Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Cuộc Sống Mỹ Mãn - Chương 25

Chương 23

Khi Tiểu Nguyên đẩy cửa ra, Hàn Vệ Vũ đang đứng ở cửa sổ sát đất hút thuốc. Ánh mặt trời ở cuối chân trời rất dịu nhẹ, màn đêm dần buông xuống, trong yên tĩnh, chỉ có ở xa xa ánh sáng đó có một đàn chim bay qua nhưng ko biết là chim gì, bay vào trong không gian mênh mông của thành phố. Bên trong không bật đèn, Tiểu Nguyên đang muốn mở, bên cửa sổ truyền đến giọng nói trầm ấm: “Đừng bật đèn.”

Tiểu Nguyên giật mình, thử kêu một tiếng thăm dò: “Anh hai?” Hàn Vệ Vũ không nói gì, Tiểu Nguyên chậm rãi đi tới, từ trong ánh hoàng hôn, trong đôi tay người đàn ông đó cầm một điếu thuốc, cùng đó là một hơi khói thật dài. Cậu đột nhiên có chút kinh hãi, không dám nói tiếp nữa.

Không biết là đã qua bao lâu, ánh sáng hoa hồng kia ở cuối chân trời dần biến mất, rốt cuộc Hàn Vệ Vũ cũng nói: “Cuộc xã giao buổi tối đều lùi lại hết đi.” Trong lời nói của anh có chứ vẻ mệt mỏi, Tiểu Nguyên đắn đo nói: “Vậy buổi tối vẫn là em và Ken đi đón chị dâu phải không?” Hàn Vệ Vũ dường như dừng một chút, bụi thuốc rơi trên thảm, giống như có thể nghe được một tiếng “ba”, anh lại hút một hơi: “Không cần.”

Tiểu Nguyên sợ không hiểu được hết câu, Hàn Vệ Vũ nói: “Không cần, không cần đi đón chị dâu của cậu nữa.” Xe đến Tứ Hoàn, Hàn Vệ Vũ nhận được điện thoại của Tống Uyển Yểu gọi tới. Cô dặn dò trong điện thoại: “Trong nhà không có nước tương, anh đi ngang qua siêu thị thuận tiện mua về nhé.”

Hàn Vệ Vũ điều chỉnh ống nghe một chút rồi nói: “Được, bà xã, em hôm nay ở nhà bận gì thế?” “Cũng không có gì, em hơi mệt một chút, buổi chiều nghỉ một lát, buổi tối em chờ anh về, lên mạng tìm vài món ăn rồi em sẽ làm cho anh ăn.” “Vậy, thật là tốt”, Hàn Vệ Vũ cười trong điện thoại: “Chẳng qua chỉ sợ em không quen thôi.”

“Có ăn là đã không tệ rồi, em chọn 3, 4 món gì đó.” Tống Uyển Yểu nói: “Em vẫn chưa nấu cơm cho người khác đâu, anh là người đầu tiên trong đời được em nấu cho đó, anh cứ cười trộm đi.” Hàn Vệ Vũ nói: “Woa, anh thật vinh hạnh, bà xã, anh có thật nhiều lần đầu tiên của em nha.” “Hàn Vệ Vũ! Làm sao mà mới ba câu anh đã nhắc tới cái kia hả!”

“Cái kia là cái gì?” Trong điện thoại Tống Uyển Yểu nhẹ hừ một tiếng. Trong chốc lát Hàn Vệ Vũ cũng im lặng, đột nhiên nói: “Bà xã, chờ tới lúc anh 80 tuổi, em còn phải nấu cơm cho anh ăn đó.” Trên đường đi về, Hàn Vệ Vũ lái xe rẽ vào một siêu thị ven đường.

Trong siêu thị đầy nhân viên vừa mới tan sở đi mua hàng, Hàn Vệ Vũ đẩy xe, nhìn từng ngăn hàng một, đi tới nơi để đồ gia vị, xì dầu cũng ở chỗ này, anh tùy tay lấy một lọ, bên cạnh có người nói với anh: “Này cậu nhóc, mua loại xì dầu này đi, dùng đậu tương hữu cơ sản xuất, rất tự nhiên, mùi vị rất ngon.” Anh nghe mà không hiểu gì, vị thím kia nhiệt tình đưa một lọ xì dầu đến trước mặt anh, hỏi anh: “Muốn Lão Trừu hả?” (chắc là tên hãng xì dầu) Anh cầm lấy và nhìn: “Cháu cũng không biết.”

Đại thẩm cười: “Chắc là bà xã bảo cháu đi mua hả.” “Vâng” Anh nói: “Ngoại trừ Lão trừu còn có lại xì dầu gì nữa?” “Sinh Trừu đó, còn có loại xì dầu mùi vị hải sản này nữa, dùng cho rau trộn.”

“Vậy lấy một lọ đi.” Về đến nhà, Hàn Vệ Vũ đang thay giày ở cửa, Tống Uyển Yểu ở trong nhà bên kêu anh: “Có mua xì dầu về không?” “Mua rồi” Hàn Vệ Vũ màn theo túi đi đến phòng bếp.

Tống Uyển Yểu vừa nhận vừa nhìn: “A, sao lại mua nhiều như thế?” Hàn Vệ Vũ nói: “À, mọi người nói, mua đủ 50 tặng một cái bát.” Tống Uyển Yểu cười to: “Anh bị người ta lừa rồi, mua nhiều như vậy ăn tới lúc nào cho hết.”

Hàn Vệ Vũ ôm eo cô, vùi đầu trong hõm vai cô, giọng nói rầu rĩ: “Từ từ ăn, thường xuyên ăn cho tới lúc nào hết thì thôi.” Tống Uyển Yểu lấy khửu tay húc anh một cái: “Tránh ra, em đang bận đây.” Hàn Vệ Vũ không muốn buông tay, Tống Uyển Yểu cười: “Hôm nay anh làm sao thế, sao lại dính như hồ dính thế? Được rồi, mau tránh ra, qua bên kia giúp em bóc tỏi đi.”

Hàn Vệ Vũ thực sự đi tới tủ lạnh bên cạnh, cầm lấy tỏi, đứng bóc. Tống Uyển Yểu ngạc nhiên liếc anh một cái rồi khẽ cười. Hai người phối hợp, dựa theo công thức nấu ba mặn một canh, thức ăn được đưa lên bàn, hàn Vệ Vũ không thể chờ được nữa liền ăn một miếng thịt kho tàu, nóng quá che miệng nói: “Ngon, rất ngon.”

“Sao anh giống bọn trẻ thế, cái này mới múc từ trong nồi ra, nóng lắm đó.” Rốt cuộc Hàn Vệ Vũ cũng nốt xong miếng thịt: “Anh đã đói meo rồi.” Tống Uyển Yểu bất đắc dĩ: “Được rồi, vậy thì ăn nhanh lên.”

Trên bàn cơm sắc mặt của Tống Uyển Yểu có chút uể oải, cầm đôi đũa đâm đâm trong bát cơm, hồi lâu cũng không thấy ăn qua một miếng. Hàn Vệ Vũ gắp cho cô một miếng rau: “Nào, ăn chút rau đi.” Tống Uyển Yểu nói: “Không muốn ăn, được rồi, rốt cuộc hôm nay bác sĩ nói gì thế? Em có thai rồi sao? Buổi sáng hỏi anh anh cũng không nói.”

Tay Hàn Vệ Vũ dừng lại, lại như không có việc gì tiếp tục ăn một miếng thật lớn “Ừ, trên cơ bản xác nhận là có thai, ngày mai chúng ta lại đến bệnh viện, còn có vài mục cần kiểm tra.” “Thật sao?” Tống Uyển Yểu bỗng nhiên cười, lại vừa oán giận anh: “Vậy tại sao buổi sáng anh không nói hả?” Hàn Vệ Vũ trầm mặc không lên lát, Tống Uyển Yểu gặp một miếng thịt vào trong bát. Đôi mắt đã híp lại: “Nếu như vậy, em phải bổ sung dinh dưỡng cho thật tốt, khẩu vị không tốt cũng không thể để cho bảo bảo đói được.”

Hàn Vệ Vũ cười theo cô: “Đúng đó, ăn nhiều một chút.” “Anh nói xem…” buổi tối nằm trên giường, Tống Uyển Yểu nhẹ vuốt tới vuốt lui cái bụng bằng phẳng: “Là con trai hay là con gái nhỉ?” Hàn vệ Vũ nhắm mắt lại, kéo Tống Uyển Yểu vào trong lòng: “Con gái đi, anh thích con gái.”

“Nhưng anh là cháu trai duy nhất của nhà họ Hàn, nhà anh chắc chắn sẽ muốn có cháu đích tôn.” “Vậy sinh hai đứa hoặc ba đứa.” Tống Uyển Yểu nghe thấy giọng nói của anh không tự nhiên, muốn ngẩng đầu “Anh làm sao vậy?”

Hàn Vệ Vũ ôm cô thật chặt: “Không có gì, buồn ngủ quá, ngày mai phải đến bệnh viện khám, đi ngủ sớm một chút.” “Ừm” cô gật đầu, không bao lâu là chìm vào giấc ngủ. Anh nghe tiếng thở nhẹ nhàng của cô, 30 năm trong cuộc đời, lần đầu tiên anh cảm thấy mờ mịt và bất lực như thế này.

Anh nhớ lại lời bác sĩ nói: “Anh Hàn, trong máu của bà Hàn có mấy chỉ tiêu không bình thường, tình trạng dường như khá nghiêm trọng, như vậy đi, ngày mai bà Hàn có thể tới lấy tủy hay không?” Anh sững sờ lặp lại: “Mấy chỉ tiêu máu không bình thương?” “Vậy sẽ có vấn đề gì không?”

“Cái này chúng tôi không thể dễ dàng kết luận như vậy, còn cần phải xem kết quả của kiểm tra tủy sống.” trong mắt bác sĩ tràn đầy xúc động của ngày tận thế “Nhưng mà, chúng tôi đề nghị bà Hàn bỏ cái thai đi.” Trái tim anh như rơi từ trên cao qua tần tầng lớp lớp rơi nát dưới mặt đất, anh không thể tin vào lời mình nghe thấy: “Vợ của tôi mang thai rồi sao? Cần phải bỏ sao?” “Đúng vậy’

Trong không khí chỉ có tiếng hô hấp trầm trọng của anh. Anh với cô có con rồi, là con của anh và cô, mới chỉ lớn một chút thôi, thậm chí còn chưa kịp thành hình, đã không thể tiếp tục tồn tại. Đây là trò đùa gì đây?

Tin này, muốn anh nói với cô như thế nào đây? “Anh Hàn?” “Vâng” anh gật đầu: “Bác sĩ Trương, làm phiền anh rồi.”

Anh xoay người, dùng sức nhắm mắt lại, cố gắng bày ra một chút tươi cười, anh muốn gạt cô, dù chỉ là một ngày, anh cũng muốn giấu. Ban đêm một luồng không khí lạnh từ phương bắc tràn tới, buổi sáng hôm sau, bầu trời mưa phùn, nhiệt độ xuống dưới 0 độ. Hàn Vệ Vũ lấy một chiếc áo bông rất nặng từ trong tủ, Tống Uyển Yểu cười nói “Cái này quá dày đi, mỗi lần tuyết rơi em mới mặc cái này.”

“Nghe lời đi” Hàn Vệ Vũ không nói nhiều khoác lên cho cô: “Đừng để bị cảm.” “Anh sắp trở thành bà gia rồi.” “Bà già thì bà già” Hàn Vệ Vũ lại lấy ra một cái khăn dày: “Bà già so với em bị cảm quan trọng hơn nhiều.”

Ở trên xe, Hàn Vệ Vũ mở điều hòa lên cao, Tống Uyển Yểu mơ màng buồn ngủ “Em lại buồn ngủ rồi, gần đây không biết sao lại luôn buồn ngủ như thế?” Hàn Vệ Vũ điều chỉnh vô lăng: “Mệt thì ngủ một lát, tới bệnh viện anh sẽ gọi em.” “Thôi đi, cũng không ngủ được bao lâu mà.” Tống Uyển Yểu dụi mắt, đột nhiên ngồi thẳng người: “Được rồi, anh không phải cai thuốc rồi hay sao, ngày hôm qua em ngửi thấy mùi thuốc trên người anh.”

“Ừm” Hàn Vệ Vũ nói “Ngày hôm qua gặp lại một người anh em, lâu rồi không gặp, người ta nhiệt tình mời anh một điếu, anh mà từ chối cũng không hay phải không?” “Anh tránh đi, như thế không tốt cho cơ thể.” “Được rồi, bà xã nói cái gì thì chính là cái đó.”

“Nịnh hót” Giao thông sáng sớm cũng không tốt, hai người bị kẹt trên đường Tam Hoàn, Hàn Vệ Vũ quay đầu thì thấy Tống Uyển Yểu đã ngủ rồi. Anh cầm lấy tay cô, nhiệt độ trong xe đã rất cao rồi nhưng tay cô vẫn lạnh như băng vậy.

Không biết sợ hãu từ đâu bao phủ lấy anh, anh cầm chặt tay cô, thậm chí không ngừng đưa lên môi hà khí, mong muốn truyền cho cô một chút ấm áp. Lông mi Tống Uyển Yểu run rẩy, mở mắt nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Hàn Vệ Vũ, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng thấy qua bộ dạng này của anh, dù là khi cô bị bắt cóc, gỡ mắt kính ra cũng chỉ nhìn thấy hung thần ác sát của anh mà thôi, cô rất kinh ngạc: “Sao thế?” Hàn Vệ Vũ ôm cô: “Bà xã, bà xã”

Cô không hiểu nên bất động một chút, rồi cũng đưa tay ra ôm lấy anh, như dỗ một đứa trẻ vỗ vỗ sau lưng anh: “Ừ, em ở đây, anh làm sao vậy?” Dòng xe uốn lượn bắt đầu thong thả di động, phía sau tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động lớn, anh và cô như hai người yêu nhau bình thường trong hồng trần, trên tời dưới đất ôm nhau thật chặt. Khi sắp tới bệnh viện, Tống Uyển Yểu nhịn không được hỏi: “Có phải công việc không thuận lợi không?”

Hàn Vệ Vũ chớp chớp mắt: “Không có” “Vậy là anh đang mắc căn bệnh sợ hãi trước hôn nhân?” Hàn Vệ Vũ mấp máy miệng: “Nếu sợ hãi trước hôn nhân, cũng chỉ có thể là em, anh đường đường là đại ca thì sợ gì. Trên đời này không có điều gì khiến anh sợ hết.”

Tống Uyển Yểu mỉm cười: “Anh cứ tự tâng bốc đi, người nào cũng có lúc sợ hãi hết.” Trong lòng anh cay đắng, anh sợ, sợ mất đi cô, có một số việc, anh ngay cả nghĩ cũng không có dũng khí để nghĩ đến. Trong bệnh viện, ngoài trừ bác sĩ ngày hôm qua, còn có bác sĩ Lưu bên khoa máu chờ họ.

Tống Uyển Yểu đi theo bác sĩ Lưu vào lấy tủy, cô quay đầu sợ hãi nhìn Hàn Vệ Vũ, Hàn Vệ Vũ cười với cô: “Đừng sợ, anh ở chỗ này chờ em.” Bác sĩ Lưu cầm bản khai đưa cho cô: “Đây là lấy tủy, cần điền thông tin, bà Hàn, cô xem một chút đi, ở đó anh Hàn cũng đã điền xong hết rồi. Điền xong, tôi sẽ nói sơ qua một chút về tình trạng của cô và triệu chứng của bệnh.” Tống Uyển Yểu ngây người: “Lấy tủy gì? Tại sao lại cần làm cái này?”

Bác sĩ Lưu cũng lặng đi một chút, không mập mờ nữa mà nói: “Ưm, ngoại trừ kiểm tra máu, chúng tôi cần lấy mấy chỉ tiêu trong tủy sống của cô.” “Bác sĩ, có phải tôi không mang thai mà là bị bệnh gì không?” “Bà Hàn…” bác sĩ Lưu nói: “Cô thật sự mang thai, nhưng mà lúc kiểm tra ngày hôm qua, có mấy chỉ tiêu máu của cô vượt qua mức bình thường, cho nên hôm nay cần phải kiểm tra thêm mấy mục.”

Trong đầu Tống Uyển Yểu như bị tia chớp đánh trúng, trong tích tắc, những biểu hiện khác thường của Hàn Vệ Vũ đều có thể giải thích, cô đứng lên: “Bác sĩ, mấy chỉ tiêu không bình thường của tôi có thể ảnh hưởng tới cái thai không?” “Việc này…” “Bác sĩ”

“Mặc dù chưa cho ra kết quả chẩn đoán cuối cùng, nhưng chúng tôi đề nghị cô bỏ cái thai đi.” Tống Uyển Yểu trợn to mắt, tay vô ý thức che bụng lại, cô xoay người bước đi ra ngoài thật nhanh. “Hàn Vệ Vũ” cô chạy thở rất mạnh.

“Bà xã?” Hàn Vệ Vũ đỡ cô: “Sao đã đi ra rồi?” Cô cầm chặt tay anh: “Anh biết đúng không? Ngày hôm qua anh biết con của chúng ta không thể giữ lại, đúng không?” Hàn Vệ Vũ cúi đầu, một lúc sau anh ngẩng đầu nói: “Bà xã, đứa con này không có cũng không sao, chúng ta còn trẻ, sau này còn có cơ hội mà.”

Tống Uyển Yểu khóc rống thất thanh. Hàn Vệ Vũ ôm cô thì thào an ủi: “Bà xã, xin lỗi, anh sợ em đau khổ cho nên đã gạt em.” Tống Uyển Yểu khóc lặng người, Hàn vệ Vũ chỉ ôm cô: “Ngoan, đừng khóc, không có gì đâu.”

“Bác sĩ nói, chỉ tiêu máu của em vượt qua mức bình thường, nếu…” cô nói: “Sau này không thể mang thai, thì làm sao bây giờ?” Hàn Vệ Vũ hôn lên trán cô: “Sẽ không đâu.” “Nhưng em rất sợ.”

“Có anh đây, không phải sợ, bà xã, anh luôn ở bên cạnh em, lùi một bước mà nói, cho dù sau này chúng ta không có con, như vậy chỉ có hai ta cũng được.” “Hàn Vệ Vũ…” “Được rồi, theo bác sĩ đi lấy tủy đi, anh ở chỗ này chờ em.”

Tống Uyển Yểu cảm giác giọng nói thấp thoáng của bác sĩ Lưu, cô nghe thấy ông đang nói: “Bà Hàn, chúng tôi gần gây tê ở nơi cần lấy tủy.” Cái gì cô cũng không nghe vào, chỉ theo quán tính trước sau một mực gật đầu, sau đó thay đồ bệnh nhân, bị y tá đẩy vào phòng phẫu thuật. Cho đến khi đi ra từ phòng phẫu thuật, Tống Uyển Yểu cũng không phản ứng nhiều, tim đập loạn nhịp nhìn phía trên.

“Bà xã” Trong mắt cô rốt cuộc cũng có điểm dừng, cô nhìn người đàn ông phía trước nói, “Em muốn ngủ một lát.” “Được” giọng nói người đàn ông rất nhẹ, như sợ làm kinh hoảng đến cô: “Em ngủ đi, đợi một lát anh sẽ gọi em”

Cô nghe lời nhắm mắt lại. Không biết ngủ qua bao lâu, trong mộng một mảnh đen tối, lờ mờ như có cái gì đang chờ đợi để căn nuốt cô, cô chỉ là vững vàng bắt được một cánh tay ấm áp. “Em tỉnh rồi?”

Cô mở mắt ra, Hàn Vệ Vũ nói: “Ba mẹ còn có anh rể và chị đến thăm em này.” Tống Uyển Yểu giãy dụa đứng dậy, Hàn Vệ Vũ dìu cô, đưa tới sau lưng nàng một cái đệm. Người nhà vây xung quanh giường bệnh của cô, trong mắt đều rất lo lắng, bụng của chị cô đã lồi ra, ánh mắt hồng hồng: “Em gái, em có phải rất khó chịu hay không?”

Cô cười, sắc mặt tái nhợt: “Chị, sao chị cũng tới đây?” “Em gái” Tống Bắc Lương nói: “Bác sĩ nói ngày kia sẽ có kết quả, hai ngày này con sẽ ở bệnh viện, chúng ta sẽ thay phiên đến với con.” Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng”

Hàn Vệ Vũ nắm tay cô: “Bà xã, hai ngày này anh không đi làm, chờ một lát nữa, chúng ta đổi lại phòng bệnh.” “Vệ Vũ” Tống Bắc Lương nói: “Dự án thu mua trong tay con kia không thể dừng lại được, con yên tâm đi, em gái sẽ không thiếu người chăm sóc đâu.” “Ba, cứ chờ hai ngày nữa đi.” Hàn Vệ Vũ nói: “Cho dù con đến công ty, tâm tư cũng không thể tập trung vào công việc thu mua được.”

Tống Bắc Lương muốn nói lại thôi. Sau khi người nhà Tống Uyển Yểu rời đi, Hàn Vệ Vũ nói: “Em có đói không, có muốn ăn chút gì không?” Cô lắc đầu, bình tĩnh nhìn Hàn Vệ Vũ: “Anh nói xem, có phải bị bệnh máu trắng hay không?”

Sắc mặt Hàn Vệ Vũ trở nên lạnh băng: “Nói bậy!” Tống Uyển Yểu cúi đầu, Hàn Vệ Vũ nhẹ nhàng nói bên tai cô: “Nếu cuộc đời chỉ là mộng ảnh hư ảo, vậy những thứ mộng ảnh đáng yêu của anh, đó là tặng em toàn bộ tính mạng của anh.” Tống Uyển Yểu bỗng nhiên ngẩng đầu, Hàn Vệ Vũ nói: “Bà xã, mặc kệ thế nào, em luôn có anh.”

Cô chớp mắt, trong mắt rơi ra những giọt nước mắt đọng trên bộ đồ bệnh nhân màu xanh lam..