Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuốn Sổ Lớn - Chương 32

.

Ông sĩ quan ngoại quốc Chúng tôi tập giữ cho thân thể bất động trong vườn cây.

Trời nóng.

Chúng tôi nằm ngửa dưới bóng mát của cây hạnh nhân.

Xuyên qua những chiếc lá, chúng tôi thấy bầu trời, những đám mây.

Lá cây không chuyển động; những đám mây dường như cũng đứng im, nhưng nếu chúng tôi nhìn chúng một hồi lâu, thật chăm chú, chúng tôi thấy chúng thay đổi hình dáng và kéo dài ra.

Bà Ngoại ra khỏi nhà.

Khi bước ngang qua nơi chúng tôi nằm, bà đá một phát cho cát sỏi văng lên mặt và mình mẩy chúng tôi.

Bà nói lẩm bẩm điều gì đó và đi vào vườn nho để ngủ trưa.



Ông sĩ quan cởi trần đến thắt lưng, nhắm mắt, ngồi trên băng ghế trước phòng của ông, đầu tựa vào bức tường vôi trắng, dưới nắng chang chang.

Thình lình, ông bước đến chỗ chúng tôi; ông nói với chúng tôi, nhưng chúng tôi không trả lời, chúng tôi không nhìn ông.

Ông quay trở lại băng ghế.

Một lát sau, ông tuỳ phái đến nói với chúng tôi: — Ông sĩ quan muốn các anh đến nói chuyện với ông ấy.

*

Chúng tôi không trả lời.

Ông lại nói: — Các anh ngồi dậy và đi đến đó.

Sĩ quan tức giận nếu các anh không tuân lời.

* Chúng tôi không nhúc nhích.



Ông sĩ quan nói điều gì đó và ông tuỳ phái bước vào phòng.

Chúng tôi nghe ông tuỳ phái vừa hát vừa quét dọn.

Khi mặt trời xuống đến mái nhà cạnh ống khói lò sưởi, chúng tôi đứng dậy.

Chúng tôi bước đến chỗ ông sĩ quan, chúng tôi dừng lại trước mặt ông.

Ông gọi ông tuỳ phái.

Chúng tôi hỏi: — Ông sĩ quan muốn gì?

Ông sĩ quan hỏi vài câu; ông tuỳ phái thông dịch: — Ông sĩ quan hỏi tại sao các anh không cử động, không nói?* Chúng tôi trả lời:

— Chúng tôi tập giữ cho thân thể bất động.

Ông tuỳ phái lại thông dịch: — Ông sĩ quan nói các anh tập luyện rất nhiều.

Lại có nhiều kiểu thực tập khác nhau nữa.

Ông ấy đã thấy các anh đánh nhau bằng dây nịt.

*

— Đó là bài thực tập cho thân thể cứng cáp.

— Ông sĩ quan hỏi tại sao các anh làm điều đó? * — Để quen với sự đau đớn.



— Ông ấy hỏi các anh có sướng khi chịu đau không? * — Không.

Chúng tôi chỉ muốn chế ngự cái đau, cái nóng, cái lạnh, cái đói, bất cứ thứ gì gây đau đớn.

— Ông sĩ quan thán phục các anh.

Ông ấy thấy các anh khác thường.

*

Ông sĩ quan nói thêm vài lời.

Ông tuỳ phái bảo chúng tôi: — Tốt, xong việc.

Tôi phải đi bây giờ.

Các anh cũng vậy, đi lẹ đi, đi câu cá đi.

* Nhưng ông sĩ quan nắm lấy cánh tay chúng tôi, mỉm cười và ra hiệu cho ông tuỳ phái đi chỗ khác.

Ông tuỳ phái đi vài bước, ngoái lại:

— Các anh, đi đi! Nhanh lên! Xuống phố đi dạo đi.

Ông sĩ quan nhìn ông tuỳ phái, và ông tuỳ phái bước về phía cổng vườn; đến đó ông còn kêu chúng tôi: — Lẹ đi, các anh! Đừng ở lại! Không hiểu hả, hai thằng đần!

Ông tùy phái đi khuất.

Ông sĩ quan mỉm cười với chúng tôi, đem chúng tôi vào phòng của ông.

Ông ngồi lên một chiếc ghế, ông níu chúng tôi lại, nhấc chúng tôi lên, đặt chúng tôi ngồi lên hai đầu gối ông.

Chúng tôi khoác hai cánh tay quanh cổ ông, chúng tôi nép vào lồng ngực rậm lông của ông.

Ông đong đưa chúng tôi trên hai đầu gối.

Dưới đít chúng tôi, giữa hai chân ông sĩ quan, chúng tôi cảm thấy có cái gì nong nóng nhấp nhô.

Chúng tôi nhìn nhau, rồi chúng tôi nhìn vào mắt ông sĩ quan.

Ông dịu dàng đẩy chúng tôi ra, ông vò tóc chúng tôi, ông đứng lên.

Ông đưa cho chúng tôi hai cái roi và ông nằm sấp xuống.

Ông chỉ nói một chữ và, mặc dù không biết ngôn ngữ của ông, chúng tôi hiểu.

Chúng tôi quất.

Đứa này quất một roi, rồi đứa kia quất một roi.



Cái lưng của ông sĩ quan nổi lên những lằn đỏ.

Chúng tôi quất càng lúc càng mạnh.

Ông sĩ quan rên rỉ và, không đổi thế nằm, tụt quần dài và quần lót xuống đến hai mắt cá.

Chúng tôi lấy hết sức quất vào hai cái mông đít trắng trẻo, vào hai bắp vế, vào hai chân, vào lưng, vào cổ, vào hai vai của ông, và mọi chỗ đều đỏ rực lên.

Mình mẩy, tóc tai, áo quần của ông sĩ quan, những tấm khăn trải giường, tấm thảm, bàn tay chúng tôi, cánh tay chúng tôi đều đỏ rực.

Máu phun cả vào mắt chúng tôi, trộn lẫn vào mồ hôi chúng tôi, và chúng tôi tiếp tục quất cho đến khi người đàn ông ấy thốt lên một tiếng kêu cuối cùng, như tiếng kêu của con thú, và chúng tôi gục xuống, kiệt quệ, nơi chân giường của ông.

* Trong nguyên tác, ông tuỳ phái nói tiếng Pháp rất vụng, theo kiểu ghép từng chữ một, và hoàn toàn sai văn phạm.



.