Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Dã Phượng - Chương 9

Chương 8.

Lĩ Tùy Tâm nhìn Bình Thường nằm ở bên cạnh mình, trên mặt không tự giác hiện lên tươi cười mềm mại. Từ ngày đó nổ súng ngoài ý muốn, sau khi Bình Thường cuồng mãnh chiếm lấy nàng, tường rào chủ tớ giữa bọn họ đột nhiên biến mất, hắn không hề che dấu tình cảm đối với nàng. Nàng cũng tinh tường khiến cho hắn hiểu được tình yêu của nàng, quan hệ hai người cấp tốc nâng lên một bậc cao hơn, biến thành một đôi tình nhân chân chính. Cho nên, một tuần này, bọn họ trôi qua thật sự ngọt ngào, ban ngày hạn chế ra ngoài cửa, cả gần hầu như ở trong phòng, ngoại trừ ăn cơm, ngủ, chính là càng không ngừng làm tình, giống như muốn đem quãng thời gian lãng phí đều bù lại, hận không thể vĩnh viễn dính cùng một chỗ, vĩnh viễn không xa rời nhau. (Đê tiện….mấy người làm mềnh tốn đã chục lít máu. )

Giống như vừa rồi, hai người mệt mỏi vì hoan ái kịch liệt, mới ngủ một chút, toàn thân nàng đau nhức mà không ngủ được, một mình ngồi dậy, ngẩn ngơ ngây ngốc. Nhớ tới Bình Thường ở trên giường cuồng dã nhu tình, lại không khỏi đỏ mặt, thì ra, bề ngoài hắn bình tĩnh kiềm chế, cũng có một bộ mặt dã thú như vậy. Lúc trước nàng còn hoài nghi hắn không phải đàn ông, kết quả, với những biểu hiện của hắn, so với đàn ông lại càng muốn đàn ông a! (Anh BT đúng BT cấp độ không bt!!) Không ngừng đòi hỏi thân thể của nàng, lần lượt chiếm lĩnh toàn bộ nàng, giống như thú hoang không biết chừng mực, vĩnh viễn ăn nàng không đủ ….

Người này trước đó còn nói hắn không biết phụ nữ làm sao ăn hắn, hiện tại lại hiểu được làm thế nào để đối phó với nữ nhân. Nàng liếc nhìn hắn một cái, miệng cười trộm, nhưng trong lòng lại thỏa mãn, vui sướng, bởi vì không chỉ hắn có được nàng, mà nàng cũng đã có được hắn. Lồng ngực rộng lớn của hắn, vòng tay mạnh mẽ hắn, đúng là chạc cây vững chắc mà nàng luôn luôn tìm kiếm để xây tổ, cho nàng một cuộc sống thoải mái, vì nàng che mưa chắn gió. Hắn, đúng là phu quân nàng luôn luôn chờ đợi…..

Chính là, nàng vẫn không hiểu, vì sao nàng không tự bốc cháy? Mấy ngàn năm nay, chỉ cần bất cứ người đàn ông nào âu yếm, lửa phượng hoàng của nàng sẽ bùng lên, thiêu đốt chính nàng cùng toàn bộ mọi thứ, trải qua đau đớn liên tiếp, sau đó lại lần lượt tái sinh. Nhưng vì sao đối với Bình Thường, ngọn lửa khó có thể nắm bắt kia lại bình tĩnh không chút xao động?

Là tình yêu của nàng không đủ sao? Hay vẫn là…. Lời nguyền đã biến mất? Nàng kinh ngạc nghi ngờ, vốn nên cảm thấy may mắn, lại không biết vì sao trong lòng lại dấy lên một tia bất an. Bình Thường đột nhiên giật mình, xoay người đưa lưng về phía nàng, chăn bị kéo xuống, lộ ra tấm lưng rộng lớn rắn chắc của hắn. Nàng vươn tay, trân ái vuốt ve bờ vai cường tráng kia của hắn, trái tim lại một lần nữa khẽ khàng rung động.

Vốn là một trận chiến vô hình giữa nàng và hắn, lại như không thể nghĩ tới có thể biến thành kết quả như vậy. Bởi thần tình yêu ra tay quấy nhiễu, ý niệm trả thù trong đầu không biết từ khi nào đã bị ném sau đầu, hiện tại, nàng không hề chấp nhất thắng thua, nàng chỉ cần hắn vĩnh viễn ở lên bên nàng. Thân là tiên nhân, hắn hẳn cũng giống như nàng, tấm thân bất tử, chỉ cần hắn không nhớ ra những chuyện trước kia, chỉ cần nàng giữ miệng không nói, bọn họ sẽ có thể bên nhau thiên trường địa cửu….. Đang tính toán, bàn tay vuốt ve chợt bị giữ lấy, Bình Thường không biết từ khi nào đã tỉnh lại, xoay người, một tay kéo nàng qua, nằm ngã úp sấp trên người hắn.

“Ai nha!” Nàng duyên dáng kêu to một tiếng. “Vụng trộm sờ soạng anh, suy nghĩ gì?” Hắn buồn cười xem xét nàng. “Cái gì gọi là vụng trộm? Em chính là quang minh chính đại sờ soạng.” Nàng nói xong dùng sức đấm vào ngực hắn một cái.

“Này, em muốn đánh chết anh a?” Hắn nhíu mày. “Như vậy đã bị em đánh chết, anh yếu như vậy sao?” Nàng nói xong lại muốn đấm xuống nắm đấm thứ hai. Hắn rất nhanh bắt lấy tay nàng, khẽ lật mình đem nàng đặt ở dưới thân, áp sát mặt nàng cười nói: “Ở trước mặt em, ai có thể mạnh mẽ cho được?”

“Đáng giận, anh là đang mắng em hung hãn sao?” Nàng giả bộ cả giận nói. “Không…. Anh là đang nói em rất đẹp, đẹp đến mức khiến cho người ta xương cốt mềm nhũn….” Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng, thở dài. Hắn không biết trước kia chính mình như thế nào mà đến ngồi vững trong lòng không loạn? Không, có lẽ, hắn không phải không loạn, mà là cố ý làm như không thấy, bởi vì nhan sắc diễm lệ quyến rũ của nàng, hắn mới càng phải khắc chế cẩn thận hơn! “Gạt người, anh không phải mới là có cốt khí “xương cứng” sao?” Nàng chỉ chỉ chiếc mũi cao thẳng của hắn.

“Xương cứng của anh cũng đã sớm bị em mang đi hầm thành canh.” Hắn cười khẽ, nhẹ hôn miệng nàng. “Thật sự rất ngạc nhiên, anh này tảng đá gian ngoan không hơn lại có thể biết được đùa giỡn ?” Nàng nháy mắt mấy cái, khẽ thổi khí lên mặt hắn. “Anh đang cố gắng học tập.” Hắn nói xong, tay đột nhiên không an phận xoa bóp bộ ngực đẫy đà của nàng.

“Anh…. Không khỏi học được quá nhanh đi?” Nàng hít sâu một hơi, đẩy tay hắn ra. “Nhanh quá sao? Em không vui sao?” Tay hắn thuận đà dời xuống, nhẹ nhàng tham nhập bí huyệt giữa hai chân nàng. “Anh…. A….” Nàng kẹp chặt hai chân, mạnh mẽ thở gấp, rốt cuộc nói không nên lời.

Hắn thích nhìn bộ dáng nàng xuân tâm nhộn nhạo ở trong lòng hắn, toàn thân nàng lúc này giống như mơ hồ tỏa ra một tầng diễm hỏa, tựa một đóa hoa hồng bị thiêu đốt, xinh đẹp mặc người đến hái. Cúi đầu, hắn đem môi đặt lên đôi môi đỏ mọng của nàng, lại một lần nữa độc chiếm đóa hồng chỉ vì hắn mà hé nở này. Kế tiếp, lại một hồi mây mưa thất thường, ở giữa những tiếng thở dốc dày đặc, trái tim hai người gắt gao buộc chặt nhau, cùng lao tới ánh sáng chói lòa như pháo hoa bùng nổ…..

Sau, bọn họ đều đói thảm, đơn giản rửa mặt chải đầu, thay quần áo, bắt đầu chuẩn bị bữa tối. (Người ngồi đọc cũng đói thảm….theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng..) Bình Thường thuần thục chuẩn bị lại nguyên liệu nấu ăn, nàng bám trên người hắn, nhìn hắn tay chân bận bịu, đột nhiên vùng dậy. “Này, em giúp anh thái rau?”

“Em làm được không?” Hắn hoài nghi nhìn nàng. “Làm sao? Anh chưa từng thấy em cầm dao sao?” Nàng trừng hắn. “Em chưa !Anh chưa từng nhìn thấy em dùng đao bao giờ.” Hắn mím môi, cười giễu cợt.

“Thật sự là quá coi thường người khác, đem thức ăn lấy lại đây, em hôm nay sẽ khiến cho anh mở mang kiến thức về sự lợi hại của em.” Nàng mở miệng, cầm lấy dao nhỏ vung vài cái. “Này, cẩn thận một chút, đừng làm tay bị thương.” Hắn vội nói. “Yên tâm! Em cũng không phải là cô nhóc.” Nàng ngạo nghễ nắm lấy một ít rau xanh, đặt ở trên cái thớt gỗ, thái thái.

Hắn cúi đầu nhìn nàng , khóe miệng hiện lên tia mỉm cười thể hiện tình cảm chân thành. Có thể chung sống cùng người con gái mình yêu, hạnh phúc đến nhường nào. Hắn chân thành hy vọng, hạnh phúc như vậy có thể kéo dài vĩnh viễn, chỉ là, đối với ký ức bị lãng quên của mình, hắn vẫn rất để ý. Kí ức bị lãng quên này, rốt cuộc như thế nào? Tuy rằng Lí Tùy Tâm không hề quan tâm, nhưng nếu hắn không tìm ra được đáp án, nghi vấn này sẽ vẫn giống như bóng ma lảng vảng trong lòng hắn.

“Tùy Tâm......” “Dạ?” “Em trước kia đã từng quen biết anh sao? Anh trước kia là người như thế nào? Ở nơi nào? Thân phận ra sao ? Em có thể nói cho anh biết không?” Hắn nhịn không được hỏi.

Trong lòng nàng cả kinh, dao trong tay đột nhiên cắt trượt, cắt nát chỉ tay, máu trên ngọn rau xanh biếc đập vào mắt người ta. “A….” “Này, em sao lại không cẩn thận như vậy? Anh xem xem….” Hắn hoảng hốt, nhanh chóng cầm lấy tay nàng, chỉ thấy trên ngón trỏ xuất hiện một vết cắt sâu, máu đang từ miệng vết thương nhỏ ra. Hắn không chút nghĩ ngợi, trực tiếp đem đầu ngón tay của nàng ngậm vào trong miệng cầm máu.

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, bối rối nghĩ, lại một lần nữa uống máu phượng hoàng, hắn có thể lại lãng quên tất cả hay không? Hay nhớ lại tất cả? Nếu là…. Hắn nhớ lại thân phận “Hữu Bật đại nhân”, còn có thể dùng biểu tình quyến luyến dịu dàng như vậy đối với nàng sao? Còn có thể yêu nàng sao?

Một thoáng kinh hoảng bao trùm lòng nàng, nàng đột nhiên rút tay về, ưu sầu nói: “Bình Thường, anh…. Không thể không nhớ tới thời gian trước kia sao? Bây giờ không phải đã tốt lắm sao? Hai người chúng ta thật tình yêu nhau, vĩnh viễn bên nhau, như vậy còn chưa đủ sao?” “Tùy Tâm?” Hắn kinh ngạc không thôi, không rõ nàng vì sao lại trở nên kích động như vậy. “Đáp ứng em, đừng nghĩ tới chuyện đó nữa, anh chỉ cần nhìn em, yêu em, vĩnh viễn ở lại bên cạnh em, có thể chứ?” Nàng ngẩng đầu lên, hoảng sợ hỏi.

“Em làm sao vậy? Anh đương nhiên sẽ ở bên cạnh em.” Hắn cúi đầu nhìn nàng, mỉm cười nói. “Thật sự? Em muốn anh thề.” Nàng yêu cầu. Tịch mịch mấy ngàn năm, thật vất vả tìm được tình yêu đích thực, nàng không muốn cứ như vậy buông hắn đi, không muốn để cho bất kỳ kẻ nào hay bất kỳ chuyện gì phá đi mọi thứ tốt đẹp này. “Em rốt cuộc làm sao vậy? Anh giúp em bôi thuốc trước ….” Hắn kéo nàng đi về phía phòng khách.

“Không, anh thề trước đi em mới bôi thuốc.” Nàng quật cường đứng tại chỗ. Hắn sửng sốt một chút, thấy nàng tính tình lại nổi lên ương bướng, lắc đầu thở dài. “Được, anh thề, anh sẽ vĩnh viễn ở lại bên cạnh em, vĩnh viễn yêu em, nếu anh vi phạm lời thề, anh sẽ chịu hình phạt hỏa thiêu, hóa thành tro tàn.” Hắn dứt lời còn hôn hôn trán nàng tựa như đóng dấu lời thề của mình.

Hình phạt hỏa thiêu…. Vì sao cố tình lập loại thề độc này? Sắc mặt nàng trắng xanh, hắn chẳng những không có làm tan biến bất an của nàng, ngược lại càng làm trái tim nàng e ngại lo sợ. “Tốt rồi, mau tới đây bôi thuốc.” Hắn kéo nàng ngồi xuống sô pha, thay nàng bôi thuốc, dán băng OK.

Nhìn bộ dáng hắn dịu dàng bảo bọc, căng thẳng, lo âu bất an trong lòng nàng tan thành mây khói, ôm nhanh lấy hắn, chỉ hy vọng hạnh phúc nho nhoi của nàng đừng biến mất quá nhanh. “Em yêu anh.” Nàng nhíu mi lại thấp giọng nói, tham lam hít lấy hơi thở nam tính ấm áp trên người hắn. Hắn mỉm cười, cũng ôm lấy nàng, hôn lên sợi tóc của nàng, khẽ đáp : “Anh biết em yêu anh, tuy nhiên, thức ăn đang sôi trong nồi, có thể cho anh đi nấu ăn trước được không?”

“Ô.” Mặt nàng đỏ lên, buông hắn ra. “Em ở đây nghỉ ngơi, bữa tối để anh làm là được rồi.” Hắn cười trở lại phòng bếp. Nàng ôm gối ngồi trên sô pha, dõi theo bóng dáng cao lớn của hắn bận rộn ở trong bếp, trong lòng yên ổn hơn.

Không có gì phải sợ, Bình Thường sẽ không rời xa nàng, nàng căn bản không cần lo lắng nhiều, hắn bị máu phượng hoàng tẩy hồn, tái sinh mọi chuyện quá khứ hắn không có khả năng có thể nhớ lại. “Tùy Tâm, không có nước tương, em coi chừng nồi canh trong bếp, anh đi siêu thị một chút.” Bình Thường từ trong bếp thong thả đi ra. “Được, đi nhanh về nhanh, em rất đói.” Nàng làm nũng đáp.

“Đã biết, anh lập tức trở về.” Hắn vội vàng ra khỏi cửa lớn, đi ra ngoài. Đây là thứ mà nhân loại gọi là đời sống vợ chồng thường ngày chăng? Nàng che miệng cười, đang chuẩn bị đi vào phòng bếp, bỗng nhiên, một hồi chuông điện thoại reo vàng, Lí Tùy Tâm nhíu nhíu mày, cầm lấy điện thoại. “Alo?”

“Mọi việc tiến hành coi như thuận lợi chứ? Lí Tùy Tâm.” Đầu bên kia điện thoại vang lên thanh âm Phụng Thao Thiên. “Ngươi….. Tìm ta có chuyện gì?” Lòng của nàng khẽ loạn một chút. “Ta có một chuyện quan trọng muốn nói với ngươi.” Phụng Thao Thiên nói tiếp.

“Ta đang có việc, hiện tại không rảnh….” Nàng hạ giọng, bây giờ một chút cũng không muốn cùng hắn nói chuyện. “Ngươi tốt nhất nghe xong lời ta, nếu không ngươi nhất định sẽ hối hận.” Hắn ta cảnh cáo. “Có ý gì?”

“Ta khuyên ngươi đừng bị tình yêu làm cho u mê đầu óc, thừa dịp Bình Thường còn chưa khôi phục trí nhớ, lập tức giải quyết hắn đi.” Phụng Thao Thiên lạnh lùng nói. “Cái gì….” Nàng thay đổi sắc mặt. Phụng Thao Thiên….. đã biết? “Ngươi chưa quên mục đích ban đầu của ngươi chứ? Trong cuộc chiến giữa nam và nữ, ai dâng hiến trái tim của mình trước, liền biết rõ ai sẽ thảm bại, ngươi tỉnh lại đi!” Phụng Thao Thiên không chút khách khí trách cứ.

“Ta….” Nàng không có từ nào để nói lại. “Hơn nữa, Bình Thường là kẻ địch của chúng ta, ngươi yêu một địch nhân mất trí nhớ, quả thực chính là chơi đùa với lửa, chẳng lẽ ngươi không sợ hắn sau khi tỉnh lại sẽ trở mặt?” Một lời hắn ta như vạn tiễn xuyên tâm “Anh ấy sẽ không tỉnh lại, chỉ cần ngươi đừng đến quấy nhiễu chúng ta, ta cùng anh ấy có thể vĩnh viễn bên nhau….” Nàng vội la lên.

“Vĩnh viễn bên nhau? Ngươi quá ngây thơ rồi! Bình Thường là người thiên giới, ngươi cho là Tòng Dung trơ mắt đứng nhìn chuyện này?” Hắn ta cười lạnh. “Ta sẽ nghĩ biện pháp trốn bọn họ, không để Bình Thường bị họ tìm thấy…..” Nội tâm nàng phấp phỏng kinh hoàng, nhưng ngoài miệng lại vẫn cường ngạnh. “Ngươi quá coi thường Tòng Dung, ta nghe nói Thừa Thiên cung đã phái nhân mã tìm kiếm “Hữu Bật đại nhân”, ngươi giữ được hắn sao?’ Phụng Thao Thiên hừ lạnh.

Nàng ngậm miệng lại, trái tim từng đợt từng đợt co rút đau đớn. Muốn ở bên người đàn ông mình yêu mãi mãi, khó khăn như vậy sao? “Con nhỏ ngốc, ngươi hiện tại yêu Bình Thường, cũng không phải Bình Thường chân chính, nhớ lại một chút sự lãnh khốc vô tình nguyên bản của hắn, loại người như vậy làm sao có thể yêu ngươi? Một khi hắn thức tỉnh, tình yêu của ngươi sẽ tan biến.”

“Ta đây sẽ vĩnh viễn không để cho anh ấy thức tỉnh.” Nàng quả quyết nói. “Phải không? Ngươi phòng được sao? Trừ bỏ việc không rõ pháp lực của hắn đến bao giờ sẽ loại bỏ năng lượng máu phượng hoàng của ngươi, ngươi còn phải cẩn thận, lần đầu tiên máu phượng hoàng có thể tảy hồn, lần thứ hai có thể hồi hồn, chỉ cần hắn lại uống máu của ngươi, như vậy, trí nhớ hắn lập tức khôi phục….” “Ngươi nói cái gì?” Sắc mặt nàng đại biến.

Lần thứ hai uống máu phượng hoàng sẽ làm cho Bình Thường tỉnh táo lại? Vẻ mặt sợ hãi cúi đầu nhìn miệng vết thương trên đầu ngón tay mình, nàng nhớ tới vừa rồi Bình Thường cầm máu cho nàng, lưng lập tức không khỏi rùng mình…. Không……

“Cho nên, đừng vì tư tình nữ nhi làm hại chính mình, Phượng nhi, tiên hạ thủ vi cường, giải quyết Bình Thường, đồng nghĩa với việc bỏ đi một địch thủ, nếu không, một khi hắn thanh tỉnh…..” Phụng Thao Thiên lớn tiếng khuyên nhủ. Nhưng nàng đã không còn tâm trạng nghe tiếp, nhớ là Bình Thường ra khỏi cửa, nghĩ tới hắn có thể đột nhiên thanh tỉnh ở bên ngoài, nàng liền sợ hãi, bỏ ống nghe lại, trực tiếp lao ra khỏi cửa. Nàng phải tìm Bình Thường, nhanh chóng tìm được hắn, mặc kệ Phụng Thao Thiên đe dọa nàng hay không, nàng cũng không hy vọng chuyện này xảy ra.

Nàng không có dũng khí lại đối mặt với Bình Thường trước kia, nàng chỉ cần Bình Thường bây giờ với lời thề vĩnh viễn yêu nàng, cho nên, nàng không phép hắn lại nhớ lại, tuyệt đối không cho phép…. Bình Thường mua nước tương xong, không biết vì sao đầu lại đau từng cơn, hắn nhíu mi, bước nhanh xuyên qua đường lớn, vội vàng về nhà, được nửa đường thì có người gọi lại. “Này, Bình Thường, vội vã đi đâu ?”

Hắn nhìn lại, ngây ngẩn cả người. Hạ Vũ Hoa? Người này đột nhiên lúc này xuất hiện nơi đây, thực có chút gì đó bất thường. “Nhìn dáng vẻ ngươi, quả đúng là người hầu của Lý Tùy Tâm!” Vẻ mặt Hạ Vũ Hoa mỉa mai, đánh giá chai nước tương trong tay hắn.

“Nếu anh tìm Tùy Tâm……” Hắn khẽ chau mày, đối với giọng điệu khiêu khích của hắn ta tương đối không vui. “Không, ta là tới tìm ngươi, Bình Thường.” Hạ Vũ Hoa gọi trực tiếp tên của hắn, tựa như đã quen biết hắn rất lâu . “Tìm tôi? Có chuyện gì?” Thái độ thù địch của hắn ta khiến Bình Thường âm thầm đề cao cảnh giác.

“Ta đến đánh thức ngươi.” “Đánh thức tôi?” Bình Thường nhướm mày. “Đúng, bởi vì ngươi hiện tại đang chìm đắm trong mộng , làm ‘Hữu Bật đại nhân’ không nên mơ mộng.” Hạ Vũ Hoa chậm rãi tới gần, lạnh lùng đáp.

“Mộng? Hữu Bật đại nhân? Anh rốt cuộc đang nói cái gì?” Bình Thường khó hiểu nhìn hắn ta. “Chậc chậc chậc, không ngờ năng lực của máu phượng hoàng mạnh như vậy, ngươi quả là cái gì cũng không nhớ rõ, cũng không nhận ra ta .” Hạ Vũ Hoa khoát một tay lên trên vai hắn. “Mời anh nói rõ ràng, Hạ tiên sinh.” Hắn nghiêm mặt gạt tay hắn ta ra.

“Hạ tiên sinh? Hừ, thật sự là bất kính a! Không nghĩ tới ngươi lại dùng khẩu khí này xưng hô với ta?” Hạ Vũ Hoa cười phẫn nộ. “Lời nói của anh mới chính là kỳ quái, thứ lỗi tôi không thể phụng bồi.” Bình Thường đã bắt đầu không kiên nhẫn, Lí Tùy Tâm đang chờ hắn trở về, hắn cũng không muốn miễn cưỡng tán dóc cùng người có thể được gọi là “Tình địch” này. “Ngươi đứng lại đó cho ta! Ngươi là tên làm càn!” Hạ Vũ Hoa xoay mình nắm lấy áo hắn, kéo mạnh cánh tay hắn trở lại, lớn tiếng quát mắng.

“Anh đang làm gì vậy?” Hắn cũng bị chọc điên. “Ngươi dám yêu Lí Tùy Tâm, dám đụng vào nàng ư? Các ngươi ngày ngày ân ái khoái hoạt, nhưng lại không biết, các ngươi yêu nhau căn bản xúc phạm luật pháp, là phạm tội, là dơ bẩn!” Hạ Vũ Hoa cắn răng gầm nhẹ. “Nhẫn nại của tôi luôn có giới hạn, buông tay!” Thấy hắn ta nắm tay mình, khiến lửa giận Bình Thường bùng lên.

“Ngươi nghe ta nói cho rõ ! Con phượng hoàng hoang dã kia không phải là thứ mà ngươi có thể chạm vào. Nàng bỏ chạy đã ngàn năm, ngươi phụng mệnh truy bắt nàng, lý ra phải đem nàng mang về, không ngờ ngươi ngược lại bị tẩy hồn, chẳng những mê luyến yêu thương nàng ta, còn vô cùng thân thiết ở bên nhau cùng nàng…… Ngươi phải bị tội gì?” Trong mắt Hạ Vũ Hoa tỏa ra đố kị, gương mặt nhã nhặn vặn vẹo biến hình. “Tôi thật không hiểu anh đang nói cái gì, buông tay!” Bình Thường không hề khách khí. Vặn tay thoát khỏi hắn ta, đẩy hắn ta ra. “Ngươi hiện tại không hiểu, tuy nhiên chờ một chút ngươi sẽ hiểu, ta sẽ cho ngươi biết ……” Hạ Vũ Hoa nói xong đột nhiên vung tay lên, một đạo hào quang trong tay hắn ta bắn vào chính giữa ngực Bình Thường.

Bình Thường kinh hãi, căn bản không kịp né tránh, liền cảm thấy như có một luồng sét nổ tung lồng ngực, đau đến nội tạng cơ hồ lệch khỏi vị trí. “Ô……” Hắn ôm lấy ngực, lui về sau ba bước. Hạ Vũ Hoa vẫn chưa dừng tay, tiến tới ba bước, đấm một quyền thật mạnh, Bình Thường bị đánh, không thể nhịn được nữa, lập tức đỡ lấy quyền thứ hai, sau đó, ngay tức thì triển khai phản kích. Nhấc chân, đá ngang, động tác gọn gàng hoàn mỹ, không khác gì một người luyện võ. Hạ Vũ Hoa cùng Bình Thường so chiêu, kẻ tám lạng người nửa cân, thân thủ bất phàm.

“Hừ, không sai, ngươi tuy rằng đã quên thân phận chính mình, thân thể ngươi lại còn nhớ rõ cách dùng võ thuật tự bảo vệ mình……” Hạ Vũ Hoa cười lạnh. “Hạ Vũ Hoa, tôi không biết tại sao anh lại ra tay với tôi, rốt cuộc muốn gì?” Bình Thường không hiểu sao bị hắn ta công kích, vừa tức lại vừa hoang mang. “Ngươi còn dám hỏi ta muốn gì? Ngươi chểnh mảng cương vị của mình, vi phạm thiên luật, không tuân thủ lễ nghĩa cấp bậc……” Hạ Vũ Hoa trong phút chốc cuồng nộ vừa nói vừa vung tay lên, một đạo ánh sáng chói lòa lại quét về phía mặt hắn, hơn nữa mỗi một tội danh được thốt ra, chùm tia sáng lại càng mạnh gấp đôi.

Bình Thường kinh hãi muốn né tránh, nhưng hai chân lại bị gắn chặt trên mặt đất một cách thần bí, chỉ có thể mặc cho Hạ Vũ Hoa dùng chùm tia sáng kia điên cuồng càn quét, hắn càng lúc càng không chống đỡ được, bị đánh đến toàn thân chồng chất vết thương, ý trí chống đỡ không nổi ngã xuống đất. Hạ Vũ Hoa khẽ lắc người, tiến tới gần nắm lấy đầu hắn, bắt hắn phải ngẩng đầu. “Đau không? Đây chỉ là khiển trách nho nhỏ, chân chính thống khổ còn ở phía sau.” Hạ Vũ Hoa kề sát gần hắn, lạnh lùng nói.

“Anh…… Đừng quá quá đáng……” Lửa giận Bình Thường tăng cao, pháp lực bị niêm phong trong cơ thể rục rịch khởi động. “Ta quá đáng? Ngươi dám nói ta quá đáng? Ta đối đãi ngươi không tệ, ngươi lại hồi báo ta như vậy? Cho dù ngươi mất trí nhớ, nhưng ta tuyệt đối không tha thứ ngươi, lại càng không thể bỏ qua cho con dã phượng đã phản bội ta hết lần này đến lần khác…..” Gương mặt Hạ Vũ Hoa càng lúc càng dữ tợn. Bình Thường cố gắng tổng hợp những câu nói rời rạc ấy để hiểu được ý đồ của hắn ta, tuy nhiên, khi hắn hiểu được ý Hạ Vũ Hoa nhắc tới “Dã phượng” chính là nói Lý Tùy Tâm, trong lòng không khỏi sợ hãi.

“Anh…… Anh muốn làm gì Tùy Tâm ?” “Yên tâm, ta sẽ không trực tiếp đối phó với nàng ta, điều kia không có ý nghĩa gì, nếu nàng yêu ngươi, ta sẽ lợi dụng ngươi trừng trị nàng ta, ta muốn nàng sống không bằng chết, ta muốn nàng đau đến đứt gan đứt ruột, ta muốn nàng thống khổ dày vò……” Hạ Vũ Hoa âm hiểm cười lạnh. “Anh là tên điên! Không chiếm được tình yêu cô ấy, liền muốn trả thù cô ấy sao?” Bình Thường trừng mắt nhìn hắn, vừa sợ vừa tức.

“Ngươi dám mắng ta? Ngươi thật to gan!” Trên mặt Hạ Vũ Hoa nổi bão tố, vung quyền đấm vào mặt hắn. Bình Thường nhấc tay mình, đỡ lấy quyền, đôi mắt vì tức giận mà sáng rực lên. “Tôi sẽ không để anh chạm vào cô ấy dù chỉ một cọng lông.” Hắn lạnh lùng đáp.

“Phải không? Ngươi cho là ngươi còn bảo hộ được nàng ta sao? Thật sự là rất buồn cười …… Ha ha……” Hạ Vũ Hoa lớn tiếng cười quái dị. “Tôi đương nhiên có thể bảo hộ cô ấy, hơn nữa, tôi cũng sẽ không cho phép bất luận kẻ nào chia rẽ tôi cùng cô ấy.” Bình Thường nói như chém đinh chặt sắt. “Thật thú vị…… Ngươi cho là ai sẽ chia rẽ các ngươi?” Hạ Vũ Hoa kéo hắn lại gần, nham hiểm liếc nhìn hắn, cười đến độ khiến da đầu người ta run lên, nói tiếp: “Chia rẽ các ngươi không phải là ta, cũng không phải bất luận kẻ nào, mà là chính ngươi!”

“Cái gì?” Bình Thường khẽ nhếch mày. “Ngươi, sẽ tự tay hủy đi thứ tình yêu buồn cười kia của các ngươi, sau đó, ngoan ngoãn đem nàng mang về đến trước mặt ta, tùy ý ta xử lý.” Hạ Vũ Hoa thông báo. “Không có khả năng!” Hắn tức giận bác bỏ.

“Không có khả năng sao? Hừ, ngươi đã quên hết thảy mọi chuyện trước đây mà yêu Lí Tùy Tâm, kế tiếp, ngươi cũng sẽ quên hết thảy mà lại lần nữa đối địch với nàng ta, chuyện tiếp theo sẽ khiến tình yêu của người tan biến không còn một mảnh, ta sẽ chống mắt lên nhìn, cái gọi là tình yêu của các ngươi, có bao nhiêu chắc chắn, có khả năng chống đỡ được bao lâu……” Hạ Vũ Hoa mỉa mai nói. “Tôi không muốn nghe anh nhiều lời, tránh ra.” Bình Thường lấy một tay đẩy hắn ta ra, quyết định không để ý tới hắn ta, xoay người đi trở về đường lớn. “Ngươi còn muốn chạy? Cũng không dễ dàng như vậy.” Hạ Vũ Hoa lạnh lùng quát, khẽ lắc mình một cái đã đến trước mặt hắn, ngăn chặn đường đi của hắn.

“Anh……” Hắn giận đến nhăn mày, không thể nhịn được nữa, năng lượng hội tụ trong lòng bàn tay, nhất thời trường cung ẩn ẩn hiện hiện. “Sao? Ngươi dám dùng trường cung đối phó ta?” Hạ Vũ Hoa cả giận nói. Bình Thường ngẩn ngơ, bị cung ảnh xuất hiện trong tay mình làm hoảng sợ.

Này…… Là cái gì? Vì sao trong tay hắn vô cớ hiện ra trường cung? Càng làm hắn khó hiểu hơn, nắm lấy trường cung này lại quen thuộc thuận tay như thế….. “Hử? Pháp lực của ngươi đang khôi phục…… Chẳng lẽ…… Ngươi lại đã uống máu phượng hoàng một lần nữa?” Lông mày Hạ Vũ Hoa nhăn lại thành một đường thẳng, khóe miệng cong lên. “Máu phượng hoàng? Ngươi rốt cuộc……” Bình Thường mê man muốn hỏi rõ ràng, tuy nhiên, hắn vừa cử động thì toàn thân cứng đờ, trường cung lại lần nữa ẩn lui, toàn bộ đầu hắn nhất thời đau đớn kịch liệt.“A –”

Hạ Vũ Hoa nhìn hắn, xoay mình cười ra tiếng. “Hắc…… A…… Thì ra là thế, căn bản không cần ta ra tay, ngươi cũng đã tự động thức tỉnh rồi……” “Ư…..” Bình Thường ôm lấy đầu, chỉ cảm thấy trong đầu như có cái chùy nặng nề đập vào, đau đến mức khiến hắn quỳ rạp xuống đất, nói không ra lời. Đúng lúc này, thân ảnh Lí Tùy Tâm xuất hiện ở cách đó không xa, vẻ mặt nàng đau thương đầy hoảng sợ, vừa nhìn thấy Bình Thường, lập tức chạy vội tới.

“Bình Thường!” Lí Tùy Tâm vội vàng đến bên Bình Thường, thấy hắn thống khổ đau đớn không chịu nổi, nóng vội đỡ lấy vai hắn. “Tùy Tâm…… Tùy Tâm……” Bình Thường khàn khàn gọi tên nàng. “Anh làm sao vậy? Bình Thường? Bình Thường!” Nàng lớn tiếng la lên.

“Hắn đại khái rất thống khổ……” Vẻ mặt Hạ Vũ Hoa vui sướng khi người gặp họa nói. Lí Tùy Tâm ngẩng đầu, mới phát hiện ra Hạ Vũ Hoa, ngạc nhiên nói: “Hạ Vũ Hoa?Anh……đang làm gì ở đây?” “Ta là đến xem các ngươi sẽ có kết cục như thế nào.” Hạ Vũ Hoa châm chọc nhìn nàng chằm chằm, trong lòng lúc này nàng chỉ có Bình Thường, đối với hắn ta làm như không thấy khiến hắn ta buồn bực.

“Anh…… Có ý tứ gì?” Nàng trong lòng run sợ. “Đừng tưởng rằng tẩy sạch hồn hắn, hắn liền vĩnh viễn sẽ không thanh tỉnh, cho dù tính toán của ngươi tinh vi, cũng không thoát khỏi số mệnh của ngươi được.” Hạ Vũ Hoa lạnh lùng nở nụ cười. “Anh……” Nàng khiếp sợ trừng lớn hai mắt. Hạ Vũ Hoa làm sao có thể biết việc này?

“Thân là súc sinh, dám mê hoặc ‘Hữu Bật đại nhân’, còn vọng tưởng ép bức hắn làm người hầu…… Giấc mộng này của ngươi không khỏi rất khoa trương đi?” Hạ Vũ Hoa khắc nghiệt trách mắng Cả người nàng chấn động, sắc mặt chợt trắng bệch. Người này …… Là bạn tốt nàng quen biết ba năm nay sao? Nam nhân yêu nàng, quan tâm nàng, không cầu hồi báo ở bên cạnh nàng sao? Vì sao lúc này nhìn mặt hắn ta lại cảm thấy xa lạ như thế?

“Làm sao vậy? Biểu tình ngươi như vậy là ý gì? Ngươi có vẻ rất sợ hãi……” Hạ Vũ Hoa đi đến gần nàng. “Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai?” Lí Tùy Tâm la to, trong ngực nổi lên một loại cảm giác chán ghét sợ hãi nói không nên lời. Nàng cùng người kia…… Làm bằng hữu ba năm, dốc hết cõi lòng ra tâm sự, hết thảy mọi việc đều nói với hắn ta, không nghĩ tới hắn ta lại…… Có dụng tâm khác……

“Ta là ai? Rất tò mò sao ? Đáp án này, ta hy vọng Bình Thường sẽ trả lời cho ngươi.” Hạ Vũ Hoa xót xa nở nụ cười. “Bình Thường? Anh ấy…… quen ngươi?” Nàng khiếp sợ không thôi. “Hiện tại hắn đương nhiên đã quên, tuy nhiên, chờ hắn thức tỉnh, hắn sẽ nói cho ngươi biết ta là ai .” Hạ Vũ Hoa lại nói.

“Thức tỉnh?” Nàng hoảng sợ thở dốc kinh ngạc, cúi đầu nhìn Bình Thường, ngực sợ tới mức kinh hoàng. “Bình Thường thân là Thừa Thiên cung Hữu Bật đại nhân, hắn bị ngươi sai bảo như người hầu, chẳng những tổn hại tôn nghiêm hắn, mà còn sai trái với luật pháp.” Hạ Vũ Hoa khinh bỉ trừng mắt nhìn nàng. “Tôi không có xem hắn như người hầu, tôi thương anh ấy!” Nàng tức giận bác bỏ.

“Yêu? Ngươi còn dám nói yêu? Đây là tội nghiệt lớn nhất của ngươi, ngươi luôn yêu thương người không nên yêu, luôn không nhìn tới sự tồn tại của ta, ngươi phản bội ta, coi ta như rác rưởi, ngươi còn dám ở trước mặt ta nói ngươi thương hắn?” Hạ Vũ Hoa đột nhiên phát hỏa nổi giận, vẻ mặt dữ tợn bắt lấy tay nàng. “Đừng…… Chạm vào cô ấy……” Bình Thường sử dụng chút sức lực còn sót lại, muốn bảo vệ Lí Tùy Tâm. “Ngươi cút ngay cho ta! Bình Thường!” Hạ Vũ Hoa vung tay lên, cường quang trong lòng bàn tay bắn ra, khiến cả người Bình Thường bay sang một bên, đập vào hàng cây bên đường, ngất đi.

“Bình Thường!” Lí Tùy Tâm kinh hãi thất sắc, đang muốn chạy tới gần, cả người lại bị Hạ Vũ Hoa kéo giữ. “Ngươi lại đây cho ta!” Hắn ta nổi giận rống to. Nàng căm giận xoay người, cổ tay phóng ra hỏa diễm.

Hắn ta bị lửa thiêu nóng buông tay, nàng thừa cơ chạy về phía Bình Thường. “Hỏa diễm…… Ngươi chỉ là một con phượng hoàng lửa…… Dám dùng lửa làm bỏng ta……”Hạ Vũ Hoa thì thào nhìn vết thương trong lòng bàn tay chính mình, sắc mặt xanh mét. “Tôi mặc kệ anh là ai, chỉ cần có người muốn thương tổn Bình Thường, tôi tuyệt đối không tha cho hắn!” Nàng trừng mắt nhìn hắn ta, lớn tiếng cảnh cáo.

“Sao? Phải không? Thật sự yêu hắn như vậy sao? Cũng tốt, ngươi càng yêu hắn, chờ đó sau này tổn thương càng nặng.” Hắn ta âm hiểm cười . “Ngươi đừng nghĩ động vào được anh ấy, Hạ Vũ Hoa……” Tính tình ngang ngạnh của nàng dâng lên. “Đối với đôi cẩu nam nữ không biết hổ thẹn các người căn bản không cần ta ra tay, cứ nhìn trạng thái của hắn, hắn đại khái cũng sắp tỉnh……” Hạ Vũ Hoa hừ lạnh nói.

“Không! Anh ấy sẽ không……” Nàng vội la lên. “Muốn trách hãy tự trách chính bản thân mình lại để hắn uống máu phượng hoàng lần thứ hai? Đây là số mạng của ngươi ! Lí Tùy Tâm, tẩy sạch hồn phách của hắn là ngươi, làm cho hắn hồi hồn cũng là ngươi, kết quả là, giấc mộng tình yêu của ngươi chỉ là công dã tràng.”Hắn ta lạnh lùng châm biếm. “Câm mồm! Ngươi đừng nói bậy……” Nàng run giọng hô to, trong lòng lại khó chịu bất an.

“Ta đã sớm đã cảnh cáo ngươi, đừng đùa với lửa kẻo có ngày tự thiêu bản thân, ngươi không tin ta, hết thảy những điều này, đều là ngươi tự tìm, ngươi liều mạng muốn chiếm được tình yêu, cuối cùng, lại bị chính tình yêu của mình phản lại…… Ha ha ha……” Hạ Vũ Hoa thỏa mãn nở nụ cười khoái chí. Lí Tùy Tâm giật mình ngạc cúi đầu nhìn Bình Thường dần mất đi ý thức, tay không tự chủ bắt đầu phát run, bởi vì, tình trạng hắn lúc này, giống như đúc hai tháng trước khi nàng mang hắn trở về. Toàn thân cứng ngắc, không nhúc nhích, cảm giác như Bình Thường đã chết……

Khi đó, hắn đã tái sinh, còn bây giờ? Hắn sẽ trở nên như thế nào? Khi hắn tỉnh lại, hắn sẽ là người đàn ông yêu nàng đắm say, hay vẫn là…… “Hữu Bật đại nhân” luôn lùng bắt nàng? Không, nàng không muốn như vậy, quá nhanh, nàng vừa mới nếm trải một chút tư vị hạnh phúc, ông trời đã cướp đi hết thảy trong tay nàng sao?

Nhưng mà, ngay khi nàng còn chưa chuẩn bị để đối mặt với mọi tình huống, Bình Thường ở trong lòng nàng đã mở mắt. “Bình Thường, anh không sao chứ……” Nàng gọi tên hắn, vươn tay muốn chạm vào người hắn, tay vừa đụng người hắn đã bị nắm chặt lấy. “Yêu nghiệt! Ngươi muốn làm gì?” Hắn lạnh lùng bài xích, trong mắt lãnh khốc gay gắt, không có chút nào nùng tình mật ý mà nàng đã quen thuộc, chỉ có hàn khí làm người ta run rẩy……

Mặt nàng cứng đờ nhìn hắn chằm chằm, trái tim, đã bị hai tiếng trả lời “Yêu nghiệt” thốt lên bóp nát vụn vỡ thành từng mảnh. “Ha ha ha…… Xem, hắn đã quên ngươi …… Hoàn toàn đã quên ngươi……” Tiếng châm biếm của Hạ Vũ Hoa giống như thanh roi nhuyễn tiên, không lưu tình chút nào quất vào trái tim tràn ngập vết thương của nàng, hại nàng đau đớn cơ hồ muốn ngất. Tại sao có thể như vậy? Những ngày tháng ngọt ngào ngắn ngủi nàng cùng Bình Thường bên nhau, trong trí nhớ hắn đã bị xóa sạch, không còn tồn tại nữa.

Thật sự……đã đúng như Phụng Thao Thiết nói, máu phượng hoàng lại một lần nữa có tác dụng, chẳng qua, lần này tẩy đi, không phải hồn phách của hắn, mà là tình yêu của nàng…… ☆ ★  ☆ ★  ☆ ★  ☆ “Bình Thường! Là em a! Anh nhìn rõ xem, em là Lí Tùy Tâm !” Lí Tùy Tâm vỗ nhẹ bờ vai trúng tên, lớn tiếng la lên trước vẻ mặt lạnh như băng của Bình Thường, đáy lòng vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng, hy vọng hắn có thể nhớ tới nàng, nhớ tới tình yêu của bọn họ.

“Ta đương nhiên biết ngươi là ai, ngươi là phượng hoàng từ Vân Tiên Động Thiên bỏ chạy, hoang dã khó thuần, ưa thích cuồng náo làm càn, ngươi đã tiêu dao lâu rồi, bây giờ tốt nhất thúc thủ chịu trói, đừng ép ta lại ra tay.” Tay Bình Thường cầm trường cung tên nhọn, vẻ mặt lãnh túc nhìn chằm chằm nàng, không chút dao động bởi tiếng kêu thâm tình của nàng. “Anh thật sự đã quên sao? Anh đã nói anh vĩnh viễn yêu em, vĩnh viễn ở bên em…… Anh làm sao có thể quên?” Nàng đau lòng tức giận kêu, trên mặt tràn ngập nét không cam lòng. “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ta làm sao có thể nói những lời này với ngươi?” Bình Thường không vui phẫn nộ đáp.

“Anh……” Nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn, tất cả lời nói nhự kẹt trong cổ họng, rốt cuộc phát không ra tiếng. Sự tình phát sinh rất đột nhiên, nàng căn bản không kịp phản ứng, căn bản không kịp sắp xếp lại suy nghĩ. Chạng vạng vẫn còn là người đàn ông ôm ấp hoan ái cùng nàng, hiện giờ lại lập tức dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn nàng như yêu vật, vì truy bắt nàng không ngại lấy tên nhọn công kích. Rõ ràng vừa mới thề thốt vĩnh viễn yêu nàng, sẽ mãi mãi là người cùng nàng dắt tay đi hết quãng đời, trong nháy mắt lại biến thành địch nhân lãnh khốc đáng sợ nhất……

Chuyện này nàng phải đối mặt như thế nào? Bình Thường vừa thức tỉnh, cái gì cũng không nói, trực tiếp mãnh liệt tấn công nàng, nàng không ngừng né tránh, muốn thử thức tỉnh hắn lần nữa, nhưng một chút tác dụng cũng không có. Hắn không còn là Bình Thường yêu nàng tha thiết, hắn đã trở về làm “Hữu Bật đại nhân”, khôi phục dáng vẻ nghiêm khắc vốn có của hắn, ánh mắt như dao nhọn nhìn nàng, nói những lời lạnh lùng với nàng, phảng phất, hai tháng kia hết thảy chỉ là một giấc mộng. “Bình Thường, súc sinh này dã tính quá nặng, đừng nhiều lời với nàng, tốc chiến tốc thắng.”Thối lui đến một bên Hạ Vũ Hoa nhẹ giọng nói.

“Vâng.” Bình Thường cung kính nói. Nàng mở to hai mắt, sau khi Bình Thường thanh tỉnh, nhìn thấy Hạ Vũ Hoa, tựa hồ kinh hãi sửng sốt, rồi lập tức nghiêng người hành đại lễ, bây giờ thái độ phản ứng đối với Hạ Vũ Hoa vô cùng cung kính, bộ dáng kia, quả thực tựa như đối mặt với một đại nhân vật…… Ở Thừa Thiên cung, ai có thể mệnh lệnh được người đứng đầu tứ thần quan Hữu Bật đại nhân? Ai…… Có năng lực nhường này?

“Ngươi…… Rốt cuộc là ai? Tên khốn như ngươi rốt cuộc là loại người nào?” Nàng kinh nghi nhìn Hạ Vũ Hoa. “Làm càn! Trước mặt Ngọc Hoàng không thể vô lễ!” Bình Thường lập tức lạnh giọng trách cứ nàng, Nàng cả kinh ngây dại.

Ngọc Hoàng? Hạ Vũ Hoa là…… quyền vị cao nhất Thừa Thiên cung…… Ngọc Hoàng? Sao…… Làm sao có thể? Ngọc Hoàng làm sao có thể một mình hạ phàm, lưu lại bên cạnh nàng lâu như vậy? “Ngươi có vẻ rất kinh ngạc, cũng khó trách, ngươi cũng đã quên chuyện cũ trước kia, những kí ức kinh khủng kia, vào giờ khắc ngươi biến thành phượng hoàng, đã biến mất……” Ngọc Hoàng nhìn chằm chằm nàng, trên mặt xẹt qua một thoáng yêu hận tình cừu.

“Ta…… Biến thành phượng hoàng? Đây là ý tứ gì? Ta…… Trước kia cũng là người sao? Phải không?” Nàng ngẩn người, lập tức kích động la hét. “Đúng, ngươi vốn là ‘Người’, nhưng ngươi phạm vào một sai lầm nghiêm trọng, mới phải chịu ‘Hình Chú ’, biến thành ‘Phi Nhân’……” Ngọc Hoàng lành lạnh nói, tựa hồ đến nay đối với lỗi lầm của nàng vẫn canh cánh trong lòng. “Ta là ai? Ta đã làm gì sai?” Nàng trợn to hai mắt.

“Phỉ chậc chậc…… Thật sự không nên để ngươi quên đi, năm đó Tòng Dung đề nghị tiêu hủy trí nhớ tứ thú các ngươi, nói cái gì như vậy mới có thể đoạn tuyệt rối loạn, quả nhân thấy ngược lại thật tiện nghi cho các ngươi, quên hết thảy, các ngươi không còn thống khổ nên không hề hối lỗi, mà người còn nhớ rõ, lại chịu đựng thống khổ gấp bội, suốt ngày nhớ lại lưu giữ lại hồi ức đau đớn các ngươi ban cho…… Nhất là ngươi! Ngươi khiến quả nhân phẫn hận, đến nay vẫn như lưỡi đao cắt nát tim gan quả nhân!” Ngọc Hoàng càng nói càng phẫn nộ, bước tới gần nàng, tát mạnh một bạt tai. “A……” Nàng không kịp tránh né, bị đánh nổ đom đóm mắt, lảo đảo sắp ngã. “Ngươi phản bội quả nhân, lại ngay cả một câu giải thích cũng không có, vẫn cao ngạo không cầu xin, không giải thích, không xin thương xót…… Ngươi đúng là tiện nhân! Nhọc công quả nhân nâng niu ngươi trong lòng bàn tay, coi ngươi như bảo vật, cẩn thận che chở, ngươi lại dùng phương thức này hồi báo quả nhân?” Ngọc Hoàng nói xong lại là một tát.(Gek cái ông này quá—vũ phu!!)

Nàng đau điếng ngã nằm úp sấp xuống đất, thiếu chút nữa đánh mất ý thức. Hắn ta…… Đến tột cùng đang nói cái gì? Vì sao nàng nghe đều không hiểu? “Biến ngươi thành phượng hoàng, còn tưởng rằng ngươi ngoan ngoãn làm sủng vật, không nghĩ tới ngươi lại lén trốn thoát hạ phàm, còn muốn xuống thế gian tìm chân ái…… Thật sự là rất buồn cười ! Ngươi hiểu được cái gì là yêu sao? Bóp nát trái tim quả nhân, ngươi còn có tư cách gì được yêu?” Hắn ta nhấc nàng lên, tay thít chặt cổ nàng, gân xanh nổi lên rống to.

Nàng thiếu dưỡng khí mặt đỏ lên, liều mình giãy dụa, sau đó, vì tự bảo vệ mình, thân thể tự động kích hoạt, ngọn lửa bốc lên thiêu đốt bàn tay Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng không hề e sợ bỏng, chẳng những không buông tay, ngược lại nở nụ cười chói tai. “Ngươi cứ thoải mái thiêu đốt đi! Một lần chết trong lửa, một lần nữa tái sinh, cho dù trốn hạ phàm gian, cũng không có người nào dám nhảy vào lửa, ngươi trước nay vẫn luôn tự thiêu cháy người mình yêu, ngươi vĩnh viễn không có được tình yêu, đây là nguyền rủa quả nhân gia tặng cho ngươi!”

“Thì ra…… Này hết thảy đều là trò quỷ của ngươi? Ngươi vì sao như vậy hận ta? Vì sao?”Nàng cao giọng thét lên, hỏa diễm càng thiêu càng mãnh liệt. “Ngươi hỏi quả nhân vì sao? Ngươi còn dám hỏi? Ngươi nguyên là ‘Lệ Phi’ của quả nhân ! Ngươi vốn chỉ thuộc về duy nhất quả nhân, không phải của bất cứ kẻ nào! Ngươi sinh là người của quả nhân, chết là quỷ nhà quả nhân, ngươi bất luận thế nào cũng không thể rời đi! Nghe rõ rồi chứ? Ngươi là của quả nhân, vĩnh viễn……” Hắn ta không để ý bàn tay bị thiêu cháy đổ rực, cuồng tiếu tuyên bố. Lệ Phi? Lí Tùy Tâm xanh mặt kinh hãi không thôi, nàng…… Từng là phi tử Ngọc Hoàng? Thì ra đây là thân phận thật của nàng?

Năm đó…… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? “Ngọc Hoàng, thỉnh bớt giận.” Bình Thường thấy hắn ta quá mức kích động, tiến lên khuyên nhủ. “Ngươi tránh ra! Chẳng lẽ ngươi luyến tiếc nàng sao? Ngươi còn quyến luyến đối với nàng sao? Ngươi là tên đáng giận!” Ngọc Hoàng mắt đỏ rực, mạnh tay đẩy hắn ra, giận chó đánh mèo giơ tay lên kia thì bổ về phía mặt hắn.

Bình Thường không tránh không né, hắn biết, chỉ có một chưởng này mới có thể làm cho Ngọc Hoàng nguôi giận. Nhưng Lí Tùy Tâm lại bị sự ngu trung của hắn làm sợ hãi, nàng không thể ngồi nhìn, ra sức giãy khỏi bàn tay Ngọc Hoàng, chắn ngay trước người Bình Thường, thay hắn đỡ một chưởng này. “A……” Nàng bị đánh bay ra phía sau, té rớt xuống, phun ra một vũng máu.

Bình Thường chợt giật mình , hắn không hiểu Lí Tùy Tâm vì sao che chở hắn, lại càng không biết tại sao ngực mình lại đau nhói. “Ngươi đến bây giờ còn muốn bảo hộ hắn? Ngươi……quả thật yêu hắn?” Ngọc Hoàng thấy nàng liều chết quên mình thay Bình Thường đỡ một chưởng, tựa đổ thêm dầu vào lửa, trong lòng lại càng thêm đắng nghét. “Đúng…… Ta yêu hắn…… Mặc kệ hắn có nhớ hay không ta, ta vẫn yêu hắn…… Vĩnh viễn không đổi thay, cho nên…… Bất luận trước kia ta là ai, ta chỉ biết, ta bây giờ không thuộc về ngươi…… Bất luận sinh hoặc tử…… Trái tim của ta…… Chỉ dành cho hắn……” Nàng ôm ngực, suy yếu nhìn Bình Thường.

Sắc mặt Bình Thường kinh dị khẽ biến, hắn tự nhận tâm mình như tĩnh lặng mặt nước hồ thu không gợn sóng, thế nhưng lại bị ngữ khí kiên định kia của nàng cảm động sâu sắc hơn bất cứ lời thề mãnh liệt nào. “Lệ Phi” của Ngọc Hoàng này, nữ tử này năm đó kinh diễm toàn bộ thiên giới, vì sao luôn miệng nói nàng yêu hắn? Ngọc Hoàng ghen tị đến phát cuồng, hắn ta trừng mắt nàng một lúc lâu, đột nhiên lớn tiếng cười điên cuồng.

“Ha…… Tốt lắm, ngươi điên rồi, Lí Tùy Tâm, ngươi dẫm nát trái tim quả nhân dưới chân còn chưa đủ, lại còn để quả nhân chịu loại sỉ nhục này…… Tốt lắm…… Quả nhân tuyệt đối không tha cho ngươi, bắt đầu từ bây giờ, quả nhân muốn ngươi sống không bằng chết, khiến ngươi mỗi ngày phải chịu tra tấn…… Cho đến khi ngươi mở miệng cầu xin quả nhân……” “Ta cho dù chết một nghìn lần, cũng tuyệt đối không cầu xin ngươi.” Nàng quật cường trừng mắt nhìn hắn ta. Ngọc Hoàng giận tím mặt, cả khuôn mặt chán nản vặn vẹo dữ tợn.

“Bình Thường! Giết nàng!” Hắn ta xoay mình rống to. Bình Thường cả kinh, lập tức trầm giọng nói: “Ngọc Hoàng, thân phượng hoàng bất tử……” “Quả nhân biết nàng là thân bất tử, cũng biết nàng không ngừng tái sinh, nhưng trước khi tái sinh tất phải chịu khổ hình liệt hỏa, loại đau đớn này không hề dễ chịu, huống chi, lại bị ngươi giết chết……” Ngọc Hoàng ác ý nhìn chằm chằm sắc mặt trắng bệch của Lí Tùy Tâm.

“Nhưng……” trong lòng Bình Thường dâng lên một loại kháng cự không thể nói nên lời. “Quả nhân muốn ngươi tự tay, dùng tên của ngươi, bắn thủng trái tim của nàng…… một ngàn ngày sau này, quả nhân muốn nàng mỗi ngày chết một lần, mỗi ngày…… Chết ở trong tay của ngươi.” Ngọc Hoàng ngoan độc nói. Lí Tùy Tâm trợn to hai mắt, toàn thân vì hoảng sợ cùng phẫn nộ mà phát run.

Nàng không sợ dục hỏa đau đớn (đau đớn khi tắm trong biển lửa), không sợ tái sinh khổ, nhưng, nàng không thể chịu đựng hình phạt này lại được chấp hành bởi chính tay người nàng yêu thương nhất. Bình Thường cũng khiếp sợ trước quyết định ngoan độc này, lần đầu tiên con người cương quyết như hắn cảm thấy khó xử trước mệnh lệnh Ngọc Hoàng. “Ngọc Hoàng, điều này……”

“Đừng đồng tình với nàng, Bình Thường, nữ nhân này thật sự giả dối, nàng dùng máu phượng hoàng tẩy sạch hồn phách của ngươi, hai tháng qua biến ngươi thành nô bộc, sai khiến ngươi, vũ nhục ngươi, hiện tại lại giả mù sa mưa nói nàng yêu ngươi…… Ngươi đừng bị nàng ta lừa.” Ngọc Hoàng lạnh lùng nói. Bình Thường đương nhiên nhớ rõ chuyện nàng ép hắn uống máu phượng hoàng, sự xảo quyệt giảo hoạt của nàng, hắn đã lĩnh giáo rồi, hiện tại Ngọc Hoàng nhắc tới, sự tức giận khi bị nàng đùa bỡn lại dâng lên. “Không, không phải như vậy ……” Lí Tùy Tâm cố giải thích.

“Động thủ!” Ngọc Hoàng quát. “Vâng.” Bình Thường nhíu mi, cài tên kéo cung, nhắm ngay Lí Tùy Tâm không chút phản kháng. Lí Tùy Tâm bất động không tránh né, nàng chỉ xuất thần nhìn hắn, cố gắng tìm trên mặt hắn thâm tình cùng ôn nhu lúc trước, cho dù chỉ một chút cũng tốt, chỉ cần một chút, cũng đủ ngăn cản việc tổn thương trái tim nàng…… Nhưng, nàng cái gì cũng không thấy, trên mặt Bình Thường, không có bóng dáng tình yêu nào, chỉ có sự trung thành tuyệt đối làm nàng tan nát cõi lòng…… Sự trung thành với Ngọc Hoàng.

Bình Thường chậm chạp không thể ra tay, nhìn ánh mắt Lí Tùy Tâm tuyệt vọng, tâm hắn vốn tĩnh như bàn thạch lần đầu tiên rối loạn…… “Bình Thường!” Ngọc Hoàng tức giận thúc giục bức bách. Hắn hít một hơi, lấy lại bình tĩnh, kéo cung bắn tên. Mũi tên xé gió lao thẳng tới trái tim Lí Tùy Tâm, lực đạo mạnh đến cơ hồ xuyên thấu thân hình mảnh khảnh của nàng.

Nàng cả người chấn động, ánh mắt mở thật lớn thật lớn…… Chung quy…… Nàng vẫn là không thể có được tình yêu sao? Thật vất vả tìm được chạc cây vững chắc, thì trong nháy mắt lập tức rơi xuống bụi gai. Những chiếc gai nhọn hoắt đâm vào gây thương tích đau đớn đầy mình……

Điều Bình Thường làm nàng tổn thương sâu sắc nhất, không phải là mũi tên này, mà là hắn đã quên nàng! Tâm đau cùng cực, đứt từng khúc gan ruột, hội tụ thành một giọt lệ, từ trong hốc mắt trống rỗng ứa ra, lăn dài trên má. Lòng Bình Thường bị đả thương nghiêm trọng, giật mình cứng người không nói gì.

Ngọc Hoàng cười ha ha, khoái chí thỏa mãn. “Ha…… Thật thê thảm! Lệ Phi, ngẩng đầu lên, sau này, còn chín trăm chín mươi chín ngày khổ hình chờ ngươi…… Ha ha……” Như cắt đứt với mọi sự sống, thân thể nàng bén lửa, lửa cháy cuồng thiêu, liếm lấy từng tấc da thịt nàng, đến một cọng tóc cũng không chừa, da tróc thịt bong, chịu đựng gặm nhắm xương thịt tàn khốc nhất của hoả hình.

“A – a—” Nàng hóa thành phượng hoàng, gào thét quằn quại trong ngọn lửa, cho đến khi đôi cánh cháy đen, cho đến khi hài cốt thành tro. Bình Thường nhìn cảnh tượng kinh tâm động phách này, toàn bộ lồng ngực đau đớn như không thể hô hấp, đau…… Tựa như một phần thân thể hắn cũng đã chết……

.