Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 68

Chương 53

Bình tĩnh.(thượng) . Trên xe rời Tứ Xuyên tôi mới từ từ lấy lại được bình tĩnh, lúc đó bắt đầu phân tích tình hình trước mắt.

Tiểu Hoa nói kỳ thật không sai, hiện tại tôi muốn đi Quảng Tây nhưng lại đơn thân độc mã, cho dù có thủ hạ của Hoắc lão bà dám cùng tôi bước vào bên trong chịu chết thì cơ hội để cứu được bọn họ ra là không lớn. Đội ngũ của bọn họ có Bàn Tử, lại thêm Muộn Du Bình, cao thủ như rừng, nếu bọn họ vẫn bị nhốt bên trong thì dựa vào cái gì một người thân thủ như tôi lại có thể cứu được bọn họ kia chứ? Mà muốn cứu người tất nhiên cũng cần một lượng quân số tương đương như thế. Lượng nhân lực đó, với khoảng thời gian eo hẹp tôi tìm đâu ra được. Sự cố xảy ra với Hoắc lão bà, tin tức này với chúng tôi mà nói cũng đủ để huy động người của Hoắc gia nhưng sự tình trong giang hồ thường trong ngoài bất đồng, nội bộ Hoắc gia hẳn sẽ có mâu thuẫn lợi ích, người trong nhà không may gặp nạn, đối với họ mà nói đây trước hết vẫn là một cơ hội! Việc quan trọng hàng đầu bọn họ muốn làm, khó mà suy đoán được, mà nếu thông báo tin tức này rộng ra bên ngoài, chuyện sẽ càng thêm phức tạp, không chỉ khó khăn trong việc tìm thêm cứu viện mà còn có kẻ lợi dụng tình thế gây trở ngại.

Vì vậy mà Tiểu Hoa trước vẫn để áp chế mọi chuyện, phải đi đường vòng mà theo như hắn nói là tôi đã không có Bàn Tử và Muộn Du Bình bên cạnh, thực chất chỉ còn là một người bình thường, chuyện này không thuộc phạm trù tôi có thể giải quyết, kỳ thật nếu ngẫm kỹ cũng thấy đúng là như thế. Tôi ngồi trên xe suy tính kế hoạch của mình, lại nhận ra là trong tay chẳng có chút manh mối, trước kia khi xảy ra chuyện gì, tôi thường nghĩ tới ngay Bàn Tử (để trợ giúp bày mưu tính kế), nhưng hiện giờ, tôi mở di động tìm trong tất cả danh bạ, chỉ có mỗi Phan Tử, chuyện này cuối cùng cũng không liên quan tới ai nữa cả. Mà Phan Tử, anh ta đã muốn quy ẩn điền viên ( ở ẩn vui cảnh nhà nông), tôi đây lại đi quấy rầy anh ta sao?

Nhưng tôi thực không thể đợi thêm được nữa, trải qua bao nhiêu tình huống nguy nan tôi hiểu được thời gian quan trọng tới mức nào chứ. Tôi biết người Giải gia có tính cẩn thận nhưng tôi là người của Ngô gia- Ngũ gia (trong Lão Cửu Môn Ngô gia đứng thứ năm hay còn gọi là Ngũ gia) nghĩa khí cùng phóng khoáng, nó đã thấm vào trong máu thịt của tôi rồi, tôi hạ quyết tâm, giờ bằng bất cứ giá nào cũng phải hành động. Vì để tiết kiệm thời gian, tôi bay tơi sân bay Trường Sa rồi gọi điện cho Phan Tử. Trong điện thoại, Phan Tử có phần cảm thấy hơi bất ngờ, tôi nói qua tình hình với anh ấy, bảo là lần này tôi cần gắp lạt ma, hi vọng anh có thể giúp tôi.

Tôi tưởng là anh ấy sẽ đáp ứng ngay lập tức nhưng không ngờ là, Phan Tử lại chần chừ một lát sau mới nói: “Được, dẫu sao thì cậu cũng tới rồi, tôi sẽ ra sân bay đón cậu”. Trong lòng tôi có cảm giác chút bất thường, có gì đó không đúng ở đây. Chẳng lẽ bên Phan Tử có thay đổi gì sao?

Dọc đường tôi vẫn bất an, nghĩ mãi về câu nói của anh ta, cảm giác không giống khẩu khí trước đây, chẳng lẽ bên đó đã xảy ra biến cố gì? Tới Trường Sa, vừa ra sân bay tôi nhìn thấy ngay Phan Tử đang đứng cạnh xe, tôi thấy anh ấy lập tức liền kinh hãi đến ngây người, gần như không nhận ra anh ta nữa. Người kiêu binh ngày trước giờ đầu đã bạc, nhìn qua so với lần cuối gặp nhau có khi già đi vài tuổi. Tuy rằng thân thể vẫn cường tráng, nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn lại đã thấy không còn vừa ý nữa rồi.

Tôi và anh ấy nhìn nhau, trong giây lát không thốt lên được lời nào, ” Tiểu Tam Gia, vẫn khỏe chứ”. Phan Tử gượng cười một tiếng, nhận lấy balo của tôi rồi đặt vào sau xe. Tôi ngồi vào xe, lại thấy đây là một chiếc xe hai chỗ ngồi, so với chiếc trước đây của anh ta thì tệ hơn rất nhiều, Phan Tử tuy vẫn mặc bộ đồ cũ kỹ như trước nhưng lúc này nhìn anh ấy tôi lại cảm thấy trên người anh ta thiếu đi một thứ gì đó, không còn như trước kia từng nhìn đến nữa, người có vẻ như gầy đi vài phần. Xe rung rung lái khỏi sân bay, tôi mới hỏi anh ta:

“Xe trước đâu rồi?” “Bán rồi, xe này là tôi mượn của một vị bằng hữu.” Phan Tử đáp, ” xe kia là Tam Gia cho tôi, Tam Gia không trở về nữa, đồ đạc trong cửa hàng bị người làm cướp hết sạch, tới cả con chuột cũng chui ra đòi nợ, tôi bán đi để lấy chút đỉnh mà chi trả cho chúng, không để cho đám tiểu nhân kia đặt điều xàm tiếu Tam Gia được.” Tôi lặng người đi, cửa hàng của Chú Ba từ sau khi gặp biến cố đó, tôi thực sự chưa từng ngó ngàng sang bên đấy.

“Anh không phải nói là đi lấy vợ sao, đại tẩu đâu rồi?” tôi hỏi. “Vợ sao.” Phan Tử cười khổ một tiếng, “với tính cách của tôi, con mẹ nó chứ lấy đâu ra tư cách mà cưới vợ, cũng đừng đi gây họa cho con nhà người ta.” Nói rồi nhìn tôi, “còn cậu, nghe cậu nói trong điện thoại là vẫn muốn làm những chuyện hư hỏng kia, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tôi lắc đầu:” cục diện giờ rối rắm lắm.” Sự tình lại đem ra kể một lần, sau tôi hỏi:” với kinh nghiệm của anh, giờ muốn gây dựng một đội ngũ như vậy cần bao nhiêu tiền?”

“Bây giờ có tiền hay không không phải là vấn đề nữa, cậu có một vạn để vung ra thuê người, muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu, nhưng chúng đều là hạng vô dụng, người hữu dụng không chỉ nhìn mỗi tiền của cậu, mà họ còn nhìn cả hoàn cảnh nữa kia.” Phan Tử nói,” thân phận như Tam Gia mà tới lúc tìm người còn lo lắng đầy ra, vì Tam Gia biết là bọn chúng chỉ đi để kiếm tiền, nhưng cậu hiện tại không làm thế được, những kẻ khốn đó, cậu cơ bản không thể dùng được chúng, tới lúc đó, không biết là mèo nào cắn mỉu nào đâu.” “Vậy còn biện pháp nào không, Tiểu Ca và Bàn Tử đều bị nhốt trong đó cả rồi, không biết tình hình ra sao nữa, nếu bọn họ chết trong đó, con mẹ nó, tôi…” Tôi thở dài, bất giác lại nghĩ tới những lời của Bàn Mã, lòng bỗng cảm giác khó chịu. Phan Tử không lên tiếng, chỉ châm một điếu thuốc:” chúng ta đi chuyến này, trong lòng phải xác định trước, có điều là con mịa nó, tôi lại giác ngộ được nhất điều này rằng họ đã chết.”

“Cửa hàng của Chú Ba tôi hiện giờ thế nào?” tôi hỏi, “anh đã giải quyết ổn thỏa chưa? Có thể tìm được vài thủ hạ có năng lực không?” “Cửa hàng ư?” Phan Tử mắng một tiếng, “con mẹ nó chứ, nơi đó còn bàn cái nỗi gì nữa, be bét hết ra rồi, đám khốn nạn kia, bình thường ra Tam Gia đối đãi với chúng thế nào, giờ chúng quay lại đáp trả như thế, chỉ xót lại mấy địa bàn xem như là có chút lương tâm. Chờ chút, tôi sẽ hẹn mấy người bọn hắn đi ăn cơn, xem bọn hắn có chịu ra tay hỗ trợ không.” Tôi có chút giật mình, tuy rằng trước từng nghe chuyện của Chú Ba nhưng tôi chưa từng nghĩ là chuyện sẽ tới trình độ này.

“Vì sao lại trở lên bất ổn như vậy?” từ Tháp Mộc Đà trở về chưa được bao nhiêu thời gian kia mà. “Lòng dạ bọn chúng, con mẹ nó chứ, thực kinh tởm.” Phan Tử nói. Xe chạy tới ngoại ô, có một dãy nhà nông, Phan Tử đem xe trả cho hàng xóm, nói qua lại một lúc rồi đưa tôi vào nhà anh ta, đó là một phòng anh ta thuê lại, bên trong chỉ vỏn vẹn có bốn bức tường, tôi nhìn mà cảm khái, nói:

“Đây mà cũng xem là trang trí sao, nơi này với ngoài đường kia có gì khác nhau đâu, với điều kiện của anh có muốn dắt gái về cũng khó.” Phan Tử cười khổ đáp:” con mịa nó chứ, dù sao thì cũng chỉ ở có một mình, làm sao để cảm thấy ổn là được, phòng cũng đâu phải của mình đâu.” “Sao không đi mua lấy một phòng mà ở?” tôi hỏi.

“Mua không nổi, tôi những tưởng sẽ cứ thế sống với Tam Gia, chờ tới khi già rồi thì cùng Tam Gia vào viện dương lão, cũng không tốn quá nhiều tiền. Ai biết là chuyện lại thành ra như vậy.” Phan Tử lôi từ trong gầm giường ra một băng ghế, mời tôi ngồi xuống. Tôi gạt đống hộp cơm bên cạnh sang một bên để có chỗ ngồi, liền thấy ở bên kia có bày bài vị (bia khắc tên người mất) của Chú Ba..