Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 106

Chương 53 ( hạ )

. “ Thôi chết con bà nó rồi! ” Bàn Tử gãi gãi đan điền, “ Lão tử không có nhiều nước tiểu như vậy đâu! ” Chúng tôi che miệng mũi chạy tới, phát hiện cửa sổ chính là nơi cháy mãnh liệt nhất. Bàn Tử nhanh chóng cởi quần áo ra đem đi dập lửa, rất nhanh sau đó đã dập tắt được vài căn phòng vừa mới bắt đầu cháy gần chúng tôi nhất. Sau đó anh ta lập tức vọt tới khu vực cháy lớn nhất. Tôi bám gót theo sau.

Ở đó chúng tôi chỗ nào cũng liều mạng ra sức dập, cũng không biết qua bao lâu mới đem toàn bộ lửa đi dập tắt hết. Tôi lúc này hoàn toàn đờ người, cũng không biết là bị sặc tới ngu người, hay là nóng quá mà ngu người. Tôi chóng mặt hoa mắt nhìn quanh bốn phía khu vực bị cháy sém thành một mảng lớn giống như than, vô cùng kinh ngạc, lòng nói đám cháy lớn như thế, vậy mà cũng có thể bị dập tắt như vậy. Đám cháy lan tràn đến mười mấy gian phòng, đốt cháy toàn bộ cửa sổ cửa lớn bên ngoài. Những chỗ cách trung tâm đám cháy càng xa, mức độ thiêu hủy càng thấp, mấy gian phòng gần đó thì hoàn toàn cháy sạch, ngay cả mộ chí minh cũng bị đốt thành than đen. Bàn Tử ho khan dữ dội, ngay cả lỗ mũi cũng phun ra máu. Tôi liền đi tới dìu anh ấy, anh xua tay nói không có việc gì.“ Tốt tốt, là chuyện tốt, ho máu ra ngoài, hô hấp cũng thoải mái hơn chút ít. ”

Toàn bộ mặt của chúng tôi đen thui, tóc cũng bị lửa táp cuốn lên hết, trên người rất nhiều chỗ âm ỷ đau — khẳng định là bị bỏng rồi. Nhìn xung quanh một vòng, tôi nghẹn họng không nói được gì, lòng nói sao chúng tôi lúc nào cũng gặp phải mấy chuyện xui xẻo này. Bàn Tử đem nước bọt máu phun ra một bên, liền ngồi lên một khúc gỗ vẫn còn nóng bên trên, có phần mệt lã, nhìn tôi nói: “ Mao chủ tịch nói, cho dù là đốm lửa nhỏ, cũng có thể lan ra mà đốt cháy hết đồng cỏ. Mẹ nó, thực sự quá đúng. Thiên Chân, tôi không đi nổi nữa, phải nghỉ ngơi một chút. Cậu nhìn kĩ lại một lần nữa đi, nhất định phải dập tắt lửa cho bằng hết. ” Tôi gật đầu: “ Anh nên cẩn thận cái mông của mình đi, đừng để nó cũng bị cháy bùng lên. ”

Nói xong tôi phải đi giẫm lên những đốm lửa nhỏ kia. “ Nói tới cái mông, chỉ cần chúng ta đặt mông lên trên ngọn lửa đó thôi, lúc ấy cũng đã dập tắt được nó rồi, vậy thì làm sao nhanh như vậy có thể thành một đám cháy lớn vậy chứ? ” Bàn Tử nói, “ Hơn nữa trong tầng lâu này cũng không có gió lùa. ” Tôi nói: “ Lúc đó chúng ta là nằm đè lên phía trên cửa, mặt cửa sổ lại là bằng giấy, rất có thể là đốm lửa trước đó từ từ bén lên đốt cháy giấy của cửa sổ. ” “ Cậu nói xem, sao ở trong Phong Cách Lôi này lại không để vài cái bình chữa lửa! Những tòa kiến trúc lớn được cấu tạo toàn bằng gỗ như vậy, sợ nhất là xảy ra hỏa hoạn mà. ” Bàn Tử nói. “ Vì chỗ này không có người ở, sấm sét cũng không thể đánh tới chỗ này. ”

Tôi đáp, “ Nơi này lại ẩm ướt như vậy, xác suất gặp hỏa hoạn quá nhỏ. Nội tạng của anh đang bị thương, đừng có nói nhiều như vậy, có thể nói ít được vài câu thì nên nói ít lại vài câu, rồi cố nghỉ ngơi thật tốt đi. ” “ Muốn Bàn Gia tôi không nói lời nào, còn không bằng cậu trực tiếp giết chết Bàn Gia tôi. ” Bàn Tử nói. “ Nhân sinh vô thường, nói một câu thì liền trẻ ra một chút. Tôi nói nhiều hơn, về sau cậu liền có thể nhớ rõ phong cách của Bàn Gia tôi cũng nhiều hơn một chút — không bình thường, Thiên Chân, cậu có ngửi được cái mùi hương gì kì quái hay không? ” Mũi của tôi đã bị khói bụi làm tê liệt, cái gì cũng không ngửi ra được, liền nói: “ Có mùi hương gì vậy? ”

“ Hình như là mùi của xiên thịt nướng. ” “ Xiên thịt nướng? Anh đứng lên nhanh! :D ” Tôi nói, “ Này, không phải chính là mông của anh bị nướng chín đó chứ, anh đang ngồi ở trên củi cháy sao? ” “ Cái rắm! Với lượng mỡ của mông Bàn Gia tôi, chắn chắn sẽ không phải là mùi hương của xiên thịt nướng được, ít nhất cũng phải là mùi hương của vịt nướng Bắc Kinh! Mùi này là đến từ chỗ đó. ” Bàn Tử chỉ tay về phía quan tài bên trong mộ thất.

Quan tài đã bị cháy lõm xuống, nắp quan tài cũng bị đốt cháy hoàn toàn không còn lại gì. Nếu biết trước như vậy, vừa rồi sẽ không đóng nắp quan lại. “ Chẳng lẽ là do thi thể bị đốt cháy? Nhưng mà vừa rồi chúng ta đều thấy, thi thể chỉ là một đống hài cốt, không có khả năng bị đốt ra mùi anbumin, càng không thể bị cháy ra mùi thịt xiên nướng được. ” Sàn nhà cũng bị cháy rất nghiêm trọng. Tôi thật cẩn thận đi tới, lấy đèn pin soi hướng vào bên trong quan tài. Nháy mắt liền giật mình một cái, vì lúc đó tôi lại thấy được một cỗ thi thể xa lạ bị cháy xém nằm bên trong quan tài. Hơn nữa, trong quan tài tất cả đều là những mảnh than củi.

Vừa rồi không phải chúng tôi thấy được trong quan tài này là một bộ hài cốt sao, vậy thi thể này là từ đâu tới? Đồng thời tôi còn phát hiện, đây không phải là một khối xác ướp cổ, mà là một khối thi thể của người hiện đại. Nhìn vào trang bị thì biết, đây chắc là một người trong đội ngũ của Tiểu Ca. Chỉ có điều mặt mũi đã hoàn toàn bị đốt trọi. Bàn Tử lảo đảo bước sang đây theo, quan sát một lát, liền đưa đèn pin soi lên phía trên đỉnh đầu: “ Là từ bên trên rơi xuống, đập lên phía trên quan tài. ” Tôi ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy ngay bên trên quan tài có một vết nứt lớn, chính là hướng lên một tầng nữa của cổ lâu.

“ Đám cháy đã đốt thủng trần nhà, thi thể rớt xuống dưới, rồi ngã vào trong quan tài? ” Tôi lầm bầm. Bàn Tử nói: “ Sau đó thì bị chết cháy? ” “ Không phải là chết cháy. ” Tôi nói, “ Chúng ta không có nghe được bất kì tiếng kêu thảm thiết nào hết. Anh xem,người này trong lỗ mũi một chút khói bụi cũng không có. Trước khi anh ta ngã xuống, cũng đã là một khối thi thể rồi. Chắc là anh ta nằm ở cùng một vị trí giống vậy trên lầu ngay phía trên cỗ quan tài này, trận hỏa hoạn đã đốt cháy trần nhà, y từ phía trên rớt xuống dưới, rồi lọt vào quan tài. ”

“ Còn có sự trùng hợp này sao? ” “ Cũng không hẳn là trùng hợp. ” Nói xong tôi liền nhờ Bàn Tử nâng tôi lên để xem bên trên, Bàn Tử lắc đầu nói: “ Không được, Bàn Gia tôi đã già rồi, bây giờ đổi lại cậu ở bên dưới này đi. ” Tôi nhìn nhìn tình trạng của Bàn Tử, thầm nói cũng đúng. Vì thế Bàn Tử đạp lên trên bả vai tôi, ngóc đầu lên, vừa lúc có thể nhìn vào trong kẽ nứt, liền giơ đèn pin chiếu hướng vào bên trong. Bàn Tử rất nặng, toàn bộ trọng lượng anh ta đè hết lên người tôi, ngay lúc đó tôi liền cảm thấy trong bụng có một cỗ khí thiếu chút nữa sẽ chen ra ngoài, thật nhanh tôi liền cố gắng gồng mình đứng vững để chống đỡ Bàn Tử.

Tôi không biết Bàn Tử ở bên trên thấy được cái gì, chỉ nghe được anh ấy mắng một tiếng: “ Khốn nạn thật! ” Tôi cắn răng hỏi có cái gì vậy. Anh ấy nói: “ Tìm được bọn họ rồi, Lão Thái bà cùng Tiểu Ca đều ở đây, bất quá…..” “ Bất quá cái gì? ” Bàn Tử sách một tiếng: “ Trước hết cậu đừng đi lên, lên đây cậu có thể sẽ không chịu đựng nổi đâu. Tình hình không ổn, để tôi xem trước chút đã. ”

(*ôm mặt khóc* tìm thấy Tiểu Ca rồi, uhuhhuhuuuuuuuu, Chương sau được gặp rồi, :'( ).