Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuốn Sổ Lớn - Chương 40

.

Những trái táo của Bà Ngoại Từ nhà cha xứ, chúng tôi chạy đến nhà ông thợ đóng giày.

Những cánh cửa sổ vỡ nát; cửa lớn bị xô sập.

Bên trong, tất cả đều bị xới tung lên.

Trên các bức tường là những hàng chữ tục tĩu.

Một bà già ngồi trên một băng ghế trước nhà bên cạnh.

Chúng tôi hỏi bà:

— Ông thợ đóng giày đã ra đi rồi sao? — Lâu rồi, tội nghiệp ông ấy.

— Ông ấy không có trong đám người đi ngang qua phố hôm nay chứ?

— Không, những người đi ngang qua hôm nay đã đến từ những nơi khác.

Trong những toa xe chở súc vật.

Ông ấy, ông ấy đã bị giết tại đây, trong chỗ làm việc của ông ấy, bằng chính những dụng cụ của ông ấy.

Đừng lo lắng.

Chúa Trời thấy tất cả.

Ngài sẽ nhận ra ai là Con Cái của Ngài.

Khi chúng tôi về đến nhà, chúng tôi thấy Bà Ngoại đang nằm ngửa, hai chân dang ra, trước cổng vườn, những trái táo vung vãi rải rác khắp chung quanh bà.

Bà Ngoại không nhúc nhích.

Trán bà chảy máu.



Chúng tôi chạy vào bếp, chúng tôi nhúng ướt một miếng giẻ, chúng tôi lấy một chai rượu mùi trên kệ tủ.

Chúng tôi đặt miếng giẻ ướt lên trán Bà Ngoại, chúng tôi đổ rượu mùi vào miệng bà.

Một lát sau, bà mở mắt.

Bà nói: — Nữa! Chúng tôi đổ thêm rượu mùi vào miệng bà.



Bà chống hai cùi chỏ, nhổm dậy và bắt đầu gào lên: — Lượm táo đi! Bọn mày còn đợi gì nữa, đồ chó đẻ? Chúng tôi lượm những trái táo trên lối đi đầy bụi đất.

Chúng tôi bỏ chúng vào trong cái tạp

-dề của bà.



Miếng giẻ rớt ra khỏi trán Bà Ngoại.

Máu chảy xuống mắt bà.

Bà chùi máu bằng một góc tấm khăn choàng.

Chúng tôi hỏi: — Bà có đau không, Bà Ngoại?

Bà cười khẩy: — Cái báng súng nện một phát thì tao chưa chết đâu.

— Chuyện gì xảy ra vậy, Bà Ngoại?

— Chẳng có gì cả.

Tao đang lượm táo.

Tao đến trước cổng để xem đám người bị áp giải.

Cái tạp

-dề của tao sút ra; táo rơi xuống, lăn ra ngoài đường.

Lăn vào giữa đám người ấy.

Đó đâu phải là lý do để chúng nó đánh tao.

— Ai đánh bà vậy, Bà Ngoại? — Chứ bọn mày nghĩ là ai nữa? Bọn mày đâu có ngu.

Chúng nó đánh người ta trong đám ấy nữa.

Mà dẫu có đánh thì cũng có đứa ăn được những trái táo của tao rồi!

Chúng tôi đỡ Bà Ngoại đứng dậy.

Chúng tôi dìu bà vào trong nhà.

Bà bắt đầu gọt vỏ táo để làm mứt dẻo, nhưng bà ngã xuống, và chúng tôi khiêng bà lên giường.

Chúng tôi cởi giày bà.

Tấm khăn choàng bà tuột ra, để lộ một cái đầu hói trơ trụi.

Chúng tôi phủ tấm khăn choàng lại cho bà.

Chúng tôi ngồi bên cạnh giường bà rất lâu, chúng tôi nắm hai bàn tay bà, chúng tôi theo dõi từng hơi thở của bà.

.