Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 63

Chương 51

Sự thành công (thượng) . (Ngày xưa ta bé của Ngô Tà và Tiểu Hoa, một thời bị lừa dối và lừa dối :D )

Chúng tôi thu dọn đồ đạc, lảo đảo bò trở lại thạch thất, lập tức liền thấy được chỗ thay đổi. Trên vách đá của thạch thất tôi thấy những hốc đá chứa cổ thư xuất hiện biến hóa. Có vài phù điêu từ bên trong hốc đá được đẩy ra, lại có vài chỗ không có gì. Toàn bộ vách đá biến thành một bức đồ hình được ghép lại hết sức kỳ quái, mảnh có mảnh không, chỗ trống vẫn hoàn trống.

“Đây là đáp án chính xác sao?” tôi lầm bẩm. Tiểu Hoa ngã ngồi trên mặt đất, vặn nắp chai rượu uống lấy vài ngụm:” phí công chúng ta vật lộn lâu như vậy, đáp án này nhìn qua thực chất cực kỳ là đơn giản.” “Có ý gì vậy chứ?” tôi ghé sát vào nhìn.

Hắn trầm mặc không nói gì, tôi muốn suy nghĩ tiếp nhưng lại thấy không còn chút khí lực nào, đầu óc hoàn toàn bất động. Trầm mặc một lát, hắn xoa huyệt thái dương rồi lên tiếng:” có nghĩ tiếp cũng vô dụng thôi, tới bước này rồi kỳ thật chúng ta cũng chẳng còn liên quan gì nữa. Đây là gợi ý từ bên Quảng Tây kia, nếu có thể đây là kế quả duy nhất rồi. Chúng ta thử nhớ lại toàn bộ quá trình, xem có gì sơ suất không, nếu không thì cứ thế mà gửi đi thôi.” Tôi hiểu ý hắn, “gợi ý” chúng tôi có được, lại cách nơi tiến hành tới cả nghìn dặm, không ở hiện trường nên chúng tôi có muốn lo lắng tiếp cũng là vô dụng.

Vì thế đành ngồi xuống, hai người trong lòng chậm rãi nhớ lại toàn bộ quá trình một lượt, cuối cùng chúng tôi nhất trí xác nhận, không có vấn đề gì cả. “Nếu làm như vậy mà vẫn còn sai lầm thì chỉ có thể trách bọn họ xui xẻo thôi.” Tiểu Hoa lấy ra máy chụp ảnh bắt đầu chụp, đem toàn bộ chi tiết trong thạch thất này chụp lại. Tôi ở bên cạnh, trong giây lát liền buông lỏng cảnh giác, chung quy thì nơi đây so bất kỳ lần mình đi du lịch nào cũng thực thoải mái, như vậy công việc báo cáo lại có thể giảm đi một đoạn.

“Cậu thử nói xem, những hậu duệ của Trương gia, vì sao lại phải khiến sự tình trở lên phức tạp như vậy chứ?” Tiểu Hoa nói. “Tuyệt đối không phức tạp đâu, nếu tự cậu suy xét một chút, sẽ thấy đây là phương pháp duy nhất. Cậu thử nghĩ xem, nếu trong thời cổ đại chúng ta nhất định sẽ bó tay đầu hàng với vấn đề này, cậu vẽ lại những thứ này, sau đó phóng ngựa đi từ Tứ Xuyên tới Quảng Tây, lúc ấy hai nơi này đều là rừng sâu núi thẳm, không có đường xá gì cả, cậu có biết là cần bao nhiêu thời gian để di chuyển không?” Tôi nói, ” không dưới một năm, hơn nữa còn hổ báo, thổ phỉ cường đạo, con mợ nó, Quảng Tây bên kia ngày trước cơ bản là thuộc khu không người, là nơi lưu đày của phía Nam, mà còn thêm cả hắc hổ Khương phiên (không biết là chỉ bộ tộc người khương dữ như hổ hay là ngoài hổ đen còn có cả bộ tộc người Khương :D ), cho nên trên thực tế, vào thời gian đó muốn tới được Trương gia lâu này là điều không thể, huống chi, cậu đừng quên đây là một lăng mộ di động.” “Vậy hậu thế Trương gia bản thân họ cũng không phải vô cùng nguy hiểm, nhỡ may trên đường đi con cháu của bọn họ chết mất vài mạng, vì sao họ nhất định phải đưa toàn bộ mộ táng tổ tiên lên tới cùng nhau chứ? Sao không dừng việc di chuyển lăng mộ này lại?”

“Tôi nghĩ là việc đó không thể không làm.” tôi thở dài. Ảnh chụp được đưa vào máy tính, rồi sử dụng mạng điện thoại công cộng ở thị trấn gần nhất gửi sang Ba Nãi Quảng Tây, sau đó sẽ có thủ hạ từ bên kia đưa tới tay lão bà bà, Tôi không biết bọn họ nhìn tới những bức ảnh này xong sẽ có cảm giác gì, nhưng chắc chắn là giống như chúng tôi lần đầu nhìn thấy những bức hình bọn họ gửi tới. Mà tiếp theo đó là một quãng thời gian dài chờ đợi.

Chúng tôi không có gì để làm, tôi ngồi giữa không trung nhìn ra tòa tuyết sơn xa xa, nơi đó như huyễn cảnh ẩn hiện trong mây trời dưới ánh hoáng hôn, thấm đượm tiên khí và gió ẩm, lại cùng với Tiểu Hoa nói vài ba câu chuyện phiếm. Tiểu Hoa rõ ràng biết tôi trước kia, chúng tôi hàn huyên rất nhiều chuyện, chuyện hồi còn bé, chuyện sau khi tách nhau ra rồi chuyện cậu ta học diễn kịch, khi thì tán gẫu cười ha ha, khi lại cảm khái ngàn vạn sự. Vì chúng tôi có cảnh đời giống nhau, thậm chí tính cách cũng rất tương đồng, hắn vì liên quan tới gia đình nên không thể không kế thừa gia tộc mình. “Ông trời thật công bằng, tất cả mọi người đều cho rằng Giải gia là một gia tộc lừng lẫy không thể gục ngã, nhưng chẳng ai ngờ được, kiểu như chúng tôi bị nguyền rủa vậy, những người chú của tôi thì lần lượt ngã bệnh mà chết, ông nội tôi cuối cùng rồi cũng mất theo, toàn bộ gia tộc chỉ còn lại mình tôi, vì thế mà nữ nhân trong nhà người thì ra ở riêng người thì đi tái giá, quyền đặt vào trong tay tôi, kỳ thực cục diện hỗn loạn lắm.” Tiểu Hoa uống một chung rượu, tựa lên vách đá, “cậu nói cậu từ nhỏ đã tiêu dao tự tại nên nhiều chuyện rất thiếu kinh nghiệm, thực ra đó cũng là một may mắn của cậu đấy. Sau khi ông nội tôi mất, Giải gia đã gột rửa sạch sẽ chẳng còn tiếng tăm gì để nhắc tới, mẹ tôi vẫn cố gắng duy trì thể diện của Giải gia, tôi được gọi là thiếu gia từ khi mới tám tuổi.” Hắn dừng lại một lát, ” những chuyện cậu không có kinh nghiệm, tôi lại có, nhưng cậu nhất định phải tin tôi, những kinh nghiệm này, thực sự để trải qua được cũng chẳng thoải mái gì đâu.”

“Một khi Giải gia bị lật đổ, cây đổ bầy khỉ tan, vô số người tới tìm bọn tôi gây phiền toái, cũng may là ông nội tôi làm việc vô cùng cẩn thận, trước khi nhắm mắt xuôi tay đã chuẩn bị hết thảy, ông sắp xếp cho tôi đi theo Nhị gia khắp nơi học hí kịch, đây xem như là trường hợp trưởng bối thu nạp vãn bối. Giải gia còn giữ được sản nghiệp hiện giờ đủ để tôi có thể theo học từ tám tuổi tới năm hai mươi sáu tuổi, đều là dựa vào sắp xếp của ông nội tôi trước khi ra đi, muốn nhờ Nhị gia bảo vệ giúp.” Hắn nói, ” cậu không biết nên tôi muốn nhắc nhở cậu, nếu cậu đã thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này thì đừng nghĩ cách tiến vào lần nữa, người trong này ai cũng không phải là người tốt.” ( *Ôm mặt khóc* thương Tiểu Hoa, bé tí mà đã phải lăn lộn thương trường, đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, anh cười nói tưởng anh vui nhưng trong lòng đâu đã nổi sóng nổi gió ầm ầm T__T ) “Vậy rốt cuộc là cậu được coi là người tốt hay người xấu vậy?” tôi hỏi.

“Cậu thử nói xem?” hắn nhìn về phía tôi, sau thì thở dài, “cậu cho rằng là một người tốt mà nghe tới người bạn nối khố của hắn gặp chuyện sinh tử chưa biết thế nào, nhưng hắn lại không thèm để ý tới, trước vẫn là hoàn thành chuyện của mình rồi sau mới tính cách giải quyết sao?” “Tôi nghĩ đó là do rèn luyện thôi, hơn nữa chúng ta cũng chưa quá thân thiết nữa.” (Vô Tà ơi, anh thực thiên chân, *ôm mặt khóc tập 2* )

Hắn cười khổ:” đúng vậy, đó là gia quy của nhà chúng tôi, ông nội tôi là người thực thông minh, ông luôn tính toán tới tất cả mọi thứ, tôi không dám nghĩ là ông sai lầm, cậu có biết trước đây tôi đã gặp chuyện như vậy bao nhiêu lần rồi không? Rất nhiều lần tôi đều nghĩ nếu mình không nghe lời ông nội, mà lập tức quay về, những người đó liệu có thể được sống không?” Nói xong chính hắn lại cười, ” một khi cậu đã nghĩ như vậy, mà cậu lại không thể có bằng hữu được, vậy nếu cậu và hắn trở thành bằng hữu, chuyện như vậy xảy ra cậu sẽ rất đau lòng. Nhưng đã không đau lòng, thì có thể thoải mái mà vứt bỏ người khác, tôi không thể cùng bất cứ ai trở thành bằng hữu được. Nghe có phần quái dị lắm đúng không?” Tôi không biết nên hiểu lời hắn nói như thế nào đây, chỉ đành cười khan vài tiếng. Hắn nói:” có điều đó đều là những suy nghĩ của tôi trước đây, giờ lớn rồi, rất nhiều chuyện đã nghĩ thông suốt.” Nói xong hắn thở dài, giơ bình rượu lên hướng tới tôi ý bảo:” cho nên, Tiểu Tam Gia, cậu đi với tôi thì phải tự mình chăm sóc bản thân thôi.”

Tôi đáp lễ, cảm giác trong lòng hắn cũng không quá mức chua xót, quả thực nhiều lúc tôi cũng có cảm giác này, thỉnh thoảng cảm khái một chút, nhưng những thứ có thể thay đổi được thì không nhiều, nên đành để ra sao thì ra. Cứ như vậy mà tranh luận, nói đông nói tây cũng qua hết năm ngày, bên Quảng Tây mới có kin tức phản hồi..