Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 108

Chương 54 ( hạ )

. Bàn Tử ở bên cạnh nói to: “ Cậu đang làm gì vậy? Đừng nhìn nữa, nhanh qua bên này hỗ trợ đi.” Nước mắt của tôi vẫn theo quán tính mà rơi xuống dưới, nhưng cảm giác trong lòng vô cùng phức tạp, liền quay đầu qua Bàn Tử lắp bắp nói: “ Anh ấy, anh ấy, anh ấy nhìn như là xác chết vùng dậy! ”

“ Mẹ nó, nếu Tiểu Ca có thể là xác chết vùng dậy thì là một cái bánh tông cực kỳ lợi hại đấy, phải cỡ đại vương bánh tông. ” Bàn Tử nói, “ Con mẹ nó, cậu đừng có nói bậy bạ nữa, nhanh lên qua đây. ” “ Anh ấy, anh ấy, anh ấy thật sự xác chết vùng dậy! ” Tôi nói, đồng thời trong đầu có vô số liên tưởng. Tôi nghĩ tới nếu Tiểu Ca thật sự biến thành cương thi, thì tôi nên làm cái gì bây giờ đây. Chẳng lẽ chúng tôi phải cùng đi trộm mộ với một khối cương thi sao? Vậy thì đó không phải là đi trộm mộ được, đó là thuộc loại hoạt động ngoại giao.

( anh còn nghĩ được gì nữa không ạ???? =_= Chuyện càng lúc càng hài hước ) Bàn Tử thấy nét mặt của tôi kỳ quái, liền hỏi tôi: “ Rốt cuộc là tình huống gì vậy? ” Nói xong liền đi tới. Mới đi được vài bước, bỗng nhiên, bên cạnh một…… cổ thi thể khác cũng động đậy. Thế nhưng Bàn Tử lại không sợ hãi, lập tức đi tới bên cạnh tôi. Tôi chỉ vào cổ thi thể anh ta vừa mới đi qua kia, lắp bắp nói: “ Người đó cũng động, nơi này là chỗ dưỡng thi sao? Bọn họ đều là xác chết vùng dậy. ”

“ Dưỡng thi cái gì, những người này đều còn sống. ” Bàn Tử nói. “ Còn sống? ” Tôi không thể nào hiểu được. Bàn Tử nói: “ Tôi chưa hề nói tất cả những người này đã chết hết nha! Vẫn còn rất nhiều người còn sống, chỉ có điều tình hình không tốt lắm. Cậu cũng nhanh nhìn xung quanh xem, bốn phía có cái gì …… không thứ gì có thể dùng được – nước, dược phẩm và vân vân, những người sống này đều cần chút nước. ”

Tôi mới hiểu được thì ra lúc nãy anh ấy nói là có ý này, liền mắng: “ Sao anh không nói sớm, tôi bị anh làm cho sợ gần chết. ” (Ngô Tà, tôi nghiêm khắc đề nghị cậu kiểm điểm bản thân, Bàn Tử thực chất rất rất rất tốt :D ) “ Tôi và cậu có thể suy nghĩ không giống nhau, cậu nha chưa gì đã nghĩ đến chuyện sống chết, lúc này cậu nên nghĩ tới là có thể cứu giúp được vài người đi. ” Bàn Tử nói, “ Tiểu Ca mạch đập còn ổn định, tôi lúc nãy đã kiểm tra rồi, có vài người ở đây khẳng định là không xong rồi. Cậu cũng nhanh lên, quan tâm những người còn hấp hối tiện thể còn cấp cứu thử xem. ”

Tôi nhìn Tiểu Ca một chút, sắc mặt anh ấy vô cùng nhợt nhạt, nhìn qua thì cũng không khác mấy so với những thi thể xung quanh. Tôi đi tới sờ sờ cổ anh ấy, thật sự là có mạch đập. Chỉ là, mạch đập cũng không mạnh thôi, hiển nhiên thân thể của anh đã ở tình trạng hết sức gay go. Trong phút chốc tất cả cảm xúc của tôi cũng lui xuống giống như dòng thuỷ triều rút xuống, cả người liền mềm nhũng ra. Trước mắt tôi gần như tối sầm đi thiếu chút nữa là ngất mất rồi, tâm nói cẩu thật, muốn hù chết trái tim nhỏ bé của tôi hay sao vậy. Bàn Tử bên kia lại vỗ vỗ tay, thu hút sự chú ý của tôi: “ Mau đi cứu người đi, Tiểu Ca không có sao đâu, đừng có chăm Tiểu Ca nữa, những người này cũng là do cha mẹ nuôi hết đó. ”

Bàn Tử nói đúng, trong tình huống như vậy, nếu không cứu những người khác mà chỉ là cứu Muộn Du Bình, thì tôi cũng đã làm trái với nguyên tắc làm người của chính mình. Tôi hít sâu một hơi, làm cho những loại cảm xúc đang biến hóa kịch liệt trong lòng làm cho tôi mệt mỏi tản đi. Khi đã bình tĩnh lại , tôi đi tới bên cạnh những người đó, lục lọi rồi lấy ra bình nước trên người họ xuống – nước ở bên trong đã để quá lâu nên cũng có chút biến chất. Chúng tôi liền đem thuốc tiêu độc bỏ vào bên trong, sau đó từng bước từng bước tìm những người còn có mạch đập và nhiệt độ, từng ngụm từng ngụm cho bọn họ uống nước. Những người này gần như đều không còn cảm giác gì nữa, thân thể đã suy nhược đến mức cực hạn. Quả thực so với một đống thi thể thì tương đối giống nhau.

“ Cuối cùng nguyên nhân là vì cái gì vậy? Là trúng độc sao? ” Tôi hỏi Bàn Tử. Bàn Tử kéo tóc và áo những người này lên. Tôi nhìn thấy da trên người bọn họ đã bị thối rữa. “ Cậu xem nơi này có rất nhiều khe hở bên trong nhét đầy vải và sáp du, cơ bản là muốn phong kín nơi này. Tuy rằng hàm lượng sương mù chỗ này vô cùng ít, nhưng cái loại sương mù này vẫn có kịch độc .Đợi ở trong này thời gian quá lâu thì cũng sẽ chậm rãi hấp thụ vào ít nhiều, kiểu gì cũng sẽ phải trúng độc thôi.” Bàn Tử nói, “ Nếu cậu rơi vào trong một không gian có tình hóa giáp ( kali xyanua ) thì mỗi một giây ở trong là một lần phải đối mặt với chết, mỗi một lần cậu hít thở cũng như vậy — đây là một cái đạo lý. ”

“ Anh không có văn hóa mà cũng biết tình hóa giáp ( kali xyanua ).” Tôi nói nói. “ Đương nhiên, người xem qua tiểu thuyết trinh thám đều biết. ” Bàn Tử nói, “ Tình hóa giáp cùng Hoắc Nguyên Giáp đều là thần tượng của tôi. ” Tôi hỏi: “ Vậy những người này phải làm sao bây giờ? Anh xem bên trong số dược phẩm bọn họ đem theo có cái gì thể lấy để dùng được không? ”

“ Nếu mà có thể sử dụng thì bọn họ sớm sử dụng rồi. Nhưng mà cậu có phát hiện ra không, bọn họ đều không có mang mặt nạ phòng độc. Xem ra mặt nạ phòng độc đối với loại độc khí này không có dùng được gì cả. ” Trong lòng tôi cảm thấy rất không bình thường — thông thường dưới tình huống như vậy, có thể mang mặt nạ phòng độc thì người đó nhất định sẽ mang, cho dù là vô dụng, chỉ cần có một tâm lý thoải mái cũng tốt. Tôi nhìn thấy mấy cái mặt nạ phòng độc đều rơi rải rác khắp bốn phía, không biết là cái tình huống gì. “ Lúc anh đi lên là đã như vậy rồi sao? ” Tôi hỏi. Bàn Tử gật đầu. Tôi nghĩ liền thấy không đúng, nói: “ Anh lầm rồi, bọn họ lúc trước khẳng định là có đeo mặt nạ phòng độc. Chẳng qua có thể nhận ra là do có người phát hiện ra chỗ này, người đó vì muốn kiểm tra mặt tất cả bọn họ, xem thử người nào đã chết, cho nên đem mặt nạ phòng độc gỡ ra. ”

Bàn Tử nghe xong nghe liền gật đầu, nói: “ Rất có lý, vậy thì là ai? ” Tôi nghĩ nghĩ, cảm thấy rất có một khả năng nhất là trong lúc đó giữa bọn họ phát sinh ra ý kiến khác nhau, nên đã chia đội ngũ ra làm hai nhóm – có thể một nhóm là do Muộn Du Bình dẫn đầu, một nhóm khác là do Hoắc Lão bà dẫn đầu. Sau đó nhóm của Hoắc Lão bà gặp phải nguy hiểm gì đó, Muộn Du BÌnh liền trở lại cứu bọn họ. Sau khi đến đây thì phát hiện lão bà bà cũng đã không xong rồi, đồng thời lúc này nhóm của Muộn Du Bình cũng bị vây khốn. Bởi vậy, người ở chỗ này có hai tình trạng khác nhau, một là đã chết hết, một là vẫn còn đang hấp hối. Muộn Du Bình sau khi đi vào nhất định là cũng bị trúng độc. Thế nhưng chất độc hẳn là đã tán đi bớt, cho nên anh ấy tháo mặt nạ phòng độc của những người này, muốn nhìn thử những người này rốt cuộc là ai. Tôi cảm thấy chiếu theo tình huống hiện tại này thì thấy, đây là khả năng dễ phát sinh nhất. Chỉ có điều là suy nghĩ một hồi tôi liền ý thức được có điểm bất thường — cũng có thể là người của Cừu Đức Khảo, sau khi tiến vào phát hiện ra nơi này.

Tôi nhớ lại thanh đao kia của Tiểu Ca nằm trong tay Cừu Đức Khảo, ông ta nói là do một người làm thuê của ông ta mang đi ra ngoài, xem ra tên làm thuê kia hẳn là đã từng đến chỗ này. Cho dù hắn ta không có đến qua, khẳng định cũng có người đem đao từ nơi này cầm theo đi ra ngoài, giao cho hắn. Tôi liền nhớ tới dáng bộ đáng sợ của người làm thuê kia và ánh mắt người đó nhìn tôi, trong lòng vẫn cảm thấy rất kỳ quái, cái loại ánh mắt này rốt cuộc mang ý nghĩa gì, cũng không ai biết, hiện tại cũng chẳng cách nào đi chứng thực được nữa. Chúng tôi tìm kiếm bốn phía trong mật thất này, lát sau thì tìm được một cái cửa ngầm có thể đi ra ngoài. Nơi này bên trong hẳn là nơi để xắp xếp đồ tuẫn táng. Tôi mở cửa ra, liền phát hiện sau cửa chất đầy đồ — đó là những bình sứ Thanh Hoa với đủ loại hình dạng kì quái. Nhưng mà, thứ đáng giá nhất không phải là cái bình sứ, mà là những cuộn tranh chữ bên trong bình sứ.

Mấy thứ này toàn bộ bị chất đống lung tung ở bên ngoài mật thất. Tôi liếc mắt nhìn một cái liền hiểu được , vì sao lại có một cái mật thất như vậy và Hoắc Lão bà vì cái gì lại đi vào chỗ này. Bởi vì này là một phòng tranh chữ, trong này có thể chất đầy các loại tranh chữ quý giá. Những cuộn tranh chữ này nếu ngâm mình ở trong lớp chất kiềm sương mù, tuyệt đối là không thể bảo tồn được. Vì vậy lúc ấy mới thiết kế Trương gia cổ lâu theo Phong Cách Lôi, nhất định là vì bảo vệ những cuộn tranh chữ nên thiết kế riêng gian phòng nhỏ hoàn toàn bị phong kín này. Hoắc Lão bà khẳng định là nhìn vào bản thiết kế Phong Cách Lôi mới phát hiện được gian phòng này. Quả nhiên là cao thủ. Nếu không phải là dùng chiêu này, bọn họ hiện tại thực sự có thể là đã hoàn toàn bị hòa tan cả rồi, tôi lúc đó cũng chỉ có thể thấy được rất nhiều bộ hài cốt khô quắt. Khi đó tôi chỉ có thể căn cứ vào độ ngắn dài của xương ngón tay hài cốt, mà phán đoán người nào là Muộn Du Bình. :D.