Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đã lâu không gặp - Chương 18

Chương 17.

Người phụ trách của Live nói xong liền nhìn về phía Mục Hi có ý xin phép. Lúc này, Mục Hi nhìn về phía đạo diễn Kim, gật đầu nhẹ một cái, giọng nói trầm thấp, nguội lạnh, “Vừa rồi ở trên xe, tôi đã xem qua kịch bản, nếu như cần thiết, bây giờ tôi có thể diễn một cảnh ngắn.” Thời điểm anh ta nói chuyện, chung quanh cơ hồ không vang một tiếng động. Đạo diễn Kim hình như cũng có chút bị khí thế của anh ta lấn bước, im lặng một lúc mới nói, “Ừ, tốt, có thể.”

Phong Hạ đứng tại chỗ, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Mục Hi xuyên qua những người ngăn trở đi tới trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống nói “Cô là người đóng nữ chính?” Ánh mắt của anh ta thực sự là quá mức sâu lãnh, nhất thời cô cảm thấy hơi khó chịu, lui về phía sau nửa bước mới nói “Đúng vậy.” “Vậy thì phiền cô một chút.” Khi anh ta nói chuyện, giọng tuyệt không cho người khác con đường cự tuyệt.

“Phong Hạ” Chủ quản tổ diễn viên dùng ánh mắt ý bảo cô “Cô đi diễn cùng với Mục Hi một đoạn đi.” Phong Hạ trong lòng không quá tình nguyện nhưng cô còn chưa lên tiếng, Trần Dĩnh đang ở một bên đột nhiên bước lên trước mấy bước, giọng nói dịu dàng “Tôi cũng có thể phối hợp diễn cùng anh, phần diễn của hầu hết các diễn viên trong kịch bản tôi cũng tương đối rõ ràng.” Mục Hi nghiêng đầu nhìn cô ta, chỉ nói ra hai chữ “Không cần.”

Anh ta cứ như vậy, dùng hai chữ để cự tuyệt lời mời diễn của nữ nghệ sĩ nổi tiếng nhất trong giới giải trí. Sắc mặt của Trần Dĩnh lập tức thay đổi, vẻ mặt hết sức rối rắm, giống như là không thể tin, như là tức giận, khổ sở. Mà những người ở đó thấy thế, mặt ai cũng khác thường nhưng cũng không ai dám lên tiếng nói gì. Mục Hi cũng không quan tâm, chỉ bình tĩnh nhìn Phong Hạ đang đứng cách đó không xa.

Phong Hạ hít một hơi thật sâu, một lúc sau mới đi tới. Cả studio yên lặng như tờ, Mục Hi đợi cô đi vào trường quay sau đó dừng lại, mới chầm chậm nói “Sáng nay lúc ở bên suối, ta chợt nghĩ tới một chuyện,” Mới vừa rồi còn là một người lạnh lùng, hờ hững, lúc này trên mặt lại từ từ lộ ra một nụ cười, “Lúc ta còn nhỏ, trên núi giả cạnh cái ao ta thường tắm, ta có khắc lên đó một hàng chữ.” Trên gương mặt anh tuấn của Mục Hi không kiềm chế được nụ cười. Là Phong Nhã, nhìn thân mật như thế, lại xa cách như vậy,

Cô rất quen thuộc với hình ảnh của Lâu Dịch khi diễn những vai như thế này, đa tình, du côn,… Nhưng lại không biết, một nhân vật do Mục Hi tạo dựng lại đánh vào thị giác người xem như vậy. Làm cho người ta biết rõ con đường phía trước là địa ngục sâu không thấy đáy mà vẫn kích động nhảy vào. “Đã có thủy mặc thanh hoa, sợ gì khoảnh khắc phương hoa.” Anh ta mặc thường phục, không thay trang phục, nhưng lại không hề có một chút nào là không ăn nhập với hoàn cảnh này cả “Những lời này ta thực sự rất thích, An Bình, nàng có thích không?”

Hấp dẫn rung động lòng người, phong lưu đến tận xương tủy. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta lúc này từ từ nổi lên nhu tình, dung móng tay bấm bấm vào long bàn tay mình, mới nói theo kịch bản “Tựa như màu của nước, cho dù sẽ theo ngày từ từ mà tiêu tan, phai mờ đi, có thể không còn đẹp như lúc đầu, nhưng cũng đã thấm vào tận xương tủy, xác nhập vào mặt nước, đúng không?” “Ừ.” Anh ta từ từ bước tới gần cô, khẽ cúi đầu, bỗng nhiên đưa tay chạm vào giữa mi tâm của cô, “Nhập vào tận xương tủy, không có cách nào lấy đi được.”

Cự ly gần ngay bên cạnh mà khoảng cách lại xa đến thế. Cảm thấy hô hấp của anh ta gần trong gang tấc, cơ thể cô lập tức cứng ngắc. Mục Hi duy trì động tác này 10s mới trở về vị trí cũ, nhìn về phía đạo diễn Kim. Đạo diễn Kim ngẩn ra, mới lập tức gật đầu, vỗ tay, trong mắt là sự tán thưởng “Không chê vào đâu được, hoàn mỹ không một chút thiếu sót.”

Trong nháy mắt, hô hấp của mọi người trong trường quay cũng dừng lại, nghe đạo diễn Kim nói xong mới phản ứng kịp, đều dùng lực vỗ tay. Chỉ một đoạn ngắn như vậy nhưng lại diễn đúng thời gian quy định, không hề có một chút sai lầm. Trên mặt người phụ trách của Live lập tức trở nên kiêu ngạo như là đã đoán biết trước được, nói với đạo diễn Kim “Có thiếu gia của chúng tôi tham gia, năm nay nhất định sẽ thành công, hiện tại cũng đã thông qua sự xét duyệt của đạo diễn, cho nên hôm nay thiếu gia sẽ chính thức tham gia vào đoàn làm phim.”

“Được. Hợp tác vui vẻ.” Đạo diễn Kim hài lòng gật đầu. Tất cả đã kết thúc, Mục Hi cũng không nhìn bất kỳ ai, thẳng tắp nghênh ngang rời khỏi studio. Buổi tối, Phong Hạ tắm qua loa, đúng thời gian liền khoác áo khoác sau đó đi ra khỏi khách sạn đến studio.

Từ xa đã nhìn thấy Tư Không Cảnh ở bên trong studio, người hơi cúi xuống mặt đất đang chuẩn bị cái gì, bên cạnh đặt một chiếc đèn sạc điện tiết kiệm năng lượng. Cô lặng lẽ tiến tới phía sau, lập tức nhảy lên lưng anh, đồng thời lấy tay bưng kín mắt anh lại “Không được nhúc nhích, cướp sắc đây.” Cảm nhận được lòng bàn tay mang theo hơi ấm của cô, động tác trên tay anh cũng dừng lại, khóe môi hiện lên một nụ cười yếu ớt.

“Ăn cơm trước.” “À?” Cô ngẩn ra, vội vàng buông tay đi vòng đến trước mặt anh, nhìn anh lấy đồ ăn nhanh đi đun nóng, vui vẻ hoan hô “Em cứ nghĩ là em phải nhịn đói cơ. Hiện tại quả thực em có thể ăn hết một cái đầu voi đấy.” Tư Không cảnh lấy ra một đôi đũa ngẩng đầu nhìn cô.

Khuôn mặt của anh ở trong bóng đêm, nhờ ánh sáng nhợt nhạt, anh nhìn cô rất chăm chú, cô bị anh nhìn đến ngây ngốc, ngoan ngoãn cúi đầu xuống, hôn lên môi mỏng của anh một cái. “Ừ, đã thanh toán xong tiền cơm.” Anh nhẹ giọng cười một tiếng, đem đũa cùng hộp cơm đưa cho cô “Ăn nhanh không tốt cho dạ dày, ăn từ từ thôi, không có ai giành với em đâu.”” Cô cười giống như một đứa trẻ, một bên vừa vui vẻ ăn vừa gật đầu.

“Tư Không.” Cô ăn vào một miếng chợt nhớ tới chuyên gì, nghiêm nghị nhìn anh “Tư Không, anh không cần tức giận.” Anh đang cúi đầu mở hộp cơm của mình, nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên. “Em nói là…Chuyện lúc sáng nay.” Cô suy nghĩ một chút, “Mục Hi, người kia chính là người muốn thay Lâu Dịch cùng em diễn một chút.”

Ánh mắt anh lóe lên một chốc lát “Có một chút ít.” Cô nghi ngờ nhìn anh, suy nghĩ hai giây mới ý thức được ý tứ trong lời nói của anh, có nghĩa là sang nay anh có ghen và tức giận. Tư Không Cảnh nói xong, không nhanh không chậm nhìn cô, trong mắt hàm chứa ý cười.

Phong Hạ nhìn anh, cong cong môi, buông hộp cơm xuống, duỗi tay về phía anh. Rốt cuộc, anh không kiềm chế được bật cười, đem đồ trong tay để sang một bên, kéo tay cô tới gần, ôm cô vào trong ngực. “Thế nào? Cảm thấy được ôm ấp yêu thương mới có hiệu quả?” “Vâng,” Cô ôm cổ anh, cắn nhẹ lên cằm anh, cười hì hì “Được em ôm ấp yêu thương rồi, anh sẽ không tức giận nữa?”

Anh cúi đầu, hôn lên môi cô “Nếu như em suy nghĩ một chút lấy thân báo đáp, anh sẽ lại càng không tức giận.” Hai người cười đùa một lúc, cô ngồi trong lòng anh chợt nói “Tư Không, anh có cảm thấy cái người tên Mục Hi kia là người đặc biêt kiêu ngạo không? Cảm giác như anh ta là con cưng của trời, vô cùng hung hăng, vênh váo, buổi sáng ở studio, mọi người ai cũng cúi đầu với anh ta.” Cô vẫn còn canh cánh ở trong long việc bị anh ta ép buộc phải diễn cùng.

Anh vuốt vuốt sống lưng cô, vẻ mặt bình tĩnh “Anh cũng từng gặp ở công ty mấy lần, anh ta luôn luôn như vậy.” “Anh không thích anh ta.” Anh lạnh nhạt nói “Có tài năng nhưng lòng dạ lại sâu vô cùng.” “Em cũng cảm thấy như vậy.” Cô lắc đầu “Cùng diễn với anh ta, em cảm thấy áp lực rất lớn, cảm giác vô cùng không thoải mái, không giống với khi diễn cùng Lâu Dịch…rất dễ dàng…”

Nói đến Lâu Dịch, cô lập tức trầm mặc, yên lặng không nói gì. Tư Không Cảnh nhìn vẻ mặt cô, một lúc lâu mới nói “Sharon vừa mới nói qua điện thoại với anh, đã tìm được người, người đó có lẽ sẽ giúp được gì đó.” “Thật sao?” Ánh mắt cô sáng lên.

“Thật.” Anh vuốt vuốt tóc cô, trả lời. Nếp gấp giữa hai long mày cô giãn ra, vẻ mặt mừng rỡ. chui sâu vào lòng anh hơn. “Chỉ là,” Anh nhẹ giọng nói “Em biết đấy, anh không phải là người của Top, một quyết định của công ty lại cần qua rất nhiều trung gian cho nên tỉ lệ thành công không phải là lớn. ý của Sharon là vai nam phụ trong chắc chắn không còn hi vọng nhưng thông báo khôi phục công tác thì khả năng tương đối lớn.”

“Cám ơn anh, Tư Không.” Hồi lâu, âm thanh của cô từ trong ngực anh vang lên “Bất luận kết quả như thế nào, anh đều đã lấy ân tình để giúp em.” “Sáng nay, lúc ở studio, đột nhiên em có cảm giác,” Cô vừa nói vừa chui từ trong ngực anh ra, ngẩng đầu nhìn anh, thần sắc bình tĩnh “Em thực sự rất nhỏ bé, mà ở trong làng giải trí này, còn thuộc loại nhỏ bé nhất.” Cô vô lực để có thể giúp Lâu Dịch, bởi vì chính việc bảo vệ bản thân mình còn thấy khó khăn.

So với những nghệ sĩ khác, cô vẫn kém hơn rất nhiều, tiếp nhận ánh mắt của người khác đều thiếu sự tôn trọng, sùng bái, huống chi, cũng giống như đối với Mục Hi, người đứng đầu công ty đại diện, cô cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. “Ba mẹ em, anh trai em đều hỏi em, bọn họ có thể cho em cuộc sống không lo không nghĩ cả đời, tại sao nhất định phải mạo hiểm vào nơi nguy hiểm, nơi mà lòng người cũng bị thay đổi, nhất định phải ở chỗ này chịu uất ức một mình” Cô nói chậm rãi, từng câu từng chữ “Em cũng hỏi mình rất nhiều lần, cũng đã từng nghĩ đến sẽ buông tha, nhưng là, mỗi khi đến cuối cùng em lại nghĩ.”

“Cuộc sống luôn luôn phải thử nghiệm một số chuyện, không đi đường tắt, trải qua đau khổ, khó khăn để đạt được thành công. Như vật mới cảm thấy mình được sống. Huống chi bây giờ, em đã không còn đường lui nữa, chỉ nghĩ tốt hơn là nên đứng ở bên cạnh anh.” Bóng đêm yên tĩnh, lời nói của cô vang lên bên tai, từng chữ từng chữ như rót vào tim anh. Tư Không Cảnh nhìn cô, đáy mắt xẹt qua một tia đau lòng. một lát sau giọng nói dịu dàng của anh vang lên “Hạ hạ, ai cũng sẽ bắt đầu từ con số không, nhưng chỉ cần em tin tưởng, một ngày nào đó, em cũng sẽ trở thành người đứng ở địa vị cao nhất, sẽ không bị bất kì ai, bất kì chuyện gì thao túng.”

“Sẽ có sao?” Cô nhìn anh, nhẹ giọng hỏi. “Sẽ,” Anh hôn lên mắt cô “Tin tưởng anh, nhất định sẽ có.” **

Diễn xong phần diễn ngày mai, Phong Hạ kiên trì giục Tư Không Cảnh về khách sạn trước, mình thì đến khu bán đồ ăn nhanh mua đồ ăn khuya xong mới trở về. Đêm đã khuya, khách sạn khắp nơi đều an tĩnh. Cô đi lên thang máy trở lại tầng của mình, vừa đi vừa lấy thẻ trong túi áo để mở cửa phòng. Đi qua một gian phòng, chợt nghe thấy có âm thanh kỳ quái vang lên. Theo bản năng, cô nhìn theo hướng vào giữa gian phòng, liền lập tức cứng đờ người.

Gian phòng này, cửa không khóa chặt, hơn nữa vẫn có thể nhìn thấy ở bên trong, cách cửa vô cùng gần, vừa vặn cô có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đang diễn ra. Một người con gái trần truồng đang nằm trên gương, không ngừng ngâm lên thành tiếng, mà sau lưng, người đàn ông quần áo chỉnh tề, chỉ là cởi nửa quần, mặt không thay đổi giữ lấy hông của người con gái, hung hăng tiến vào từ sau. Dù có khoảng cách, nhưng cô nhìn một cái là có thể nhận ra, gò má nghiêng tinh xảo kia, là Trần Dĩnh.

Mà càng làm cho người ta lạnh người, chính là, gương mặt vô cảm của người đàn ông, là Mục Hi. Hơi thở dâm mị, âm thanh ngâm vang, cơ hồ khiến cho cô không có ở trong phòng cũng run rẩy cả người. Cô trợn tròn mắt, lui về phía sau hai bước, bữa ăn khuya trên tay cũng suýt rơi xuống. Bên trong đang là lúc hoan ái kịch liệt, cả người cô cứng nhắc, không nhúc nhích, tầm mắt Mục Hi chợt quét tới.

Anh ta nhìn thấy cô. Cái nhìn lạnh băng kia, xông thẳng vào thần kinh, Phong Hạ không chần chờ, chạy về phòng mình với tốc độ nhanh nhất, cắm thẻ mở cửa, vội vàng nghiêng người vào phòng. Cô đặt đồ ăn trên bàn, trái tim trong ngực đập liên hồi.

Một màn kia thật quá kinh hãi, cô chưa bao giờ nghĩ tới việc mình sẽ nhìn thấy loại cảnh tượng ấy, cũng như chưa từng nghĩ người trong cuộc lại là người cô quen biết. Đầu óc trống rỗng. Chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Cô chậm rãi điều chỉnh hơi thở mới nhận, âm thanh của Tư Không Cảnh vanh lên “Về đến phòng rồi?” “Vâng.” Cô đáp lại một tiếng, cảm giác gò má của mình đỏ bừng.

Hình như anh nghe ra được điều gì “Chạy vội sao? Vẫn còn không thoải mái à?” “Không có…” Cô lắc đầu một cái, trong lòng đấu tranh gần 30 giây, mới nơm nớp lo sợ nói “Tư Không, em…” “Hả?”

“Em vừa mới… vừa mới…” Gương mặt cô cũng hồng đến độ nhỏ ra máu, “Thấy được…” “Nhìn thấy gì?” Anh uống một ngụm nước, âm thanh mê hoặc. “Tư Không.” Cô dùng sức lắc đầu, đột nhiên không kịp suy nghĩ, trực tiếp thốt lên “Anh đã xem qua phim AV chưa?”

Tư Không Cảnh nghe xong những lời cô nói chợt im bặt, ngay cả một chút âm thanh cũng không có. Phong Hạ vừa gấp vừa thẹn thùng, đi đi lại lại quanh chỗ ngồi, vừa gấp gáp muốn nói để giải thích ý của mình, lại nghe thấy âm thanh chậm rãi của anh truyền đến “Phong Hạ, đây là em đang quyến rũ anh sao?”.