Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 7

Chương 2

Xoèn xoẹt ( phần một) . 542669_307152812726884_2092285831_n

Tiểu nhị nói xong liền đưa tay ra hiệu, khom lưng, tư thế vô cùng cung kính vẻ mặt lại rất chỉnh chu, nhìn không thấy một chút xu nịnh nào. Vì tư thế đó mà chúng tôi cũng không có thời gian để bàn bạc, phải lập tức đứng dậy đi theo. Tôi và Bàn Tử liếc nhau một cái, thầm nghĩ thế quái nào, vừa rồi chỉ chăm chăm nhìn vào cửa chính, đâu có thấy Hoắc lão bà bước vào, xem ra lão bà đã sớm ở trên tầng hai kia rồi. Không biết chừng từ lúc chúng tôi tới, nhất cử nhất động đều đã bị thấy hết rồi. Tôi không biết từng nghe qua ở đâu, nhưng đây là một mánh của giới giang hồ, mục đích nhằm giảm nhuệ khí của bọn tôi, trong lòng không khỏi cảm thấy khó chịu, tuy rằng tôi chỉ là một thiếu gia đời thứ hai nhưng trong gia tộc tôi là cháu đích tôn, trong quán của chú Ba tôi là Tiểu Tam Gia, cho tới bây giờ người khác đối với tôi đều hết mực cung kính, không ai dám có thái độ như vậy với tôi. Nghĩ tới đó mà bất giác thẳng lưng, trong lòng không phục.

Bàn Tử tất nhiên là cũng khó chịu, mặt giật giật, nháy mắt với Muộn Du Bình:” Tiểu Ca, sửa lại đội hình nào, hai chúng ta phụ đồng chí Thiên Chân lên mặt một chút.” Ba người liền đứng lên ngẩng cao đầu bước theo tiểu nhị qua cầu thang đi lên trầng trên. So với tầng một thì tầng hai có một vài đồ trang trí theo phong cách phương Tây, đây cũng là đặc sắc của Bắc Kinh xưa, đông tây kết hợp, bên trên đầy những phòng riêng, một bên hướng tới trung tâm sân khấu, bên còn lại là bàn ăn và xem diễn xướng, đúng kiểu phường phố, dân tất cả đều đang chơi mạt chược. Chúng tôi đi theo hành lang vòng xuyến được nửa đường, tới một cửa lớn, trên cửa chạm khắc hoa văn, so với cửa khách sạn này còn hớn hơn nữa, đứng bên cạnh có một thanh niên mặc thường phục, dánh điệu chỉ tề như một binh lính, trên cửa khắc biểu tượng cây du, đó gọi là “Thải Hà đường”.

“Lăng hành thì nhuyễn xuyến Trạo thủy hoặc triêm trang Bất từ hồng tụ thấp

Duy liên lục diệp hương Thử ốc danh thủ tư lưu hiếu xước” - Trích từ xa gặp mĩ nhân Thải Hà.

(Khi thì cành ấu quấn vòng tay Mái trèo khua nước thấm vào điểm trang Không lời cáo biệt trong tay áo

Chỉ thương còn thơm mùi lá xanh Nhà đây tên gọi lưu hiếu xước. Chả biết dịch thế này đã sát nghĩa chưa nữa, :D )

Tiểu nhị nói như đọc khẩu quyết, nói xong cũng không dừng lại, tiếp:” ba vị, chính nơi này, mời vào.” Sau lập tức rời đi. Tôi thầm nói người tiểu nhị này suy nghĩ thực tinh tế, vừa rồi lúc mới chúng tôi đi thì cung kính lễ độ khó mà cự tuyệt được, cũng vì thế mà chúng tôi phải lập tức đứng dậy tới điểm hẹn, tới trễ một chút thì khác nào mời không được bọn tôi, hắn sẽ khó mà ăn nói. Vừa đưa tới nơi liền lập tức rời đi, vì không biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, đi càng nhanh càng tốt, cái gì cũng không nghe không thấy, làm vậy cũng tránh được rất nhiều chuyện rắc rối. Đây là chốn đầy những người có thân phận đặc biệt phức tạp, hắn đã hình thành thói quen, xem ra những thành phần tụ họp lại đây cũng không phải bình thường.

Trong lúc suy tư hai người giữ cửa đã kéo cửa ra, bên trong là ba tầng rèm châu, chúng tôi vén lên rồi tiến vào trong, ngay lập tức ngửi thấy mùi hương trầm Tây Tạng. Đó là đồ dùng trong Phật giáo, có tác dụng dưỡng sinh. Xem chừng bà chủ này cũng là người rất biết thưởng thức. Bên trong là một không gian rất lớn, trần nhà cao, bên trên treo đèn chùm đèn thủy tinh, quạn trần cùng loại, bốn phía cột hành lang đều trạm trổ hoa sen màu xanh đồng. Bên dưới có một cái bàn tròn lớn, có bảy tám người đang ngồi dùng cơm, có thể thấy được sân khấu từ chỗ người ta dựng bức bình phong để che đi. Chúng tôi vừa tới, bảy tám người đang ăn cơm cùng dừng cả lại để nhìn chúng tôi, tôi thấy có hai phụ nữ đứng tuổi, ba đứa trẻ con, và vài người đàn ông nữa. Tôi chú ý vào hai người phụ nữ đứng tuổi kia, nhưng liếc mắt cũng biết không ai trong hai người đó là Hoắc lão bà, vì tuy nói là đứng tuổi nhưng hai người vẫn còn quá trẻ.

Tôi ,Bàn Tử cùng Muộn Du Bình nhìn một lúc, cũng không biết nên mở lời thế nào, chẳng lẽ lại bỏ đi, vẫn cố ý đợi thêm một chút, như vậy cũng quá kênh kiệu rồi. Hay là cũng đi làm đẹp, căng da. Nghĩ đối phương là một bà lão, tôi đành nhịn xuống nhìn bọn họ lên tiếng:” xin hỏi, Hoắc bà bà có ở đây không?” Nói xong chợt nghe thấy sau tấm bình phong có tiếng người nói:” bên này”

Cảm giác tiếng nói rất nhỏ nhẹ, tôi ngẩn người, lại nhìn Bàn Tử một cái, Bàn Tử ngăn tôi lại, nhẹ giọng nói:” nói nhỏ cái này, trước mặt bà lão đừng liếc mắt nhìn tôi, tôi giờ là bảo kê cho cậu.” Tôi nghĩ cũng phải, thấy Bàn Tử chuẩn bị vai diễn, trong lòng cũng niệm mấy câu:” ta là xã hội đen, ta là xã hội đen, lão tử bước tới đâu gió bảo đi tới đó.” đây là cách để thay đổi tâm lý, thật đúng là có tác dụng, bàn chân nóng ran lên, tôi thực sự cảm giác được nỗi lo lan tỏa từ đầu tới chân, liền ngẩng đầu, bước tới sau bức bình phong kia. Nói thật là tôi vẫn có chút căng thẳng, nhưng khác với cái cảm giác căng thẳng trong cổ mộ, rất khó nói là “căng thẳng” hay là “không rõ”, vì rốt cuộc thì tôi không phải loại người hay làm cái trò này, cơ bản là tôi cũng chẳng biến mình phải cư xử thế nào, chỉ có thể lấy hết cái ” kiêu ngạo” trong lòng mình ra để ứng phó với tình thế.

Sau vài bước, tôi liền thấy được dung mạo người kia. Không gian đằng sau kỳ thật cũng không lớn, tôi thấy có một bàn khắc gỗ, bên trên có bày khay trà, có ba người đang ngồi, tôi lập tức nhìn ra một lão bà tóc bạc đang ngồi thưởng trà. Mặc đồ tím, sắc mặt trắng như tuyết. Kiểu trắng này không phải là do bệnh tật, nếu như là một cô gái trẻ thì đó hẳn phải vô cùng kiều diễm, tôi phải dùng từ tuyết để diễn đạt nhưng với một lão bà trên mặt không một có một nét già nua nào mà hoàn toàn chỉ có một màu trắng, nếp nhăn cũng trắng, tóc cũng trắng, cảm giác lạnh cả người, kiểu như lão thái bà này là ngọc thạc tạc ra vậy. Chỉ có con ngươi kia là có màu đen, đập vào mắt vô cùng đột ngột, bà ta liếc về phía chúng tôi một cái, ánh mắt tôi bất giác cũng nhìn vào trong mắt bà ta. Khoảng khắc đó, như là tôi đang thấy được một Cấm Bà vậy.

Hai người bên cạnh là một cô gái trẻ và một phụ nữ trung niên, cũng không nhìn chúng tôi lấy một cái mà chỉ nhẹ giọng nói chuyện với nhau, thấy không rõ hình dáng lắm. Hai người kia cũng vô cùng trắng, nhưng là trắng tự nhiên, đặc biệt là cô bé kia, má đầy, sắc mặt và ngũ quan đều rất hài hòa thuần khiết, khí chất như ngọc, nhưng cảm giác có gì đó rất quyến rũ, rất dễ chịu. (để ý con nhà người ta kỹ thế, tôi chính thức xác định anh ngô đẹp trai là lolicon :D ) Tôi nhất thời không kịp phản ứng trước tình thế đó, Bàn Tử phía sau lại chọc tôi một cái giật mình, lập tức cười nói:” Hoắc bà bà, cháu là Ngô Tà. Bà vẫn khỏe chứ, có là phiền bà nghỉ ngơi không ạ?” nói xong đưa tay lên chờ bắt tay với bà ta. Đây là thói quen nói chuyện làm ăn, vừa đưa tay ra liền ý thức không đúng, nhìn rất giống con buôn, lập tức rụt tay về thuật thế cho lên vuốt vuốt tóc.

Động tác vô cùng ngốc, lòng thầm mắng, lại cố làm ra vẻ trấn tĩnh, lão thái bà kia đánh giá tôi một lượt, nhấp ngụm trà rồi lạnh lùng nói:” quả nhiên có chút giống với ngô lão cẩu, người khác nói ta còn không tin, hóa ra là con cẩu đần đó vẫn còn có người nối dõi.” Tôi cười gượng, thầm nhủ những lời vừa rồi chẳng phải đầy mỉa mai sao, có lẽ nào ông nội tôi từng có xích mích? Lời này không sao đáp lại được, đành phải cười gượng cho qua. Lão bà lại nhìn tôi tiếp, thấy tôi chỉ cười không đáp thì thở dài nói:” cười nhìn càng giống, xem ra cũng không phải là thứ tốt đẹp gì.”

Nói rồi nhấp một ngụm trà, hỏi :” bản vẽ kia rốt cuộc là ngươi có bán hay không, nghĩ kỹ chưa? Chuyện đơn giản như vậy thì cần gì phải gặp ta? Chẳng lẽ, bà nội ngươi muốn ngươi tới gặp ta, để xem người bạn già này đã thành cái dạng gì rồi phỏng?” Trồi ôi, tôi nói quả thực là đầy mỉa mai mà, ông nội đâu có cầu nhìn thấy bà kia chứ, đây hẳn là lúc còn trẻ đã xảy ra chuyện gì rồi..