Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Crystal Cove - Chương 8

Chương BẢY.

Justine bắt đầu một ngày mới bằng cách đi bộ xuống cầu cảng phố Spring. Sương mù buổi sáng khuyếch tán mặt trời thành những lớp màu hồng và màu đào. Những con sóng uể oải xô bờ, nước như bị ghìm chặt bởi ảnh phản chiếu của những cây cột buồm. Một con tàu chở đầy những giỏ cua tiến ra khỏi cảng, theo sau là một cặp mòng biển đang chẻ dọc không gian với những tiếng kêu inh tai. Justine đi ra đến con tàu xa nhất, trượt viên đá hematite trong tay. Cô vung tay ra phía sau và quăng viên đá đi xa nhất có thể. Khi nó biến mất bên dưới mặt nước mang theo lời nguyền geas đi cùng, cô hít một hơi thở sâu và từ từ thở ra. Giờ đây không còn gì để biện hộ nữa. Không còn gì đứng chắn giữa bất cứ thứ gì mà cuộc đời sẽ ném vào cô nữa.

Cô cảm thấy như cô có thể nhảy biến vào trong buổi bình minh và bị bắt bởi một đám mây. Cô cảm thấy yếu ớt và non trẻ. Mới sinh ra đời. Một ngọn gió ngoan cố không biết đến từ nơi nào, mang theo lời hứa hẹn về những cơn mưa. Nheo mắt để chống lại cơn lạnh đang xô tới, cô nhận thấy bầu trời đã tối sẫm ở đường chân trời. Những con sóng vỗ vào cọc chân cầu lách chách như con chó táp vào cái tô thức ăn của chúng. Vào lúc Justine đi vào gian bếp của Artist’s Point, Zoe đã đến và đang chuẩn bị bữa điểm tâm. Không khí như được bao bọc trong hương cafe và mùi thơm của bơ nâu và những chiếc lò nóng.

“Buổi sáng tốt lành.” Justine hồ hởi nói. “Chúng ta có gì nào?” “Bánh mì ngọt kiểu Pháp với mứt berry.” “Yum! (ngon tuyệt)” Sự chú ý của Justine bị thu hút bởi hình ảnh chiếc máy xay sinh tố gần đó, đầy phân nửa bởi chất bùn đặc màu xanh lá cây sặc sỡ.

“Sữa lắc tốt cho sức khoẻ của Mr.Black.” Zoe nói với một cái nhăn mặt. Justine đổ một ít ra ly và nếm thử. Hương vị tươi mới và ngọt ngào, kết cấu xốp nhẹ. “Cậu có nhớ cho vào bột protein từ cây gai dầu không?” “Có. Tại sao?”

“Bởi vì quái vật dẻo mồm Xanh được cho là có mặt trong một thứ thức ăn lỏng sền sệt như keo... và thứ này ngon đấy chứ.” “Có lẽ tớ đã điều chỉnh lại các thành phần đôi chút,” Zoe nói. Cô cau mày khi trông thấy phản ứng của Justine. “Tớ biết. Nhưng nó quá sức ghê.” Justine cười toe toét. “Nó được cho là thế mà. Priscilla đã mang một ly lên cho Jason rồi à?”

“Phải.” Zoe bắt đầu cắt lát những chiếc bánh mì ngọt hình tròn tự làm có màu vàng và giống bánh cake với đỉnh hơi phồng lên. “Tớ chưa từng thấy ai đa nhiệm theo cách Priscilla làm. Chị ấy vừa uống một ly espresso lớn gấp ba lần bình thường và chuyện trò với hai chiếc điện thoại trong lúc nhắn tin trên chiếc thứ ba. Cùng lúc nhé.” “Theo lời Jason, tất cả bọn họ đang trong một kỳ nghỉ,” Justine nói với vẻ chế diễu. “Điều đó khiến cậu tự hỏi, không biết những ngày được cho là bình thường của họ thì sẽ như thế nào?” “Alex và luật sư của anh ấy sẽ trải qua gần như cả ngày hôm nay cùng anh ta.”

“Điều đó thật thú vị.” Justine nói. “Tớ thích nghe thấy Alex thách đố anh ta.” “Cậu đã gặp anh ta tối qua à? Cậu nghĩ sao?” “Ấn tượng đầu tiên của tớ là anh ta chảnh choẹ, hiểu rõ bản thân, hấp dẫn, tự yêu chính mình, với kết cấu xương gò má đẹp đẽ.”

Cả hai giật mình khi một giọng nói mới góp vào cuộc trò chuyện. “Tôi đồng ý.” Priscilla nói, đi vào trong bếp, mang theo một ly sữa lắc sức khoẻ màu xanh lục. Justine trao cho chị một ánh mắt hối lỗi, nhưng trước khi cô có thể nói lời xin lỗi, Priscilla tiếp tục. “Ngay khi các cô biết về anh ấy, xương gò má là thứ duy nhất trên trung bình một chút.” Zoe tiến đến để nhận chiếc ly đầy trên tay chị ấy. “Anh ấy không thích nó sao?” Cô hỏi với vẻ ân cần.

Priscilla lắc đầu, mái tóc màu đồng của chị đu đưa. “Anh ấy nói nó có hương vị quá tốt.” Chị ấy nói. “Tôi thề, anh ta phàn nàn như thể ai đó treo anh ta lên một sợi thừng.” “Tôi đã mạn phép tạo một công thức mới.” Zoe thú nhận một cách ngượng ngùng. “Tôi xin lỗi. Tôi sẽ làm thứ khác.” “Tôi sẽ làm.” Priscilla bắt đầu, nhưng buộc phải ngừng lại khi tiếng chuông điện thoại của chị ngân lên – “Xin thứ lỗi.” Chị lui vào một góc bếp, thì thầm mãnh liệt vào trong điện thoại. “Toby,” Một thoáng ngừng, “Thậm chứ đừng cố thử. Anh thật sự mong tôi sẽ trao lời bào chữa đáng tiếc đó cho Jason sao? Phân khúc phần mềm mà chúng tôi gởi đi để sửa chữa vấn đề tỉ lệ cấu trúc đã khiến cho mọi thứ sai lạc và bây giờ người ta đang bùng phát những lý do chết tiệt về chuyện họ có được những thứ vũ khí sai chức năng và những con rồng thì bay giật lùi. Tốt hơn anh nên trưng ra được vài loại phân khúc mới toanh để sửa chữa nó, hoặc... giữ máy nhé...” Một chiếc điện thoại khác reng, và chị lôi nó ra khỏi chiếc túi đeo lủng lẳng trên vai. “Yeah” Chị nói vào chiếc điện thoại thứ hai. “Tôi có cái đồ chết dẫm trên một cuộc gọi khác, đang cố thuyết phục tôi mọi thứ đều là bánh nướng mặt trăng và đậu phộng tẩm muối.”

Justine khiến chị chú ý, ra hiệu về cái máy xay sinh tố, và thì thầm “Tôi sẽ quan tâm đến chúng.” Priscilla gật đầu và tiếp tục cuộc gọi với vẻ tàn bạo. Zoe mang một rổ lá spinach tươi đã được rửa sạch đến chỗ máy xay sinh tố. “Tớ sẽ thử làm lại.” Cô nói, buông một tiếng thở dài.

“Không. Để tớ.” Justine nói. “Cậu cần làm bữa sáng cho những người khác nữa. Công thức đâu?” “Tớ đã in nó ra.” Cô ấy nói, đẩy một mẩu giấy cho cô. Trong gần năm phút, Justine đã xay các thành phần thành một thứ dẻo dính gần giống màu sắc của trái bơ đã bị oxy-hoá, và đổ chúng vào một chiếc ly. Nhìn Priscilla vẫn đang nói chuyện và tạo ra những âm sắc giận dữ, cô nói. “Tôi sẽ mang thứ này lên cho anh ấy.”

Người trợ lý gởi cho cô một ánh mắt biết ơn và tiếp tục gầm gừ vào chiếc điện thoại. “Oh, thật à? Nguyên nhân một triệu gã lập dị đã e-mail về phiên bản PS3 đã gây kẹt cứng mỗi mười hoặc mười lăm phút. Đây là một ý tưởng – Tại sao chúng ta không có được dadgum game ngay trước khi ta bắt đầu bán nó?” Justine lặng lẽ rồi khỏi bếp và mang món sữa khuấy lên lầu. Trên đường đi, cô vượt qua một cặp thanh niên đang đi xuống tầng dưới. “Buổi sáng tốt lành.” Cô nói. “Xe phục vụ coffee ở trong hành lang.” “Tuyệt.” Một trong họ nói, ánh mắt thân thiện sau cặp kính cận gọng kim loại thanh mảnh. “Tôi có thể dùng một ít chất caffein.”

Người kia, một người to con và trung niên, trao cho Justine một ánh mắt kiểm tra nhanh rõ rành rành và nói “Tôi có thể sử dụng một vài dịch vụ phòng.” Cả hai cười lục cục. Justine đang ở trong tâm trạng tốt nên cô chỉ mỉm cười và nói. “Tin tôi đi, các vị sẽ thích ăn sáng ở dưới tầng hơn cho xem.”

Đi tiếp đến phòng Klimt, cô thấy cửa phòng chỉ khép hờ. Cô gõ vào rầm cửa. “Priscilla.” Giọng nói cộc lốc vọng ra. “Tôi cần báo cáo từ nhóm những thị trường mới nổi. Và tôi muốn biết chúng ta sẽ gởi ai đến cuộc triển lãm E3. Ngoài ra, lấy cho tôi danh sách chi tiết những người tham gia triển lãm và sơ đồ mặt bằng trưng bày...” “Để dành hơi thở của anh đi.” Justine nói. “Là tôi. Tôi mang đến sữa lắc điểm tâm của anh.”

Một thoáng yên lặng. “Em vào trong chứ?” “Anh có tề chỉnh không vậy?” Cánh cửa phòng mở rộng để lộ một Jason mặc quần jeans và áo thun in logo của Inary, chữ I trong hình thái một con rồng được cách điệu. “Anh đã mặc đồ rồi.” Anh nói. “còn có tề chỉnh hay không thì phải mở một cuộc tranh cãi.”

Mái tóc đen của anh ẩm ướt vì vừa mới tắm, gương mặt đã được cạo sạch sẽ. Tập trung bản thân để nhìn vào trong đôi mắt nâu sẫm tuyệt đẹp đó, Justine cảm thấy như trái tim cô mắc kẹt giữa những rẻo xương sườn đến nỗi mỗi cú đập là một cơn đau buốt nhẹ. Cho dù cô chỉ nhìn anh, cô vẫn cảm nhận mọi chi tiết của anh, vành môi chất chứa nhục dục, thân hình khoẻ mạnh thuôn dài tuyệt hảo. Sự đe doạ không thể định nghĩa được vẫn ở đó, dựng dậy những cọng lông tơ trên cánh tay và trên cổ cô... thứ gì đó mang vẻ thể chất, thứ gì đó đầy bóng tối... Thứ gì đó gợi tình. Cô trao thức uống đó cho anh, cẩn thận không để những ngón tay của họ chạm vào nhau.

“Ai làm thứ này?” Jason hỏi. “Tôi làm.” Cô cười khi thấy biểu hiện ngờ vực của anh. Hớp một hớp nhỏ món sữa lắc, anh gật đầu ưng thuận “Đúng cách anh thích.”

“Thật nhẹ nhõm.” Cô nói. “Bởi vì nếu tôi phải mang món này lên lần thứ ba, tôi hẳn sẽ thêm vào một ít cây cần độc.” “Em sẽ không đầu độc tôi đâu.” Anh nói, uống một hớp nữa. “Anh khá tin tưởng vào tính chính trực của tôi đấy nhỉ?”

“Không. Chỉ là em sẽ gặp khá nhiều rắc rối khi kéo anh ra ngoài và chôn trong sân sau thôi mà.” Justine cười toe toét đầy miễn cưỡng. Jason nhìn cô chăm chú theo cái cách gây bối rối mà anh luôn có, nói rõ từng âm tiết. “Tối qua, anh đã khiến em không thoải mái.” Anh nói

Nụ cười của cô tắt ngay lập tức. “Có tổn hại gì đâu mà.” “Vậy... bây giờ chúng ta đã dễ chịu rồi à.” “Không. Tôi vẫn không thích anh.”

Một ánh lấp lánh hóm hỉnh loé lên trong mắt anh. “Justine, em phải thừa nhận...” Anh ngừng lại, có vẻ suy nghĩ kỹ lưỡng hơn về những gì anh định nói. “Gì cơ?” Jason đặt ly sữa lắc lên bàn cạnh chiếc laptop của anh. “Em là người gợi ý chơi trò Thật hay Thách mà.”

“Và anh là người biến nó thành trò chơi mèo và chuột.” Anh không bận tâm đến việc cãi lại cô. Cả hai đều biết rằng cô đúng. Và anh không tỏ ra ăn năn dù chỉ một chút. “Anh nên cảnh báo em rằng anh không phải là bạn chơi tốt.” “Phải, bây giờ thì em đã thông suốt điều đó rồi.” Justine lầm bầm, quay người. “Hãy cho Priscilla biết nếu như anh muốn phần còn lại của món sinh tố. Chúa biết là chẳng ai khác muốn chạm vào chúng đâu.”

“Đợi đã.” Anh nói khi cô bắt đầu rời khỏi. Cô quay lại với anh đầy vẻ miễn cưỡng. “Vâng?” Jason tiến lại chậm rãi, ánh mắt anh bắt giữ ánh mắt cô. Nhịp đập bản năng thức dậy trong mọi nơi dễ tổn thương của thân thể cô. Tất cả những gì cô có thể làm là đứng ở đó một cách vô dụng, tự hỏi miệng anh sẽ có cảm giác như thế nào trên miệng cô, liệu nụ hôn của anh sẽ dữ dội hay mềm mại, liệu đôi tay anh sẽ nôn nóng hay dịu dàng. Lấy một hơi thở sâu, cô dán ánh mắt vào hình logo in trên áo anh. Cô không thể ngăn việc băn khoăn điều đó sẽ như thế nào, với một người đàn ông như vậy. Cứ như cô bị hút dính vào anh trong khi cô chưa bao giờ như thế dù với Duann hay bất kỳ ai khác. Anh sẽ yêu cầu đầu hàng hoàn toàn...

“Em sẽ ra ngoài dùng bữa với anh tối nay nhé?” Trong trạng thái mất thăng bằng, Justine nhìn chằm chằm vào anh một cách ngây ngô. “Chỉ hai chúng ta sao?” Jason gật đầu nhẹ, vẻ mặt anh thật khó hiểu.

Cô không nên. Có một sự phức tạp trong anh nằm ngoài khả năng gỡ rối của cô. Những bí mật chất chứa giống như một vài vật chất bất định hình. Nếu cô đủ ngu ngốc để dính dáng với anh, cô hẳn sẽ xứng đáng với bất cứ thứ gì cô đạt được. “Không. Cám ơn.” Cô run rẩy nói. “Nhưng nếu anh muốn sự bầu bạn, tôi biết vài người phụ nữ tuyệt vời có thể giới thiệu cho anh.” “Tôi không muốn người nào khác. Tôi muốn em.”

“Anh không thể luôn có mọi thứ anh muốn được.” “Thật ra, anh luôn như thế.” Anh bảo cô. Điều đó lôi ra được một nụ cười miễn cưỡng từ cô. “Tôi có thể thấy điều đó hoàn thiện những điều kỳ diệu cho tính cách của anh. Bạn gái của anh thì sao? Họ có phải cố thoả mãn anh và để anh có được những điều anh muốn không?”

“Những người được sủng ái của tôi đã làm thế.” Nụ cười của Justine chuyển thành thảm não. “Về câu hỏi mà anh đã hỏi tôi đêm qua... Nhiều nhất tôi có thể kể với anh là chúng tôi đã ở bên nhau gần một năm. Anh ấy là một chàng trai tốt. Tôi may mắn khi được ở bên anh ấy. Nhưng chúng tôi chia tay bởi vì... Tôi không tốt với những chàng trai tử tế.” “Tốt.” Anh nói vội. “Vậy thì em có thể đi chơi với anh.”

Cô lắc đầu. “Justine.” Anh khiển trách, một ánh lấp lánh phát cáu trong đôi mắt sẫm đó. “Điều gì có thể làm mềm lòng em được đây?” “Em rất tiếc. Thật sự. Bất kỳ cô gái nào cũng sẽ run lên với ý tưởng ra ngoài ăn tối cùng anh. Nhưng anh và em không chỉ đến từ những thế giới khác biệt, chúng ta còn ở trong những thực tại khác biệt.”

“Trong chủ đề này, anh học được rằng không có yếu tố thực tại nào.” Anh nói. “Chúng rất là giới hạn.” “Toàn bộ điều này chẳng có ý nghĩa gì. Em không ở trong một kỳ nghỉ hay một buổi họp mặt tự phát, và em không có bất kỳ một ảo tưởng Cinderella nào về gã nào đó đang tìm kiếm bàn chân của em. Cám ơn vì đã hỏi, nhưng em nghĩ, sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta nếu em từ chối anh.” (Cinderella : Cô bé lọ lem và chiếc giày thuỷ tinh, truyện cổ tích thiếu nhi có lẽ ai cũng biết rồi.) “Tất cả những gì anh muốn là có chút thời gian bên em.” Anh nói dịu dàng. “Không gì hết. Chúng ta có thể nói về bất kỳ điều gì em muốn. Hoặc không nói gì hết. Chỉ em và anh trong một nơi yên bình với một chai rượu vang và có lẽ một vài ngọn nến.” Đọc được biểu hiện thiếu chắc chắn trong ánh mắt cô, anh thêm vào bằng giọng khàn khàn. “Đừng nói không. Bởi vì điều này chưa từng xảy ra với anh trước đây.”

“Điều gì chưa xảy ra cơ?” Jason cười trước gương mặt bối rối của cô, một nụ cười quyến rũ, chân thành và không mong đợi. “Anh vẫn chưa đặt được đúng từ cho nó. Nhưng có lẽ nó cũng gần như là anh chưa từng có được một linh hồn.”.