Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 105

Chương 53 ( thượng )

. Trương Đại Phật Gia là một trong tam đại danh môn đứng đầu Lão Cửu Môn, đồng thời cũng người vị trí cao nhất trong Lão Cửu Môn. Chuyện kể lại rằng trong sân vườn nhà ông ta có chôn một tượng phật rất lớn không biết là đạo được từ đâu đem tới, cho nên bị người gọi là Trương Đại Phật Gia. Ông ấy vốn tên là Trương Khải Sơn, giai đoạn trước là trộm mộ tặc, rồi có một trời gian bắt đầu làm việc trong quân ngũ, sau đó mới tham gia chính trị. Trương Đại Phật Gia là người tài giỏi rất hiếm có trong Lão Cửu Môn có thể làm được đại sự, ở trong bộ máy chính trị nhà nước. Vì thế khi nghe thế hệ trước nói chuyện phiếm, kể lại câu chuyện của Trương Đại Phật Gia luôn luôn làm cho người ta cảm khái. Lúc trước, tôi vẫn luôn hoài nghi Trương Đại Phật Gia cùng Trương Gia cổ lâu có quan hệ với nhau.

Bởi vì khi Chú hai nói cho tôi biết chuyện lúc đó, kể lại nội dung bên trong hết sức khó hiểu. Trương Đại Phật Gia từ phương bắc dời về Trường Sa, tựa hồ bản thân chính là đang dời một chi của gia tộc Trương Gia ra bên ngoài, ngay lúc ấy đã bị người Nhật Bản đánh tan. Nếu không phải trùng tên trùng họ, Trương Khải Sơn kia, nhất định chính là Trương Đại Phật Gia. Còn người “ Trương Khởi Linh ” Trương Thụy Đồng này, chính là ông nội của Trương Đại Phật Gia. Huyết thống của đại gia tộc Lão Cửu Môn quả nhiên là người của Trương Gia. ( Vậy anh là anh em họ hàng xa gì với Tiểu Ca ah??? ) “ Nói như vậy, Chú hai cậu nói những chuyện này hóa ra lại đều là thật sự. ” Bàn Tử nói. Tôi nói: “ Chú hai tôi vô cùng thông minh. Nếu chú ấy muốn giấu diếm sự việc nào đó, chú sẽ nói cho anh biết những việc không quan trọng nhưng đều là thông tin chân thật. Anh nghe xong sẽ cho rằng mình đã biết hết rồi, có đi điều tra lại cũng đều là thật sự, thế nhưng những ẩn tình phía sau chuyện đó dù có hay không thì cũng không ai biết được. Cho nên, chú có thể nói cho tôi biết những chuyện đó, nhất định là không sợ tôi đi chứng thực. ”

Bàn Tử thở dài. Tôi tiếp tục nói: “ Trương Đại Phật Gia là người quản lý trật tự ở một chi gia tộc. Đội ngũ của ông ta tiến vào nơi này đưa tang, bọn họ mở cửa phòng này ra nhất định không là một sự ngẫu nhiên. Không thể có sự trùng hợp như vậy – vừa vào thì liền tìm mộ thất của ông nội của Trương Đại Phật Gia. Cho nên, tôi tin rằng người mở nơi này ra nhất định là có chỉ thị của Trương Đại Phật Gia. ” Có thể trong tay Trương Đại Phật Gia có một chút manh mối, ông ta để cho một nhóm người vào đây để tìm ra mộ thất của ông nội mình, sau đó lấy trộm đi ba món đồ tuẫn táng trong đó. Nhưng mà, trong đó có hắc kim cổ đao vì sao cuối cùng lại rơi vào tay Tam Thúc vậy? “ Nếu nói cái tên Trương Khởi Linh là một danh hiệu, vậy tên thật của Tiểu Ca là gì? Có thể là “ Trương Nhị Cẩu ” hay một cái tên linh tinh nào đó? ” Bàn Tử hỏi.

Tôi nói: “ Nhìn theo mộ chí minh, thì chỉ cần sau khi được tuyển làm Trương Khởi Linh, tên người này sẽ bị thay thế bằng tên Trương Khởi Linh. Tiểu Ca tên là Trương Khởi Linh, chắc cũng là được lựa chọn. Cứ xem như hắc kim cổ đao là của Trương Khởi Linh đời trước đi, vậy thì vì sao đến cuối cùng nó lại có thể một lần nữa nằm trong tay của tân Trương Khởi Linh được. Tôi luôn cảm thấy tất cả chuyện này có cái gì đó kỳ quái một chút. ” Bàn Tử nhìn lại mộ chí minh lần nữa: “ Khoan, khoan, chờ một chút, tôi vừa rồi bỗng nhiên có cái ý tưởng thế này. Cậu xem xem, vị Trương Khởi Linh này, ông ta chính xác là chết như thế nào? ” Tôi im lặng, chùi một vết cực nhỏ trên vách tường tìm kiếm mẫu thông tin được khắc rất nhỏ ở trung tâm, rất nhanh ngay tại bên trong những tin tức đó cũng tìm được ghi chép về cuộc đời ông ta. Hoàn toàn khác với hai người kia, Trương Khởi Linh này là chết vì bệnh. Ở trong ghi chép về cuộc đời ông ta, là vì trong thời điểm một lần đổ đấu “ Thất hồn chứng ” Lại phát tác.

“ “ Thất hồn chứng ” Là cái gì vậy? ” Bàn Tử hỏi tôi. Tôi hít một hơi: “ Chính là chứng bệnh mất trí nhớ. ” Trong giây lát đó tôi đột nhiên nảy sinh một tia ảo giác: Chẳng lẽ Trương Khởi Linh này, chính là Trương Khởi Linh kia của chúng tôi? Bởi vì anh ấy có một thanh hắc kim cổ đao giống nhau, cũng có chứng bệnh mất trí nhớ như vậy.

Lẽ nào bọn họ là cùng một người? Nhưng trong cỗ quan tài này có hài cốt mà, hơn nữa, “ Trương Khởi Linh ” này tính đúng ra là ông nội của Trương Đại Phật Gia, vậy không phải có ít nhất là hai trăm hơn tuổi rồi sao? Nếu là cùng một người, vậy Tiểu Ca của chúng tôi không phải đã biến thành lão yêu tinh mất sao? Chúng tôi ở lại trong căn phòng này thăm dò thật lâu rồi mới đi ra. Tôi bị mất hồn mất vía một chút, tuy rằng bây giờ còn không dám ngông cuồng đưa ra kết luận nào, thế nhưng, tôi có linh cảm trước rằng “ Tìm được Trương gia cổ lâu là có thể đạt được rất nhiều bí mật ”, hình như là ứng nghiệm . Tôi đang suy nghĩ nếu tiếp tục đi phía trước, không biết có tìm được vài cái phòng có thể thu được nhiều tin tức hơn hay không, hay là lập tức đi tìm kiếm thông theo từng tầng lỗ hổng, vừa lúc đó, tôi liền ngửi được một mùi thuốc lá. “ Con mẹ nó, phổi của anh đã bị thương tả tơi rồi vậy mà vẫn còn hút nhiều thuốc như vậy sao. ” Tôi quay lại Bàn Tử quát.

Lại thấy sắc mặt Bàn Tử trắng bệch, trên miệng không có cái gì cả. “ Cái này không phải tôi, đây không phải là mùi của thuốc là, mà là mùi gỗ bị thiêu cháy. ”Bàn Tử nói ( Các anh đốt hết phòng này tới phòng khác :D tôi nói là các anh rất thất đức :D ) Tôi và anh ấy liếc nhau, lập tức nghĩ đến lúc nãy chúng tôi làm cháy sàn nhà. Nhưng mà sau đó lửa đã bị chúng tôi dập tắt rồi — chẳng lẽ, thật ra là chưa bị dập tắt hoàn toàn, sau khi chúng tôi đi, tro tàn lại cháy lại? Chúng tôi lập tức vội vã chạy trở về.

Chạy qua vài ngã ba, tôi thoáng cái đã nhìn được ánh lửa, càng ngửi được mùi thuốc lá nồng hơn. Dường như toàn bộ hàng lang phía sau đường kia đã bốc cháy lên hừng hực rồi. Chúng tôi vội chạy vòng qua, một luồng hơi nóng tạt vào mặt, cả hai đều sợ ngây người. Chúng tôi thăm dò qua một cái phòng trước, dĩ nhiên toàn bộ đã bị cháy sạch, hơn nữa đã lan ra hơn mười gian phòng. Trên hàng lang lữa cháy toán loạn..