Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuộc gặp gỡ kì lạ - Vạn kiếp yêu em - Chương 23

Chương 22: Em là một con khỉ

Em là một con khỉ, một con khỉ suốt ngày nhảy lên nhảy xuống. Cái gì nó cũng ăn, trong bụng nó là một đống rác thải.” Dù rằng Bì Bì không biết “hồ ly giống” nghĩa là gì, nhưng ít nhất cô cũng biết ngựa giống hoặc chó giống là nghĩa gì, biết cả nghĩa vụ chính mà chúng đảm nhận. Nghĩ đến đây, cô chợt nảy sinh sự cảm thông sâu sắc với Tu Nhàn. “Trong Hồ tộc, lẽ nào cũng phân chia biên giới như loài người sao?” Cô kiên quyết hỏi tới không tha.

Ngoài việc trở thành một bệnh nhân liệt người, yếu ớt vô lực thì cô chẳng có bất cứ chỗ nào không thoải mái. Hơn nữa, cô vừa phát hiện ra, tính tình của Hạ Lan Tĩnh Đình đêm nay tốt tới đỉnh điểm, anh như hóa thân thành thầy dạy trẻ, rất nghiêm túc giải đáp hết thảy những thắc mắc của cô. Trước đó, thấy rằng anh rất nhạy cảm với chuyện riêng tư, Bì Bì chưa bao giờ dám tưởng đến việc, một ngày nào đó sẽ được nhận những đãi ngộ này. Hạ Lan Tĩnh Đình trầm ngâm trong chốc lát mới nói: ” Tất nhiên bọn anh cũng có lãnh địa riêng của mình, có điều bọn anh không phân biệt biên giới giống con người, … Nói vậy chỉ để cho em dễ hiểu hơn thôi. Với bọn anh mà nói, giới hạn lớn nhất là vĩ độ 30 độ Bắc. Tất cả hồ ly đều sống từ đây trở về phía Bắc, tất cả hồ tiên thì phần lớn hoạt động trong vùng từ 30 độ về phía nam. Điều này thật kỳ quái.

Bì Bì luôn cho rằng hô tiên là do hồ ly biến thành, nên mới khẳng định họ là một loại, xem ra, họ hình như ở hai phạm vi khác nhau. “Có phải tất cả hồ ly đều muốn làm hồ tiên?” Hạ Lan Tĩnh Đình lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải. Hồ ly sống trong hoang dã có tuổi đời rất ngắn. Dài nhất cũng chỉ chừng mười hai năm. Đại đa số hồ ly sau khi sinh, hai ba năm sau sẽ chết. Bọn anh không quá coi trọng việc tuổi thọ dài ngắn như con người. Làm hồ ly, em có thể sống ở hồ giới, cũng có thể tu hành, sống trong tiên giới. Tu hành là chuyện rất thống khổ, rất tịch mịch, cơ hội thành công cũng không cao, thế nên không phải toàn bộ hồ ly đều muốn làm hồ tiên.”

“Vậy còn anh? Anh vì sao muốn tu tiên?” Hạ Lan Tĩnh Đình nở nụ cười ảm đạm: “Anh không muốn tu tiên một chút nào, chỉ vì bất đắc dĩ phải như vậy.” “Tại sao?”

“Hai mắt anh bị mù, những hồ ly giống như anh, nếu không tu hành, hoàn toàn không thể sinh tồn trong hoang dã.” Bì Bì nhìn vào mắt anh thật kỹ, có phần không tin vào những lời anh nói: “Không thể nào. Dù gì em vẫn cảm thấy, mắt anh có thể nhìn được mọi vật, chỉ có điều hơi sợ ánh sáng mà thôi.” Rõ ràng anh ngượng vì bị cô quan sát ở một cự ly gần như vậy, vội quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Việc anh có thể nhìn được khi trời tối, … đó là một trong những thành quả nhiều năm tu hành của anh.” Chừng như quỳ lâu nên hơi mỏi, cuối cùng anh cũng với lấy cái ghế ngồi xuống. Cuối thấp đầu nhìn cô, anh cố tình dựa vào cô rất gần, khi nói chuyện hơi thở phả vào mặt Bì Bì, có một mùi hoa tươi thoang thoảng. Ánh mắt anh lóe sáng như sao, nhìn cô bằng thái độ rất lạ. Dường như người trước mặt không phải một người mà là một bức tranh, thậm chí, dường như anh không phải đang nói chuyện với cô mà đang nói chuyện với linh hồn đang ẩn mình ở một nơi nào đó trong cô.

“Anh rất vui vì có thể thấy thế giới này, dù chỉ là vào buổi tối …” anh thổn thức, ” Có một thời gian thật dài, với anh đó chỉ là một giấc mơ.” Nếu những gì vừa nói về hồ tiên là thật, Bì Bì nghĩ, Hạ Lan Tĩnh Đình cũng được coi là thần tiên. Thần tiên ít nhất phải nên vui vẻ mới đúng? Thần tiên sống thọ trăm tuổi, thần tiên nếm gió uống sương, thần tiên hô mưa gọi gió, thần tiên biến đá thành kim … trên đời này, không có gì trong thế giới này họ muốn mà không được. Thế nhưng, trong ánh mắt của Hạ Lan Tĩnh Đình chỉ chứa những hậm hực, anh rất ít cười, chẳng hề thấy chút vui vẻ, thỏa mãn nào, mà tựa như có rất nhiều sầu muộn, thậm chí … còn như đang chịu một sự dày vò nào đó. Là một hồ tiên sống chín trăm năm, trên đời này, những gì nên thấy, những gì nên hưởng thụ anh đều đã trải qua rồi không phải sao? Anh vẫn còn thiếu điều gì nữa? Lẽ nào cũng có thứ anh muốn mà không thể có được ư? Bì Bì vui vẻ phản đối: “Nếu em cũng có thể sống chín trăm tuổi, em có thể bỏ qua chuyện mình bị mù.”

Anh khẽ cau mày, vô cùng ngạc nhiên: “Thật sao?” Cô gật đầu: “Thật.” “Em có biết tăm tối là chuyện thế nào không?”

“Anh có biết chết là chuyện gì xảy ra không?” Bì Bì nói, “Chết là tận cùng của tối tăm. So với điều đó, mù chỉ là mất đi một cảm giác trong rất nhiều cảm giác mà thôi.” Hạ Lan Tĩnh Đình thở dài: “Bì Bì, em không hề hiểu cái chết.” Không khí quá nặng nề, Bì Bì không muốn bàn về chủ đề này nữa. Đàm luận cùng một hồ tiên sống chín trăm tuổi về ý nghĩa của cuộc đời, chẳng phải rất hoang đường sao?

Cô chợt nhớ đên buổi diễn âm nhạc lần đó. Đây là đêm duy nhất cô biết Hạ Lan Tĩnh Đình không nhìn thấy, liền hỏi: “Nếu nguyên khí của anh bị thương tổn, thị lực của anh cũng không thể duy trì. Đúng không?” “Đúng vậy.” “Bị gãy xương tay cũng thế ư?”

Thật ra, điều Bì Bì muốn hỏi là, làm hồ tiên, Hạ Lan Tĩnh Đình có bị ốm không? Anh cũng có lúc cảm mạo phát sốt như con người ư? Còn có, theo tháng năm dài dằng dặc, dung nhan của anh sẽ thay đổi sao? Họ có gì kiêng kị không? Thế nhưng, Hạ Lan Tĩnh Đình không trả lời vấn đề này. Nếu Hạ Lan muốn trốn tránh một điều gì đó, phản ứng của anh rất đơn giản. Anh sẽ im lặng, rồi đột nhiên chuyển đề tài. Sau đó, dù cho Bì Bì có gắng sức ra sao cũng đừng mơ tưởng lấy được đáp án bé tí tẹo nào từ miệng anh.

Giằng co trong im lặng như vậy, không khí trong phòng bệnh đột nhiên trở nên căng thẳng. Bì Bì tự chuyển đề tài: “Được rồi, nói đến biên giới và lãnh địa, nhà anh ở đâu?” Đáp án của anh rất mơ hồ: ” Quê của anh ở nơi có khí hậu rất lạnh.”

“Quê em có khí hậu rất nóng.” Bì Bì nói, “Em được sinh ra tại thành phố này. Em là người bản địa.” Anh cười cười, nói: “Anh biết.” “Thực ra, nếu anh nói giọng địa phương, có lẽ em có thể đoán được anh tới từ miền nào. Chỉ tiếc rằng anh không có. Em vẫn luôn nghĩ anh là người Bắc Kinh, hoặc là người Đông bắc.” Bì Bì tiếp tục nói.

Hạ Lan Tĩnh Đình nói tiếng phổ thông rất chuẩn, nhưng không nhanh và khỏe như các MC, mà là một chất giọng rất nhẹ nhàng thư thái. Anh phát ra âm rất thấp, cũng rất rõ, thì thầm như mưa ngâu rả rích, mang theo một sự ung dung và tao nhã không nói nên lời. Ngay cả khi anh tức giận, lời nói cũng rất êm tai. “Anh không có giọng địa phương?” Anh hỏi lại. “Anh có sao?”

“Có thể em không nghe ra đó.” Anh nói, “Nhưng em đoán không sai, anh thực sự là người phương bắc.” Nói chuyện với Hạ Lan Tĩnh Đình cần phải có kỹ xảo. Anh muốn nói thì sẽ nói thẳng cho bạn biết, không muốn nói thì sẽ không ngừng vòng vo. Bì Bì đành phải vòng lại chủ đề Tu Nhàn và Khoan Vĩnh.

“Tu Nhàn bọn họ không thể đi party, bởi vì họ là hồ ly giống sao?” “Cũng không hoàn toàn. Thứ nhất tu hành của họ chưa tới năm trăm năm, chưa đủ tư cách. Thứ hai, bởi vì họ bị bắt ép làm nhiều chuyện không tình nguyện, khiến họ sinh ra sự chán ghét đối với phụ nữ, họ không thể nào nguyện ý cùng những người phụ nữ khác qua lại.” Bì Bì nhỏ giọng nói: “Ý anh …. Họ là gay sao?”

Hạ Lan Tĩnh ĐÌnh nghĩ nghĩ, không biết đổi lại từ gì cho thích hợp, đành phải nói: “Cũng gần giống vậy. Bởi họ không thể thực hiện chức trách của mình — dĩ nhiên họ không thừa nhận đây là chức trách của họ — nên họ thuộc về nhóm bị kỳ thị và công kích. Những hồ ly giống như họ vậy, từng có một nhóm lớn, mấy năm nay từng bước bị diệt vong hầu như không còn. Họ là hai người cuối cùng trong khu vực này.” “Nhưng sao lại để người ta kì thị họ? Không phải anh là Tế ti đại nhân sao? Chẳng lẽ anh không phải người đứng đầu tối cao sao?” Hạ Lan TĨnh Đình lắc đầu: “Anh không phải.”

Bì Bì ngộ ra vài điều: “Em hiểu rồi, người đứng đầu tối cao là cha anh?” Ánh mắt của Hạ Lan Tĩnh ĐÌnh rất hờ hững, không ư hử gì, hiển nhiên là từ chối cho ý kiến. Đây là lần thứ hai anh tỏ kiểu thái độ này, mặt đanh lại như sắt, thậm chí còn có chút mùi vị của sự giận dữ. Anh đứng dậy nói: ‘Dịch truyền của em đã hết rồi, bây giờ chúng ta về đi thôi.”

“Giúp em chữa bệnh sẽ làm tiêu tốn rất nhiều nguyên khí của anh ư?” Cô lại nhớ đến lời dặn dò của Tu Nhàn lần thứ hai, “Sẽ làm bị thương anh ư?” “Dĩ nhiên là không.” Anh nhíu mày, dường như rất tức giận vì có người tiết lộ chuyện này cho cô. “Nhưng mà …”

Không có nhưng mà, nửa giờ sau, họ về đến số 56 phố Nhàn Đình, nhà của Hạ Lan Tĩnh Đình. Bì Bì thấy mình như bị Hạ Lan Tĩnh Đình bắt cóc, mà còn là vào ba giờ sáng, thời khắc trăng sáng sao thưa. Mặc dù ánh đèn đường rất sáng, nhưng toàn bộ phố thị tọa lạc ngay ngắn và im lìm trên dãy núi đều đang say sưa trong giấc ngủ. Chiếc xe lặng lẽ chạy vào nhà để xe, Hạ Lan Tĩnh Đình bước ra sau bế cô lên, ôm xuyên qua phòng khác, đặt cô lên một cái giường lớn trong một gian phòng ngủ. Bì Bì nhận ra đây không phải là căn phòng ngủ mà lần cô rơi xuống nước đã ngủ. Đây là phòng ngủ chính, hoặc là thư phòng, diện tích phòng rất rộng, bốn vách tường đều đặt các tủ sách, chia thành từng ngăn, những ngăn xếp chồng lên nhau từ dưới nền cho đến tận trần nhà. Cả gian phòng tràn ngập mùi mực tàu nhàn nhạt.

Dù là ban đêm, nhưng Hạ Lan Tĩnh Đình dường như cũng không thích ánh đèn quá sáng. Bất kể là phòng khách hay phòng ngủ, ánh sáng đều rất mờ. Trong phòng ngủ tuy có rất nhiều đèn nhưng không có chiếc nào đủ độ sáng giúp Bì Bì nhìn thấy rõ được tên của những quyển sách đặt trên giá sách trước mặt. Hạ Lan Tĩnh Đình từng nói, anh không có thói quen đọc sách ban đêm, anh quen đọc chữ nổi, thích dùng tay chạm vào mà đọc. Sau đó anh còn phàn nàn sách trên đời sao quyển nào cũng giống nhau, những chuyện mới mẻ càng ngày càng ít, chẳng có gì hay để xem. Anh có một chiếc máy tính xách tay hết sức cao cấp, có cài đặt một phần mềm phát âm rất chuyên biệt, có thể đọc bất cứ những chữ nào xuất hiện trên màn hình, nhưng anh không thích dùng, anh chê âm thanh của phần mềm phát âm nghe không hay. Đại đa số thời gian vào ban đêm của anh dùng vào việc tu hành, ví như phơi trăng chẳng hạn, hoặc đi đến những nơi đông người xem đấu bóng, xem phim, nghe hòa nhạc. Tu luyện xong sẽ hơi mệt nhưng anh ngủ rất ít, hai đến ba giờ là đủ. Đặt Bì Bì lên gường xong, Hạ Lan Tĩnh Đình đi vào phòng tắm. Cô nghe thấy có tiếng nước chảy ào ào trong đó, một lúc sau, nước ngừng chảy, Hạ Lan Tĩnh Đình bước ra, đứng bên cạnh giường, cúi đầu nhìn cô nói: “Trước khi điều trị, anh phải giúp em tắm trước. Cái này bọn anh gọi là trai giới.” Vách tường màu lục nhạt, vốn rất ấm áp. Thế nhưng, chiếc bóng cao lớn của Hạ Lan Tĩnh Đình in lên đó, khiến cho nó tối và lạnh đi rất nhiều. Bì Bì sợ hãi nhìn anh hỏi: “Không tắm có được không?”

Anh lắc đầu. Bì Bì nuốt nước bọt, đành phải nói: “Vậy … anh làm ơn đưa em đặt vào bồn tắm, em tự mình tắm.” “Bồn nước rất sâu, em không thể cử động, sẽ chết đuối đấy.”

“Xin lỗi, nhưng em cần sự riêng tư.” “Vào những lúc như vầy, anh có thể đề nghị em tạm thời đừng để ý đến mấy chuyện như thế được không?” Anh đứng im không động đậy. “Không thể.” Cô kiên quyết lắc đầu, “Hoặc em tự tắm, hoặc sẽ không tắm, để cho thối chết luôn.”

Để cho hợp với giọng điệu, cô còn nhướng mày nghiêm mặt, hai mắt trợn tròn, bày ra thái độ khiêu khích. Hạ Lan Tĩnh Đình hừ một tiếng, không nói không rằng, lập tức bế cô lên khỏi giường. Cô vẫn còn mặc trang phục dành cho bệnh nhân, đây là loại quần áo có kiểu dáng đơn giản nhất, chỉ có một sợi dây lưng buộc lại. Anh kéo dây lưng ra, cơ thể cô liền trần trụi. “Này …. anh muốn làm gì?” Cô hét lên.

“Xin hãy lễ phép với Tế ti đại nhân.” Anh lạnh lùng thốt, “Trong hồ tộc, bất cứ kẻ nào trước khi gặp anh, đều phải tắm trai giới.” “Em không phải hồ tộc! Đừng đem quy tắc của các anh ra nói chuyện với em!” “Dĩ nhiên em không phải. Em là một con khỉ, một con khỉ suốt ngày nhảy lên nhảy xuống. Cái gì nó cũng ăn, trong bụng nó là một đống rác thải.”

“Hạ Lan Tĩnh Đình! Em không muốn tắm!” “Tiểu thư, cô không tắm tắm không được.” Trong phòng tắm không có đèn, sau khi đóng cửa thì tối đen như mực, giơ năm ngón tay lên cũng không nhìn thấy. Bì Bì lập tức phát hiện ra, đây cũng không phải phòng tắm mà lần cô rơi xuống hồ đã tắm. Phòng tắm này rất rộng, lúc nói chuyện còn nghe thấy cả tiếng vọng. Hạ Lan Tĩnh Đình đã quen với việc di chuyển trong bóng tối. Anh bế cô đi xuyên qua gian phòng mà chẳng hề đụng phải một chướng ngại nào. Lúc này, cô nằm trong vòng tay anh, muốn giơ tay chống cự, nhưng đáng tiếc, cánh tay mềm nhũn, chẳng hề nghe cô sai khiến. Cả người từ trên xuống dưới, chỉ có một bộ phận duy nhất có thể cử động là mấy đầu ngón tay. Cô bất chợt nghĩ, mười ngày này chắc chắn sẽ rất khổ sở, ví như cần ăn cơm, thay quần áo thì sao đây, muốn đi vệ sinh thì sao đây? Lẽ nào, mọi thứ đều phải dựa vào sự chăm sóc của Hạ Lan Tĩnh Đình ư? Anh có kiên nhẫn làm những việc này sao? Liệu có phiền lòng mà ăn luôn cô không?”

Nghĩ đến đây, cô lại thấy chột dạ, lúc nãy mình không nên chống lại anh. Nhưng đồng thời, cô lại có cảm giác an toàn khó hiểu, biết rõ Hạ Lan Tĩnh Đình sẽ không làm tổn thương cô. Cô không biết sự tin tưởng này từ đâu đến, giống như ngày đó họ gặp nhau, dù là người qua đường không quen không biết, Bì Bì vẫn vì anh liều mình ngăn cản con chó nọ. Trong lúc này, cô và Hạ Lan Tĩnh Đình có một sự thân mật kỳ diệu, họ có thể trần trụi đối mặt với nhau không cần bất cứ lời giải thích nào. “Tại sao lại tối như vậy? Đèn phòng tắm bị hư sao?” Cô hỏi. “Đèn không hư, không phải em muốn riêng tư sao?”

Cô mở miệng nhưng không nói lời nào, đồng thời nhắm mắt lại. Bồn tắm có lẽ rất lớn cũng rất sâu, cơ thể cô vừa ngập trong nước đã nổi bồng bềnh lên, gần như không kiểm soát được. Cô sợ ngộp nước, vẻ mặt hơi hoang mang, cố gắng cử động ngón tay một cách bất lực. Kế đó, cô nhận ra mình đã lo lắng vô ích. Tay của Hạ Lan Tĩnh Đình vẫn luôn nâng lấy cổ cô, giúp cho đầu cô ngoi lên khỏi mặt nước. Anh mở nút chặn nước, để nước vơi đi phân nửa, đến khi người cô có thể chạm đến đáy bồn, rồi mới dùng xà phòng tắm rửa cho cô, từ đầu đến chân, từng tấc một. Thậm chí còn đánh răng cho cô nữa.

Tất cả đều diễn ra trong bóng tối. Ai cũng chẳng nhìn thấy ai. Nhưng mặt của Bì Bì lại âm thầm nóng lên, tim cũng loạn nhịp. Tắm đến nửa chừng, Hạ Lan Tĩnh Đình bỗng bế cô lên, đặt cô ngồi ngược lại, tiếp tục tắm rửa lưng cô. Nửa phần trên cơ thể cô đều nằm trong ngực anh. Nhiệt độ nước hơi cao, nước bốc hơi lên đọng lại thành những giọt mồ hôi li ti, khiến không khí dường như cũng ngập tràn hơi nước. Mỗi lần cúi người, cằm anh đều cọ nhẹ qua trán cô, mấy sợi râu lún phún rất cứng, châm vào khiến cô hơi đau. Nhưng điều khiến cô bị mất tập trung, chính là mùi dương xỉ tỏa ra từ lồng ngực anh, nó chứa một sự quyến rũ rất nam tính. Mồ hôi anh thấm ướt khuôn mặt cô, có vài giọt đọng lại trên mi cô. Anh ôm cô mà tựa như đang giữ một ly rượu trong tay vậy, chăm chú kì cọ, đồng thời cẩn thận tránh đi những vị trí nhạy cảm. Mặc dù vậy, cô vẫn bị khiêu khích, thở hổn hển. Anh nhanh chóng nhận ra, ngừng tay lại và hỏi: “Sao thế? Khó chịu à? Có gần gọi bác sĩ không?” “Em thấy bí.”

“Cửa sổ đang mở.” “Cũng không phải bí …” Cô yếu ớt khục khịt mũi, không kìm lòng được hôn lên cổ anh, với loại quấy nhiễu chết người này, biện pháp duy nhất là hôn. Cô thấy yết hầu anh chuyển động, cho rằng anh sẽ hôn trở lại. Chẳng phải không được hôn môi sao? Thế nơi khác … chắc là có thể chứ?

Ấy vậy mà, anh chẳng qua chỉ giật mình, rồi lờ đi, chẳng hề đáp lại, vẫn chuyên tâm tắm rửa, dường như không thấy những gì cô làm. Cô giận rồi, cắn nhẹ anh một cái, anh “á” một tiếng, rồi vẫn không đếm xỉa tới cô như cũ. Trong bóng đêm, cô mở to mắt nhìn trừng trừng vào không khí, bất thình lình nói: “Hạ Lan Tĩnh Đình, cúi đầu xuống!” “Để chi?”

“Hôn em đi.” “Ở đâu?” “Ở đâu cũng được.”

“Cô nàng lớn mật, lại dám dụ dỗ Tế Ti đại nhân, nhất định em không muốn sống rồi.” Anh cười khẽ, lịch sự hôn lên trán cô một cái. “Cái này không tính! Lại đi!” “Nhiều vậy, không được.”

Kế đó, bất kể cô nói gì, anh cũng không để ý đến nữa. Không biết anh dùng nước tắm gì, khắp người cô được phủ đầy một đống bọt. Anh cũng không thèm dùng đến khăn, chỉ dùng tay không mà không ngừng kì cọ cho cô, rất tỉ mỉ, chu đáo. Dục vọng của cô lại bị cái tay đó với đống xà phòng kia khuấy lên thành một mớ hỗn độn. May mắn là, hiệu suất của Hạ Lan Tĩnh Đình rất cao, đã kết thúc công việc trước khi khiến cô phát điên. Cô thấy rất sạch sẽ, đồng thời cũng thấy rất uể oải. Tưởng rằng có thể được đi ngủ ngay, nào ngờ Hạ Lan lai ôm cô ra khỏi phòng ngủ, đi về phía căn hầm dưới mặt đất.

Thật không bình thường! Cô đột nhiên cảnh giác: “Này, chúng ta hiện đang đi đâu?” Anh chỉ trả lời hai chữ: “Chữa bệnh.” “Chữa …. chữa bệnh ở đâu?”

Anh lại nói hai chữ: “Đáy giếng.”.