Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 55

Chương 45

Tiến vào trong cơ quan.(thượng) . Chúng tôi gỡ con heo chết xuống, sau đó dội nước qua toàn bộ mâm sắt, rất nhanh sau đó tiếng cơ quan chuyển động lại phát ra, xích sắt chuyển động trong vách động không ngừng, toàn bộ phù điêu trên vách dần dần lui trở về. Đồng thời thiết bàn dừng lại vài lần, sau bắt đầu chậm rãi chuyển động.

Tôi và Tiểu Hoa đem pháo lạnh, súng săn nòng ngắn và rượu trắng để phòng thân, ngoài ra còn có đèn pin, tất cả đóng gói lại lần nữa. Sau đó cùng nhau nâng thiết bàn lên, dùng côn sắt của Tiểu Hoa để chống, cái cửa động dẫn xuống bên dưới cũng hiện ra. Lúc trước Tiểu Hoa từng bị thương ở đây nên tôi còn có chút lo lắng, bên dưới chắc chắn có thứ gì đó khó giải quyết. Lần này đi xuống vô cùng nguy hiểm, hắn cũng không dám liều lĩnh, mà trước tiên cắt lấy một chân heo, dùng sợi dây buộc vào rồi thả xuống bên dưới. Giống như câu cá vậy, chúng tôi dử vào từng nơi từng nơi một, thả xuống chỗ sâu nhất rồi vẫn không thấy có phản ứng gì diễn ra.

Hắn chèn lên trước ngực và sau lưng hai tấm lá sắt rồi chuyển mình, trước tiên chui vào bên trong miệng hố, tốc độ của hắn rất nhanh, chỉ thấy đèn pin trong tay hắn nhanh chóng đi xuống, vừa chạm tới phía dưới cùng liền tối đen lại. Tôi không dám nói lời nào, sau lưng đầy mồ hôi, đợi tới năm sáu phút sau bên dưới mới thấy loang loáng ánh đèn pin, nhấp nháy hai phát, đó là tín hiệu báo tôi biết an toàn. Tôi hít sâu một hơi, đầu tiên là đem hết balo trang bị quăng xuống, sau đó mới cẩn thận chui đầu dò xét trong hố, tiếp theo thử lách thân mình vào trong.

Tôi so với Tiểu Hoa thì “mập hơn một chút”, vịn vào những xích sắt treo quanh, phải vất vả lắm mới lách được xuống tới tầng đáy. Tôi phát hiện ra không gian bên dưới vô cùng chật chội, ngay cả đứng cũng không nổi, ngồi mà đầu va lung tung. Tất cả phần đáy bàn thiết này có kết cấu “không gian cơ quan thông tin đầu não” vô cùng phức tạp, tới mức tôi không thể nào hình dung ra được tình hình xung quanh. Nhưng sau khi xuống được, tôi có thể liếc mắt là biết được toàn bộ cơ chế vận hành của cơ quan này. Trên ổ trục của bàn thiết có rất nhiều bánh răng, có thể thông qua việc bàn thiết xoay tròn mà mở ra, bốn phía có gắn vô số vòng sắt, vòng sắt kết hợp với một sợi xích sắt rắc rối phức tạp, thông với những thứ này là một thạch thất (phòng đá), không biết nó dẫn tới nơi nào.

Có thể đoán được là số vòng xoay của bàn thiết là bất đồng, bánh răng chuyển động dẫn tới xích sắt cũng khác biệt, từ đó cũng có thể thấy xích sắt bị ảnh hưởng mà thay đổi, dẫn đến việc khởi động bộ máy cơ quan thay đổi. Mà phần dưới của thạch thất là một thứ gì đó giống như là bánh xe nước, cắm xuống dưới một miệng giếng, trong miệng giếng nước chảy mảnh liệt, đó là một mạch nước trong núi đá, bánh xe nước chuyển động thông qua bánh răng và xích truyền lực tới ổ trục, cho nên bàn thiết có thể từ năm này qua năm khác mà truyển động. Bốn phía không có thứ mà Tiểu Hoa nói đã tấn công mình lúc đó, nhưng có thể nhìn thấy trên xích sắt có cái gì đó giống như sợi bông, tựa như là dầu bôi trơn đã để lâu lắm rồi. Toàn bộ phòng thông tin của cơ quan nhìn như là một cái giếng, chỉ là bên dưới nơi này hơi rộng hơn một chút. Cơ quan bên trong nồng nặc mùi máu tươi nhưng nhìn là không ra một giọt máu , không biết máu bên trên chảy xuống đã chuyền đi đâu. Đồng thời, chúng tôi cũng không nhìn thấy cái thứ mà Tiểu Hoa bảo là khó giải quyết.

Không nhìn thấy không có nghĩa là không có, chúng tôi cẩn thận ngồi xuống xung quanh tìm tòi, phát hiện bốn phía quả thực chẳng có lấy một vật sống. Có lẽ là do cơ quan sao? Tôi thầm hỏi, Tiểu Hoa cùng tôi đều nhìn nhầm giống nhau, Tiểu Hoa cũng làm ra vẻ mặt đầy nghi hoặc. Có điều là hai người đều được thở phào nhẹ nhõm một hơi. Tôi dùng ánh mắt để hỏi Tiểu Hoa tiếp theo nên làm thế nào, hắn dùng đèn pin chỉ chỉ vào một bên hóa ra đây là miệng giếng trên vách đá. Có ba đường cao tới năm sáu thước, nhưng khe hở chỉ rộng vừa một người, nhìn qua thì biết là xây từ trong ra, giống như một hành lang vô cùng hẹp vậy, tất cả xích sắt chia làm ba nhóm, chúng đều xuyên thẳng qua ba khe hở kia.

Đèn pin soi vào bên trong phát hiện được là trong đó rất sâu, người cố gắng lắm mới có thể chen vào, hướng lên trên soi thì thấy trên đỉnh chóp cao hơn ba bốn thước kia đều là xích sắt treo từng tảng từng tảng đá một, mà bên dưới mỗi tảng đá đó chúng tôi lại thấy là toàn bộ những bình gốm nhìn thấy ở Tây Vương Mẫu trước đây. Đây là một cơ quan “có ngọn”, nếu chúng tôi tính sai điều gì thì những tảng đá bên trên kia nhất định sẽ rơi xuống trúng vào bình gốm, sau đó từ trong bình gốm chui ra cả đống bọ ăn xác chúa, chúng tôi nhất định sẽ ăn đủ đau khổ. Một mặt thấy mấy tảng đá đã rơi xuống trước, đập vỡ rất nhiều bình gốm làm lộ ra từng mớ tóc bên trong nó, đây hẳn là do người lần trước tới đây đã khởi động nhầm cơ quan này.

Tôi nhìn vào trong bóng tối tận cùng của khe đá, còn có vô số đá tảng âm trầm treo lơ lửng trên kia, xếp ngay ngắn tận sâu bên trong đó, không biết có bao nhiêu là bình gốm được chồng chất cao như núi bên dưới, một tầng xếp lên một tầng, khiến yết hầu người ta phát run. Hai khe nứt khác cũng hoàn toàn cùng tình trạng như thế, trong ba khe đá xen kẽ xích sắt hình nhìn như một con quái vật với ba sừng đâm tua tủa. “Kiểu kết cấu này cho thấy cơ quan này tổng cộng là có ba đường, chúng ta dù có gỡ được đường thứ nhất cũng không thể ăn thua gì được. Nếu thành thành thật thật mà làm từ thấp đến cao thì sẽ là một quá trình chậm chạp, chúng ta cứ nhìn từ độ cao của xích sắt mà phán đoán, nhóm thấp nhất này hẳn là cơ quan đầu tiên.” tôi nói, “con mẹ nó chứ, thứ này chắc cũng giống với khóa cửa.”

Phòng cơ quan thứ nhất, hẳn là ở nhóm xích sắt thấp nhất xuyên qua cái khe cuối, chúng tôi phải qua đó trước tiên. Sắp xếp như vậy là vô cùng xảo diệu, tôi có thể nhìn tới hai bên trên thạch bích có vô số đinh sắt chất đồng, chúng là được khảm từ bên trong ra, tất cả đều đã gỉ thành xanh như hoa, có vẻ người vẫn có thể bước qua được, nhưng nhìn những kẹp đinh sắp hàng theo một trạng thái quỷ dị như vậy, tôi chỉ bến trong đó khẳng định có gì đó mờ ám. Bên dưới những kẹp đinh này nhất định cũng có cơ quan, một khi đạp nhầm sẽ lành ít dữ nhiều. Hơn nữa tất cả vị trí kẹp đinh đều ở những nơi thích hợp để đặt chân, nếu đi qua rất khó né được chúng. Cho dù Tiểu Hoa có đang ở thời kỳ đỉnh cao đi nữa, trong không gian chật hẹp như vậy không không cách nào thi triển thủ pháp được.

Tôi hỏi Tiểu Hoa:” Ngộ Không, làm sao bây giờ?” Tiểu Hoa cân nhắc trên dưới trái phải, nhìn xem cách nào tối ưu để tránh qua nơi này, nhưng rõ ràng là toàn bộ chi tiết đều đã để ý qua, ngay cả trên mép vách động cũng cắm đầy kẹp đinh, nhất thời hắn cũng nghĩ không ra cách nào tốt cả. Tôi chỉ chỉ những tảng đá treo phía trên, mỗi tảng cũng nặng ít nhất một tấn, xem chừng là xích sắt treo chúng cũng thực rắn chắc, không biết có thể leo lên trên đó đi hay không.

Tiểu Hoa lấy đèn pin soi lên, “tắc” một tiếng, nói:” nhìn qua thì có thể lắm, nhưng cậu xem nơi này nhiều đinh đồng như vậy, bọn họ có thể nghĩ tới cách này, lẽ nào lại không lo lắng tới những tảng đá trên kia? Tôi thấy, trong khe này có thứ gì đó, cũng không thể phá vỡ được, chắc chắn có điều mờ ám, người tạo ra nơi này cũng không phải là thợ thủ công tầm thường, bọn họ tinh thông các kỹ xảo đổ đấu, sẽ không cho chúng la một đường trống rõ ràng tới vậy.” “Không phải đi từ phía trên, vậy hay là đạp lên đinh đồng mà bước qua, hoặc dẫm lên bình gốm mà đi, không còn đường khác nữa rồi.” tôi nói, chung quy cũng chỉ có từng ấy cách, chẳng lẽ chúng tôi lại có thể đi xuyên tương được sao? Tiểu Hoa nghiêng người tiến vào trong khe hở, thực cẩn thận bước về phía trước dò xét một khoảng, lấy tay nhẹ nhàng đụng vào một đinh đồng, lại ngồi xuống nhặt trong đống bình gốm lấy ra một mảnh, lui lại.

Bên trong mảnh gốm vẫn còn rất nhiều vết bẩn màu đen, hẳn là dấu vết đầu người phân hủy còn lại, hắn đem mảnh gốm đặt xuống đất bảo tôi bước qua. Tôi giẫm lên một cái, nó liền vỡ nát ra, công nghệ chế tạo bình gốm vô cùng đơn giản, hơn nữa lại rất mỏng cơ bản không khó đạp lên..