anne nói với sự hoài nghi thường thấy.

Villers liếc Eleanor. “Trong trường hợp này thì có đấy.” “Một chủ đề trò chuyện nhạt nhẽo”, Eleanor nói. “Các con gái ngài ổn định được chưa, Villiers?” Nhưng Anne không bị đánh lạc hướng. “Vì sao ngài lại nghĩ rằng Astley sẽ không dừng lại cho đến khi đã chắc chắn rằng Eleanor sẽ không cưới ngài?”

“Bởi vì anh ta đã có vài năm để nhận ra những gì mình đã quăng đi.” Quay lại với sức quyến rũ bất tận của con điếm Babylon, Eleanor nghĩ một cách âu sầu. Anne không chịu ngừng lại. “Chính xác thì ngài nghĩ là anh ta đã nhận ta điều gì?”

“Anh ta nghĩ rằng không có lý do gì để ăn sáng trừ phi Eleanor ngồi đó trao cho mình nụ cười ngớ ngẩn của cô ấy. Anh ta muốn tranh cãi vì có thể hôn cho cô ấy vui trở lại. Anh ta muốn ngủ với cô ấy mỗi đêm, nhìn cô ấy ôm một em bé có mái tóc màu brandy giống hệt cô ấy.” Miệng Eleanor há hốc. “Anh ta muốn có cô ấy cả đời”, Villiers tiếp tục. Họ nhìn nhau và mắt anh vẫn lạnh lùng như thường lệ. “Anh ta không sao chịu nổi ý nghĩ rằng cô ấy có thể yêu một người đàn ông khác. Tôi sẽ cá cả điền trang của mình là mai anh ta sẽ đến.”

Anne thờ dài. “Nếu không phải tôi cực kỳ thích chồng mình thì chắc tôi sẽ yêu ngài chỉ vì sự miêu tả đó đấy, Villiers.” Tâm trí Eleanor đang quay cuồng. Nếu không phải mặt anh dửng dưng như thế kia, bình thản như thế kia, thì hẳn cô đã nghĩ… “Vì em đã hỏi về con gái tôi”, anh nói, quay sang Eleanor. “Hôm nay Lisette đã dành vài tiếng với chúng. Tôi nghĩ lũ trẻ sẽ rất buồn khi chúng tôi quay lại Luân Đôn.”

“Ngài nên đi sớm, trước khi cô ta chán chúng”, Anne nói, chứng minh rằng giọng mình cũng có thể vô cảm như giọng Villers. “Đó có vẻ là một đánh giá xấu tính không cần thiết”, Villers nói. “Tôi tin rằng Lisette thật sự quý các cô bé. Và cô ấy rất mong chờ được làm mẹ chúng.” Eleanor bắn cho Anne ánh mắt dữ tợn nhất của mình, ánh mắt như sao chép từ mẹ họ. Anne giật một bên lông mày nhưng nói bằng giọng du dương ngọt ngào. “Tất nhiên lần này mọi chuyện sẽ khác, Villiers. Tôi gần như đã quên rằng hai người sắp cưới nhau đấy.”

“Đừng cố kiếm sống trên sân khấu nhé”, Villers nói thẳng thừng. “Tôi nghĩ chúng ta nên quay lại thảo luận về Astley”, Anne nói. “Đó là một chủ đề thú vị hơn nhiều sự bất hạnh trong hôn nhân của ngài.” “Đã có đám cưới nào đâu”, anh gắt lên.

“Vậy nên chúng ta có thể để dành cuộc thảo luận về sự không may mắn của ngài cho lần gặp tới”, cô nói một cách vui tươi. Eleanor nhỏm dậy. “Xin hai người thứ lỗi.” “Hãy nói với tôi rằng ngài sẽ viện trợ cho vài đứa trẻ mồ côi đi”, Anne nói, chớp long my. “Hoặc có lẽ ngài định phân phát thức ăn cho những người dân nghèo?”

“Tôi sẽ về phòng”, Eleanor nói, với khả năng kiếm soát tâm tình mà cô cho là cực kỳ giỏi. “Tôi định sẽ dành một đêm buồn tẻ với bồn tắm và sách.” “À, các bài Sonnet của Shakepeare”, Villiers nói. “Tình yêu kéo dài hàng thập kỳ, giờ chúng ta phải cho công tước Astley vào trong phạm trù đó. Một lựa chọn tốt đấy.” Eleanor tìm được các rời khỏi phòng mà không nói ra một điều gì đó có thể sau này sẽ làm cô thấy hối tiếc.

Hai người còn lại ngồi lại bàn ăn tối nhìn nhau chằm chằm. Rồi Villiers nhìn Popper và hất đầu, nên ông quản gia và người hầu nhanh chóng rời đi. “Có chút cảm giác tiểu tư sản”, em gái Eleanor nói một cách chế nhạo. “Tôi không biết là ngài quan tâm đến chuyện phiếm của người hầu đâu đấy, công tước.” Anh lờ nó đi. “Tôi có ấn tượng là cô không thích sự theo đuổi của tôi.”

“Sự theo đuổi nào?”, Anne nói. “Ngài sắp cưới Lisette. Và, trong trường hợp tôi chưa nói, chúc mừng nhé. Cuộc sống của ngài chắc chắn là sẽ rất thú vị.” Anh nheo mắt. “Từng đấy đứa con”, cô ta nói một cách ngây thơ. “Đúng là một trách nhiệm lớn. Nếu ngài định tống chúng về quê với năm mươi bảng cùng một giỏ bánh mỳ kèm bơ là một chuyện. Nhưng nuôi chúng như những quý tộc, đẩy chúng vào xã hội thượng lưu như thể dòng dõi hợp pháp không quan trọng thì cũng được sao?”

“Tôi biết chúng quan trọng.” “Chà, tất nhiên, chúng không quan trọng đối với Lisette.” Anh không biết vì sao mình lại biện hộ cho bản thân trước Anne, người mà anh hầu như không quen biết. Anh có chút luyến tiếc Villiers ngày xưa, người không khoan dung cho hành vi xấc láo dưới bất kỳ hình thức nào. Vị công tước thờ ơ một cách lạnh lùng với ý kiến của bất kỳ ai không phải bản thân mình.

Điều gì đã xảy đến với anh vậy? Anh đã nhìn phu nhân Bouchon bằng một ánh mắt sẽ làm câm miệng bất kỳ ai, từ nữ hoàng cho tới một cô hầu sưng sỉa, vậy mà cô ta lại chẳng để ý gì đến anh. “Đó chính xác là lý do Lisette sẽ trở thành một bà mẹ hoàn hảo đối với chúng”, anh nói, đưa ra những lời giải thích mà chỉ mới năm ngoái anh hẳn sẽ chẳng bao giờ làm. “Cô ấy không hề quan tâm đến những quy cách của xã hội, sự phê phán và những điều luật của nó.” “Cô ta không thể để tâm đến chúng”, Anne nói. “Cô ta được biết như là bị điên.”

“Cô ấy không điên”, Villers nói một cách gay gắt. “Đối với tôi cô ấy có vẻ cực kỳ tỉnh táo.” “Tôi đồng ý”, Anne nói một cách khá bất ngờ. “Tôi đã biết Lisette nhiều năm rồi nhưng chưa từng coi cô ta dở hơi. Không phải như cái cách Barnabe Reeve bị điên. Ngài có biết anh ta không? Hai người hẳn là cùng độ tuổi.”

“Có”, Villers nói, đặt dao nĩa lên đĩa một các cẩn thận. “Khi bọn tôi còn ở Eton, Reeve từng bảo tôi rằng anh ta nghĩ một ngày nào đó mình có thể bay. Vào thời điểm đó tôi đã xem nó là một tham vọng trẻ con có thể đồng cảm. Niềm tin chắc chắn rằng mình có thể mọc cánh sau đó của anh ta tương đối đáng ngạc nhiên.” “Đấy, có sự điên rò như kiểu Reeve và cũng có sự điên rò như kiểu Lisette.” “Không có sự tương đồng nào hết”, Villers nói. “Không hề.”

“Reeve không nghe lời những người hết lần này đến lần khác nói với anh ta rằng con người hiếm khi, nếu không muốn nói là chưa bao giờ, mọc cánh. Lisette không nghe lời những ai nói những điều mà cô ta không muốn nghe.” “Điểm khác biệt giữa ý chí và đôi cánh là điểm khác biệt giữa sự điên rồ và sự tỉnh táo”, Villiers chỉ ra. “Chính xác”, cô ta cười thật tươi với anh. “Reeve nghĩ rằng mình có thể mọc cánh và anh ta không thể. Lisette nghĩ cô ta có thể sống và làm theo chính xác những gì mình muốn, bất kể cô ta bỏ lại phía sau bao nhiêu sự thất vọng đi nữa…và cô ta có thể. Đó chính là điểm khác biệt đấy, ngài Villiers thân mến.”

Người ta phải công nhận rằng em gái Eleanor hiểu rõ đâu là một câu kết thúc hay ho. Cô ta đứng dậy và cúi chào thật sâu. “Chào đức ngài.” Villers đứng dậy nhưng chỉ vì các luật lệ xã hội đã khảm sâu vào trong anh. Đến thời điểm đó chúng đã là bản năng thứ hai rồi. Anh vẫn đứng nguyên như vậy sau khi cô ta đã rời khỏi phòng.

Cho tới khi anh chợt nhận ra rằng Eleanor đang ở trong phòng ngủ. Và rất có khả năng là cô đang tắm. Tên đàn ông lố bịch thảm hại, Astley, sắp quay về dự cuộc truy lùng kho báu, và nó sẽ… Sẽ sớm đến thôi..