fa-bars

Cuộc Sống Mỹ Mãn - Chương 16

Chương 16

“Người đàn ông này nha, cần phải dạy dỗ lại mới được.” Khi Tống Nhược Yểu nói những lời này thì Tống Uyển Yểu đã lái chiếc xe Bentley Continental quen thuộc đi tới bác sĩ kiểm tra định kỳ. Đinh Tiểu Hải đến Hải Nam tham gia một hội nghị, trong lòng vẫn lo lắng chuyện sinh con của vợ, nhưng bản thân lại không thể phân thân, đêm hôm trước đành phải gọi điện thoại cho Uyển Yểu hơn nửa tiếng đồng hồ, dặn dò tỉ mỉ từng chuyện một, đi kiểm tra cần chú ý những việc gì.

Nếu không phải là giọng nói quen thuộc kia thì Tống Uyển Yển cũng không dám tin đầu kia điện thoại là Đinh Tiểu Hải, không thể tưởng tượng được một người đàn ông tao nhã hoa lệ, xoay người một cái vì chuẩn bị được làm ba mà tự nhiên trở nên lải nhải như thế, cái gì mà tốc độ xe không được vượt qua 60 dặm, đừng quên mang theo áo lót sợi bạc miễn cho chị của cô khó thở, khi chị của em xuống xe phải nhớ đỡ chị…mọi việc như thế..vân vân và vân vân. Tuy ngoài miệng đều dạ dạ vâng vâng, nhưng trong lòng lại buồn nôn vô cùng, chị ấy mới mang thai ba tháng thôi mà, dáng vẻ của một người mang thai còn chưa lộ ra, anh rể khẩn trương như thể ngay ngày mai chị của cô sẽ sinh không bằng. Chẳng qua chỉ buồn nôn như vậy thôi, nhưng đến khi xe đi trên đường, phụ nữ có thai luôn được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, cô thực sự không dám lái nhanh, cẩn thận duy trì tốc độ xe như rùa bò mà bò sát mặt đường.

Chỉ là tiếc bình thường đều phải chạy nhanh như chớp bỏ lại những than cây bên đường mà lao vút qua. Cũng may Tống Uyển yểu không tính toán nhiều như thế, vẫn tiếp tục lắc lư đi tới bệnh viện. “Vậy, anh rể thì sao?” Tống Uyển Yểu hỏi Tống Nhược Yểu, tinh nghịch nháy mắt với cô: “Anh ấy cũng là do chị dạy sao?”

“Cũng không phải.” Tống Nhược Yểu vừa thấy Tống Uyển Yểu không tin, lập tức không thể bình tĩnh: “Em không tin? Em cũng không biết anh rể của em, vẻ bề ngoài muôn mặt, cuộc sống thực sự bên trong rất nhiều chuyện nha, lấy chuyện ngủ mà nói, trong phòng có một chút ánh sáng thì ngủ không được, bên ngoài có một chút động tĩnh lại ngủ không được, trong lòng có chuyện cũng ngủ không được, dạ dày không tiêu cũng ngủ không được. giai đoạn trước chị đều thuận theo anh, mấy lần sau đó hại chị ngủ không được, chị càng hận, dạy bảo mấy lần, em xem, bây giờ mặc kệ hoàn cảnh ác liệt như thế nào, anh cả của em bây giờ mà dính lên giường là ngủ như heo luôn, tốt hơn nhiều rồi.” Vẻ mặt Tống Uyển Yểu kinh ngạc: “Không thể nào, chị, chị làm sao mà điều chỉnh được anh rể thế, có thể sửa cả thói quen ngủ của anh rể sao?” đây là một việc vô cùng gan dạ đó. “À, cái này” Miệng Tống Nhược Yểu mấp ma mấp máy, như một đứa trẻ nói cho có lệ: “Em không thích hợp để biết, dù sao chỉ cần em biết rõ đàn ông cần phải dạy dỗ lại là được rồi.”

Nhớ ngày đó, trong hai chị em cô thì cô luôn người dạy dỗ người chị ngốc nghếch đáng yêu của cô, vậy mà vài năm nay, chị cô lại ngang nhiên dùng thân phận người lớn để dạy dỗ cô. Kết hôn hay không chẳng lẽ khoảng cách lại lớn như vậy? Nói cách khác đây chính là sự khác biệt giữa một cô gái và một người phụ nữ.

Trong lòng Tống Uyển Yểu hơi khó chị một chút, nét mặt khinh thường, “Giả vờ thần bí cái gì! Không phải chính là chuyện nam nữ này nọ thôi sao.” Tống Nhược Yểu ngẩn ra quay đầu lại đánh giá Tống Uyển Yểu: “Ai ya, không nhìn ra em lại quan tâm đến chuyện yêu đương nha, thì ra đã biết đến chuyện nam nữ rồi .” Phản ứng đầu tiên của Tống Uyển Yểu là thề thốt phủ nhận: “Em nào có nói chuyện yêu đương đâu!”

Con ngươi của Tống Nhược Yểu đảo quanh: “Không có sao?” “Được rồi, được rồi, em nói chuyện yêu đương đó.” Tống Nhược Yểu cười đến mức đắc ý: “Nó đi, hai người quen biết nhau như thế nào?”

Vấn đề này như làm khó Tống Uyển Yểu, cô nhớ lại bức thư tình kia, vẻ mặt của một thiếu niên mơ hồ trong trí nhớ, hình ảnh lần lượt xuất hiện, rồi một vẻ mặt kiêu ngạo trên máy bay, cô nên nói như thế nào đây, trong lúc vô tình cô đã bỏ qua điểm xuất phát của tình yêu, giữa đường lại được người ta đưa lên thuyền, ai ngờ đã bước lên lại không xuống được. Cô trầm ngâm một hồi lâu, biểu hiện vô vàn cảm xúc: “Nhớ đến bức thư tình năm đó không, chính là cậu nam sinh đưa cho em bức thư tình kia, hai người chúng em trải qua bao nhiêu năm vẫn có thể gặp lại, nếu như đây là duyên phận thì cứ dứt khoát ở bên nhau cho rồi.” Lời nói này như thật như giả, nghĩ kỹ khiến người ta không nói được cái gì, sự thật cũng không khác lắm.

Ai ngờ miệng lưỡi của Tống Nhược Yểu cũng không đấu lại, một hồi lâu, mới thì thào nói: “Xem ra, giảm bớt tâm sự làm không được nha.” “Cái gì?” Tống Nhược Yểu cũng với dáng vẻ vô vạn kiểu biểu cảm: “Nngười đang làm trời đang nhìn, không thể nói trước, thời cơ chưa tới.”

Tống Uyển Yểu thẹn quá hóa giận : “Chị!” “Nói như vậy tình cảm của người kia vẫn rất sâu nặng, không tồi.” Tống Uyển Yểu nhất thời giật mình, giọng nói có chút buồn bã: “Tình yêu sâu nặng? Mấy năm nay cũng có không ít phụ nữ bên cạnh anh ấy.”

“Ha, ha” Tống Nhược Yểu che miệng cười: “Lời nói này, quả thực làm chị chết chua mất.” Vẻ mặt Tống Uyển Yểu đỏ lên khiến Tống Nhược Yển càng buồn cười: “Em gái, anh rể của em lúc đầu vẫn còn đính ước với chị Nhạc Nghi, trong lòng chị cũng không thoải mái, chẳng qua cuộc sống mỗi ngày đều trôi qua, cần phải nhìn về phía trước. Chỉ cần trong thời gian ở chung với chị anh ấy không làm việc có lỗi sau lưng chị là được, em so đo nhiều như vậy không phải là tìm phiền phức cho bản thân sao? Mẹ nói, người thông minh thì cần phải tại thời điểm thích hợp thỏa hiệp một cách thích hợp, đàn ông mà, em chỉ cần bắt được trái tim họ, còn với những người phụ nữ trong quá khứ của họ đừng để ý quá nhiều.” Tống Uyển Yểu nhỏ giọng tức giận giải thích: “Em không để ý.”

Tống Nhược yểu cười: “Em gái, chị phát hiện từ khi em nói chuyện yêu đương thì con người cung chân thật hơn nhiều. Chị vẫn có cảm giác, quá khứ của em thật sự là cuộc sống sao, quá cứng nhắc.” Tống Uyển Yểu như nghĩ tới điều gì, cô nhớ tới nhà thơ lớn Heine với lời đánh giá về cuộc đời , không trải qua cuộ sống cũng không có kinh nghiệm. Ví dụ như cô là người như vậy, đều không được tự nhiên, luôn cố gắng lục lọi trong túi xem có thể chỉ tìm được vài đồng tiền đáng thương nào không.

Cô đã từng chán ghét Hàn Vệ Vũ ngang nhiên can dự vào cuộc sống của mình, nhưng cũng là anh đã khiến cuộc sống của cô thay đổi từ cuộc sống không bầu trời trở thành một bầu trời lộ ra với những ánh sáng trăng xinh đẹp, những ánh trăng đó nhẹ nhàng chiếu vào lồng ngực, khiến đáy lòng cô có những cả xúc chua ngọt. Tới bệnh viện, xe mới dừng lại, Tống Nhược Yểu xoay người mở cửa xe, Tống Uyển Yểu kêu to: “Chờ một chút, chờ một chút.” Cô hoảng hốt bối rối mở cựa xe đi xuống, chạy đến bên kia giúp Tống Nhược Yểu mở cửa xe, vừa dìu cánh tay của cô, như đối với một đồ vật dễ vỡ.

Tống Nhược Yểu cười đến thở không nổi: “Quá khoa trương rồi.” “Đây đều là do anh rể dặn dò em.” Vẻ mặt Tống Uyển yểu nghiêm lại: “Chị đừng cười, cẩn thận khéo đả thương đến tiểu bảo bối ở trong bụng.” Tống Nhược Yểu thật vất vả mới dừng cười được: “Hừ, anh ta chỉ nhớ đến con của mình.”

“Này!” Tống Uyển Yểu cảm thấy không đả kích chị cũng không thể nào chịu nổi: “Chị đang sống trong phúc mà không biết hưởng, anh rể đều luôn thuận theo trăm lời trăm ý của chị.” “Không phải là nên như thế sao? Chẳng lẽ người kia đối với em không phải vậy?” Không đề nhắc tới thì không sao, nhắc tới thì gan cũng đau, Tống Uyển Yểu nhíu mày lại: “Nếu như ngày nào đó anh ấy đối với em cũng trăm ý trăm thuận thì em sẽ hoài nghi có phải anh ấy ở ngoài giảm bớt tâm sự hay không.”

Người đàn ông đó dường như tính tình như dã lang, cô vẫn không nên có quá nhiều hi vọng xa vời đối với anh. Đây là lần đầu tiên Tống Nhược Yểu đi kiểm tra ở khoa sản, bác sĩ đặc biệt coi trọng, tự mình đưa hai chị em cô từ dưới lầu đến các phòng để đo trọng lượng, đo huyết áp, lấy máu. Còn vài thứ bởi vì không thể khám bên ngoài không thôi nên Tống Nhược Yểu phải nằm ngửa trên bàn chuẩn đoán, để cho bác sĩ sờ tới sờ lui trên bụng. Tống Uyển yểu ngồi một bên, tò mò nhưng vẫn có chút không được tự nhiên, thử nhìn vẻ mặt Tống Nhược Yểu xem, hoàn toàn không có gì khác thường.

Chuẩn đoán xong, Tống Uyển Yểu nói : “Mỗi người đều phải bị sờ như vậy sao, khó chịu quá đi.” Việc này có gì mà kinh ngạc, Tống Nhược Yểu kỳ quái liếc nhìn cô một cái “Đây có là gì đâu, từ đây đến ngày dự sinh vẫn còn phải làm nội chẩn như thế này dài dài.” “Nội chẩn là cái gì?”

“Cũng đúng, em chưa từng đi kiểm tra phụ khoa, đó chính là bác sĩ dùng một cái để giãn ra duỗi đến trong cơ thể em kiểm tra xem bên trong có tình trạng gì không?” “Cái gì? Trong người?” “Đúng vậy, từ dưới lên.”

Tống Uyển Yểu khiếp sợ không nói nên lời, việc này có thể tính là chịu áp bức và lăng nhục không? Nhưng chị cô cũng nói rồi, lần này với mấy lần kia cũng giống nhau, ngẫu nhiên nói những lời thật lòng sâu sắc: “Thế này cũng không chịu được, vậy khi sinh con phải làm sao? Không mặc quần, còn dang chân lên nằm trên giường mấy tiếng. Phụ nữ ở phía dưới đàn ông cũng là tư thế này, sau này cũng phải giữ luôn tư thế này mà sinh con cho anh ta.” Cô bị đả kích đến ngớ ngẩn.

Chẳng qua tất cả rồi đều có báo đáp. Nhìn hình ảnh không dài hơn một bàn tay là bao nhiêu trên màn hình siêu âm, lờ mờ một cái bóng mờ nhỏ, cô cùng chị cũng kích động không nói nên lời. “Thấy rõ không? Đây là tay.” Bác sĩ dùng đầu ngón tay chỉ màn hình.

Tống Uyển Yểu hận không thể áp mặt vào trên màn hình, cô nhìn thấy rồi, bảo bối tay vô cùng bé. Một sinh mạng mới là nhân gian trời tháng tư, chung quy có thể mang đến cho người yêu nó một không khí như hoa nở, chim hót ở đầu cầu nỉ non. Trong lòng Tống Uyển Yểu từ trước tới này chưa bao giờ mềm mại như thế.

Mãi cho đến khi ra đến ngoài tòa nhà nhỏ, hai người vẫn giống như đang trong mơ, Tống Uyển Yểu đột nhiên nhớ tới lời dặn dò của anh rể “Chị, nhanh lên, mau gọi điện báo tin cho anh rể.” “À, à, đúng, em đi lấy xe đi, chị gọi điện thoại cho anh ấy.” Khi Tống Uyển Yểu xoay người đi, nghe thấy giọng nói nghẹ ngào của chị “Ông xã, em nhìn thấy bảo bối của chúng ta rồi.”

Cô mỉm cười, bước đi nhẹ nhàng ra bãi đỗ xe. Chiếc Bentley Continental nổi bật trong đám xe, cô vào trong xe, xoay nhẹ chìa khóa. Đáp lại là một âm thanh kỳ quái, cô lại khởi động thêm một lần nhưng vẫn là âm thanh đó. Sau khi nhìn thoáng qua hướng vô lăng, xong đời rồi, xe hết xăng rồi.

Tối qua, ngàn vạn lời dặn dò của Đinh Tiểu Hải cũng không ngờ tới trường hợp xe hết xăng như thế này. Tống Uyển Yểu chạy trở lại, Tống Nhược Yểu đang ngồi trên ghế màu trắng, trong ánh mặt trời cô ngẩng nhẹ mặt, gió thổi làm bay sợi tóc bên mặt cô, bức tranh này đẹp biết bao. Cô thở dài trong lòng, với người chị sắp làm mẹ trước mắt, cô đơn độc như một cô gái nhỏ.

“Chị”, cô đi qua nhẹ nhàng sợ làm chị giật mình: “Xe hết xăng rồi.” Nhưng Tống Nhược yểu lại không nóng nảy: “Vậy gọi điện thoại cho tài xế trong nhà đi.” Tống Uyển Yểu dừng lại một chút nói: “Ba tài xế trong nhà thì hai người đi cùng ba mẹ và anh rể đi công tác rồi, tài xế bên kia cũng về quê tham dự hôn lễ của cháu rồi.”

Ông nội của các cô cũng có tài xế nhưng mà thấy không tiện lắm. “Nếu không”, cô thử thăm dò: “Em gọi Hàn Vệ Vũ cho một xe đến?” “Ừ”, Tống Nhược yểu thoáng suy nghĩ một chút , “Cũng được”.

Cô lập tức đi gọi điện thoại, Hàn Vệ Vũ nửa giây cũng không giám chậm trễ, tự mình lái xe tới đón. Tống Nhược yểu cười theo khuôn thức: “Chủ tịch Hàn” Hà Vệ Vũ lịch sự đáp lễ: “Đinh phu nhân, lâu rồi không gặp.”

Tống Uyển Yểu vô vị cắt đứt vẻ mặt khuôn sáo đó: “Được rồi, nhanh lên một chút đi.” Hàn vệ Vũ mở giúp cửa xe, Tống Uyển yểu vừa đi theo sau vừa đỡ Tống Nhược yểu đến ngồi phía sau. Điều hòa trên xe hơi lớn, Tống Uyển yểu vỗ cánh tay anh: “Điều hòa giảm nhỏ một chút, chị của em sợ gió.”

“Oh,oh,oh” tay Hàn Vệ Vũ vặn nhỏ điều hòa. Xe đi vào đường chính, Tống Uyển Yểu nhắc anh: “Tốc độ xe không nên vượt quá 60 km”. Hàn Vệ Vũ nhìn liếc mắt một cái: “Được được được.”

Tống Nhược Yểu ngồi phía sau cười không ngừng: “Được rồi, em gái, chị cũng không phải làm bằng đồ xứ dễ vỡ.” “Chị không phải làm từ xứ”, Tống Uyển Yểu nói: “Chị còn đắt hơn cả đồ xứ tinh chế, bây giờ chị không chỉ là một người nữa.” Tống Nhược Yểu cười “khì khì” hai tiếng: “Linh hồn của chị vẫn chưa bị ai nhập vào mà.”

“Chị!” Hàn Vệ Vũ thấy không xong, chuyển hướng đề tài: “Uyển Yểu, hôm nay vẫn thuận lợi chứ?” “Thuận lợi!” Tống Uyển Yểu nheo một mắt vui vẻ nó: “Cháu trai em, à, cũng có thể là cháu gái, rất khỏe mạnh, em còn nhìn thấy tay nhỏ của bé nữa, chỉ có một chút, đặc biệt chơi rất vui.”

Tay Hàn vệ Vũ vuốt vuốt tóc cô, cũng cười tủm tỉm theo. Tống Nhược Yểu ngồi phía sau trăm vị hỗn tạp, cô đi xã giao có lúc cũng ngẫu nhiên tình cơ gặp Hàn Vệ Vũ, người đàn ông này bình thường mặt không chút thay đổi, vừa nhìn chính là một người ngang ngạnh. Cậu ta dù mang bạn gái cũng không quan tâm, mặc kệ bạn gái, cậu ta vẫn đi nhanh về phía trước để bạn gái cúi đầu đi theo phía sau. Không nghĩ tới cậu ta có thể theo đuổi đứa xem gái lương thiện chỉ biết đọc sách đến chết của cô.

Lo lắng của cả nhà cô đều cất trong lòng, không dám để cho em gái thấy, nhưng mà, nếu Hàn Vệ Vũ thực sự có thể mang lại hạnh phúc cho em gái cô, cô nghĩ đến cũng nên nói với bác của mình, hạnh phúc của em là quan trọng nhất. Sắc trời đã gần đến giữa trưa, Hàn Vệ Vũ thoáng nghiêng đầu nói: “Đinh phu nhân, trưa nay rất hân hạnh mời chị cùng ăn bữa cơm.” “Được thôi”, Tống Uyển Yểu nói “Chị, dù sao trở về cũng chỉ có hai chúng ta, không bằng bảo Hàn vệ Vũ mời chúng ta ăn cơm đi.”

Tống Nhược yểu cười đến ý vị thâm tường: “Được” Hàn Vệ Vũ lại xe vào một hẻm nhỏ, Tống Uyển Yểu hỏi anh: “Đi ăn cơm ở đâu thế?” “À,” anh nói: “Đi tới cửa hàng lão Hoài Dương, canh gà hầm ở đó rất đặc biệt.”

Tống Uyển Yểu nghi hờ đánh giá anh, anh giải thích: “Tình trạng của Đinh phu nhân bây giờ rất thích hợp uống canh gà.” Tống Uyển Yểu cười nhạo anh: “Anh mà cũng biết những điều này.” “Làm sao anh lại không biết, đây là những kiến thức cơ bản của cuộc sống.”

Tống Uyển Yểu căn bản không tin, cuộc sống chém chém giết giết của anh từ khi nào lại chú ý tới ẩm thực của phụ nữ có thai, chẳng qua chỉ là lấy cái đó để lấy lòng người nhà cô mà thôi. Cô giương mắt nhìn anh cười rõ vẻ đắc ý, trong đắc ý có một chút ngọt ngào. Ánh mắt anh lấp lánh, cười cười, trong đó có một chút nuông chiều dung túng.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000