Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuốn Sổ Lớn - Chương 50

.

Nầm mồ tập thể Một đêm, chúng tôi nghe những tiếng nổ, tiếng pháo kích, và tiếng súng liên thanh.

Chúng tôi ra khỏi nhà để xem việc gì xảy ra.

Một đám cháy lớn bốc lên từ doanh trại.

Chúng tôi tin rằng địch quân đã đến nhưng, sáng hôm sau, Phố Nhỏ vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng đại pháo vọng về từ xa.

Cuối con đường dẫn vào căn cứ quân sự, không còn có lính gác.

Một đám khói dày có mùi hôi nồng nặc toả lên bầu trời.

Chúng tôi quyết định đến đó xem.



Chúng tôi bước vào doanh trại.

Hoàn toàn trống vắng.

Không một bóng người.

Vài căn nhà vẫn còn cháy.

Mùi hôi thối quá sức chịu đựng.

Chúng tôi bịt mũi và cứ tiếp tục bước tới.

Một hàng rào thép gai chặn chúng tôi lại.

Chúng tôi leo lên một vọng gác.

Chúng tôi thấy bốn đống to đen ngòm nhô lên trên một khoảng sân rộng.

Chúng tôi phát hiện hàng rào có một đoạn hở chui qua được.

Chúng tôi leo xuống từ vọng gác và tìm lối vào.

Có một cái cổng sắt to tướng, bỏ ngỏ.

Trên cổng có một hàng chữ viết bằng tiếng nước ngoài: "Trại Chuyển Tiếp.

" Chúng tôi đi vào.

Những đống đen ngòm mà khi nãy chúng tôi thấy từ trên cao là những đống xác người chết cháy.

Vài xác đã cháy hoàn toàn, chỉ còn những khúc xương.

Những xác khác chỉ nám đen.

Có rất nhiều xác như thế.

To và nhỏ.

Người lớn và trẻ con.

Chúng tôi nghĩ bọn chúng đã giết họ trước, rồi chất xác họ thành đống, tưới xăng lên và châm lửa.

Chúng tôi mửa.

Chúng tôi chạy ra khỏi doanh trại.

Chúng tôi về nhà.

Bà Ngoại kêu chúng tôi vào ăn, nhưng chúng tôi lại mửa.



Bà Ngoại nói: — Bọn mày lại ăn bậy nữa rồi.

Chúng tôi nói:

— Đúng đấy, ăn táo xanh.

Chị họ chúng tôi nói: — Doanh trại đã cháy rụi rồi.

Bọn mình nên đi xem.

Chắc chắn không còn ai ở đó.



— Chúng tôi đã đến đó.

Chẳng có gì thú vị cả.

Bà Ngoại cười khẩy: — Các đấng anh hùng đã chẳng quên gì cả sao? Họ mang theo với họ mọi thứ à? Họ chẳng để lại bất cứ cái gì dùng được à? Bọn mày có nhìn kỹ không?

— Vâng, Bà Ngoại.

Chúng con đã nhìn kỹ.

Chẳng có thứ gì cả.

Chị họ của chúng tôi bước ra khỏi bếp.

Chúng tôi đi theo chị.

Chúng tôi hỏi chị: — Chị đi đâu?

— Ra phố.

— Sớm vậy sao? Thường thì đến tối chị mới đi chứ.

Chị mỉm cười:

— Ừ, nhưng tôi có hẹn với một người.

Hiểu chứ? Chị họ của chúng tôi mỉm cười với chúng tôi một lần nữa, rồi chị chạy về hướng phố.

.