Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuộc Sống Mỹ Mãn - Chương 18

Chương 18

Kết quả của việc sáng sớm làm việc không chính đáng ở trên giường chính là sắp đi làm muộn. Hàn Vệ Vũ một đường lái xe đua chạy như điên mới kịp đưa Tống Uyển Yểu tới sân bay đúng giờ. Xuống xe, Hàn Vệ Vũ giúp cô chỉnh ngay ngắn cái khăn nhỏ trên cổ: “Bà xã, buổi tối anh tới đón em.” Tống Uyển Yểu vỗ vào móng vuốt của anh: “Đều tại anh, nếu không phải đồng phục của bọn em có thêm cái khăn nhỏ này thì cái cổ của em làm sao che đây, anh dùng sức để cắn như thế làm gì? Đáng ghét.”

Hàn Vệ Vũ cười nói: “Anh đâu có dùng sức đâu, vả lại hai dấu hồng nhỏ như thế, không nhìn kỹ không ai nhìn thấy đâu? Tại em quá căng thẳng đó.” Tống Uyển Yểu liếc ngang một cái, xuống xe đi ra vài bước, kéo theo cái vali nhỏ đá đá một cái rồi quay trở lại, ghé vào kính xe nói với Hàn Vệ Vũ: “Em cảm thấy chúng ta phát triển quá nhanh, buổi tối đừng tới đón em, em cần bình tĩnh một chút.” Hàn Vệ Vũ trợn mắt há hốc miệng, Tống Uyển Uyển đắc ý quay đầu bỏ đi.

Dựa theo kinh nghiệm yêu đương mà Tống Uyển yểu đọc trên sách, thì trình tự yêu đương bình đưởng phải là rất đẹp, từ nửa kín nửa hở thăm dò đến lúc mập mờ lúc gần lúc xa, lúc nóng lúc lạnh, rồi mới đến ngọt ngào vui sướng. Cho dù sao đó xác định quan hệ thì cũng chỉ có thể nắm tay, đợi đến khi cả hai thích ứng tốt, mới có thể hôn môi và gì gì đó…về phần thân thiết cùng giường cùng gối linh tinh gì đó, không phải là chuyện tình sau sao? Vì lẽ gì mà tình yêu của cô phải theo trình tự không bình thường của người đàn ông này, toàn bộ trình tự lãng mạn đều rớt sạch, cô còn tỉnh tỉnh mê mê thiếu chút nữa đã đi vào nội dung chính luôn.

Sầm Tiểu nói không sai chút nào, người đàn ông này đích thị như hổ rình mồi, nhắm vào cô như con thỏ nhỏ ngây thơ đã không phải một hay hai năm, không dễ dàng gì mới đưa đến bên miệng, anh có thể không nhanh nuốt sạch cô vào bụng sao? Cô cắn răng thầm hận, về sau chỉ cần ở chung một chỗ với Hàn Vệ Vũ, trong phạm vi 500 m đều không thể có giường kia. Giống như cô đến giờ phút cuối mới đến sân bay là Sầm Tiểu. Từ xa xa Tống Uyển Yểu thấy Sầm Tiểu bị một người đàn ông đưa đến đứng dưới lầu, Sầm Tiểu dường như cũng thấy cô, mang theo một chút ngượng ngùng nghiêng đầu né tránh nụ hôn tạm biệt của người đàn ông.

Tống Uyển Yểu hé miệng cười, dứt khoát đứng ở chỗ cũ chờ Sầm Tiểu. Sầm Tiểu đi tới, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, Tống Uyển Yểu hỏi: “Bạn trai của cậu à?” Ánh mắt Sầm Tiểu sáng lên: “Ừ, đứng thế.” “Nhìn qua cũng không tồi.” Tống Uyển Yểu trêu cô: “Rất hợp với cậu.”

Sầm Tiểu bắt lấy tay cô: “Nhanh lên đi, bị muộn rồi.” Trong thời gian nghỉ ngơi của chuyến bay, Tống Uyển Yểu phát hiện Sầm Tiểu rất kỳ quái, chỉ cần được nghỉ ngơi một lát ở trong khoang, cô liền cởi giày cao gót, vừa đấm vừa massage chân. “Chân của cậu sao thế?” Tống Uyển Yểu hỏi cô

Sầm Tiểu ngẩn ra, mờ mịt nhìn cô, Tống Uyển Yểu thấy kỳ quái: “Sầm Tiểu, cậu có khỏe không?” Sắc mặt Sầm Tiêu kỳ quái, đột nhiên đến bên tai cô nói: “Mình…” “Cái gì??”

“Aizz da” Sầm Tiểu cao giọng: “Mình mang thai rồi.” “Hả?” Tống Uyển Yểu như khúc gỗ nhìn Sầm Tiểu, thế giới này có cần phải kinh hãi như vậy không hả.

Người khác kinh ngạc nhìn vào, Tống Uyển Yểu nhỏ giọng chất vấn cô: “Vậy mà cậu còn bay, cậu không sợ xảy ra chuyện gì sao?” Ánh mắt Sầm Tiểu thoáng ảm đạm: “Sắp tới mình sẽ không thể bay nữa, mình phải từ chức về quê kết hôn.” Cô thở dài xa xăm, ánh mắt nhìn ngoài cửa cổ.

Tống Uyển Yểu cũng không biết nói gì cho phải, hai người ngồi đối diện nhau không nói gì, Tống Uyển Yểu nói: “Cậu và bạn trai cậu quen nhau lâu chưa?” “Rất lâu rồi”, Sầm Tiểu nói: “Anh ấy là bạn cùng lớp cấp 2 với mình, lên cấp 3 cũng học chung một trường, dù đại học không ở chung một thành phố nhưng vẫn thường liên lạc, cách nhiều năm như vậy, tháng trước bọn mình vừa mới gặp lại.” Tống Uyển Yểu trợn mắt: “Các cậu cưới liền hả?”

“Xem như vậy đi” Sầm Tiểu cúi đầu, lộ ra một vùng da trắng nõn sau cổ, tư thái uyển chuyển quyến rũ: “Chẳng qua là lúc học cấp 2 thầm mến anh ấy, lúc đó anh ấy là bạch mã hoàng tử trong lòng rất nhiều nữ sinh, dù có nằm mơ mình cũng không nghĩ tới mình và anh ấy sẽ ở cùng nhau.” Sâm Tiểu ngẩng mặt, hai má tràn đầy nụ cười hạnh phúc: “Nói chung phụ nữ đều phải lập gia đình, sinh con, có thể tìm được một người đàn ông để kết hôn mà mình thích, hơn nữa điều kiện cũng không tồi, không phải là chuyện dễ dàng gì.” Tống Uyển Yểu nhìn cô chăm chú, cười cười: “Rất tốt.”

“Cậu nha?” Sầm Tiểu hỏi: “Cậu với bạn trai cậu như thế nào rồi?” Tống Uyển Yểu có chút hoảng hốt: “Cũng rất tốt, chỉ là mọi chuyện đều quá nhanh thôi...làm mình tưởng như đang ở trong mộng.” Sầm Tiểu nháy mắt mấy cái rồi cười rộ lên: “Đều là như vậy cả mà, đàn ông nói chuyện tình dục, phụ nữ nói chuyện tình cảm.”

Trong khoang có người ấn chuông, Sầm Tiểu vừa muốn đứng dậy thì Tống Uyển Yểu đã vội đè cô lại: “Cậu đừng động đậy, mình đi cho.” Sâm Tiểu nghĩ ngợi, tay vô thức xoa lên bụng: “Được.” Tống Uyển Yểu lại liếc nhìn cô một chút, không hiểu sao lại có chút sầu não.

Phụ nữ đều yếu thế và cảm tính, một khi đã yêu rồi thì phòng tuyến tâm lý tựa như gặp phải động đất, sẽ dễ dàng bị đánh vỡ. Có một số việc biết rõ không thể làm, lại kìm lòng không được mà luôn khát khao mãnh liệt với tình yêu. Buổi tối máy bay hạ cánh, Sầm Tiểu đã sớm chuồn đi. Tống Uyển yểu kéo vali lắc lư thư thái, trong lòng không ngừng suy nghĩ chuyện Sầm Tiểu lại nghĩ tới mẹ với chị gái của cô, rồi lại nghĩ đến bản thân mình.

Đang lúc ngẩn người thì bị một người dùng sức kéo vào trong lòng, cô cứng đơ, ngửi được mùi hương quen thuộc, cơ thể quen thuộc: “Hàn Vệ Vũ, anh lại muốn dọa chết em sao?” “Bà xã”. Hàn Vệ Vũ cầm lấy vali trong tay cô: “Vừa rồi anh phất tay với em, nhưng em không thấy anh.” Cả một ngày đi giày cao gót, xương sống, thắt lưng và chân đều đau, Tống Uyển Yểu không chút khách sáo đem toàn bộ trọng tâm cơ thể đặt trên người anh, Hàn Vệ Vũ cẩn thận nhìn sắc mặt của cô, xem ra cô không giống như đang tức giận, lập tức vui vẻ ôm eo cô đi ra xe.

“Bà xã.” Anh nói: “Chuyện buổi sáng hôm nay em nói, anh rất lo.” Tống Uyển Yểu miễn cưỡng đáp lại: “Ừ” “Nếu không thì vài ngày nữa anh sẽ tới nhà em thăm hỏi, chuyện của hai chúng ta cũng có thể xác định rồi.”

Cô chỉ biết lỗi suy nghĩ của người đàn ông này tuyệt đối không ở cùng tần số với cô. Cô thực sự không muốn đả kích anh: “Có nhanh quá không? Hôm qua anh cũng nhìn thấy thái độ của chị em mà, còn có người trong nhà, bọn họ đồng ý cho chúng ta cùng nhau sao, nếu…” Hàn Vệ Vũ cắt ngang lời của cô: “Không cần phải nhiều nếu như vậy, thái độ của những người khác đều có thể đi lấy lòng, mấu chốt vẫn là thái độ của em.” Tống Uyển Yểu cắn môi dưới không ra tiếng, khuôn mặt Hàn Vệ Vũ nghiêm túc: “Anh thật sự lấy mục tiêu kết hôn để nói chuyện yêu đương, bà xã, em không muốn đùa giỡn với tình cảm của anh chứ?”

Tống Uyển Yểu tức giận đấm anh: “Nếu em đũa giỡn tình cảm của anh, thì anh đừng gọi em là bà xã nữa.” “Vậy không được.” Hàn Vệ Vũ ngửi tóc của cô: “Cho dù em đùa giỡn tình cảm của anh, anh cũng sẽ không để em đến bên người khác.” Lên xe, Hàn Vệ Vũ sờ sờ mặt của cô, vươn tay nhẹ nhàng hàng chân mày đang nhíu lại: “Em đừng bối rối, yên tâm, chuyện cứ giao cho anh, anh cam đoan người nhà của em và người nhà của anh đều vui lòng cho hai chúng ta ở bên nhau.”

Tống Uyển Yểu giật mình, thở dài: “Aizz, Sầm Tiểu từ chức rồi.” “Sầm Tiểu? Chính là cô gái có quan hệ khá tốt với em đó hả?” “Ừ”

“Làm sao lại từ chức?” “Hôm nay cô ấy nói với em, cô ấy mang thai, phải về nhà kết hôn.” “Thật sao?” Hàn Vệ Vũ mãnh liệt quay đầu lại: “Không phải mấy hôm trước em còn nói không biết có ấy có bạn trai hay không sao?”

“Cô ấy với bạn trai phải cưới chạy.” “Anh bạn này rất cố gắng nha, hiệu suất rất tốt! Mới có mấy ngày mà vợ và con đều đã có.” Hàn Vệ Vũ vuốt cằm cân nhắc trong chốc lát: “Chẳng qua, bà xã, anh về sau sẽ không như thế, mang thai còn bay trên trời, rất nguy hiểm. Đợi đến khi em mang thai thì liền nghỉ ở nhà, cũng đừng đi đâu cả, cẩn thận mà dưỡng thai.” Mặt Tống Uyển Yểu nóng lên, vội nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe để che dấu, nhịn không được mà giải thích thay bạn mình: “Bạn trai của Sầm Tiểu cũng không đồng ý để cho cô ấy bay, nhưng từ chức cũng phải chờ thêm vài ngày, nên không thể bảo nghỉ là nghỉ.”

Hàn Vệ Vũ giương mi há mồm, dò xét ánh mắt Tống Uyển Yểu, sửa lời: “À, điều này cũng đúng, nhưng bạn trai cô ấy khổ sở mấy ngày liền, suy bụng ta ra bụng người, anh sốt ruột thay cho cậu ấy.” Tống Uyển yểu nói: “Dù sao mấy ngày nay em cũng phải giúp đỡ Sầm Tiểu một chút, nói đi nói lại, còn không phải trách đàn ông các anh sao, là người khởi xướng nhưng không thèm lo lắng để ý gì, cuối cùng thiệt thòi vẫn là phụ nữ.” Hàn Vệ Vũ cầm lái cười: “Bà xã, em đừng xả lên người anh như thế, nếu tối hôm qua anh không lo lắng không để ý gì thì hôm nay em có thể đi làm sao.”

Tối hôm qua, a, Tống Uyển Yểu nghĩ đến chuyện mờ ám này, không khỏi vừa thẹn vừa giận, rốt cuộc nổi nóng: “Anh còn cố ý nhắc đến tối qua?” Hàn Vệ Vũ thấy tình hình không ổn, vội vàng cười trấn an: “Bà xã, tối hôm qua là anh không đúng, không nên hôn em, không nên cắn em, nhưng ai bảo bà xã anh lại non mềm như vậy chứ, sờ tới lại rất mềm mại, nếu anh không hôn em thì không phải là đàn ông, hơn nữa, anh..” Tống Uyển Yểu lại che miệng anh lại, cầu xin: “Được, được, em không nhắc tới chuyện tối hôm qua nữa, anh cũng đừng nhắc nữa.”

Khóe miệng Hàn Vệ Vũ nhếch lên, nhìn cô gái đang cúi đầu bên cạnh, cô xấu hổ đến lỗ tai đỏ bừng, lông mi thì run rẩy. Cô đáng yêu như vậy khiến anh yêu cô đến phát điên. Hai ngày sau, vào chuyến bay cuối cùng ngày hôm đó, đang bay thì máy bay gặp một trận lắc lư nhỏ, nếu lúc bình thường thì đó không là chuyện gì hết, nhưng lúc ấy Sầm Tiêu vừa lúc xoay người giúp hành khách điều chỉnh lại lưng ghế tựa, nhất thời không ổn định, thắt lưng sau của ghế trên bị nén lại đụng trúng cô.

Đợi cho đến lúc cô quay về khoang nghỉ ngơi, sắc mặt có chút không ổn, Tống Uyển Yểu lo lắng sợ hãi, cũng không dám biểu hiện quá rõ ràng, chỉ có thể nắm chặt tay Sầm Tiểu chờ máy bay hạ cánh sớm một chút. Trên trán Sầm Tiểu đầy mồ hôi, cô cắn răng đi đến sân bay, Tống Uyển Yểu và Hàn Vệ Vũ cùng nhau lái xe đưa cô đi bệnh viện, bạn trai Sầm Tiểu sau đó cũng tới, Sầm Tiểu được đẩy từ trong phòng phẫu thuật ra, bởi vì đưa đến bệnh viện đúng lúc nên đứa bé may mắn vẫn còn an toàn. Tình huống kinh hoảng này, không riêng gì bạn trai Sầm Tiểu hoảng loạn, mà kèm theo đó là Hàn Vệ Vũ cũng đặc biệt khẩn trương, sau khi đưa Tống Uyển Yểu về nhà, ôm cô thặt chặt không chịu buông tay: “Bà xã, nếu không thì em đừng làm nữa, anh nuôi em, anh hứa kiếm bao nhiêu tiền đều đưa cho em hết, em nói được không?”

Tống Uyển Yểu làm ổ trong ngực anh, thoải mái buồn ngủ: “Em có thể làm việc nuôi sống bản thân, không cần anh nuôi.” Hàn Vệ Vũ nói: “Nhưng bọn em làm công việc rất dọa người, em nhìn sắc mặt Sầm Tiểu hôm nay mà xem, tái nhợt rất tội nghiệp.” Tống Uyển Yểu suy nghĩ một chút cũng thấy không sai, Sầm Tiểu rốt cuộc cũng không thể bay nữa.

Trong phi hành đoàn vừa mới điều qua một cô gái dáng người cao ráo thay thế Sầm Tiểu, cô gái này so với mọi người trong tổ đều nhỏ hơn, dáng người xinh đẹp miệng cũng ngọt ngào, gặp gì khó hiểu đều một chị hai chị chỉ giúp nên nhanh chóng hòa nhập với đội bay. Nhưng Tống Uyển Yểu vẫn nhớ Sầm Tiểu, có đôi khi tình cơ gặp hành khách kỳ quái, lập tức nghĩ muốn tìm Sầm Tiểu chia sẻ, đợi đến khi nghĩ lại thì trong lòng không khỏi buồn phiền. Máy bay đang bay trong tần mây, ngoài cửa sổ là trời xanh, mây trắng nắng vàng, cô xem mãi cũng không chán, nhưng nếu có một ngày, cô cũng không bay nữa, nhất định cũng sẽ có một cô gái xinh đẹp khác thay cô.

Cô đối với máy bay và trời xanh quen thuộc ngoài cửa sổ mà nói, chỉ có một suy nghĩ độc nhất vô nhị, cô chính là bọng hoa quý nở trên tầng mây. Sầm Tiểu nghỉ dưỡng thai cũng được hai tuần, vào một đêm khuya, cô gọi điện tới, hẹn Tống Uyển Yểu và Hàn Vệ Vũ cùng ăn cơm, nói rằng để báo đáp ân cứu mạng của họ. Trong điện thoại, Sầm Tiểu hứng thú vang dội, Tống Uyển yểu cũng sảng khoái đồng ý, đến lúc tắt điện thoại, mới nhớ tới đồng ý thay Hàn vệ Vũ như thế, hình như không ổn.

Đêm đó tới đón cô là Tiểu Nguyên, cô giật mình, Tiểu Nguyên vội vàng giải thích, “À, hôm nay anh hai cùng A Ken tới thành phố T.” Tống Uyển Yểu gật đầu, nhưng mà, Thành phố T, nghe rất quen tai nha. Sau khi ngồi vào xe, cô hỏi: “Anh hai cậu đi công tác sao?”

“Không phải ạ”, Tiểu Nguyên liếc mắt nhìn cô rồi kể lại, thì ra ba của Hàn Vệ Vũ là bí thư thành ủy thành phố T, cô không hỏi nhiều: “Có chuyện này sao?” Tiểu Nguyên nói: “Cụ thể là chuyện gì trước khi đi anh hai cũng không thông báo, nhưng mà chị dâu đừng lo lắng, không phải là chuyện gì to tát đâu.” “Tiểu Nguyên…” Xe đi được một đoạn, Tống Uyển Yểu hỏi: “Quan hệ của anh hai cậu với người trong nhà không tốt phải không?”

Tiểu Nguyên hé miệng: “Từ khi em quen anh hai đến giờ thì chưa thấy anh ấy nói đến cha mẹ mình, chỉ là ngẫu nhiên nói đến ông nội của anh ấy mà thôi. Mấy năm nay cho dù là ngày lễ hay ngày tết, anh hai cũng không thích về nhà, mấy người bọn em chỉ cùng anh hai tặng quà cho ông cụ cho xong việc thôi.” “Aizz” Tống Uyển Yểu nhẹ than vãn: “Anh ấy sống cũng không dễ dàng gì.” Rất nhanh Hàn Vệ Vũ đã trở về, Tống Uyển Yểu nói với anh: “Sầm Tiểu cùng bạn trai hẹn chúng ta ăn cơm, em đồng ý thay anh rồi.”

“Được đó” Hàn Vệ Vũ nắm tay lái, ngón tay theo âm nhạc trong xe đánh nhịp: “Em cho anh biết trước, để anh bảo bọn họ xếp lịch.” “Có ảnh hưởng đến kế hoạch làm việc của anh không?” Hàn Vệ Vũ cười nói: “Được mà, có gì quan trọng hơn so với đi cùng bà xã, lòng dạ hẹp hòi của em không biết học được từ ai thế?”

“Ai lòng dạ hẹp hòi?” Tống Uyển Yểu giận dữ liếc anh một cái: “Em không phải sợ anh bận sao? À, đúng rồi, anh đến thành phố T làm việc có thuận lợi không?” “Ừ, thuận lợi.” Hàn Vệ Vũ có chút không an lòng, giật mình rồi nói: “Lần này anh đi tìm ba anh nói chuyện chúng ta.”

“Hả?” Tống Uyển Yểu kinh ngạc: “Vậy bác có tức giận không?” Hàn Vệ Vũ nhìn cô cười: “Trước đó anh gọi điện thoại nói với mẹ, sau đó mẹ anh gọi điện nói cho ba, ba anh thật sự vẫn không nói gì.” Tống Uyển Yểu cân nhắc một chút, không thể hiểu được lời nói rối rắm này, chỉ “à” một tiếng

Hàn Vệ Vũ giải thích: “Nếu anh trực tiếp đến nói, thì phản ứng của ba anh rất khó nói, nhưng nếu mẹ anh mở miệng thì ba nhất định sẽ đồng ý.” Chuyện này dường như liên quan đến việc riêng của người lớn, Tống Uyển yểu cũng không tùy tiện hỏi tiếp Đến tiểu khu dưới lầu, Hàn Vệ Vũ ôm lấy mặt Tống Uyển Yểu hôn, nói: “Uyển Yểu, tuy rằng anh không cần để ý đến ánh mắt của những người khác, nhưng anh hi vọng lúc em gả cho anh, có thể hoàn toàn không có buồn phiền gì.”

Tống Uyển yểu bĩu môi, ánh mắt chùn xuống: “Em cũng không để ý đến ánh mắt của người khác.” Hàn Vệ Vũ cười, “Cô gái ngốc, anh nói là ánh mắt của những người khác không phải là người khác.” Tống Uyển Yểu ngơ ngác, Hàn Vệ Vũ giúp cô mở cửa xe: “Trở về nghỉ ngơi sớm một chút, đừng nghĩ ngợi nhiều, mọi việc cứ giao cho anh.”

“Ừm”, cô nói “Được rồi” Rốt cuộc cô không nói được là yêu anh bao nhiêu, nhưng với việc tin tưởng anh thì dường như so với tình yêu còn sâu sắc hơn..