Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 29

Chương 23

Sự kiện kỳ lạ nhất trên đời (hạ) . Đã bị hack nick face, anh chị em thông cảm face đang khắc phục :(

Bàn Tử trầm ngâm hỏi: “Bản thân lão Kim Vạn Đường kia có suy đoán gì không?” Hoắc Tú Tú nói: “Lão cho rằng người kia được gọi là thủ lĩnh vậy chứng minh hắn phải có quyền lực rất lớn, nếu nói người đó và Lão Cửu Môn không có chút quan hệ nào thì bất hợp lý, nhưng người đó rõ ràng không phải cùng một nhóm với bọn họ, mà còn được gọi là thủ lĩnh. Có thể xảy ra một tình huống là đằng sau Lão Cửu Môn còn có một người thống lĩnh toàn cục, là người gắp bọn họ tới, người thủ lĩnh đó có thể là một trong Cửu Môn nhân.” Tôi nhìn Bàn Tử, Bàn Tử liền lắc đầu: “Không phải, Lão Cửu Môn là vị trí do giang hồ sắp đặt, không phân chia cấp bậc, Đại Phật gia lại là người có tuổi, không thể trực tiếp ra tay được. Mà có là Đại Phật gia đi nữa nếu muốn chỉ huy nhóm người này cũng cần tới một lý do rất lớn. Người kia tuổi còn trẻ lại càng không tưởng, tiểu bối chỉ huy trưởng bối là chuyện không thể nào, muốn chọn thủ lĩnh sao không phải là Trần Bì A Tứ chứ.”

Tôi gật đầu cũng nghĩ tới điều đó, nhưng kỳ thật ngẫm lại cũng có mâu thuẫn: “Tiểu bối chỉ huy trưởng bối thì không thế, nhưng Trương Đại Phật gia lúc đó thân phận vô cùng đặc biệt, con gái ông ta cũng không phải người thường, mặc dù là hậu duệ của lão Cửu Môn nhưng địa vị trong tầng lớp xã hội có khi lại vô cùng hiển hách. Để ông ta có thể chỉ huy được những người đó, có thể không phải chỉ dựa vào năng lực và vai vế của ông ta, mà có thể là thân phận của ông ta khi đó đại diện cho quyền lợi của một tầng lớp nào đó.” “Cũng đúng, nếu nói như vậy thì thậm chí có thể người này không nhất thiết phải là con trai Đại Phật gia, như cậu nói hắn có thể là người thế lực từ bên ngoài gài vào.”

“Bingo” Bàn Tử reo lên, “Tốt, chúng ta kết luận lại nào. Con mẹ nó chứ, lão bà bà và các bằng hữu của bà ấy từng tham gia một lần đổ đấu nhưng thất bại, mà quy mô lần đó rất rất lớn. Vài chục năm sau con gái của bà nội em và con của những vị bằng hữu đó lại tiếp tục tham gia một hoạt động khảo cổ vô cùng thần bí khác. Tiếp theo con gái bà bà mất tích, sau đó một thời gian em bắt đầu nhận được những băng ghi hình có quay cô của em ở bên trong. Các cậu thử nghĩ xem đây là chuyện quái gì chứ?” “Có người muốn nói cho bà bà biết là con gái bà bà còn sống.” tôi nói “Hoặc đây là một lời cảnh cáo.” Tú Tú tiếp lời

“Nhưng dựa theo kinh nghiệm của chúng ta, băng ghi hình này hẳn phải do Văn Cẩm gửi tới.” tôi nói, “vì sao cô ấy muốn làm điều đó?” “Đây là điều cuối cùng chúng ta cần điều tra.” Tú Tú đáp. “Chúng ta?”

“Anh xem, tin tình báo của em đối với các anh rất chi là quan trọng, tất nhiên là tin tức của các anh cũng rất được việc. Vậy nên là các vị ca ca, tốt nhất chúng ta lên hợp tác với nhau.” Tôi và Bàn Tử liếc nhau không nói gì, Bàn Tử châm một điếu thuốc: “Cái quái, Thiên Chân thì anh không nói, cậu ta cũng lớn rồi, em lại còn nhỏ, em làm thế là lãng phí sinh mạng mình đấy, trời sinh em ra không phải để em làm cái nghề này.”

Tú Tú không nhìn Bàn Tử mà đưa mắt về phía tôi: “Không phải chúng ta cùng cảnh ngộ sao, không ai có thể lý giải được suy nghĩ của chúng ta, phải không?” Tôi không nghĩ mình và Tú Tú giống nhau, nhưng tôi cũng không biết dùng cách gì để thuyết phục cô ấy, trên thực tế là tôi biết người như mình không thể bị người khác thuyết phục. Tôi cũng chẳng buồn lo nghĩ, chỉ là nhớ tới những lời mà lúc trước Văn Cẩm nói với tôi. Trong đó cô ấy không đề cập tới việc cô ấy cũng gửi băng ghi hình cho mẹ của Hoắc Linh.

Đương nhiên cô ấy không cần nói cho tôi biết điều này, nhưng thực thế thì cô ấy chỉ nói cho tôi những thứ tôi cần biết, sau đó bảo tôi tìm cách rời xa chuyện này. Tôi nhớ tới băng ghi hình cô ấy gửi mình, nhớ tới A Ninh, rồi tình huống lúc đó và tình huống của lão bà bà. Có một suy nghĩ tồn tại trong đầu tôi không thể xua đi được. “Cậu còn nhớ lúc chúng ta nhận được băng ghi hình kia không?”

Tôi cắt ngang dòng suy nghĩ của Bàn Tử và Tú Tú, “Mục đích mà băng ghi hình đó được gửi tới, không phải là nội dung bên trong mà là chính ở bản thân của cuộn băng.” tôi đã phát hiện ra một chiếc chìa khóa và địa chỉ bên trong nó. “Nội dung bên trong có thể chỉ để đánh lừa người khác.” “A?” bọn họ lặng đi.

Tôi nói tiếp: “Lão bà bà không quen dùng băng ghi hình, hơn nữa bà bà lúc đó là một bà mẹ có con gái mất tích vài chục năm, bà bà xem băng ghi hình xong khẳng định ngất. Không còn tâm trí đâu mà nghĩ tới ý nghĩa thực của băng ghi hình nữa.” “Nhưng Hoắc Linh trong băng ghi hình này là giả.”

“Bà bà không biết những thứ lằng nhằng đó, quan trọng là mấy năm trước Văn Cẩm vẫn liên tục gửi tới chỗ bà bà những thứ đó. Nếu đúng như tôi nghĩ, trong băng ghi hình kia chắc chắn có giấu một vật, phải mở nó ra xem thế nào.” Tôi nhìn về phía Hoắc Tú Tú, “Tiểu thư, không phải cô nói muốn hợp tác sao? Được, thể hiện chút thành ý đi.” “Anh muốn em đi ăn trộm băng ghi hình đó ư?”

“Đó không phải là trộm, em là cháu gái bà bà, em có thể làm như là vô tình nhìn thấy chúng, sau đó tưởng là băng ấy ấy nên lén xem trộm một ít, ở tuổi của cô bọn anh vẫn thường làm chuyện như thế.” Tôi nói, “Nhiều nhất là bà bà chỉ phát cho cô vài cái, hoặc cùng lắm cắt tiền tiêu vặt cô thôi mà.” (anh ngồi ngay ngắn chưa cho em vái anh một cái, băng ấy ấy giấu trong phòng bà nội? Nhà anh là xưởng sản xuất sữa phít-ti à :D ) Tú Tú nhìn tôi nói: “Khỏi cần, em có cách lấy mà thần không biết quỷ không hay, em nghĩ bà nội không phải hôm nào cũng kiểm tra xem nó còn hay mất, nhưng nếu anh mở nó ra thì bà nội nhất định sẽ phát hiện ra. Bà bà không phải người dễ bị kẻ khác lừa gạt đâu.” “Giờ không phải lúc để lo chuyện đó.” tôi nói, “Mấy năm liền Văn Cẩm dùng cách này để truyền tin cho bà bà cô, tin tức này vô cùng quan trọng, nếu bà nội cô lúc đó giải khai được những tin tức kia sự tình sẽ chẳng có cơ hội phát triển như bây giờ.”

Tú tú ngẫm nghĩ một lát, gật đầu: “Được, vậy để em xem trong có cái gì đã rồi mình bàn tiếp. Nhưng nếu bên trong không có cái mèo gì, em sẽ tới bóp chết anh.” “Bao giờ thì có thể lấy được ra?” tôi chỉ lo đêm dài lắm mộng, có nhiều chuyện càng làm sớm bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. “Không gấp được đâu, phòng của bà nội em giờ em cũng khó mà bịa ra lý do bén mảng tới được, vì em lâu rồi cũng không qua đó, tự nhiên xuất hiện bà nội chắc chắn sẽ nghi ngờ. Em phải tìm một thời điểm thật hợp lý, hơn nữa bà nội rất ít khi rời phòng.” Tú Tú nói, “Việc này anh cứ nghe em.”

Tôi vuốt cằm, cô ấy nói cũng đúng, có điều là tôi không có hứng thú nói chuyện gì khác, mọi chú ý của tôi đều đặt trên cuộn băng ghi hình kia hết rồi. Uống liền một lúc vài hớp rượu rồi ngả lưng xuống sàn nhà, tôi hít sâu vài hơi, cảm giác rối tung kia mới từ từ giải phóng. Trước đó tôi từng nghĩ, mình có thể buông xuôi những thứ đó, chỉ cần có thể tìm được thân thế của Tiểu Ca là ổn, nhưng giờ xem ra tất cả mọi chuyện đều có liên quan tới nhau. Tùy ý điều tra từ một đầu mối nào đó cuối cùng cũng sẽ rơi vào trong một mớ hỗn độn.

Bàn Tử vỗ vai tôi, Hoắc Tú Tú lại thở dài: “Có đôi khi em nghĩ như mình đang đọc một quyển sách ngược từ trang cuối lên trang đầu, bắt đầu xem từ kết cục, từ từ xem tới phía trước nó, sau đó lại phát hiện mọi chi tiết đều chỉ là do mình tự đoán.” Tôi hít sâu một hơi, quá đúng, đó chính là cảm giác này, không kiềm lòng nhấc bình rượu cụng ly với Tú Tú cảm thán:

“Anh thật muốn ôm em mà khóc một lát quá!” Bàn Tử lơ đễnh, hứ một tiếng ra vẻ khinh thường bọn tôi, Hoắc Tú Tú vừa định bật lại bỗng nhiên, chúng tôi nghe thấy cổng bên dưới “kẽo kẹt” mở ra một tiếng. Tiếp theo có ánh đèn pin lia qua cửa sổ. Bàn Tử giật mình, nhảy dựng lên ghé mắt nhòm qua rặng thường xuân tia xuống bên ngoài, Hoắc Tú Tú và tôi cùng nhìn theo, chúng tôi còn chưa nhìn thấy cái mô tê gì, Hoắc Tú Tú đã hít một ngụm khí lạnh:

“Không được rồi, bà nội em tới!” Nói xong lập tức nhìn quanh, tôi hỏi em sao vậy, Tú Tú đáp: “Không được để bà nội biết em ở đây, các anh cấm được nói, em phải trốn đây.” Nói xong nhìn xung quanh xem có nơi nào để trốn không.

Nhưng chỉ có bốn vách tưởng cũ trơ trọi, đừng nói là trốn, ngay cả một mành chắn cũng không có nữa là. Bàn Tử vội nói: “Trên kia, lên nóc nhà (bắt con gà :D) đi!” Tôi nhớ là trên mái có một cái cửa trời, Bàn Tử làm ra vẻ xấu xa bước tới sờ soạng Tú Tú nói:

“Nào, em gái, để Bàn gia anh bế em nên nhé.” “Miễn đi!” Tú Tú vừa cười, vừa lập tức xoay người nhảy lên bản,thân thủ thoăn thoắt không một tiếng động trèo lên xà nhà như diễn xiếc, tôi cũng nhớ cô ấy làm cách nào trèo lên được đó. Chỉ thấy cô ấy vặn người mấy cái, vòng eo mềm mại, động tác nhìn rất bắt mặt.

Nhưng cô ấy vừa trèo lên, Bàn Tử lập tức rú lên, giãy đành đạch. Tôi lấy làm lạ, lại thấy Tú Tú trên kia nhấc cái ngọc tý Bàn Tử giấu ở trên xà nhà ra, nhẹ giọng nói: “Hóa ra là nó ở đây, giấu ở chỗ rõ ràng như vậy, thực không phải muốn cho em sao?” Bàn Tử cuống quýt: “Đừng đừng, bà bà ơi, đừng xấu tính như vậy mà.”

Tú Tú cười hì hì, nghe tiếng bước chân càng lúc càng tới gần, vội ném ngọc tỷ xuống, Bàn Tử làm thế mãnh hổ vồ mồi chụp lấy nó, sau đó, Tú Tú như làm xiếc trèo lên cửa trời, nhoài người ra ngoài, ra rồi còn cố thò đầu vào nói: “Bà bà đây không có hứng thú với thứ đó, sáng mai gặp lại.” Dứt lời liền chạy mất dạng luôn. Tôi và Bàn Tử nhìn nhau, bên dưới nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, anh ta ngồi xuống đặt cái ngọc tỷ yêu quý của mình sang bên cạnh, nói:

“Mấy cô mấy bà nhà Hoắc gia này quả thực khó chiều, vừa phục vụ xong cho yêu quái cháu, giờ lại tới hầu hạ yêu quái bà, khó mà bắt kịp được cảm xúc.” Tôi thở dài một tiếng, Tú Tú kia đối với chúng ta tương đối là hữu dụng, không thể để cô ấy bị lộ được, vì thế vội chạy ra nhìn cổng, chỉ một lát sau cánh cửa liền bị đẩy ra, tôi và Bàn Tử cùng nhìn, chợt sửng sốt, thấy Hoắc Tú Tú bước vào, đằng sau có đem theo vài người nữa. Tay ôm chăn đệm và rượu, nhìn chúng tôi, kinh ngạc nói: “Hử, các anh đi mua chăn đệm khi nào vậy? Không phải em bảo các anh đừng đi ra ngoài sao?”

Bàn Tử nhìn tôi, tôi nhìn Bàn Tử, ngay cả Muộn Du Bình cũng phải ngồi dậy, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch ra..