Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuộc Sống Mỹ Mãn - Chương 5

Chương 5:

Hàn Vệ Vũ xoay thân thể Tống Uyển Yểu lại đối diện với mình, anh áp sát vào làm cho Tống Uyển Yểu nghĩ anh muốn hôn cô, lưng của cô tựa vào cửa kính xe, trong lúc tiến thoái lưỡng nan cô cảm thấy hoảng sợ không biết nên làm sao cho phải. Ai ngờ anh chỉ nhìn cô, đôi mắt đen như mực nhìn cô chăm chú không bỏ sót biểu tình gì trên mặt cô. Không bao lâu, Tống Uyển Yểu thu hồi ánh mắt cúi mặt xuống, ngón tay Hàn Vệ Vũ nhẹ nhàng lướt qua hai má cô, trong giọng nói có chút chân thành cùng nghi hoặc: "Vì sao chúng ta không thích hợp?" Tống Uyển Yểu nhìn anh một cái thật nhanh, lại cúi đầu: "Nhà của tôi khẳng định sẽ không đồng ý tôi tìm một, uhm, xã hội đen ."

"Phải không?" Hàn Vệ Vũ nói, "Vậy nếu anh không phải xã hội đen thì sao?" "Tôi, tôi cũng không muốn." Tống Uyển Yểu cảm thấy nghẹn lời, đột nhiên không biết làm sao có được can đảm dùng sức đưa tay đấm anh, cô càng nói càng tức giận: "Tôi không muốn, từ lần đầu tiên ở trên máy bay tôi nhìn thấy anh, tôi gặp anh thì cảm thấy rất sợ hãi. Trong sách nói khi một người đàn ông yêu một người phụ nữ, không phải sẽ đối xử tốt với cô ấy sao? Anh căn bản mặc kệ tôi có đồng ý hay không, vô duyên vô cớ xâm nhập vào cuộc sống của tôi, buộc tôi phải làm cái này làm cái kia. Nếu tôi không có rào chắn phía sau khiến anh không thể trêu chọc vào, khẳng định anh sẽ càng quá đáng hơn, phải không? Từ đầu tới cuối, anh có tôn trọng tôi lần nào không?" Cô thật sự không rõ, cô luôn luôn tự do tự tại sống theo ý mình, cuộc sống tự nhiên thoải mái, vì sao có thể trở nên khổ sở như vậy.

"Anh đây phải làm thế nào thì mới tôn trọng em?" "Đừng tới tìm tôi nữa " Tống Uyển Yểu nói: "Tôi không thích anh, cho dù tôi muốn tìm bạn trai, tôi cũng phải tìm người tốt giống như ba tôi vậy, luôn chăm sóc gia đình và yêu vợ con, người như anh vậy, thực sự biết cái gì gọi là yêu sao?" Hàn Vệ Vũ nghe hỏi ngẩn người, Tống Uyển Yểu nhân cơ hội đẩy anh ra, nhanh chóng mở cửa xe bước ra ngoài.

Tống Uyển Yểu vào nhà, quần áo cũng không thay, ngồi trên sô pha hờn dỗi một mình. Từ nhỏ đến lớn, cô xinh đẹp thông minh, bối cảnh gia đình thuộc giới thượng lưu, bản thân lại không chịu thua kém, mặc kệ xuất phát từ lý do gì, đều được mọi người chung quanh thương yêu và chiều chuộng cô, ai ai cũng không hề áp bức cô, bao gồm chuyện người lớn giới thiệu những người đàn ông xuất sắc cho cô, những người bị cô cự tuyệt đều không dây dưa nữa, còn Hàn Vệ Vũ lại giống như tảng đá làm cô càng đá càng đau chân. Từ đầu cô chỉ sợ anh, không dám phản kháng anh, nhưng vì sao cô luôn rất sợ anh? Đúng vậy, Tống Uyển Yểu bỗng nhiên có loại cảm giác đã hiểu ra, vì sao cô phải sợ anh ta?

Đang nghĩ tới đây thì điện thoại trên bàn trà vang lên, Tống Uyển Yểu nhìn nhìn dãy số, là mẹ cô: "Em gái, buổi tối đến nhà bà nội con ăn cơm." Gác điện thoại xong, cô đi chuẩn bị một chút, đến gara tới chiếc minicooper của mình, khi đi ngang qua chiếc Porche 911, cô còn nghĩ hiện tại Porche rất phổ biến sao, đợi chút, xe này tại sao nhìn quen mắt như vậy? Tống Uyển Yểu cố tình nhìn nhìn trong xe, ôi chao, cái tên kia tại sao còn chưa đi? Trong xe Hàn Vệ Vũ đang ngẩn người, Tống Uyển Yểu thấy trên mặt anh đều là vẻ buồn bã mất mát, đột nhiên có chút chột dạ.

Hàn Vệ Vũ cũng chú ý tới Tống Uyển Yểu đang ngó nghiêng, ánh mắt anh vừa chuyển qua, cô nhóc liền như con thỏ nhỏ bị kinh sợ, vội vàng quay đầu đi, chạy thật nhanh đến xe của mình trước mặt. Tống Uyển Yểu lái xe một đường hướng về nhà bà nội, còn xe của Hàn Vệ Vũ thì chạy theo ở phía sau không xa không gần, mặc kệ đèn đỏ hay kẹt đường vẫn không để chiếc minicooper biến khỏi tầm nhìn. Khi tới một ngã tư, một chiếc Audi A6 từ phần đường bên cạnh đụng vào cửa xe bên phải của Tống Uyển Yểu, bởi vì khi vừa qua khỏi đèn đỏ không bao lâu cho nên tốc độ của hai chiếc xe cũng không nhanh, chỉ đụng nhẹ vào nhau.

Tống Uyển Yểu không hề đề phòng, cánh tay không biết vì sao bị xước một đường, máu tươi chảy đầm đìa làm cô thêm hoảng hốt. Cô một hơi rút gần nửa hộp khăn giấy chặn ở cánh tay mình, chợt nghe cửa xe bị người đá ầm ầm. Cô dùng sức mở cửa xe, Hàn Vệ Vũ đứng ở ngoài xe nhìn miệng vết thương của cô, sắc mặt thay đổi: "Tại sao lại bị thương?" Cô còn chưa nói gì, Hàn Vệ Vũ đã quyết định: "Đi, đến bệnh viện." Người lái xe Audi A6 cũng xuống xe, việc này nói thế nào cũng là do anh ta chịu trách nhiệm, vốn thấy trên chiếc minicooper là một cô gái vô cùng xinh đẹp, anh cảm thấy mình phải nên nói lời xin lỗi, chờ cảnh sát đến giải quyết rồi bồi thường, khẳng định sẽ không có việc gì. Ai ngờ, một chiếc Porche không biết từ nơi nào xuất hiện và chạy chậm đến, từ trên xe một người đàn ông vội vã nhảy xuống, nhìn anh liếc mắt một cái, làm tim anh run lên.

Tống Uyển Yểu vừa định phản bác, Hàn Vệ Vũ lại nói với người kia: "Anh hãy ở chỗ này chờ ." Tống Uyển Yểu nói: "Ê , anh. . ." "Ngoan" Hàn Vệ Vũ một tay cầm cánh tay của cô, còn một tay ôm cả vai của cô, "Hiện tại không phải lúc bốc đồng, để anh đưa em đi bệnh viện."

Người đàn ông phía sau vội kêu lên: "Ôi chao, chuyện sao lại thế này, các người không thể đi nha." Tống Uyển Yểu bị Hàn Vệ Vũ nửa ôm vào trong ngực nên cảm thấy không được tự nhiên, vội vàng nói: "Đúng rồi, đúng rồi, tôi cũng phải ở chỗ này chờ cảnh sát đến." Hàn Vệ Vũ cau mày quay đầu nhìn vào mắt người đàn ông kia: "Anh nói gì, cho anh ở chỗ này chờ, anh còn bức xúc huh."

Tống Uyển Yểu đặc biệt không quen nhìn bộ dáng mãnh liệt ngang tàng của anh, khiến người chán ghét , ghê tởm hơn là Hàn Vệ Vũ căn bản không cho cô cơ hội nói không, trực tiếp nửa bắt buộc cô đưa đến chiếc xe thể thao đậu ở ven đường: "Lên xe." Cô cắn răng, lại phiền toái, miệng vết thương trên cánh tay cũng đau càng lợi hại hơn . Hàn Vệ Vũ nghiêm túc nhìn mặt khăn trên cánh tay của cô trên xuất hiện vết máu, biểu tình trên mặt tự nhiên lộ ra vẻ nghiêm trọng làm trong lòng cô càng hoảng sợ. "Lên xe." Hàn Vệ Vũ ra lệnh cho cô, cô nhắm chặt mắt lại, tự an ủi, quên đi, không cần cùng anh ta cãi nhau nếu không miệng vết thương của mình không khỏi được .

Xe Porche còn chưa chạy đi thì người bình thường đón cô tan sở là Tiểu Nguyên dường như có quen biết với cảnh sát giao thông , cũng không biết khi nào thì Hàn Vệ Vũ gọi điện thoại cho anh ta tới. Đến bệnh viện, bác sĩ nhìn nhìn miệng vết thương, ngay cả tiêm cũng không cần mà chỉ dùng cồn khử trùng, dùng băng gạc băng lại. Hàn Vệ Vũ kính cẩn hỏi bác sĩ cần phải tiêm phòng uốn ván không, bác sĩ kia tính tính thật nhẫn nại: "Yên tâm đi, miệng vết thương sẽ không có việc gì, ngay cả sẹo cũng không lưu lại, thật sự không có sao, như vậy đi, nếu quá hai ngày mà cánh tay của bạn gái cậu còn không lành, cậu hãy tới tìm tôi." Trở lại xe, Hàn Vệ Vũ vừa khởi động xe vừa nhịn không được nói: "Em xem em, lái xe không cẩn thận như vậy"

Tống Uyển Yểu đang ngồi sững sờ, nghe nói như thế thì cảm thấy khó chịu: "Việc này sao có thể trách tôi." "Em lái xe không xem trái phải, chỉ xem phía trước sao được?" Tống Uyển Yểu oán hận trừng mắt anh, Hàn Vệ Vũ lập tức phản ứng lại, vội vàng bổ sung: "Anh không phải trách em, chẳng qua là ở đường lớn cần đặc biệt cẩn thận hơn một chút. Em xem vết thương trên cánh tay em dài như vậy, nhìn thấy ghê người, làm cho người ta nhìn không đành lòng, muốn anh nói còn không bằng bị trên người anh, anh còn có thể không lo lắng bằng."

"Miệng vết thương trên người tôi sao lại khiến cho anh không bớt lo?" Tống Uyển Yểu vẫn tức giận, "Anh lợi hại quá, vừa rồi chỉ nói mà có thể làm người khác sợ không dám hé răng, sao anh có thể ở trong thành phố này đi ngang như vậy?" Hàn Vệ Vũ liếc mắt một cái nhìn thấy trên khuôn mặt nhỏ Tống Uyển Yểu nhắn tràn đầy vẻ tức giận và bất bình, không nhịn được cười rộ lên: "Anh cũng không phải con cua nha, làm sao đi ngang được. Nhắc tới thế lực lớn, anh khẳng định so với cô hai họ Tống em còn thấp hơn. Dù anh là côn đồ xã hội đen cũng nhiều lắm chỉ có thể làm tài xế cho em thôi.” Tống Uyển Yểu "Hừ" một tiếng, quay đầu đi không thèm nhìn anh.

Xe chạy ra đường cái, Hàn Vệ Vũ hỏi: "Em muốn đi đâu?" "Quay về nhà lớn đi." "Uhm." Hàn Vệ Vũ nói xong, lấy từ bên cạnh ra tờ giấy thông hành dán lên cửa kính xe.

Tống Uyển Yểu không thể nói gì hơn chỉ nhìn nhìn giấy thông hành, người đàn ông này cũng thật đủ thần thông quảng đại nha, ngay cả loại giấy thông hành này đều có thể muốn là có, thật sự làm cho người ta không nói được lời nào. Hàn Vệ Vũ cười như không cười: "Cho dù anh là tên côn đồ thì cũng phải có chút bản lĩnh không phải sao? Bằng không làm sao dám theo đuổi cô hai nhà họ Tống?" Tống Uyển Yểu không nói hai lời, trực tiếp quăng cho anh một cái lườm mắt.

Hàn Vệ Vũ chẳng những không có tức giận mà chỉ sờ sờ cằm rất vui vẻ. Chạy ngang qua trạm thu phí, Tống Uyển Yểu thấy xe của anh chị cả của cô ở phía trước làm cô sợ tới mức co đầu rụt cổ lại. Hàn Vệ Vũ cảm thấy kỳ quái nhìn cô: "Em làm sao vậy?" "Anh chị cả của tôi ở phía trước, nếu để họ thấy được thì tôi sẽ bị phiền toái."

Hàn Vệ Vũ vừa nghe liền tức giận, nói ra những lời nói cũng không dễ nghe: "Xem em thật không có tương lai, lớn như vậy còn sợ người lớn, chẳng lẽ sợ bọn họ biết em yêu sớm sao?" Thật bất ngờ Tống Uyển Yểu không hề phản bác: "Tôi chỉ không muốn cho họ hiểu lầm tôi đang yêu đương mà thôi." Hàn Vệ Vũ cảm thấy rất ngạc nhiên: "Em cũng đã trưởng thành như vậy rồi mà còn không có bạn trai, người nhà em không nóng ruột sao?"

Tống Uyển Yểu vừa nghe, mũi thiếu chút hừ một tiếng: "Cái gì gọi là trưởng thành? Tôi mới hơn hai mươi, được không! Nhưng thật ra anh còn lớn tuổi hơn tôi đó, cũng có thể coi như là người đàn ông cỡ chú hai rồi, còn không có bạn gái, người nhà anh tại sao lại không nóng ruột vậy?" "Gấp chứ, họ cùng anh giống nhau rất gấp gáp, cho nên anh không phải chờ không kịp chạy đến theo đuổi em sao?" Tống Uyển Yểu nhìn khóe miệng Hàn Vệ Vũ mỉm cười liền cảm thấy không đứng đắn, giống như dường như cô là ván đóng thuyền đã là bạn gái của anh ta rồi vậy .

Xe dừng lại cách nhà họ Tống không xa ở dưới tàng cây, Tống Uyển Yểu tặc lượi nhìn nhìn bốn phía rồi mới mở cửa xe, thấy một cái đầu lấp ló sau cửa kính xe: "Buổi tối tắm rửa chú ý đừng làm cho miệng vết thương dính nước." Tống Uyển Yểu nhìn thấy người nhà họ Tống cách đó không xa, gấp đến độ hận không thể đem cái đầu chướng mắt kia lôi vào trong cửa kính xe: “Biết rồi, biết rồi." "Còn nữa —— "

"A…" Tống Uyển Yểu nhỏ giọng rít gào, "Hàn Vệ Vũ, anh có thể yên lặng không?!" Hàn Vệ Vũ tỏ vẻ vô tội: "Xe của em nhất định phải sửa một thời gian, muốn anh đưa đón em cùng đi làm không?" "Không cần, không cần, tôi sẽ mượn xe của chị tôi." Tống Uyển Yểu mặt mày đều nhăn lại: "Anh đi nhanh đi!"

"Uhm" Hàn Vệ Vũ nói, "Anh đi đây." Nói xong lại còn làm loạn vô cùng hướng về phía Tống Uyển Yểu khoa tay múa chân một chút: "Chờ điện thoại của anh, ngoan." Ngoan, ngoan cái đầu anh đó.

Tống Uyển Yểu đứng tại chỗ thở phì phò, vừa rồi ở nhà cô còn quyết định về sau không cần sợ người đàn ông này, cũng thấy được hy vọng thoát khỏi người đàn ông này, cảm thấy tương lại tươi sáng , nhưng còn chưa qua bao lâu, sao cảm giác lại không ổn? Cô dậm chân một cái, lại cảm thấy mình quá ngây thơ, phẫn nộ quay người lại, liền nhìn thấy dưới cây cổ thụ không xa có một đôi đang đứng hướng về cô cười sáng lạn. Cô kinh hãi: "Anh chị cả. . ." Chị cả cô Tống Nhược Yểu cười tủm tỉm hỏi: "Em gái, vừa rồi người đó là ai vậy?"

Tống Uyển Yểu quyết định giả ngu: "Ai? Người nào?" "Chính là người kia đó." Tống Nhược Yểu làm động tác , "Chờ điện thoại của anh, ngoan. Ông xã, anh cũng nghe phải không ?" Đinh Tiểu Hải cũng cười tủm tỉm, có thể thấy bộ dáng ngượng ngùng như vậy của em gái thật không dễ dàng: "Đúng vậy, em gái, vừa rồi người kia là bạn trai em huh? Tại sao em không giữ người ta cùng nhau ăn một bữa cơm?"

Tống Uyển Yểu cúi đầu nghĩ nghĩ, tiến đến trước mặt hai người: “Thật ra thì vừa quen không bao lâu, còn đang cùng nhau tìm hiểu thêm, trăm ngàn lần đừng nói với mẹ ." Tống Nhược Yểu còn đang do dự, giọng Đinh Tiểu Hải tha hơi cao hơn một chút: "Em gái, tay em bị gì vậy?" Tống Uyển Yểu đang lo không thể đổi đề tài, liền nhanh nhảu làm ra vẻ đáng thương hề hề đồng tình: "Hôm nay rất không may, vừa sang đường đã bị một chiếc Audi đụng phải, chiếc minicooper của em bị đụng hỏng rồi."

Tống Nhược Yểu rất khẩn trương: "Có nghiêm trọngkhông?" "Chỉ bị sợ hãi một chút, đừng nhìn băng bó nhiều lớp, thật ra miệng vết thương cũng không có gì." Đinh Tiểu Hải hỏi: "Sao không gọi điện thoại cho mọi người? Sau đó xử lý như thế nào?"

Tống Uyển Yểu lắp bắp giải thích hàm hồ: "Vừa vặn em có bạn ở đó, anh ấy giúp em xử lý, xe cũng do anh ấy người kéo đi sửa ." "Uhm ~" Tống Nhược Yểu không buông tha một cơ hội trêu chọc: "Bạn bè của em ah." Đinh Tiểu Hải hơi suy nghĩ nhìn Tống Uyển Yểu, em gái này trưởng thành xinh đẹp như vậy nhưng cho tới bây giờ không thấy cô có cảm tình với ai, hiện tại đột nhiên xuất hiện một người đàn ông thật sự làm cho người ta có chút kinh ngạc, anh thực lo lắng, không nhịn được nói: "Em gái, cuộc sống này rất phức tạp, nhìn người nhất định phải nhìn cho chuẩn."

Tống Nhược Yểu thật ra đối với em gái của cô thực yên tâm: "Ai dám làm gì em gái, nói sau thì em gái tinh ranh như vậy, ai có thể chiếm được tiện nghi của em gái chứ? để xem, chỉ có em gái khi dễ người khác thôi." Tống Uyển Yểu cười hơi miễn cưỡng: "Đúng vậy, đúng vậy, mọi ngươi yên tâm đi." Cô cảm thấy thật ấm ức, chẳng lẽ cô ở trong mắt người nhà lại dữ dằn như vậy sao? Thật là có nỗi khổ cũng nói không nên lời.

.