Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 49

Chương 39

Ký sinh (hạ) . Vì thế có thể suy ra là bọn họ ở Ba Nãi sau khi từ khe nứt trên vách đá kia tiến vào, có thể dựa vào Phong Cách Lôi mà Hoắc lão thái đã phát hiện được một con đường dẫn vào cổ lâu trong núi. Nhưng giữa con đường đó lại xuất hiện một chướng ngại vật, thứ đó được chụp lại trong bức ảnh này.

Tôi không cách nào hiểu được đó là cửa hay chỉ là tường đá cách ly, thậm chí có khi còn là một phiến đá. Nhưng không nghi ngờ là đồ án bên trên kia hẳn là đồ án trên bàn thiết, giữa chúng tồn tại một sợi dây liên hệ nào đó. Nếu đúng như lời lão bà bà, Trương gia lâu ngoài mấy tầng kia lộ ra bên trên thì còn một tòa nữa chôn sâu trong đá, vậy người xây dựng và muốn che dấu vị trí của tòa cổ lâu này, cùng với trùng tu cổ lâu Phong Cách Lôi, cũng là cao nhân đã để lại di bút trên một trang bị như cái bàn thiết cách đó cả ngàn dặm. Chắc chắn chúng có ngàn vạn liên hệ với nhau, hơn nữa trong số những cố sự đó khả năng cũng phức tạp tới khó tưởng. Chúng tôi kẹp những bức ảnh nảy trên khung thép của “tổ”, từng cái từng cái một cẩn thận quan sát.

Tôi gần như có thể khẳng định phù điều trên mặt thạch bích kia khắc chính là bàn thiết, nhưng đồ án lại khác nhau, kia là phù điêu hình tròn hẳn là khắc hình dạng bàn thiết. Mà bàn thiết bốn phía đều khắc đồ án, cũng rất có giá trị thưởng thức tinh tế. Theo như phù điêu trên bề mặt thì toàn bộ đồ hình trên thạch bích cũng không được xem như là một tuyệt tác. Nói cách khác thì nó không có bao nhiêu giá trị nghệ thuật, rất nhiều được nét thậm chí còn chưa được hoàn thành, bức phù điêu này chắc chắn mới chỉ là phôi chưa qua gọt giũa. Theo như phong cách kia mà nói, rõ ràng nó mang đặc trưng đời nhà Thanh, hẳn là không thể tránh khỏi có liên quan tới Phong Cách Lôi. Nếu là do Phong Cách Lôi chủ trì thiết kế, nhưng lại có điểm qua quýt cho xong, xem ra mục đích thiết kế thứ này chắc công dụng nhiều hơn là hình thức trưng bày. Xem ra, chướng ngại vật trên vách đá này không phải đơn giản.

Chúng tôi đem bức ảnh sắp xếp theo một trình tự, từ vị trí mười hai giờ bắt đầu quan sát. Bức thứ nhất chụp một phù điêu, là một con quái vật. Những quái vật tồn tại trong truyền thuyết Trung Quốc tôi gần như có thể liệt kê hết ra, nào là tì hưu linh miêu vân vân, nhưng con quái thú này lại vô cùng hiếm thấy, tuy rằng vẫn có vẻ trừu tượng nhưng tôi có thể lập tức nhận ra đó là một con “Hống”.

“Hống” là loài dân gian có hai cách gọi khác nhau, vừa nói là ông của kỳ lân, kỳ lân được xem như thần thú thượng cổ, nhưng phổ biến cho rằng đó là loại có vị trí thấp nhất trong họ nhà rồng. Nhưng “Hống” lại là tổ tông của kỳ lân, lấy rồng làm thức ăn, thuộc loại thượng tầng cực phẩm nhất. Một cách khác lại nói đó là “Bạt”, cũng là một loài bánh tông vô cùng đặc biệt. Trong phù điêu có “Hống”, bị một vật kỳ quái gì trói buộc cùng với điêu khắc hình tượng bàn thiết kia dính liền nhau. Bức thứ hai hình như chụp cùng một chỗ với ảnh thứ nhất, toàn bộ đồ án này là một thể hoàn chỉnh, tôi lại nhìn ra một vài hoa văn biểu thị con người, có điều là nhìn qua thì có thể biết được những người đó đều không có tay phải.

Tống số người không có tay phải là chín mạng, cảnh có xa có gần, đều cởi trần, thân dưới đóng khố, đang trong trạng thái chạy trốn nhưng lại không làm ra vẻ hoảng loạn. Tôi hiểu điều này thấy đây là cơ hội tốt liền không kiềm chế mà đem ra khoe khoang, tôi chỉ vào mấy người kia nói:” không được mài giũa cũng không có dấu hiệu tu sửa lại, những người này dường như là được khắc một mạch luôn. Tuy vậy nhưng động tác cùng thân hình của nhân vật trước sau chằng chịt sinh động trên vách đá, chứng minh người điêu khắc này cũng có năng lực rất cao. Mặc dù người đó không coi trọng nhưng với kinh nghiệm nhiều năm của mình hắn vẫn có thể chỉ với vài được mà điêu khắc ra được một bức hấp dẫn tới vậy.” Tiểu Hoa không hướng chú ý lại đó, hỏi:” sao lại không coi trọng?”

Tôi đáp:” thợ thủ công cổ đại chia làm hai loại, một là những người bản thân đã được khéo tay thiên phú lại tinh thông các loại công trình kỹ thuật được gọi là chưởng án, những người như thế thường chỉ làm những chỉ tiết nhỏ tinh xảo, nhứng kiểu như mài đá thô họ thường không phải nhúng tay vào. Một nhóm khác được gọi là những thợ thủ công thuần túy có tay nghề cao, nhũng người này thân mang tuyệt kỹ, nhưng luôn luôn phải lao động dựa vào tay nghề và sức khỏe để kiếm cơm. Những người như vậy không làm vì nghệ thuật, vì thế bọn họ không yêu cầu quá khắt khe với bản thân, có cơ hội lười biếng nhất định chớp lấy.” Phán đoán vừa rồi của tôi là dựa trên công dụng của bức phù điêu này, cũng căn cứ vào đó có thể thấy khiến cho thợ thủ công phải dốc toàn lực để ứng phó chỉ có một cách, đó chính là ông chủ của họ thực rất khó chiều. Tiểu Hoa gần đầu, bảo tôi tiếp tục nhìn xem.

Tấm hình sau là ở hướng sáu giờ, chụp ra một hình điêu khắc có điểm khó giải thích, đó vẫn là một đám người lại rõ ràng không phải những người vừa rồi chạy trốn, bởi những người này tay đều đầy đủ, hơn nữa còn mang trên người trang phục đặc thù. Tôi liếc mắt là có thể đoán ra kia khẳng định không phải người Hán. Nhóm người đó trong tay đều cầm trường đao, đầu đội một chiếc mũ kỳ quái. Nhân số rất nhiều, thợ điêu khắc bức này phác họa chồng lên nhau, không cách nào đếm được ra là có bao nhiêu người, mà nhìn tư thế của bọn họ thì dường như đang mai phục. Tôi cảm thấy rất khó lý giải, dựa theo lệ thường, tống thể kết cấu cho thấy toàn bộ đồ hình đều biểu đạt một ý tứ độc lập, nhưng phù điêu này lại gồm ba bức cùng một chỗ, lại hết sức tự nhiên. Khó mà nói được chúng có tầng ý nghĩa thứ hai nào hay không.

Như vậy bức ảnh cuối chụp phù điêu cũng rất quan trọng, tôi lập tức nhìn tới tấm cuối cùng. Ảnh chụp cuối cùng vẫn là phù điêu, nhưng ngoài dự kiến của tôi, trên phù điêu kia có thứ không thể tưởng nổi, chỗ đó cơ bản không phải là điêu khắc. Mà là ba lỗ hổng tương đối sâu hình hoa mai. Từ bốn phiến đồ án có phần lớn đường nét mang tính trang trí không chê vào đâu được hợp lại với nhau, giống như một cái đồng hồ cổ quái vậy.

.