Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại kết cục - Đạo mộ bút ký - Tập 10 - Chương 2

Chương 87.

Tôi nằm ngả trên ghế dựa ở buồng trong, nhìn bốn phía căn phòng vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm, lại bắt đầu cái cuộc sống mơ mộng giữa ban ngày này. Nhưng rất nhanh sau đó, tôi cảm thấy mình không thể tiếp tục sống thế này được nữa. Phần việc của chú Ba phía bên kia rất nặng nề, tôi cần phải chăm chỉ hơn. Tối hôm đó, Vương Minh lần đầu tiên xin tôi cho thôi việc. Tôi tăng tiền lương cho cậu ta, cậu ta mới đồng ý ở lại.

Ngay cả những người có tấm lòng vững vàng nhất, đơn thuần nhất cũng sẽ dần dần thay đổi theo thời gian. Đương nhiên, sự thay đổi này là tất yếu, chẳng qua lâu nay tôi vẫn ngộ nhận đó thôi. Thực ra hồi trước tôi đã từng có ý muốn sa thải cậu ta. Nhưng bây giờ, tôi chỉ hy vọng xung quanh mình có thật nhiều người, để tôi có thể cảm nhận được sự tồn tại của chính mình, cố gắng không thay đổi bất cứ thứ gì. Tôi không biết gọi tâm lý này là gì, nhưng trên mạng có rất nhiều người gọi nó là: cậu già rồi.

Dùng thân phận Ngô Tà đi quản lý công việc làm ăn của chú Ba vẫn còn chút khó khăn. Trong một số vấn đề, tôi được chú Hai giúp đỡ. Quản lý mấy chuyện kinh doanh luôn khó khăn trắc trở, nhưng tôi hoàn toàn không sợ. Bởi vì, cho dù đã đánh mất tất cả, tôi cũng chẳng còn quan tâm nữa. Những ai đã đạt đến cảnh giới này, ngược lại càng thêm tỉnh táo và khách quan để nhận định những vấn đề hệ trọng. Trong khoảng thời gian này, tôi cũng nhận được một ít tin tức của Tiểu Hoa. Những chuyện này đối với cậu ta không thể coi là quá mức khốn đốn, chỉ là hơi khó khăn một chút thôi.

Thương thế của cậu ta rất nghiêm trọng, sau khi nằm ở bệnh viện Hiệp Hòa một thời gian, cậu ta được chuyển sang Mỹ chữa trị, khoảng hai tháng sau mới trở về. Mới về nước được vài ngày, cậu ta gửi cho tôi một phong thư, trong thư có kể sơ lược về tình hình của mình hiện giờ.. Đám tang của Hoắc lão thái, cậu ta không tham dự. Chiếu theo chỉ thị của Hoắc lão thái, Tú Tú tiếp quản Hoắc gia. Nhưng thế lực cá nhân của Tú Tú chưa đủ mạnh để cân bằng được các mâu thuẫn trong gia tộc.

Tiểu Hoa phải cắt đứt mọi mối làm ăn với Hoắc gia mới miễn cưỡng khống chế được cục diện. Bọn đầu trâu mặt ngựa đó chắc chắn còn bày đủ trò nữa, nhờ phong gia thư chỉ thị của Hoắc lão thái mà những trò này chỉ có thể ngấm ngầm tiến hành trong bóng tối. Những ngày sau đó rất gian nan, nhưng Tiểu Hoa nói, tình hình bây giờ so với hồi cậu ta còn bé đã tốt hơn nhiều lắm rồi. Cậu ta bảo tôi đừng lo lắng nhiều.

Tôi đại diện cho Ngô gia ở Hàng Châu, cũng thể hiện rõ thái độ trước sự việc. Tôi biết, có Tiểu Hoa ở bên, Tú Tú nhất định có thể tiếp tục yên ổn bước trên con đường này. Nếu bọn họ cần nhờ tôi chuyện gì, tôi nhất định sẽ giúp đỡ. Tuy thời gian tới sẽ có rất nhiều khó khăn trắc trở, nhưng giờ đây chúng tôi cũng chỉ có thể dò dẫm từng bước một mà thôi..