Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cung Lung Thạch Ảnh - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 8 - Chương 8

Chương 2

Xoèn xoẹt (phần 2) . đạo mộ bút ký8

Cùng lúc đó tôi cảm giác rất không bình thường, dường như không có nhã ý mời trà, chẳng lẽ muốn tôi nói xong lập tức rời đi luôn? Thế khác nào không xem tôi là khách. Hơn nữa hỏi như vậy tôi biết trả lời đằng mù nào, giờ đã qua cái thời tình địch rồi, mà đã ghen những nửa thế kỷ, tôi nào đâu có biết giữa bà ta và ông bà nội tôi đã phát sinh sự việc gì. Có điều bà Hoắc tiên cô này thực cũng thù dai, chuyện như vậy mà tới giờ vẫn để bụng. (Anh chỉ được cái to mồm, chưa yêu ai bao giờ nên nhìn đời vẫn hường phấn lắm :D ) Gãi đầu một lúc, cố gắng suy nghĩ mãi sau mới nói:” xin bà đừng hiểu lầm, cháu chỉ tới vì chuyện mua bán thôi, bà nội cháu không như bà nói đâu, cháu cũng đã lâu không qua thăm bà, từ sau khi ông nội cháu qua đời bà nội chỉ ở quê không ra khỏi nhà lấy nửa bước chân.” “Đó là do bà ấy không có mắt nhìn người, đi lấy một lão già đoản mệnh làm cái gì chứ.” Lão bà bà hừ lạnh một tiếng, “ngươi nói là muốn bàn chuyện buôn bán, vậy ngươi chuẩn bị giao hàng chứ? Hay vẫn muốn ngã giá tiếp?”

Tôi suy nghĩ một lát, nói thế nào đây, đi thẳng luôn vào vấn đề hay là cứ rào đón trước đã, nghĩ tới nếu lão bà bà này thực muốn làm khó tôi, nói nhiều sợ đêm dài lắm mộng, lỡ nói tới mức chối tai thì quay lại e không kịp, thôi thì cứ thẳng vấn đề chính mà bàn, nói dai chính bằng nói dại. Nghĩ thế tôi lập tức nói:” kỳ thật vật kia với cháu không quá quan trọng, chỉ là cháu muốn biết, vì sao bà lại muốn mua nó với giá cao thế, chả là cháu đang điều tra một chuyện, khả năng có liên quan tới vật này, nếu bà nói cho cháu biết, vật đó cháu xin biếu không-“ Tôi chưa nói xong, Bàn Tử ở sau lại cấu một cái, miệng mấp máy thì thầm:” có tiền mà không lấy chính là tam đầu heo.”

Tôi ngây ra một chút, nghĩ cũng đúng, đó cũng không phải một con số nhỏ, mấy lần đổ đấu vừa rồi tôi không được may mắn lắm, chuyện này xem như của trời cho, có nó thì nhiều chuyện cũng dễ dàng giải quyết, ít nhất thì cũng đủ tiền điện nước của cửa hàng tôi, liền lập tức sửa lời:” -biếu tận tay cho bà.” Lão bà bà kia nhìn Bàn Tử, không biết có nghe thấy không nhưng trước sau cũng chẳng nói gì, chỉ đáp:” chuyện về bản vẽ nhà Phong Cách Lôi ư, ngươi muốn biết cái gì?” Tôi gật đầu:” chỉ có một chuyện rất đơn giản thôi.”

Lão bà bà tựa lưng lên ghế, nghĩ ngợi:” được, ta có thể nói cho ngươi, nhưng không phải là ngươi hỏi, ngươi hãy về bảo bà nội ngươi tới hỏi ta.” Tôi sững người, thế quái nào, chuyện gì đây chứ, lập tức nói:” bà bà, cháu không đùa đâu, việc này đâu cần quấy rầy đến bà nội cháu chứ.” “Ai nói đùa chứ? Ngươi muốn hỏi, Hoắc tiên cô ta làm ăn chưa bao giờ nói đùa với ai, ta và bà nội ngươi là bạn từ thuở thiếu thời, mấy chục năm rồi không tới thăm ta được buổi nào, cứ ở cái đất Hàng Châu khỉ ho cò gáy đó, ta mời bà ấy tới gặp ta, sao lại nói là đùa được?” Bà ta nghiêm mặt nói:” việc này cứ thế đi, ngươi giờ về nói với bà nội ngươi, nếu bà ta không chịu tới gặp ta, ta thấy việc của ngươi cũng chẳng phải là chuyện gì đứng đắn, ngươi nên sớm ngừng nó lại. Nói trước là nếu bà nội ngươi không tới thì ngươi cũng đừng qua tìm ta, vật kia của ngươi tuy ta thích nhưng lão bà này cũng không thiếu gì những món đồ như thế.”

Tôi nghe cũng không biết phải làm sao nữa, trong lòng có chút bực bội, nhưng không thể nổi đóa lên được, chỉ có thể oán ông nội đúng là không dứt tình, khiến tôi rước phải cái của nợ thế này. Từ sâu trong suy nghĩ mình tôi cũng đã thấy rõ là lão bà này không phải dạng dễ chơi, từ đầu bà ta đã muốn làm khó tôi, thậm chí đồng ý gặp tôi có thể là cũng vì như vậy. Tính tình của lão bà bà này như vậy hẳn là do cậy mình nhiều tuổi, lấy cái thanh danh trưởng bối mà đàn áp tôi, trước kia nhất định là một người đanh đá, chẳng đúng kiểu ông nội tôi thích rồi còn gì. Tôi nghĩ một lát, thấy hoàn toàn bế tắc, trước mặt là một lão bà bà đang dở trò làm khó, làm cách nào đây, căng thẳng tới mức trán tôi đầy mồ hôi, mắt bất giác liếc qua Bàn Tử, Bàn Tử cũng nháy mắt cho tôi, như muốn quyết ăn thua với bà ấy, nhẹ giọng nói:” bà ta chơi đều mình, thì mình cũng chơi đều lại bà ta, trước cứ ngồi xuống rồi nói.”

Tôi nghe cũng đồng ý, lòng đã quyết thì mặt mũi này cũng chẳng cần nữa, bước tới ghế trước mặt lão bà bà rồi ngồi xuống. Lão bà nhíu lông mày lại, tuy trong lòng tôi rất căng thẳng nhưng miệng vẫn không chịu thua, nói:” bà bà, việc này đối với cháu rất quan trọng, bà đừng đùa cháu nữa, nếu bà có nhã ý muốn đùa, vậy cháu cũng không còn cách nào khác, ba người bọn cháu sẽ quỳ gối trước khách sạn này cho bà xem.” Nói xong liền ngẩng đầu lên nhìn phản ứng của bà ta, vừa nhìn đã thấy không ổn, sắc mặt của bà ta có phần khó coi, cơ bản là không để ý tới từ chối những lời tôi vừa nói, lại ngay tức khắc hỏi:” ai cho ngươi ngồi xuống? Đứng lên!”

Tôi kinh ngạc, trong tích tắc liền cứng họng, không ngờ là bà ta trở mặt nhanh như vậy. Nhưng nếu đã hạ quyết tâm, tôi cũng không phải người dễ buông xuôi, lập tức lắc đầu:” bà không đồng ý cháu sẽ không đứng!” “A Tuyết, gọi Tiểu Trương Tiểu Lê tới đây, đem mấy tên lưu manh này kéo ra ngoài cho ta”. Lão bà bà thoáng chốc liền nổi trận lôi đình. Tôi thấy bà ta đùng đùng nổi giận thì lấy làm lạ, nhưng vừa dứt lời, người phụ nữ và cô gái kia đều nhìn về phía bọn tôi, cô gái nhìn nhìn lão bà bà một chút sau đó đứng dậy, rõ ràng là đang chuẩn bị đi gọi người lại. Bàn Tử lập tức nhớ tới chức trách của mình, tiến tới phía trước nói:” dù thế nào thì thiếu gia nhà chúng tôi chỉ muốn ngồi xuống để tiện nói chuyện với các vị, cái ghế đó có gì kỳ quái sao, ngồi đó thì bốc ra cái mùi gì? Lão bà bà, chúng ta đang ở thế kỷ 21, pháp luật không trừng phạt người không biết xấu hổ, nếu bà muốn tìm người đuổi chúng tôi đi, diễn xuất như vậy vẫn còn kém lắm, thiếu gia nhà tôi vẫn còn biết kính lão, tôi chính xác là quân lưu manh, nếu để tôi phải nổi điên lên, đập tan nơi này, e là đối với danh dự của bà cũng không ổn đâu. Nếu chẳng may còn làm bà bị thương, vậy lại càng không xong, bà còn gì muốn nói nữa không?”

Cô gái kia liền cười lạnh một tiếng, nói:” các người thì biết cái gì, đây đâu phải là chỗ muốn ngồi là ngồi được, ngồi rồi có hậu quả gì, các người-“ Lão bà bà đột nhiên giơ tay chặn lời cô ta, tôi nhìn sắc mặt bà ta dẫn giãn ra, thay vào đó là một biểu cảm rất khó hình dung, sau mới lạnh lùng lên tiếng:” để cho bọn họ ngồi, nếu đã muốn ngồi thì cứ việc ngồi.” Tôi nhìn vẻ mặt bà ta, trong lòng bỗng có linh cảm rất xấu, thầm nghĩ chẳng lẽ ghế này có cài súng tự động, chỉ lát nữa thôi sẽ bắn tung người tôi? Ngẫm lại thì không thể nào, lời chưa nói đã biết hẳn là sai rồi, tôi tới đây là có việc đàng hoàng, nếu đã nhịn được thì phải cố gắng nhịn tiếp. Nghĩ làm sao cho không khí bớt căng thằng bây giờ, lại nói:” bà bà, cháu nói được cũng làm được, xin bà đừng đùa cháu nữa, bà và ông nội cháu có ân oán gì, cháu thực không biết, nếu là ông nội cháu đã từng làm chuyện tổn hại tới bà, cho cháu xin lỗi, không thì bà cứ tát cháu vài cái cũng được?”

Lão bà bà coi như không thấy tôi, chỉ nhìn nhìn đồng hồ, sau mới quay sang tôi nói:” được, là ta sợ ngươi rồi, Ngô thiếu gia, nhưng ngươi đừng hỏi gì nữa, hiện giờ có hỏi gì ta cũng sẽ không nói, nếu ngươi có thể ngồi đây tới 4 giờ rưỡi thì ta sẽ không làm khó ngươi nữa.” “Ngồi ở đây?” ” Đúng, là ngồi trên cái ghế đó, ta khẳng định ngươi sẽ không thấy chán” lão bà bà nói, mắt liếc xuống dưới tầng, bỗng tôi nghe thấy một tiếng chuông từ bên dưới truyền lên.

Tôi chợt có một linh cảm xấu, lão bà bà kia cũng không thèm nhìn tôi mà chỉ hướng xuống sân khấu, tiếp đó toàn bộ rèm hai bên được kéo lên, bốn phía tối sầm, đèn lớn ở trung tâm lập tức được bật sáng, quang cảnh trở lên tráng lệ, những đồ cổ kia, thảm trải sàn và màn che dưới ánh áng bỗng trở lên vô cùng mờ ảo rực rỡ. Sau đó người bên dưới bắt đầu xao động, cô gái bên cạnh bỗng reo lên một tiếng mừng rỡ, quay sang hỏi lão bà bà:” bắt đầu rồi sao bà?” Lão bà bà gật đầu một cái:” bắt đầu rồi đây, cháu gái, hôm nay chúng ta sẽ có trò hay để xem rồi.”

.