Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 50

Chương 40

Gợi ý tới từ Quảng Tây. . Nếu đem xếp bức phù điêu quanh bàn thiết này trải trên một mặt phẳng thì có thể thấy bức phù điêu cỡ lớn này có tận cùng bên trái là một con “Hống”, trung gian khắc mười mấy người đang chạy trốn, tận cùng bên phải là một nhóm người dân tộc thiểu số ăn mặc kỳ quái. Mà cuối điêu khắc lại có thêm ba lỗ hổng.

Khiến tôi để ý tới là hướng bên trong cấu trúc đó, thoạt nhìn trên bề mặt, Hống tuy là bị khóa ở bàn thiết, nhưng nó vẫn còn cái thần sắc truy kích. Những người không có tay phải ở trung tâm lại đưa lưng về phía con Hống, hiện như đang trong trạng thái trốn chạy. Mà mấu chốt nhất là hình tượng nhóm người dân tộc thiểu số kia, cũng đối mặt với đám người đang trốn chạy, nói cách khác nhóm người trốn chạy nằm ở trung tâm đám người dân tộc thiểu số và con Hống kia. Tạo thành một thế cục trước sau đều bị kẹp chặt. Điều này có thể lý giải bằng nhiều cách, cảm giác đầu tiên của tôi là chẳng lẽ kia là một cuộc sát đấu, song phương, một thú một người vây chết những người không có tay phải kia?

Theo như trên đồ án thì có thể thấy đây là giải thích hợp lý nhất, nhưng cách giải thích đó có ý nghĩa gì chứ. Tôi thực không thể nghĩ ra được. Tôi gần như có thể khẳng định cụ thể bức phù điêu này chắc chắn có một ý nghĩa gì đó, không chỉ đơn thuần là để trang trí, hoa văn trang trí thường đều mang hình rồng phượng cho phép người ta có thể sao chép một cách không hạn định hơn nữa lại rất dễ dàng hiểu được chỉnh thể đồ án. Nếu không phải cách giải thích đó, vậy kỳ thật còn một vài điều cần nghiềm ngẫm, ví như nói đây là có phải là một cuộc phục kích không?

Dân tộc thiểu số đao khách mai phục phía trước, những nam nhân không tay phải kia chịu trách nhiệm làm mồi nhử, có điều, nếu đối phương đích thực là Hống- tôi không tin là có loài sinh vật này- mấy đao khách kia phỏng chừng một giây cũng không chống được, tất cả sẽ bị đốt thành cám trong một nốt nhạc. Phù điêu thường được cường điệu hóa lên phần nào, có thể là thời điểm bọn họ bắt gặp một hiện tượng nào đó mà không thể giải thích được, cho nên bọn họ liền sử dụng một hình tượng trong thần thoại để miêu tả. Như suy luận của mình thì không đào ra được phương hướng, tôi nhìn thật kỹ tất cả đường nét trong bức phù điêu, cũng phải cảm ơn cả cái máy chụp ảnh DRLS chuyên nghiệp* này, chi tiết rõ ràng tới mức rối tinh rối mù cả lên.

Có điều nhìn kỹ thì càng thêm thất vọng, bức phù điêu này cơ bản không được chi tiết. Nếu giả thiết chúng không lối với nhau, mỗi phù điêu mang một ý nghĩa độc lập vậy càng khó để phân tích. Thấy thế đành lắc lắc đầu vì ngay cả phương hướng để mà suy tính cũng không có, Tiểu Hoa dựa về phía sau, nói:

“Đây có phần giống như khóa ngàn dặm. Xem ra có thể phải tới chỗ cái bàn thiết kia một phen mới có thể xem cho ra nhẽ được.” Tôi yên lặng gật đầu, bàn thân cũng từng nghe qua khóa ngàn dặm kia là một kế sách, không thực sự là khó mà là một cách phòng bị hết sức hữu hiệu, khiến cho chi phí của sản phẩm đó được tăng lên gấp bội. Biến pháp tốt nhất để thành công nằm ở yếu tố cự ly đủ xa, ví như cửa ở Nam cực, chìa khóa lại đặt ở Bắc cực. Trong thần thoại Bắc u, những ác ma bị giết thường phanh thây thành nhiều mảnh, rải rác ở nhiều góc gác trên thế giới, như vậy nếu ma thần muốn sống lại, cũng cần lập kế hoạch du lịch trong cả mấy trăm năm. Nhưng đã có cơ chết mở cửa, chứng mình vị trí của Trương gia cổ lâu kia cũng không phải một cái huyệt, tôi đoán là có thể nó cùng loại với kiểu quần táng, khả năng là dựa theo di huấn của tổ tiên mà cứ cách vài đời, Trương gia nhân có người chết sẽ di dời vị trí cổ lâu.

Chỉ là không biết chuyện này có liên quan thế nào tới Phong Cách Lôi, Phong Cách Lôi đại diện cho họ Lôi, hoàng thất là họ Ái Tân Giác La, đều không có lý do gì lại làm lên “Trương gia lâu” thần bí này. Muộn Du Bình bên kia đối mặt với một cơ quan trấn đá, bí quyết để mở ra cơ quan đó hẳn là ngay bên trong bốn đồ hình này. Mà chúng tôi ở đây có một cái bàn thiết, có lẽ bao hàm tin tức để giải mã bốn đồ hình kia. Cụ thể thế nào quả thật chỉ có thể bên bên cạnh bàn thiết mới có khả năng biết được. Trải qua vài ngày tĩnh dưỡng, thể lực chúng tôi đều đã hồi phục, miệng vết thương của Tiểu Hoa cũng sớm cầm được máu, quay lại đó cũng không phải quá mức phiêu lưu gì, vì thế chúng tôi bắt tay ngay vào chuẩn bị. Nghĩ tới đường hầm kia có một thứ phiền toái rất lớn, chúng tôi không thể cứ thế mà đi xuyên qua thông đạo được. Vì thế chúng tôi phải chuẩn bị nước cùng lương thực, sợ rằng trong động này không khí lưu thông chậm, ở ngoài cửa động sắp xếp thêm một quạt thông gió được một người anh em người Thành Đô mượn được máy quạt thóc trong thôn, mua thêm một cuộn dây điện lớn dòng xuống dưới máy phát điện dưới vách đá.

Nói thật ra thì tôi nghĩ là sẽ chuẩn bị mấy thùng xăng, trực tiếp đổ xuống rồi châm lửa thiêu là xong hết mọi chuyện, nhưng trong cái sơn động chật hẹp đó không khí rất nhanh sẽ bị thiêu cạn sẽ, hình thành hiệu ứng yếm khí rất khó cháy hết được. Khi tôi còn học kiến trúc từng được đọc qua, nếu sử dụng quạt thông gió hướng vào trong động nơi đó sẽ biến thành một cái lò nhiệt rất cao, vốn không phải hang đá có kết câu đặc biệt ổn định, nói không chừng còn bị chúng tôi đốt sập. Tiểu Hoa đã không cón cách nào thi triển được tuyệt kỹ võ công cao cường của mình, chúng tôi leo lên cửa động, kiểm tra hai bộ giáp sắt, liền phát hiện trong áo sắt của Tiểu Hoa chứa những vết máu đã mọc ra một bối tóc dài, máu dính bên trên cũng chứa đầy tóc, chỉ cần có một chút máu là sẽ có tóc mọc ra, con mẹ nó chứ, thứ này cũng chẳng khác nào nấm mốc vậy. Tôi run run mở đồ của mình, nhưng hay là ngoài những chỗ bị dây máu của Tiểu Hoa vào thì là có bị ảnh hưởng, còn lại những chỗ khác đều không vấn đề gì.

Tiểu Hoa nói có máu của tôi thì không cần phải sợ gì cả, tôi cứ như vậy đi vào cũng không sao, hắn mặc giáp sắt kia thì có thể cõng tôi đi qua. (omg tôi có nghe nhầm không vậy o.o ) Áo giáp sắt kia cơ bản đã rất nặng rồi lại muốn cõng thêm tôi nữa thì lại càng thêm không thể, hơn nữa huyệt động rất thấp, người bình thường đứng còn không thẳng được, cõng thêm một người lại càng cao hơn, tính đi tính lại Tiểu Hoa lại nảy ra một biện pháp khác.

Bảo tôi đeo mặt nạ phòng độc, mặc áo sắt lên rồi tiến vào trong kia trước, vừa đi vừa đóng lên trên trần hang một hàng đinh, móc lên đó một sợi dây thừng, dù sao thì thể trọng hắn cũng rất nhẹ, có thể bằng cách này mà leo qua được. Tôi vừa nghe liền biết cách này dùng được, vì vậy cũng làm theo, móc vào đinh một sợi dây thừng, Tiểu Hoa bảo tôi mặc áo giáp lên, dường như cảm thấy cũng rất ý tứ, vỗ ngoài áo sắt vài tiếng coong coong cổ vũ tôi tiến vào trong động. Tính cách người này có phần giống với Bàn Tử, đều không đứng đắn như nhau. Dùng búa đá đóng đinh lên những khe nứt trên trần hang, tôi từng học qua cấu tạo công trình, biết cái gì gọi là tam giác chịu lực, cho nên tính làm sao một chỗ đóng được ba tới bốn cây đinh, làm vậy cho dù vận chuyển đô vật tuyển thủ cũng không phải vấn đề lớn.

Làm xong mất tất cả ba giờ, tay tôi đều đã tê rần đi, cũng chưa gặp phải nguy hiểm gì. Bàn thiết ở cuối động vẫn giữ nguyên hình dáng, nhưng còn có tiếng kim hoại va nhau rất nhỏ truyền tới từ bên trong, nhưng không còn kịch liện như trước, âm thanh kia dường như là vật gì đó rủ xuống bị gió thổi và va chạm vào cửa sắt tạo ra. Tôi cởi áo sắt giờ mới nhận ra là người đầy mồ hôi đổ ra như tắm, sau lại kéo Tiểu Hoa vào trong, nhấc đèn pin lên, ngoài cửa có chất một đống củi đốt, tưới xăng lên đề phòng bị tóc tập kích bất ngờ. Chúng tôi cùng nhay mang lương thực và rượu trắng đặt lên trên bàn thiết, lập tức bắt đầu đối chiếu bàn thiết với ảnh chụp. Hai người mang mặt nạ phòng độc, lúc này không bị ảnh hưởng tới giây thanh đớn, có điều mặt nạ lại khá nặng, đội nó mà cổ cảm giác vô cùng khó chịu. Tiểu Hoa đề nghị chúng tôi tốc chiến tốc thắng.

Trên ảnh chụp là phù điêu mặt đá, quả nhiên chính là bàn thiết này, toàn bộ hoa văn đều tương đồng với nhau, có điều là bốn phía bàn thiết cũng không có ba đồ án như phù điêu trên vách đá. Bàn thiết chuyển động thuận chiều kim đồng hồ, Tiểu Hoa biết kiến trúc và máy móc có nhiều phương diện liên quan tới nhau, liền hỏi:” giờ phải làm sao đây?” Lòng tôi thầm nói đối với máy móc bình thường, trước phải biết rõ ràng nó vận động như thế nào đã. Tôi bảo hắn hỗ trợ, thuận theo bàn thiết xem tốc độ vận hành của nó, lúc này phát hiện bàn thiết kia xoay theo chiều kim đồng hồ với tốc độ rất nhanh, rõ ràng nếu cứ thuận chiều thì sẽ không có cơ quan nào bị kích hoạt, lại bắt tay vào đẩy ngược lại chiều kim đồng hồ lần nữa, đẩy một cái liền phát hiện có gì đó không đúng.

Trong giây lát tôi cảm giác được là bàn thiết kia rất hao lực, sức của nó rất rất nặng nề, nhưng không phải là lực đạo lớn nhất, tôi có thể cảm giác được hình như có dây cót, tôi dùng sức đẩy mạnh gần như dùng hết khí lực bản thân, bàn thiết bị tôi đẩy ngược lại, cùng lúc bên dưới bàn thiết liên tiếp truyền lên âm thanh xích sắt trầm đục. Tiếc là tôi chỉ có thể đẩy được nó đi năm mươi độ thì đã không còn khí lực, bất luận là có nổi lên bao nhiêu gân guốc thì bàn thiết cũng không chịu nhúc nhích tiếp. Nhưng rõ ràng là không phải là đến cùng rồi mà nguyên nhân là do chúng tôi không đủ lực, tôi hít sâu một hơi, gần như hét lớn lên, điên cuồng đẩy về phía trước, có điều là âm thanh từ trong mặt nạ phòng độc phát ra nghe có phần hơi buồn cười. Cuối cùng tôi trượt chân mất đà không thể chống được nữa, mình Tiểu Hoa không đủ khí lực để giữ, bàn thiết lập tức xoay trở về thuận chiều kim đồng hồ.

“Cậu còn định cố chấp tới bao giờ nữa.” Tiểu Hoa tựa vào vách động thở dốc. Chân tôi suýt thì sái, đau bằng chết, thầm nói nếu có Bàn Tử ở đây thì tốt quá rồi, loại việc như này không tới phiên tôi động vào. Có điều chúng tôi cũng chưa nhờ tới những người bên dưới trợ giúp, vì xúc cảm vừa rồi không phải chỉ là do lực lượng của mình chưa đủ, mà chủ yếu là vì bàn thiết này không có một điểm tựa nào, trống trơn mặt trên đồ án lại bị mài bóng loáng, cơ bản không có cách nào để chịu lực, nếu có cái đòn bẩy có lẽ cục diện cũng không như vậy.

Vì thế tôi liền lấy ra một dụng cụ hình sợi dài, muốn nhìn xem có chỗ nào khả năng cắm được vào không. Tìm tới nữa ngày liền phát hiện toàn bộ bàn thiết không có bất kỳ một chỗ nào có thể mượn lực, mặt trên tuy rằng đều là hoa văn nhưng hoa văn lại vô cùng nhẵn nhụi, dụng cụ không thể kẹp vào. Tôi nhớ lại kinh nghiệm sống trước đây, dưới tình huống như hiện tại giống như đối mặt với một chai nước, nhưng vì tay dính nhiều dầu mỡ quá nên vặn cách nào cũng không ra được. Biện pháp đơn giản nhất là gia tăng lực ma sát lên tay, dùng khăn mặt hay cái gì đó bọc lên nơi muốn vặn, chỗ này không có khắn mặt nhưng có thể thay thế bằng quần áo trên người mình.

Vì thế tôi cởi đồ ra, kiểm tra chất liệu quần áo trên người xem có phần nào không thô ráp không, lúc này Tiểu Hoa bỗng phát hiện có gì đó bất thường. Hắn chỉ chỉ quần áo tôi:” đây là cái gì?” Tôi cúi đầu xem, liền nhìn thấy chỗ quần áo mà vừa rồi tôi tựa vào bàn thiết để đẩy đã đen xì. “Sơn điện à?”

Tôi ồm ồm mắng, nhìn vào lòng bàn tay mình, thấy trong tay cũng dính đầy thứ màu đen này. Nhưng đó không phải là nước sơn, hình như bị thôi ra từ than đá, trong lòng lấy làm lạ, lẽ nào bề mặt bàn thiết kia từng bị người ta dùng than đá xóa qua? Dùng đèn pin soi vào lòng bàn tay rồi nhéo nhéo lại thấy không phải là xỉ than, đây là từ một khối vật thể thôi ra, nhưng sau khi dùng tay xoa thì lại trở lên vô cùng mịn. Tôi cảm giác mình hình như từng thấy thứ này rồi.

Lấy đèn pin soi về phía bàn thiết, bằng mắt thường có thể thấy được bao trùm bàn thiết kia là một tầng gì đó, nhưng khi tôi cầm dao tới lạy ra một miếng cầm thử lên tay bóp nát, tôi bỗng “a” lên, sau đó quay đầu nói với Tiểu Hoa: “Không ổn, đây là máu.”.