Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 56

Chương 45

Tiến vào trong cơ quan (hạ) . Tiểu Hoa nói: “con mẹ nó thứ này tuyệt đối không làm để người bước lên được mà.”

“Bọn họ lúc đó sắp xếp kiều gì chứ? Chẳng lẽ thợ xây còn bí mật đào một thông đạo nữa, nếu muốn tu sửa lại thì phải làm cách nào?” “Vật này sẽ không dùng được lần sau, cơ quan cổ đại thường dùng đá và xích sắt để khởi động, chúng đều được làm rất chắc chắn, nói như vậy nghĩa là không do chấn động gì đó thì sẽ không tồn tại. Nếu có sắp xếp lối đi, nhất định là phải đạp lên trên đinh mà đi, nhưng chúng ta hiện tại muốn đạp đinh mà đi thì phải tìm ra cái nào là an toàn, mạo hiểm quả thực rất lớn.” Tiểu Hoa nói, ” người thiết kế cơ quan này hẳn không phải người thường, không người thường nào có ý tưởng như vậy được.” Cảm giác này trước đây tôi chưa bao giờ trải qua, nhìn cơ quan trước mắt, cảm giác cũng không quá phức tạp quỷ bí, nhưng lại thực khiến người ta không biết phải làm thế nào. So với Uông Tàng Hải khoe khoang cơ quan xảo nghệ thì cơ quan ở nơi này hữu hiệu hơn tới mức không hề có sơ hở. Đây mới là cao thủ thiết kế, khiến người ta không thể không nảy sinh một cảm giác thất bại.

Có Muộn Du Bình ở đây thì tốt rồi, tự nhiên tôi lại nảy ra ý niệm như vậy trong đầu, bỗng phát hiện nhiều lần biến nguy thành an trước đây hóa ra không phải là do tôi mệnh tốt mà thực ra là bên tôi luốn có hai người bọn họ giải quyết vấn đề, với tôi thì đó đã trở thành một lẽ tất nhiên rồi. Do dự trong chốc lát, chỉ thấy Tiểu Hoa sắc mặt nghiêm trọng thở dài, nhìn tôi nói:” không có cách rồi, chỉ có thể dùng cương khắc cương, xem xem tổ sư gia có phù hộ hay không mà thôi.” Nói xong chỉ thấy hắn rút từ trong balo ra một cuộn dây thừng, một đầu giao cho tôi, bảo tôi giữ chặt lấy, đầu còn lại treo vào cổ mình. Sau đó lấy thêm từ trong túi ra một cái bình trà nhỏ, mở lắp ra rồi dốc một vốc gì đó lên tay, đó là loại phấn bột màu đen, cho dù đã đeo mặt nạ phòng độc, nhưng tôi vẫn lập tức ngửi thấy một mùi thuốc đông ý xộc lên.

“Cậu muốn làm gì vậy?” tôi có dự cảm không rõ. “Đây là bột thuốc đông y dùng để hút mồ hôi, cũng có thể nâng cao tinh thần.” hắn nói, “tôi muốn đi qua bên kia.” “Cậu điên rồi!” tôi đáp, “nơi này nhiều bình dễ vỡ như vậy, chỉ cần đụng vào liền bể ngay, cậu muốn tìm chỗ chết cũng đừng có liên lụy tới tôi chứ.”

“Đứng trên không thôi cũng đạp vỡ được vật, nhưng nằm trên nó thì không hẳn sẽ làm vỡ nó, chỉ cần có thật nhiều điểm phân tán thể trọng thì ngay cả bóng đèn tôi cũng có thể bước lên, đó chính là công phu cương khắc cương.” hắn nói. Nói xong liền cởi giày của mình, quay lưng lại rồi lập tức nằm lên mặt đất. Ban đầu tôi tưởng là hắn sẽ nằm úp nhưng không ngờ hắm lại nằm ngửa mặt lên như vậy, trong lòng càng thêm kinh ngạc, chỉ thấy phần lưng và mông của hắn dùng sức vô cùng xảo diệu, cả người áp sắt mặt đất mà từ từ di chuyển vào trong khe đá.

Đây là một cách giúp cơ lưng vận động linh hoạt hơn, dùng tay hỗ trợ di chuyển, nhìn thì như một thế yoga vô cùng thoải mái nhưng nó giúp Tiểu Hoa di động vô cùng nhanh, bản thân tôi lại cảm thấy hắn như một con rắn đang bò sát mặt đất. Tôi có thể nói là tư thế đó tuyệt đối tiêu hao thể lực rất nhiều, cũng biết được là chỉ có những người thân hình gầy mảnh nhưng rắn rỏi mới có thể luyện được ra. Nhưng tôi không thể không thừa nhận là động tác như vậy vô cùng khó coi. “Cậu có chắc chắn không?” tôi hỏi, dù sao thì trên lưng cũng không có mắt, dùng phương pháp này cũng một phần dựa vào vận khí. Hắn nhìn tôi một cái rồi đáp:”không chắc thì cậu làm được?”

Tôi lắc đầu cười khổ, hắn liền liếc tôi thêm cái nữa, sau đó toàn thân thả lỏng hít sâu vài hơi, miệng niệm câu gì đó rồi bắt đầu tiến vào sâu bên trong khe đá. Lúc Tiểu Hoa bắt đầu dựa lên trên bình gốm, tôi và hắn đều ngưng thở một khắc, tôi rõ ràng còn nghe được cả tiếng bình gốm cọ vào nhau phát ra, dường như kèm theo đó là cảm giác những vỏ bình mỏng manh kia bị đè sắp nứt ra tới nơi, tôi ngưng thở, nhìn hắn chận rãi rời đi. Thứ âm thanh đó như càng lúc càng nhiều. Nhưng Tiểu Hoa không chút do dự, cứ từng chút từng chút nhúc nhích thân thể trườn trên những bình gốm kia. Trong tích tắc đó sau lưng tôi có chút ngứa ran lên, lúc đầu tôi có chút vui mừng khi đã trải qua giai đoạn đó sau thì lại bắt đầu cảm thấy hơi sợ rồi chuyển sang căng thẳng cao độ, tôi lại nín thở, quan sát mỗi động tác hắn thực hiện.

Rất nhanh sau đó hắn đã cách tôi vô cùng xa, nơi đèn pin soi xuống trong khe đá chỉ có một mảnh tối đen loáng thoáng thấy hắn đang di chuyển, cảm giác này vô cùng quỷ dị, giống như chúng tôi đang vượt ngục qua một ống dẫn điện cũ kỹ. Hắn vừa đi vừa thả dây thừng, sau đây tôi sẽ phải từ dây thừng này mà đi vào trong. Năm sáu phút sau, hắn đã xâm nhập được tới hơn ba mươi thước, đèn pin trong tay tôi đã không thể chiếu rõ ra nơi đó, đèn pin của hắn vẫn soi về phía trước, dọc đường đi tuy rằng những bình gốm và mảnh gốm phát ra rất nhiều âm thanh ghê người, nhưng tất cả đều chỉ là sợ bóng sợ gió mà thôi. Ngạo mạn chậm rãi bắt đầu có thể an tâm rồi, nghe trong không gian có tiếng hắn thở nặng nề hồi âm, tôi liền gọi vọng vào trong khe đá: “Cứ từ từ mà đi, chúng ta không cần vội vàng làm gì cả, cũng không ai đua với cậu đâu, thấy mệt thì nghỉ một chút nhớ.”

Chỉ vài giây sau liền nghe thấy hắn vừa ho vừa mắng ra: “Con mợ nó chứ, cậu vào đây mà nghỉ” Nói xong thấy ánh đền pin hua hua lên, tôi thấy hắn soi lên những tảng đá trên kia, mấy thứ này mà rơi xuống có thể lu cho hắn thành thịt bằm.

“Cậu phải giữ vững tinh thần và thể lực, càng nhanh thì càng dễ phạm sai lầm.” tôi nói, “những thứ kia không dễ dàng rơi xuống như vậy đâu.” “Đây không phải là kỹ năng sống đâu, chỉ cần tôi nằm xuống mà không có gì ngoài ý muốn xảy ra, không cần quá tập trung tinh thần, chỉ chú ý tới lưng mình thì ngược lại sẽ xảy ra vấn đề.” Hắn nói, “chỉ sợ vấn đề ở chỗ bình gốm đã vỡ từ trước nhưng không nát ra, bị tôi đè lên một chút mới bể, hoặc là trong bình gốm này có cơ quan gì đó. Việc này còn phải xem vận may tôi thế nào, nhanh nhanh chóng chóng một chút, kết cục đều giống nhau, tôi thà rằng giảm chút quá trình chờ đợi vẫn hơn.” Giọng hắn thực bình tĩnh, tôi gần như trước đây cũng có nhiều ý niệm như vậy trong đầu, lần này không biết có thể xem như là giải vây hay là một người thực sự đặc biết có cùng tâm tư, trong giây lát tôi cảm giác được nội tâm Tiểu Hoa thực sự rất giống với mình.

“Tôi có thể không giúp được gì cho cậu, chung quy thì cậu cũng chẳng muốn tôi giúp cậu niệm kinh ở chỗ này đâu.” “Nếu tôi có xảy ra chuyện hãy đọc, hiện tại cậu có thể hát một tiểu khúc làm giảm chút căng thẳng của tôi được chứ.” hắn chậm rãi nói. Chuyện đùa như vậy tuyệt đối không buồn cười chút nào, ngược lại còn khiến tôi cảm giác sau trong thâm tâm hắn đang rất lo lắng, tôi nghe mà có chút sợ hãi, đó là một người bình thường, không phải thần cũng không phải quái vật gì. Hắn với tôi có chút cảm xúc và nhược điểm tương đồng, hắn lại đang trong hoàn cảnh căng thẳng như vậy, chỉ có nghề của hắn mới có cái thái độ như vậy.

“Yên tâm đi, cậu chết tôi cũng chạy không thoát được, trên đường xuống hoàng tuyền mình cậu hát cũng đủ rồi.” tôi vọng theo hắn mà hét lên. Tiểu Hoa không đáp lời tôi nữa, có lẽ là cảm thấy câu nói của tôi không buồn cười, chỉ thở hổn hển tiếp tục tiến về phía trước, tôi cũng biết dưới tình huống như vậy mà nói chuyện thì vô cùng tiêu hao thể lực và phân tâm, vì thế cũng im lặng không nói gì nữa. (em buồn vì tính hài hước của anh tụt về âm nhanh quá, chẳng lẽ chỉ có Bàn Tử mới khiến anh nói chuyện vui vẻ được sao, Tiểu Hoa có gì không tốt- An Nhiên)

Đèn pin tiếp tục chiếu ra xa, sau đó một lát tôi chỉ có thể nhìn thấy ánh đèn lấp lóa, trong gió chỉ còn nghe thấy hơi thở mang theo hồi âm như có như không vọng lại, nghe cảm giác hơi giống với an hồn khúc, tôi dần dần khó mà tập trung được chú ý. Các một lát, hắn mới lên tiếng:”không phải thế, tôi nghĩ là cậu vẫn còn có thể sống tốt được (ý là hơn tôi). Tiểu gia tôi chắc sẽ ngược lại với cậu, vì thế mà nếu tôi có chuyện gì cậu hãy quay đầu đi ngay, tiểu gia tôi không trách cậu đâu.” Càng nghe tôi càng linh cảm thấy điềm xấu, nghĩ bảo hắn đừng nhiều lời, để cho diêm vương ngài nghe thấy cái thịnh tình không thể tử chối này e là không xong. Còn chưa thốt ra lời thì hắn lại nói:

“Hử?” “Sao vậy?” suy nghĩ của tôi bỗng quay lại thực tế. “Bên trên nơi này không phải treo tảng đá.” hắn nói, đèn pin soi lên trên cao, tôi nhìn không tới vị trí của hắn. Cũng không thấy hắn soi tới chỗ nào.

“Là cái gì vậy?” tôi trở lên căng thẳng hỏi. Hắn quét qua vài lần:” treo rất cao luôn, không thấy rõ lắm, hình như là da động vật hay đại loại thế, chắc không phải thử gì tốt.” Nói xong hắn dường như xoay ánh đèn pin lại, tia sáng từ từ trở lên mạnh hơn, động tác kia khiến cho bình gốm liên tiếp phát ra âm thanh va chạm, tôi lập tức nói với hắn:

“Cẩn thận một chút! Bình tĩnh đã, cậu xem cậu họ tới như vậy rồi, trước cứ bình tình tinh thần, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. (ý là sợ có chuyện chẳng lành)” Nghe thanh âm của hắn vọng lại có phần sửng sốt, vừa quan sát vật bên trên kia vừa buồn bực: “ho? Tôi không thở hổn hển đâu mà, không phải là cậu ho sao?” Tôi nói:” tôi muốn ho cũng không cần khoa trương như vậy chứ, huống hồ tôi chỉ đứng im một chỗ, làm gì mà tới mức phải ho?”

Hắn lặng đi một lát, lại dùng đèn pin soi về phía tôi, khoảng cách rất xa, chỉ đủ lóe lên một cái. Tôi nói: “Đừng có đùa như thế, con mẹ nó chứ nơi này kinh người lắm đấy.” “Tôi không nói đùa mà.” tiếng Tiểu Hoa bên kia lạnh băng.

Tôi nhìn theo ánh sáng đèn pin từ trong khe đá của hắn lia qua lại, ý thức được điều gì đó không đúng. Hai người cũng lặng đi, tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, nghe hướng hơi thở kia phát ra. Nhất định là đến từ trong khe đá, vì có hồi âm nên tôi mới tưởng Tiểu Hoa ho, nhưng nếu không phải hắn thì đó là tiếng gì chứ?.