Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuốn Sổ Lớn - Chương 33

.

Ngoại ngữ Ông sĩ quan mang đến cho chúng tôi một cuốn từ điển để chúng tôi học thứ tiếng của ông.

Chúng tôi học các chữ cái; ông tuỳ phái chỉnh cách phát âm của chúng tôi cho đúng.

Vài tuần sau, chúng tôi nói trôi chảy thứ tiếng mới ấy.

Chúng tôi không ngừng tiến bộ.

Ông tuỳ phái không cần phải thông dịch nữa.

Ông sĩ quan rất hài lòng với chúng tôi.

Ông cho chúng tôi một chiếc kèn harmonica.

Ông cũng đưa cho chúng tôi một chiếc chìa khoá phòng của ông để chúng tôi có thể vào bất cứ lúc nào chúng tôi muốn (từ trước đến nay chúng tôi vẫn vào bằng chìa khoá của chúng tôi, nhưng lén lút).

Bây giờ chúng tôi không cần phải lén lút nữa và chúng tôi có thể làm bất cứ thứ gì chúng tôi muốn trong phòng ấy: ăn bánh bít

-quy và sô

-cô

-la, hút thuốc lá.

Chúng tôi thường vào phòng ấy, vì mọi thứ trong đó đều sạch sẽ, và chúng tôi ở trong đó yên ả hơn ở trong bếp.

Đó là nơi chúng tôi thường làm những bài thực tập hơn.



Ông sĩ quan có một cái máy hát và những đĩa hát.

Nằm trên giường, chúng tôi nghe nhạc.

Một lần, muốn làm vui lòng ông sĩ quan, chúng tôi để một đĩa quốc ca của nước ông.

Nhưng ông nổi giận và đập nát cái đĩa hát bằng một cú đấm.

Đôi khi, chúng tôi ngủ trên cái giường rất rộng của ông.

Một buổi sáng, ông tuỳ phái thấy chúng tôi nằm ở đó; ông không hài lòng: — Ngu xuẩn! Đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa.

Cái gì xảy ra, nếu sĩ quan về nhà ban đêm?*

— Cái gì xảy ra chứ? Còn đủ chỗ cho ông ấy nằm cơ mà.

— Các anh rất ngốc nghếch.

Một lần, các anh đã trả giá cho cái ngốc nghếch rồi.

Nếu sĩ quan làm các anh đau, tôi sẽ bắn ông ấy.

* — Ông ấy sẽ không làm chúng tôi đau.

Đừng bận tâm về chúng tôi.



Một đêm, ông sĩ quan về nhà và thấy chúng tôi đang ngủ trên giường của ông.

Ánh sáng từ chiếc đèn dầu hôi làm chúng tôi thức giấc.

Chúng tôi hỏi: — Ông có muốn chúng tôi đi ra nhà bếp không? Ông sĩ quan xoa đầu chúng tôi và nói:

— Ở lại.

Cứ ở lại.

Ông cởi quần áo và nằm xuống giữa hai chúng tôi.

Ông ôm chúng tôi vào hai cánh tay ông, ông nói thầm thì vào tai: — Ngủ đi.

Tôi yêu các cậu.

Ngủ ngon đi.



Chúng tôi ngủ trở lại.

Sau đó, lúc gần sáng, chúng tôi muốn ngồi dậy, nhưng ông sĩ quan giữ chúng tôi lại: — Đừng cử động.

Hãy ngủ tiếp đi.

— Chúng tôi cần đi đái.

Chúng tôi phải ra ngoài.



— Đừng ra ngoài.

Đái ở đây này.

Chúng tôi hỏi: — Ở đâu?

Ông nói: — Đái lên tôi.

Vâng.

Đừng sợ.

Đái đi! Đái lên mặt tôi đi.

Chúng tôi đái lên mặt ông, rồi chúng tôi đi ra vườn, vì giường ướt nhẹp cả.

Mặt trời đã hửng sáng; chúng tôi bắt đầu làm những công việc đầu ngày.



.