Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 65

Chương 51

Thành công (hạ) . Nghe nói là, dưới lớp phế tích đó bọn họ phát hiện ra một cái hầm rất lớn, đó do gia tộc đã xây dựng lên, bên trong có vô số quan tài bọc sắt, đều là từ các thế hệ trước của gia tộc.

Những thứ đó ở dưới hầm thực khiến cho người ta sợ hãi, mà tầng hầm tiếp theo chứa những quan tài cổ xưa nhất, lại được người ta chuyển đi, rõ ràng gia tộc đã tiến hành di dời, không biết là vì trốn tránh cái gì. Mà những quan tài còn lại kia đều có trạng thái vô cùng quỷ dị. Bọn họ vì che dấu bí mật này nên đã thiêu hủy cái hầm kia, nhưng cái hầm bí mật đó lại trở thành một truyền thuyết của qua tộc bọn họ. Vào mấy thập niên trước, thời đại Trung Quốc náo động nhất, Đại Phật Gia là thế lực lớn nhất tại Trường Sa, trong khi chính quyền cũ liên tục suy tàn, tham gia đại cải cách năm đó. Người trong giang hồ, võ nghệ cao cường, thân mang tuyệt kỹ, lại có thế lực cực lớn, vì thế rất nhanh sau đó liền tập trung được quyền lực trong tay mà trở thành trụ cột. Đại Phật Gia là tên giả sử dụng trong thời kỳ đó, nói tóm lại, với địa vị của ông ta lúc bấy giờ vô cùng cao, ít nhất là phải giữ vai trò quan trọng nhất trong bộ máy quyền lực.

Địa vị cao như vậy, tất nhiên là ông ta sẽ tiếp xúc được với một vài nhân vật trung tâm, lại trong một lần vô tình, một vị người đứng đầu nào đó liền nghe từ miệng ông ta nói về bí mật này. Lúc đó có lẽ là bọn họ chỉ có rằng đây là một đề tài thú vị để đem ra trao đổi, nhưng người chỉ huy kia lại bắt đầu đi sâu vào trong vấn đề, ông ta lại vô cùng hiếu kỳ với bí mật đó. Sau khi cải cách thành công, mọi người phần lớn đều già đi, Đại Phật Gia vì tránh đại loạn mà ẩn thân về vùng nông thôn, nghĩ rằng có thể sống như vậy cho tới cuối đời, nhưng đột nhiên vào một năm, Đại Phật Gia được bí mật cho tiếp kiến (gặp mặt người có địa vị quyền quý), lại gặp vị chỉ huy kia.

Lúc đó vị chỉ huy đã già, trong quá trình nói chuyện Đại Phật Gia cảm nhận được vị chỉ huy rất sợ hãi cái chết, vị chỉ huy bảo ông ta hãy đi tìm cái bí mật của tổ tiên mình. Vì thế, Đại Phật Gia đành phải lật lại điều tra về tin tức của gia tộc mình, thông qua đặc quyền mà ông ấy có được rất nhiều bản ghi chép, rốt cục thì cũng phát hiện được một chút dấu vết để lại. Chúng tôi không biết cụ thể quá trình như thế nào, nhưng ông ta phát hiện tại núi Tứ Cô Nương ở Tứ Xuyên kia chứa manh mối, vì thế liền phát sinh “công cuộc đạo mộ lớn nhất lịch sử.” kia. Lúc này, vị chỉ huy đang khỏe mạnh bỗng chuyển biến xấu, bọn họ không nắm được thời cơ cũng không biết chính xác thời điểm nên đã mạo hiểm tiến hành công tác thăm dò. Kết quả là công cuộc đạo mộ lớn nhất lịch sử cuối cùng biến thành đại nạn của Lão Cửu Môn, lực lượng trung thành nhất lúc đó gần như bị hủy diệt trong chốc lát, những hảo thủ tốt nhất cũng chết hết bên trong.

Hạng mục này là do vị chỉ huy kia trực tiếp phụ trách, nhưng nguyên do là từ người phó trợ lý khác đã chỉ đạo hiện trường, nhưng trong năm đó, người phó trợ lý của vị chỉ huy cũng chết nên toàn bộ hạng mục liền tự động đình chỉ, gần như không một ai biết tới chuyện này. Tôi nhớ hồi trước tại nhà Chú Hai nhìn thấy một bức ảnh, người trong bức ảnh địa vị rất cao, tôi còn chẳng tin, giờ nghĩ lại quả nhiên là thực. “Rất may vì độ cơ mật của hạng mục cho nên sau khi hai người qua đời, không ai được biết tới từng có một sự kiện như vậy diễn ra, tiếp theo là việc cạnh tranh quyền lực cao độ, vì sợ bị thanh trừ mà toàn bộ Lão Cửu Môn đều mai danh ẩn tích, đồng thời, rất nhiều lão nhân cũng lần lượt qua đời, có thể nói thời đại hoàng kim của nghề đổ đấu Trường Sa đã đi tới cuối rồi. Sau đó thì sóng gió cũng dịu đi, tất cả mọi người tưởng rằng chuyện đã trôi qua. Bao gồm cả Hoắc lão bà, người của Giải Cửu gia tất cả đều muốn rửa sạch quá khứ, không còn nghĩ tới thời kì đen tối đó nữa. Đồng thời vì chú ý tớ làm ăn, liền phân chia khu vực, các đại gia tộc bắt đầu kết thông gia cùng hợp tác làm ăn.”

Tiểu Hoa nói, “có điều bọn họ không ngờ là chuyện này cơ bản vẫn chưa lắng xuống, nhất nhập quan môn thâm tự hải (bước chân vào cửa quan sâu tựa biển, vào rồi không ra được nữa), con gái bọn họ đã sớm được quan sát và giáo dục, cậu biết không, thế lực này chịu ảnh hưởng phân cấp vô cùng sâu, từ trong lúc cấp bậc cũ còn tồn tại đã sớm hình thành thêm hai ba cấp bậc mới rồi.” “Hình như là giữa những năm bảy mươi, lúc thế hệ của Hoắc Linh và Chú Ba của cậu chưa tới hai mươi tuổi, kỳ thực bọn họ đã hoàn thiện một lượt tìm hiểu và chọn lựa rồi, tôi tin là cha cậu cùng Chú Hai Chú Ba nhà cậu đều biết chuyện này. Mà vào thời đó đáng sợ ở chỗ là người trẻ tuổi vô cùng cuồng nhiệt. Nhóm cấp bậc cũ vừa ngã ngũ, cấp bậc mới đã bắt đầu hoạt động ngay.” Tiểu Hoa gọi vị chỉ huy kia gọi là thế lực A, vậy thế lực A không hề buông xuôi cho việc thăm dò bí mật kia, sau khi vị chỉ huy chết, mặt ngoài thế lực A giả bộ chấp nhận cho thiếu sót của Lão Cửu Môn, nhưng thực tế trong nhóm khảo cổ đội Hoắc Linh đã sớm bắt đầu công tác kế tiếp. Hơn nữa, trong thời gian đó, mục tiêu của bọn họ là muốn tới Tứ Xuyên, nơi mà Trương gia lâu chuyển tới, đồng thời việc Phong Cách Lôi cũng có liên quan tới Trương gia lâu cũng bị phát hiện ra.

Thế lực A cho rằng, năm đó tổ tiên của Đại Phật Gia sau khi rời Cát Lâm có thể đã mang theo quan tài của tổ tiên di dời tới Quảng Tây, xây dựng trong núi đó một tòa cổ lâu, đem “bí mật” kia giấu vào bên trong tòa Trương gia lâu đó, vì thế, thế lực A mới sự dụng đội ngũ của Hoắc Linh và Văn Cẩm để xây dựng lên một đội khảo cổ mới, tiến vào Quảng Tây tìm hiểu. “Đó chính là những gì chúng tôi biết được trước khi gặp cậu, phỏng đoán ra được sự việc này.” Tiểu Hoa nói, “trước đây chúng tôi vẫn nghĩ là lần đó đội khảo cổ của Hoắc Linh gặp phải đả kích rất lớn, kiểu như cô ấy gặp phải quỷ vậy, có thể vì muốn tháo gỡ khúc mắc trong lòng mà cô ấy đã tới Tây Sa, sau đó thì phát sinh biến cố. Lão bà bà có tìm hiểu thế nào cũng không ra được, ban đầu bà bà nghĩ, con gái mình đã vùi thân dưới đáy biến, chuyện từ những năm tám mươi rồi mà tới này bà bà vẫn chưa ngừng buông xuông và chấp nhận, bà bà không muốn chuyện như vậy xảy ra, đã từng nghĩ rời khỏi Trung Quốc này để tới Canada, nhưng sau đó, đột nhiên có người gửi tới cho bà bà một cuộn băng ghi hình.” Tôi từng nghe Tú Tú kể qua, nhưng không nghĩ Tú Tú lại nói hết vì thế vẫn im lặng lắng nghe tiếp, “trong băng ghi hình có hình ảnh Hoắc Linh, bọn họ như bị giam cầm trong một nơi nào đó, bà bà trước giờ vẫn cho rằng đó là một cuộn băng uy hiếp, giam giữ con gái của bà trong một nơi rồi uy hiếp bà bà không được ra nước ngoài. Đồng thời ép buộc tiếp tục tìm kiếm tòa Trương gia cổ lâu kia. Cậu biết không, đối với một người làm mẹ mà nói đây là một chuyện vô cùng đau lòng.”

“Vì vậy lão bà bà hiểu là con gái mình vì đâu mà thành ra mất tích, kỳ thật có phải là bị người dùng cách này để uy hiếp bà, tiếp tục tìm tòa cổ lâu kia? Cho nên bà bà mới ra giá để thu mua bản vẻ Phong Cách Lôi kia?” “Đúng!” Tiểu Hoa nói, “nhưng cậu xuất hiện khiến mọi sự thay đổi hết cả, vì cậu đã mang tới một tin tức động trời.” Giả thiết người gửi băng ghi hình tới là thế lực A, như vậy, khả năng ngay cả thế lực A cũng chẳng biết, đội khảo cổ mà bọn họ khống chế kia đã bị đánh tráo.

“Cậu điều tra ra chuyện yêu hồ bên Quảng Tây, nói cho chúng tôi biết, trong toàn bộ sự tình có một chuyện càng được che dấu sâu xa, đến nay mới có thể tạm thời khẳng định là còn có thể lực B nữa.” Thế lực B này vô cùng thần bí, nhưng xuất thủ bất phàm,xuất hiện một phát đã ra chiêu vô cùng chính xác, diệt sạch đội khảo cổ kia, sau đó dùng người của mình thế vào đó. Toàn bộ quá trình diễn ra tại một vùng núi xa xôi, tốc độ vô cùng nhanh gọn. Thực hiển nhiên là thế lực B vô cùng hiểu tình huống bên thế lực A, cho nên đã sớm có chuẩn bị, vì vậy ngay cả những người xung quanh bọn họ cũng khong nhận ra tình hình. Mà thế lực A cũng không biết, đội ngũ của bọn họ đã bị thế lực B thay thế.

Tiểu Hoa nói:” sau khi nghe tin tức này xong, Hoắc lão bà sẽ không còn cơ hội nữa, cậu biết tính cách của Hoắc lão bà thế nào không, có thù tất sẽ báo, hai thế lực này một bên giết con gái bà, một bên đùa giỡn bà trong nhiều năm như vậy, giờ tới lúc bà phản kích. Cho nên bà bà mốn tới tòa Trương gia lâu kia trước một bước, lấy được thứ bên trong đó, sau rồi sẽ kết thúc toàn chuyện ép kẻ kia phải ra mặt.” “Đây là chuyện rất nguy hiểm.” “Đúng vậy, cho nên chúng ta đi tới nơi này cùng lúc với bọn họ, những người khác của Hoắc gia đã sớm ra nước ngoài, lão bà bà lần này là đùa thật.” Tiểu Hoa nói, ” rất xin lỗi, cậu bây giờ mới hiểu rõ vì sao bà bà lại chọn mấy người làm trợ thủ, vì bà không thể dùng được người trong nhà mình nữa.”

Nói tới đó tôi ngược lại không lấy gì làm sợ hãi, vì những thứ này dẫu sao cũng chỉ là hư vô, tôi nói:” như những gì các cậu đoán thì thế lực B sẽ là ai đây?” “Thế lực B khẳng định vẫn luôn âm thầm đối lập với thế lực A, bên ngoài là hợp tác, nếu không đâu cần thiết phải làm ra vẻ bí mật như vậy, tôi nghe cậu kể chuyện về Tây Sa, khằng định đó là nơi các thế lực đang tập trung đánh cuộc cuối cùng, cho nên mới phải làm ra phức tạp như vậy. Chú Ba của cậu có lẽ thực sự là ở một mức độ nào đó cũng chẳng hay biết gì cả đâu.” Tiểu Hoa nói, “chỉ có người liên quan tới toàn bộ mới có thể nói ra được, tới lúc đó cậu mới biết được rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, đáng tiếc là hiện tại những người liên quan đều đã chết vãn rồi.” Tôi ngả lưng xuống đất, thầm nói đúng là, cái con mợ nó chứ chẳng biết đang có chuyện gì đây nữa, chú ba và giải liên hoàn chia làm hai phe hay là thế lực giữa cầu đức khảo và Lão Cửu Môn, những người khác chẳng lẽ chỉ là vẻ bề ngoài của hai thế lực A B? Vào lúc đó, Muộn Du Bình đại diện cho thế lực nào vậy?

Tiểu Hoa đứng dậy:” nói tóm lại, trò hay vẫn còn ở phía sau.” Hắn nhìn lên những vách động, chán nản mà cầm đèn pin soi qua, “chờ bọn họ đem vật mang ra, mới chính là lúc cuộc vui bắt đầu.” Tôi gật đầu, định mắng thêm vài tiếng thì chợt thấy Tiểu Hoa như phát hiện trong động có thứ gì, nhíu mày một chút, cúi đầu cẩn thận quan sát hốc đá.

“Sao vậy?” tôi hỏi. Chỉ thấy hắn nhíu mày, cắn cắn môi dưới đưa tay vào trong hốc, khua khoắng một chút, chợt lại nghe từ trong động phát ra liên tiếp thanh âm lục lục lục lục, có một khối phù điêu từ bên trong trồi ra. Tiểu Hoa lôi ra một khối đá vụn, đưa tôi xem:” cái quái, nó bị vỡ bên trong?.”

Tôi bước tới, trong lòng thầm kinh hãi, con mợ nó chứ sao lại vậy được. “Chúng ta thử mở nhiều lần rồi, có tảng đá bị bắn ra, cắm ở trong khe hở, đây là những mảnh không bị đẩy ra.” Tiểu Hoa nói. Không xong rồi, tôi lập tức hít ngược một ngụm khí lạnh.

Từng bước lùi về phía sau nhìn lại toàn bộ vách đá, hóa ra là tổng cộng không phải chỉ có bốn cái nút ấn, mà hóa thành năm, chết tiệt, đáng nói là bên kia, đáng ra họ phải ấn năm nút nhưng bọn họ chỉ mới nhấn bốn cái. Nhưng theo như ảnh chụp của Muộn Du Bình gửi tới, vách đá kia vẫn mở ra, mật mã sai mà thạch bích vẫn mở, vậy bọn họ đi vào trong đó sẽ gặp phải chuyện gì chứ? (*Ôm mặt khóc* Tiểu Ca ơi, T_____T )

.