Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuốn Sổ Lớn - Chương 58

.

Cơn bệnh của Bà Ngoại Một buổi sáng, Bà Ngoại không ra khỏi phòng.

Chúng tôi gõ cửa, chúng tôi kêu bà, nhưng bà không trả lời.

Chúng tôi đi ra đàng sau nhà, chúng tôi đập vỡ một khung kính cửa sổ để chui vào phòng bà.



Bà Ngoại nằm trên giường, bà không cử động.

Nhưng bà còn thở và tim bà còn đập.

Một đứa chúng tôi ngồi lại gần bà, đứa kia đi tìm một y sĩ.

Ông y sĩ khám Bà Ngoại.

Ông nói: — Bà Ngoại của các cậu đã bị tai biến não mạch, xuất huyết não.



— Bà có chết đi không? — Không thể biết được.

Bà đã già, nhưng tim bà còn khoẻ.

Hãy cho bà uống những thứ thuốc này mỗi ngày ba lần.

Và bà cần có người săn sóc.

Chúng tôi nói:

— Chúng tôi sẽ săn sóc cho bà.

Cần phải làm gì? — Đút cho bà ăn, tắm rửa cho bà.

Có lẽ bà sẽ bị tê liệt vĩnh viễn.

Ông y sĩ ra đi.

Chúng tôi nấu một món xúp nước cốt rau đậu và đút cho Bà Ngoại ăn bằng một cái muỗng nhỏ.

Khi đêm xuống, phòng bà có mùi rất hôi hám.

Chúng tôi giở tấm chăn của bà lên: chiếc chiếu rơm của bà đầy cứt.



Chúng tôi xin một ít rơm từ một người nông dân và mua những cái quần cao

-su và những chiếc tã em bé.

Chúng tôi cởi quần áo Bà Ngoại ra, tắm rửa bà trong chậu tắm của chúng tôi, và dọn giường bà sạch sẽ.

Bà gầy ốm đến nỗi những chiếc tã em bé rất vừa với bà.

Chúng tôi thay tã cho bà mỗi ngày vài lần.

Một tuần sau đó, Bà Ngoại bắt đầu cử động hai bàn tay.

Một buổi sáng, bà chào chúng tôi bằng một tràng những lời chửi bới:

— Bọn chó đẻ! Đi quay cho tao một con gà! Chứ bọn mày tưởng tao sẽ lấy lại sức với món rau đậu và xúp của bọn mày? Tao cũng cần sữa dê nữa! Tao hy vọng bọn mày chẳng bỏ bê mọi việc trong lúc tao bệnh! — Không, Bà Ngoại, chúng con chẳng bỏ bê bất cứ việc gì cả.

— Đỡ cho tao đứng dậy, bọn vô dụng!

— Bà Ngoại, bà phải ở trong giường, ông y sĩ dặn như vậy.

— Y sĩ, y sĩ! Cái thằng khốn kiếp đó! Tê liệt vĩnh viễn! Tao sẽ cho nó biết tao bị tê liệt như thế nào! Chúng tôi đỡ cho bà đứng dậy, chúng tôi dìu bà vào bếp, chúng tôi đặt bà ngồi trên ghế.

Khi chúng tôi nấu xong món gà, bà ăn một mình hết sạch.

Ăn xong, bà nói:

— Chứ bọn mày còn đợi gì nữa? Làm cho tao một cái gậy chắc chắn, lẹ lên, bọn lười tận xương, tao muốn đi xem thử mọi việc có đâu vào đấy không.

Chúng tôi chạy vào rừng, chúng tôi tìm một nhánh cây thích hợp và, trong khi bà ngồi xem, chúng tôi cưa nhánh cây cho đúng cỡ của bà.

Bà lập tức chộp lấy nó và doạ chúng tôi: — Bọn mày sẽ biết tay tao, nếu mọi việc không đâu vào đấy!

Bà đi ra vườn.

Chúng tôi đi theo, sau bà một quãng.

Bà đi vào nhà tiêu, và chúng tôi nghe bà càu nhàu: — Quần cao

-su! Thật là một ý tưởng quái đản! Bọn chúng điên thật rồi! Khi bà trở vào nhà, chúng tôi ra cầu tiêu xem thử.

Bà đã ném những cái quần nhựa và những chiếc tã xuống hố tiêu.



.