Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Crystal Cove - Chương 22

Chương 21.

Vào buổi sáng thứ ba sau khi Jason rời khỏi quán trọ, Justine đang đấu tranh để kềm lại nỗi đau. Cơn giận đã trao cho cô năng lượng để sắp đặt sẵn sàng cho một đợt khách mới : Công việc bảo dưỡng như là sửa chữa một toilet bị vỡ, cài đặt lại một điều khiển ti vi từ xa, thay thế xà bông và các sản phẩm vệ sinh cho mỗi phòng. Cơn giận cũng đẩy cô vượt qua sự tẻ nhạt của công việc sổ sách và thanh toán hoá đơn, đặt hàng các vật phẩm mới, và gởi e-mail xác nhận với khách trọ đặt phòng trước. Vấn đề nằm ở chỗ Justine không chắc chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô buông thả cơn giận. Cô không muốn mềm yếu trước Jason. Và cô không muốn nhìn thấy hành động của anh trong ngữ cảnh : Tình yêu không phải một hoàn cảnh giảm nhẹ. Cô phải tập trung chỉ trên những gì anh đã làm, và lờ đi nguyên do phải làm điều đó. Đó là lý do tại sao cô đã giãi bày ít nhất có thể về tình huống với Zoe, người cực kỳ tin tưởng vào ngữ cảnh. Và tình yêu. Khi đang giặt khăn trải và khăn tắm, Justine nhận được một cuộc gọi từ Priscilla, người cho đến lúc này đã không trả lời bất cứ tin nhắn đầy phẫn nộ nào của cô.

Justine đã chờ đợi cuộc gọi đó, đã giữ cho bản thân thức tỉnh vào ban đêm diễn tập những lời huyênh hoang dài moi gan ruột sẽ để lại Priscilla trong một đống hối lỗi. Nhưng khi cô trả lời, Justine điên tiết khi nhận ra rằng tất cả những gì cô có thể nói là một tiếng ‘hello’ nghẹn ngào. Tất cả những từ ngữ kịch liệt đã đan rối lại với nhau giống như những sợi chuỗi mảnh mai. “Jason không hề biết tôi đang gọi cho cô,” Priscilla nói. “Anh ấy sẽ giết tôi nếu anh ấy biết.” “Quyển sách ước của tôi ở đâu?” Justine nghẹn ngào hỏi.

“Jason giữ nó. Anh ấy chăm sóc nó thực sự rất chu đáo. Anh ấy sẽ mang nó về cho cô vào cuối tuần.” “Bây giờ anh ấy ở đâu?” “Có một cuộc hội thảo ở San Diego. Đó là một cuộc hội họp hội hè lớn. Anh ấy phải làm một nhà bảo trợ tài chính cho quỹ từ thiện và…”

“Chị có ở cùng anh ấy không?” “Không. Anh ấy ở lại Little Rock đêm trước và rời khỏi để đến California hôm qua.” “Little Rock?” Justine lập lại, bối rối. “Arkansas?”

Giọng của Priscilla dịu đi. “Bà ngoại và bà cô của tôi là những người có năng lực siêu nhiên. Họ đã giúp để tìm ra lời nguyền sử dụng cho Jason.” “Dùng Triodecad của tôi,” Justine căng thẳng nói. “Điều đó đúng là tuyệt nhỉ. Các vị đã sử dụng loại lời nguyền nào thế?” “Trường thọ.”

Cơn giận của Justine lao dốc giống như một người leo núi đang tuột xuống trên bề mặt đá. Rơi thẳng vào trong một màn sương dày u ám. Cô nhắm mắt và tựa người vào chiếc máy sấy quần áo, cần sức nóng của nó. Cô phải lấy vài hơi thở sâu trước khi có thể nói. “Chị có thường sử dụng pháp thuật cao cấp không?” Giọng của Priscilla thận trọng. “Granny nói bà ấy nghĩ điều đó đã làm được rồi. Vì thế không có gì phải lo lắng đâu. Cô sẽ có lại quyển sách của cô và rồi…” “Có hai điều phải lo lắng đến,” Justine nói sắc bén. “Một là nếu các vị hô thần chú sai. Cái kia là nếu các vị hô thần chú đúng.”

“Tôi không hiểu.” “Để tôi đặt nó theo cách này : Chỉ bởi vì chị có thể làm được điều gì đó không có nghĩa là chị nên làm. Không có cách nào để biết được chính xác chị đã đặt thứ gì vào trong sự vận động. Chúng ta sẽ chỉ tìm ra khi đã quá trễ. Và nếu chị đã thực hiện đúng… Jason sẽ phải chịu đựng về điều đó sau này. Sự trường thọ siêu nhiên là một lời nguyền, Priscilla. Nó không có bất kỳ bảo đảm nào chống lại bệnh tật, hoặc mất trí hoặc những thứ đáng sợ có thể xảy ra trên thân thể con người. Bảo đảm duy nhất là anh ấy sống, và vẫn sống, và sống mãi cho đến khi anh ấy sẽ làm điều gì đó để kết thúc sự khốn khổ của mình.” Cổ họng cô thít chặt. “Tôi đã nói điều này với Jason rồi, đồ ngốc bướng bỉnh ấy!” “Anh ấy làm điều này bởi vì anh ấy yêu cô.” Priscilla buột miệng.

“Cho phép tôi ngắt lời. Anh ấy sẽ làm điều đó bất luận thế nào, vì những nguyên do ích kỷ của chính anh ấy.” “Anh ấy yêu cô.” Priscilla lập lại. “Tại sao cô nghĩ như thế?” Justine hỏi đầy mỉa mai. “Bởi vì anh ấy nói như thế ư?”

“Bởi vì đó là sự thật. Mọi người đều biết cô là thần chết của anh ấy. Lời nguyền trường thọ sẽ không chống lại được tai ương phù thuỷ. Nhưng Jason chẳng thèm bận tâm – tất cả những gì anh ấy muốn là mua được thêm chút thời gian bên cô.” Priscilla buột ra một hơi thở thất vọng. “Cha tôi đã chết rất sớm, giống như cha cô vậy. Mọi người đã cảnh báo ông ấy đừng bao giờ cưới mama của tôi. Họ khuyên ông ấy nên chạy thật xa, để lời nguyền không bao giờ chạm được vào ông ấy. Tôi đã luôn tự hỏi tại sao ông ấy không chịu lắng nghe. Tôi không thể đoán ra bằng cách nào một người đàn ông lại có thể mù quáng vì yêu đến nỗi ông ta thà chết hơn là sống mà không có điều đó. Chà, bây giờ tôi đang tận mắt chứng kiến. Chẳng có cách nào cứu được Jason hết. Anh ấy tìm kiếm thứ anh ấy còn ước muốn thậm chí nhiều hơn việc có được linh hồn, và đó là cô. Nếu cô không chấp nhận anh ấy, anh ấy sẽ đợi.” “Anh ấy sẽ phải trải qua phần còn lại của cuộc đời anh ấy để chờ đợi.” Justine cáu kỉnh. “Tôi đã bảo anh ấy như thế.”

“Và anh ấy nói gì?” “Vậy thì chờ đợi là cách tôi sẽ yêu cô ấy.” Justine im lặng, bàn tay cô cuộn thành một nắm đấm trên bề mặt kim loại ấm áp của chiếc máy sấy.

“Tôi cầu Chúa là không người đàn ông nào sẽ từng muốn tôi théo cách đó,” Priscilla tiếp tục. “Và tôi xin lỗi về sự tham gia của tôi trong tất cả những thứ này. Nhưng tôi gọi để nói cho cô biết Jason ở đâu, phòng trường hợp cô không muốn lãng phí thời gian. Bởi vì cho dù lời nguyền đó có hiệu quả… cô không có được mãi mãi đâu.” *** “Đừng lo lắng gì hết.” Zoe nói một cách phấn khởi, đặt chồng quần áo vào trong chiếc va li để mở trên giường của Justine. Zoe không chỉ đồng ý khi Justine hỏi xem liệu cô ấy có thể quán xuyến thay cô hay không, cô ấy còn hết sức hăng hái. Thật ra, Zoe còn khăng khăng giúp cô đóng hành lý để đi San Diego. “Em gái của Nita sẽ đến để giúp lau dọn,” Zoe tiếp tục, “Và Annette sẽ ở đây sớm để giúp bữa điểm tâm vào buổi sáng, và chúng ta chỉ có một vài phòng được đặt chỗ. Vì thế hãy ở hết cuối tuần đi.”

“Cậu đang cố làm mọi thứ để tống khứ tớ đi.” Justine càu nhàu. Zoe cười. “Cậu xứng đáng với điều này. Không ai trong chúng ta có thể nhớ lần cuối cậu đi đâu đó cho một kỳ nghỉ cuối tuần lãng mạn.” “Đây không phải một kỳ nghỉ cuối tuần lãng mạn. Tớ đến đó để đòi lại quyển sách ước của tớ từ Jason, và sau đó tớ sẽ la thét vào anh ấy và ở lại phòng riêng của tớ. Lý do duy nhất mà tớ không rời đi cùng ngày tớ đến là bởi vì tất cả những chuyến bay quay về đều đã đầy rồi.”

“Mang thêm một bộ trang phục dư ra chỉ để phòng hờ thôi. Và thứ gì đó xinh xắn để mặc cho bữa tối.” Zoe kéo ra một chiếc váy nhỏ từ tủ quần áo. “Thứ này sẽ hoàn hảo đây.” “Tớ không định chưng diện cho bữa tối nào hết. Tớ sẽ lấy một cái hamburger vào trong phòng tớ.” “Đôi sandal dây của cậu đâu rồi nhỉ?”

Justine cau có với gương mặt đầy quyết tâm của Zoe. “Ở sau tủ.” “Về vòng đeo cổ thì sao?” “Tớ không có thứ nào đi cùng với chiếc váy đó hết.”

“Đây rồi. Thứ này sẽ hoàn hảo,” Zoe tháo chiếc trâm cài bằng pha lê cổ xưa đính trên chiếc áo len phong cách hoài cổ của cô và cài vào đỉnh thấp nhất của đường viền cổ của chiếc váy. “Zoe à, cám ơn, nhưng điều đó hoàn toàn không cần thiết. Tớ sẽ không ra ngoài ăn tối với Jason hay bất kỳ ai.” Zoe xếp chiếc váy một cách cẩn thận. “Cậu không bao giờ có thể nói trước được.”

“Jason thậm chí còn chẳng biết là tớ làm điều này cơ. Tớ chỉ đến đó để nói với anh ấy lời chia tay mãi mãi, và rồi tớ sẽ trở lại đây để hồi phục lại cuộc đời hoàn toàn tuyệt vọng của tớ. Tớ không biết bằng cách tốt đẹp nào để tớ có được điều đó.” “Tại sao cậu phải nói lời chia tay với anh ấy ở tận San Diego?” Zoe dịu dàng hỏi. “Cậu có thể để lại một lời nhắn trên hộp thư thoại của anh ấy mà. Hoặc nhắn tin.” “Cậu không thể nhắn ‘chia tay mãi mãi’ với ai đó được.” Justine nói một cách phẫn nộ. “Điều đó phải được thực hiện bởi chính bản thân mình.”

“Trong đôi sandal dây,” Zoe thêm vào với vẻ thoả mãn, thả đôi giày vào trong va li. *** Khách sạn Del Coronado kiếm được một địa vị mẫu mực ngay lập tức nhờ vào sự hoàn thành của nó trong những năm 1800s. Bất chấp kích thước đồ sộ của khu nghỉ dưỡng ven biển kiểu Victorian, những vạt cỏ rộng của những hàng hiên sơn trắng, những nhà thuỷ tạ, và những hàng cột cao tạo cho chúng đặc tính sáng và thoáng. Justine chưa bao giờ đến Del, nó được gọi như thế bởi các cư dân San Diego, nhưng cô đã đọc về chúng trong khi nghiên cứu về quản lý khách sạn.

Không thể đếm hết những nhân vật nổi danh từng ở tại Del trong lịch sử của nó, bao gồm hoàng thân Hollywood như là Rudolph Valentino*, Charlie .