Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cuốn Sổ Lớn - Chương 6

.

Sự dơ bẩn Ở nhà chúng tôi, trên Phố Lớn, Mẹ thường tắm rửa cho chúng tôi.

Dưới vòi sen hay trong bồn tắm.

Mẹ cho chúng tôi mặc áo quần sạch sẽ, Mẹ cắt móng tay cho chúng tôi.

Để hớt tóc cho chúng tôi, Mẹ dắt chúng tôi đến tiệm hớt tóc.

Chúng tôi quen đánh răng sau mỗi bữa ăn.

Ở nhà Bà Ngoại, không thể nào tắm rửa được.

Không có buồng tắm, cũng không có cả vòi nước chảy.

Chúng tôi phải đi bơm nước giếng ngoài sân và mang vào bằng một cái thùng.

Trong nhà không có xà

-phòng, không có kem đánh răng, không có bột giặt.



Mọi thứ đều dơ bẩn trong bếp.

Sàn gạch đỏ, chỗ lồi chỗ lõm, dính vào hai bàn chân chúng tôi, cái bàn to tướng dính vào hai bàn tay và hai cùi chỏ chúng tôi.

Lò nấu thì đen kịt vì cặn dầu, và bốn bức tường thì đen kịt vì bồ hóng.

Mặc dù Bà Ngoại có dọn rửa, bát đĩa, thìa, dao vẫn không bao giờ thật sạch, và những cái chảo còn đóng một lớp chất dơ dày cộm.

Những miếng giẻ lau bát thì ngả màu xám và có mùi hôi hám.

Thoạt đầu, chúng tôi thậm chí không muốn ăn, nhất là khi thấy cách Bà Ngoại nấu nướng, không rửa tay và quẹt mũi vào tay áo.

Thế rồi, chúng tôi chẳng còn lưu ý đến điều đó nữa.

Khi trời ấm, chúng tôi đi tắm sông, chúng tôi rửa mặt và đánh răng với nước giếng.

Khi trời lạnh, thì không thể nào tắm rửa đàng hoàng được.

Trong nhà không có cái gì lớn đủ để đựng nước.

Những tấm khăn trải giường, mền và khăn tắm đều biến mất.

Chúng tôi chẳng bao giờ còn thấy cái thùng các

-tông to lớn có đựng những thứ mà Mẹ đã mang đến đây.



Bà Ngoại đã bán hết tất cả.

Chúng tôi càng ngày càng trở nên bẩn thỉu hơn, quần áo chúng tôi cũng vậy.

Chúng tôi lấy quần áo sạch ra từ trong hai cái va

-li dưới băng ghế, nhưng chẳng mấy chốc quần áo sạch cũng không còn.

Những thứ chúng tôi mặc thì càng ngày càng rách rưới, giày thì mòn lủng.

Lúc nào thuận tiện, chúng tôi đi chân trần và chỉ mặc quần lót hay quần dài ống.

Lòng bàn chân của chúng tôi cứng lại, chúng tôi không còn cảm giác gì với những cái gai và những mảnh đá.

Da chúng tôi sậm lại, ống chân và cánh tay chúng tôi mang đầy những vết xước, những vết cắt, những cái vảy mủ, những vết côn trùng chích.

Móng tay móng chân chúng tôi, không bao giờ được cắt tỉa, bị gãy đi, và tóc chúng tôi, gần thành màu trắng vì bị nắng đốt, dài xuống đến vai.

Hố xí thì ở cuối vườn.

Không bao giờ có giấy.

Chúng tôi chùi đít bằng những chiếc lá to nhất của những loại cây nào đó.



Chúng tôi bốc ra cái mùi hỗn hợp của cứt bò, cá, cỏ, nấm, khói, sữa, phô

-mai, bùn, đất sét, đất thịt, mồ hôi, nước đái, và mùi meo mốc.

Chúng tôi hôi hám như Bà Ngoại.

.