Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đã lâu không gặp - Chương 1

Mở đầu.

Hongkong. Giữa hè chói chang, tuy nhiên cả khán phòng lại tràn đầy tiếng vỗ tay cùng những tiếng thét chói tai, không thể đếm được bao nhiêu người đang cầm những đèn quỳnh quang phát sáng, tầm mắt tập trung chặt chẽ vào người phụ nữ rực rỡ trên khán đài. m nhạc ngưng hẳn cùng với âm thanh hỗn loạn, Phong Hạ vừa kết thúc một loạt động tác vũ đạo khó trên khán đài đứng thẳng dậy, dùng sức thở dốc vài tiếng, cầm micro hướng người xem dưới khán đài cúi người chào, "Cám ơn, cám ơn mọi người!"

"sum¬mer!" "sum¬mer!" "sum¬mer!" . . . . . . Một loạt âm thanh càng vang lên, tiếng kêu khóc, tiếng huýt sáo điếc tai, làm lu mờ cả phía chân trời. Chợt cảm thấy như giấc mộng. Cô hoàn toàn xứng đáng, không ai tranh giành, hiện tại cũng chỉ có nghệ sĩ nổi tiếng có vị trí mới có thể mở show diễn ba ngày như vậy. Huống chi, ca sỹ cũng chỉ là một mặt thân phận của cô. Phong Hạ đứng dưới ánh đèn chói mắt, nhìn xuống khán đài thấy vô số gương mặt tuổi trẻ, hít thở thật sâu. Đã mất bao lâu?

Hình như là. . . . . . Sáu năm rồi! “Hát tiếp! Hát tiếp!” Ca khúc đã kết thúc toàn bộ chương trình biểu diễn, nhiệt tình của những người hâm mộ càng dâng cao cực kỳ hơn trước, hầu như tất cả mọi người đều đứng lên, cùng kêu to yêu cầu cô biểu diễn thêm vài ca khúc. "Được rồi, được rồi.” Cô phục hồi lại tinh thần, đưa tay trái hướng xuống khán đài ra dấu, khóe miệng tươi cười. “Vậy thì hát thêm một bài, mọi người để tôi suy nghĩ một chút, hát bài nào thì được đây.”

Ai ngờ lời của cô vừa dứt, người chủ trì đột nhiên từ dưới khán đài đi lên chen vào. Phong Hạ ngẩn ra, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái. Theo thứ tự, người chủ trì trước đó đã có một màn chen vào cuối cùng, nên bây giờ hẳn là đến lượt cô chào cảm ơn là xong rồi.

"Khụ khụ, tôi lại xuất hiện." Người chủ trì tên gọi là Kay tuổi trẻ anh tuấn, đã hợp tác với Phong Hạ nhiều lần, phong cách dẫn chương trình hết sức hài hước. “Tôi hiểu rõ mọi người thật ra so với Summer thì càng muốn nhìn thấy tôi hơn, aiz, thật ra thì tôi hấp tấp chạy lên đây …. Là vì có chủ mưu.” Anh ta hướng về phía dưới khán đài cười có chút ti tiện. “Hơn nữa….ngay cả Summer cũng không biết được âm mưu này!” Cô nhìn Kay, trong lòng đột nhiên xông lên một dự cảm khác thường.

"m mưu này thật ra là. . . . . ." Kay nháy mắt, tốc độ nói thật nhanh, "ban tổ chức cùng với người quản lý của Summer đã sớm an bài sau khi kết thúc ba buổi biểu diễn của Summer, cũng chính là ngày hôm nay, muốn mời một vị khách đặc biệt, cùng Summer song ca một ca khúc để chào cảm ơn mọi người!”. Tình huống càng ngày càng vượt ra ngoài tưởng tượng. Chưa từng có vị khách quý đặc biệt nào được mời khi buổi biểu diễn kết thúc.

Tình cảnh càng trở nên nóng như lửa, người hâm mộ dưới khán đài càng kích động, âm thanh hàng vạn người thúc giục anh ta mau nói tiếp. Trải qua nhiều năm thấy đủ loại chuyện phong phú như vậy, tuy nhiên trong lòng Phong Hạ càng ngày càng không chắc, trên mặt vẫn duy trì nụ cười, ra vẻ kinh ngạc phối hợp với Kay. "Mọi người trước tiên đoán một chút xem ….là ai?” Kay làm như muốn nói ra rồi ngừng lại, làm đủ trò để câu giờ người xem.

Lúc này dưới khán đài đã xôn xao những lời suy đoán. Có suy đoán là hai người bạn gái tốt của Phong Hạ trong vòng giải trí, ảnh hậu Tưởng Nghi cùng ca sỹ nổi tiếng Trần Vi Vi. Cũng có suy đoán là anh trai của Phong Hạ, tác giả nổi tiếng Phong Dịch.

“Mer¬cury!" "Mer¬cury!" . . . . . . Những tiếng hô vang chồng chất, chung qui cũng chỉ chờ một cái tên. "Mercury" Lâu Dịch. Đây cũng là một người trong giới, các tạp chí bát quái cùng những tay săn ảnh đang tranh nhau tìm kiếm sự thật, là người duy nhất mà Phong Hạ không phủ nhận tin đồn tình cảm. Cùng tuổi với cô, cũng chỉ gia nhập làng giải trí trước cô một tuần, hiện tại cùng với cô cũng có danh tiếng, là nam nghệ sỹ vinh quang tột đĩnh.

"Ai, mọi người cũng đừng đoán già đoán non nữa!” Kay lắc đầu một cái, “Mercury hiện tại phải là đang ở nhà đợi Summer mới đúng chứ, làm sao có thể đến biểu diễn đây?” Anh ta thế mà lại cùng mọi người say sưa bàn chuyện bát quái, người hâm mộ dưới khán đài vừa cười vừa hô to, sân khấu đã không có cách nào duy trì trật tự được. Phong Hạ bất đắc dĩ bĩu môi. "Được rồi, bây giờ là thời điểm chính xác nên đưa ra đáp án đây!” Kay cố ý giảm thấp âm thanh của mình xuống, “Thật ra người này à, có lẽ trước đây có mối quan hệ sâu xa với Summer, mọi người hẳn là nên đoán được.” “Năm năm trước, thời điểm Summer lần đầu tiên làm ca sĩ, là người đã giúp cô soạn ca khúc cho album…….”

Nghe được câu này, người hâm mộ dưới khán đài thế nhưng lập tức yên tĩnh lại. “Hơn nữa, trong mười ca khúc kia, có một bài là do anh ấy từ viết lời, còn tự mình đóng vai nam chính.” "Tôi nghĩ, tất cả chúng ta ở đây, kể cả cha mẹ cũng chúng ta, những thế hệ trưởng bối, ngay cả những người nhỏ tuổi, cũng không thể không biết tên của anh ấy.”, Kay không nhanh không chậm nói, nghiêng đầu nhìn ánh mắt của Phong Hạ cũng dần dần mang theo một tia phức tạp."Chúng tôi xin mời Uranus, Tư Không Cảnh!". Tư Không Cảnh. Sự xuất hiện của anh, chỉ cần ba chữ này. Không cần thêm bất kỳ lời nào. Từ lúc Kay mở miệng nói đến tên đó, Phong Hạ cầm micro, kinh ngạc đứng một chỗ nhìn anh ta. Mà người xem dưới khán đài, so với mấy giây yên lặng trước đó, lại càng trở nên điên cuồng, có thể nói là tận lực hò hét chói tai. Thậm chí so với hai giờ biểu diễn vừa rồi càng muốn điên cuồng hơn. Kay vừa nói xong câu đó, ánh sáng trên khán đài lập tức tắt đi, anh ta nhân lúc đèn vừa tắt, đưa tay dùng sức vỗ vỗ vai Phong Hạ muốn cô hoàn hồn, tiếp tục động tác thật nhanh lui vào hậu trường.

Tay trái Phong Hạ vô thức năm chặt, lúc này từ từ mở ra. Cô cầm micro, trên mặt không biểu lộ thái độ gì, nghiêng đầu nhìn sang hướng bên kia. Gương mặt Tư Không Cảnh từ từ xuất hiện dưới ánh đèn. Anh đứng trên bậc thang, từng bước từng bước tiến xuống, xuất hiện cách cô chỉ ba mét. "Anh chờ em quá lâu lâu đến mức anh đã không còn nhớ rõ nụ cười của em

Anh chờ em quá lâu lâu đến mức bức ảnh em đưa cho anh đã phai màu.” Anh từ bậc thang đi xuống, đón nhận ánh mắt vẫn còn đang sững sờ của cô. "Em rời đi quá lâu rốt cuộc anh cho là em đã sớm quên anh

Em có còn nhớ dưới trời sao nói với anh ba chữ.” Ánh mắt và tóc của anh cùng một màu, màu đen như mực như chưa từng trải qua biến động nào. Dưới ánh mắt là sóng mũi cao, đôi môi rất mỏng, da rất trắng, nhưng không phải là cái dáng vẽ âm nhu kia. Anh không một chút thay đổi, dung nhan, vẻ mặt, bộ dáng, bao gồm cả cách cầm micro, dáng vẽ đó trong trí nhớ của cô, dần dần ùa về. Cô hoảng hốt nhớ lại dáng vẽ của anh khi hóa trang cho “Số Mạng Thần Chi”. Tay cầm gậy, mái tóc bạc đứng bên cạnh vách đá, trầm mặc mà an tĩnh nghe ngâm thơ, giống như một bức tranh cổ xưa.

"Anh còn nhớ lúc em ngủ lông mi khẽ run” Anh từng bước từng bước, rốt cuộc cũng đi tới bên cạnh cô. Bàn tay phải của Phong Hạ đã bị móng tay mình bấu chặt vào, cô nhìn ánh mắt của anh mở miệng hát tiếp. Cô điều chỉnh hô hấp, dùng sức lực toán thân cố gắng phát âm thật chuẩn từng từ một, sóng vai cùng anh tiến về phía trước.

Bài hát này, cô nhắm mắt lại, bất luận đang làm gì cũng có thể hát ra. Bài hát này đã làm nên tên tuổi của cô, sau bao nhiêu năm đều không có ca khúc nào lật đổ được. Bài hát này, đối với người hâm mộ hay trong lòng cô đều không thể thay thế được. m thanh của anh khàn khàn mà mang theo từ tính, giọng hát của cô lại trong trẻo mà trằn trọc. Gắn bó hòa quyện vào nhau, như trời đất tác hợp. Cô vẫn hát, nhưng cảm thấy mọi thứ giống như một giấc mộng, bởi vì qua sáu năm, lúc ở cùng nhau hay chia xa, bọn họ cũng chưa từng trước mặt công chúng song ca ca khúc này dù chì là một lần. Dần dần, từ hai người biểu diễn trên sân khấu biến thành tập thể hợp ca, những người hâm mộ chỉnh tề quơ tay múa, nhìn hai người trên sân khấu, hát theo tiết tấu bài nhạc. Có rất nhiều cô gái trẻ, vừa hát vừa đưa tay lên lau khóa mắt.

"Em còn nhớ rõ anh len lén mua hoa cho em Em nguyện ý vì anh rút ngắn khoảng cách.” Cả bài hát tiến vào đoạn cuối, Tư Không Cảnh đột nhiên vươn tay, nắm lấy tay cô. Phong Hạ toàn thân chấn động, thẳng tắp nhìn ánh mắt của anh. Rất nhanh cô kịp phản ứng lại, duy trì nụ cười, cơ thể theo tiết tấu của bài hát chậm rãi nhảy múa. Giống như mọi thứ xung quanh đều biến mất. Cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ có bọn họ, trong không gian mênh mông, an tĩnh khiêu vũ.

"Em còn trở lại không anh đã đứng đợi em thật lâu.” Anh từ từ thu hồi cánh tay, dìu cô xoay tròn. “Em còn muốn anh vì mong muốn của em thỏa hiệp tất cả không.”

Anh ôm eo cô, cúi đầu chống lại ánh mắt của cô. Âm thanh cuối cùng theo bọn bọ cũng kết thốc. "Rắc rắc" một tiếng, toàn bộ đèn trên sân khấu lập tức tối xuống. Sân khấu trở thành một không gian đen kịt, những người hâm mộ dưới khán đài không thấy họ, lại dùng sức thét chói tai hoan hô. “Em thích bọn họ đã sáu năm rồi.”

Đứng ở hàng khách VIP đầu tiên, một cô gái lúc này đang nắm tay bạn trai mình, mắt đỏ bừng nhìn vào sâu khấu. “Anh có biết không? Vì sao tất cả mọi người đều tình nguyện đoán Lâu Dịch là bạn trai của Hạ Hạ, mà không nghĩ đến Tư Không.” “Không phải bởi vì Tư Không so với Lâu Dịch thua kém, mà bởi vì tất cả mọi người cảm thấy, lúc ấy Hạ Hạ cùng Tư Không mật thiết lui tới, sau nhiều năm lại bất đồng, nhưng thật ra là bởi vì bọn họ nhất định âm thầm một mực cùng nhau, tất cả mọi người không muốn nhân tố bên ngoài phá hỏng chuyện của bọn họ, trừ Tư Không, không có ai xứng với Hạ hạ, thì ngược lại cũng như vậy.” Bọn họ xứng đôi đến mức….. Tất cả mọi người không muốn nhắc đến người khác.

Trên sân khấu vẫn không có bất kỳ ánh đèn nào. Phong Hạ bị Tư Không Cảnh kéo, khoảng cách gần đến không thấy khe hở, bị hơi thở của anh bao quanh. Trong bóng tối chỉ nhìn thấy ánh mắt của anh.

Anh duy trì động tác này, vẫn không buông cô ra. Cô không dám hô hấp, hi vọng ánh đèn mau mau sáng lên, anh có thể buông cô ra, nhưng giống như lại không hy vọng ánh đèn mở lên, vĩnh viễn vẫn tiếp tục mờ ám thế này. Trong bóng tối cô không cảm nhận được nhịp tim của mình nữa, không nhúc nhích nhìn anh. Dưới sân khấu tiếng thét chói tai vẫn không ngừng, lúc này anh đột nhiên cúi đầu đến gần cô, cho đến gần sát môi cô mới dừng lại. Anh nhìn ánh mắt của cô, đưa môi mình kề sát vào môi cô, lạnh nhạt mở miệng nói bốn chữ.

"Đã lâu không gặp." m thanh lạnh nhạt nhưng nghe vào tai lại vô cùng nóng bỏng. Cô khẽ đưa tay lên môi, từ từ nhắm hai mắt lại.

.