Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 64

Chương 51

Thành công (trung) . (Hay là mình mặc định đây là Ngô Tà nhé :D )

Thứ chúng tôi thấy được nhiều hơn là so với những bức ảnh chúng tôi chụp để gửi đi, trong giây lát tôi tự hỏi không biết bọn họ có thể từ đó mà vận dụng được không. Trên vách đá bên Muộn Du Bình cùng với bên chúng tôi ở đây dường như là tương đồng, cạo sạch toàn bộ bề mặt của lớp phù điêu, hóa ra bên ngoài nó có phủ một tầng gì đó rất giống đá. Ở phía sau ảnh chụp có người viết là nó được làm từ hỗn hợp của lòng trắng trứng trộn với phân ngựa, đính lên trên một khối đá lớn bằng phẳng, phía sau mới là đồ án đích thực. Điều này giải thích vì sau nhìn phù điêu lại xơ xài như vậy, đó là do loại chất liệu này không thể tạo hình được đa dạng.

Sau khi làm bong hết lớp vật chất bên ngoài, chỉ có vài chỗ trên khối đá là thực sự được điêu khắc. Những bộ phận còn lại cạo không hết được, qua so sánh đôi chỗ liền phát hiện, vị trí của lỗ hổng trên đó và tại nơi đây trung khớp với nhau. Hơn nữa, những thứ này thực sự được khắc chi tiết trên mặt đá, có vẻ như là một cái nút bấm để cho người ta ấn vào trong phiến đá, bọn họ dựa theo những bức ảnh mà chúng tôi gửi tới từng bước từng bước ấn vào trong, sau đó tôi thấy một bức ảnh chụp Bàn Tử bật ngón cái đứng ở phía trước tảng đá. Từ giữa khối đá khổng lồ hình thành một khe nứt đủ một người có thể len qua. Đằng sau tấm ảnh viết: chuẩn luôn! Tôi và Tiểu Hoa vỗ tay tưng bừng, nhưng chúng tôi lập tức lại phát hiện, ở những bức hình sau ngoài ảnh của anh ta ra thì còn có một bức tường đá như vậy nữa.

Phụ đề đằng sau bức ảnh càng thêm ngắn gọn: sau bức tường đá thứ nhất bốn trăm thước, xuất hiện bức tường đá thứ hai, mời tiếp tục cố gắng. Trong hình lại xuất hiện rất rất nhiều hình vẽ chạm khắc. Tôi và Tiểu Hoa cười khổ, có điều lần này chúng tôi cũng không có nghi ngờ gì nữa, vì dù cho trong hình là cái gì thì chúng tôi cũng không cần thiết phải giải đáp nó, chúng tôi chỉ xuống dưới kia, đi tới dãy hành lang thứ hai để khởi động cơ quan trong đó, làm như lúc trước là được.

Nếu như trong tiểu thuyết thì có thể trong lúc đó sẽ xảy ra chút biến cố, nhưng sự thật so với tôi tưởng tượng nhẹ nhàng hơn nhiều. Lần thứ hai chúng tôi chuẩn bị càng thêm chu đáo, trong ngày thứ hai liền sắp xếp ra được gợi ý trên bức phù điêu tiếp theo, ba ngày sau đó, bọn họ mở được tường đá thứ ba, trong quá trình cũng không phát sinh biến cố gì. Sau khi tháo gỡ được chướng ngại thứ ba, chúng tôi lại nhận được phản hồi, căn cứ vào số lượng cơ quan mà tôi biết được đây hẳn là cửa cuối cùng. Sau khi bọn họ đi vào chắc chắn sẽ đối mặt với Trương gia lâu, bọn họ trong thạch thất có thu thập được vài thứ, cuối cùng nhìn tới những phù điêu này quả thực có phần không thể tin được là hết thảy mọi sự đã hoàn thành rồi. Tôi chưa từng được trải qua cảm giác thư thái nào như vậy, cũng chưa từng được tận hưởng cái cảm giác thành công, từ bé tới giờ tất cả mọi người đều cho rằng tôi là người không thể làm lên đại sự. Giờ tôi mới thực sự chứng minh được rằng bản thân cũng làm được, hơn nữa cái cảm giác thành công này thực sự rất thỏai mái. Xem như tôi cũng hiểu được vì sao vẫn có người bất chấp tất cả để theo đuổi thành công.

Tiểu Hoa cũng thật cao hứng, trong lòng đã buông rơi được tảng đá nên giờ chỉ cần chờ bọn họ bên kia gửi tin tức về là được. Chúng tôi xác định không cần phải ở lại nơi này, nên đã di chuyển xuống dưới chân núi, nếu có tin tức tốt, chúng tôi sẽ lập tức trở về thôn hoặc trực tiếp phi sang Quảng Tây kia để đợi ăn mừng trong thôn Ba Nãi. Tôi thầm nghĩ lão bà bà đã đáp ứng chuyện của tôi nhưng bản thân lại chưa thể vội vã thực hiện, vì một mặt tôi đang bị thương khắp người, không có sức mà tiếp tục đi sang bên đó ngay. Mặt khác tôi không nghĩ là mình tỏ ra quá hiệu quả, bản thân vẫn muốn tự Tiểu Hoa tự mình nói cho tôi biết.

Có điều là rõ ràng không thể như vậy được, sau khi nghỉ ngơi vài hôm, Tiểu Hoa lại không có vẻ gì là muốn nói với tôi, cuối cùng là tôi không nhịn được nên đã qua hỏi hắn trước. Hắn tựa vào vách động nghịch điện thoại, nghe tôi hỏi bỗng vùng dậy, mặt làm ra vẻ có lỗi:” thật ngại quá, tôi suýt thì quên mất còn chuyện này. Bản thân tôi cũng không chú ý lắm tới nó.” Tôi nói:” tôi biết, nhưng tôi đã cứu cậu một mạng, cậu cũng nên cho tôi thỏa mãn được không.”

“Tất nhiên rồi.” Tiểu Hoa đặt điện thoại vào trong túi, ” có điều, vì sao cậu là muốn biết chân tướng chuyện này như vậy, theo tôi thấy chân tướng sự tình, rất nhiều lúc không cần biết tới cùng đâu.” Tôi không muốn giải thích lý do cho hắn, chỉ gắt:” cậu nói tôi biết, rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra, tôi nghe xong sẽ trả lời mọi suy nghĩ của cậu.” “Được rồi.” Tiểu Hoa bật cười nói, “Tú Tú chắc cũng nói với cậu rồi, về lần ông chúng ta đã làm ra một chuyện kinh thiên động địa tại nơi đây ấy?”

Tôi gật đầu, Tiểu Hoa nói tiếp:” tôi sẽ giản lược đi vài sự, cậu đợi tôi nghĩ một lát đã, chuyện nên kể tiếp từ chỗ nào giờ.” Hắn gãi gãi đầu, ” kỳ thật toàn bộ sự tình, hẳn là phải nói từ chỗ Đại Phật Gia, chuyện này chắc cậu chưa hề nghe qua?” Đại Phật Gia là người đứng đầu Lão Cửu Môn, tôi từng nghe qua một vài tin lạ mà ít người biết tới về ông ta, nhưng tôi không biết đó có phải những điều mà Tiểu Hoa muốn nói với tôi hay không, vì thế liền lắc đầu. Tiểu Hoa tiếp:” tôi sẽ kể đại khái cho cậu nghe một chút, cậu -” hắn dùng lại. ” trăm ngàn lần cũng đừng giật mình khi nghe được, đó cơ bản đều là sự thật cả.”

Trương Đại Phật Gia là người phương Bắc, đại biểu cho Nam truyền Bắc pháp (người truyền bá những cách thức có thể là đạo mộ của phía Bắc vào miền Nam), nhưng trước khi gia tộc Nam tiến là do tại phương Bắc đã phát sinh biến cố, vô cùng thần bí, nghe nói là xuất phát từ đại gia tộc miền núi thuộc vùng Cát Lâm, nhưng người của gia tộc này tại phương Bắc lại nói là họ cũng không biết rõ nữa. Là tự Đại Phật Gia nói về lai lịch của nhà mình, cũng rất mơ hồ, ông ta nói gia tộc ông ta ở phương Bắc, tổ tiên gia tộc lại vô cùng nhỏ, ông ta chỉ biết là bối cảnh của gia tộc bọn họ cũng không vẻ vang gì, bọn họ chỉ là một chi tộc, dường như là một phần của đại gia tộc họ Trương, mấy trăm năm trước đã bị đuổi khỏi tộc. Đây là cố sự mà Đại Phật Gia tự mình thuật lại trên bàn rượu, hiện giờ nghe đã vô cùng xưa cũ, chính ông ấy dường như cũng xem nó là kể một truyền thuyết vậy.

Có thể là vào khoảng mấy trăm năm trước, trong một thế hệ ở Cát Lâm, có một gia tộc trộm mộ vô cùng thần bí, ẩn cư trong thâm sơn, chưa từng liên quan tới thế sự, bọn họ thi hành một quy luật kết hôn vô cùng nghiêm khắc của gia tộc, ngoài những sứ giả được chọn để giao lưu với bên ngoài thì những người khác đều phải sống quy tụ sâu trong núi, không được cho người ngoài du nhập vào. Sau đó thì trong số con cháu của họ có một người đã đem lòng yêu con gái của một người thợ săn, lại còn làm cho con nhà người ta mang thai, thế lực gia tộc rất lớn nên họ muốn hủy đi cái thai trong bụng cô gái ấy, người con trai nhất quyết không chịu, cuối cùng đã lựa chọn rời khỏi gia tộc. Người đó phải chịu cực hình, bị tước đoạn những đặc quyền trong gia tộc, sau đó đuổi khỏi tộc. Người con trai đó cùng với cô gái con thợ săn kia đã rời khỏi bản xứ, đi vào trong thành Cát Lâm, may mắn thay người con trai thông minh luôn che dấu lai lịch, từ từ bọn họ dựa vào tài nghệ trộm mộ của anh ta, gia đình cũng trở lên giàu có.

Vì sợ gia tộc theo dõi, bọn họ cả đời phải sống chui lủi, sau này bọn họ trở thành người khai tông, chi tộc này trải qua mấy thế hệ, dần dần xây dựng lên thế lực ngầm rất hùng mạnh tại thành Quang Đông. Có người nói, con cháu đời thứ hai của họ đã từng trở về nơi cha mẹ mình bị đuổi trước kia, muốn tìm ông bà nội của mình nhưng lại phát hiện, tổ tộc của bọn họ đã biến thành một vùng phế tích, không biết người đã dời đi nơi nào. Có điều là trong khu đất bỏ hoang đó, bọn họ phát hiện ra bí mật vì sao gia tộc mình lại phải đoạn tuyệt với nhân thế như vậy..