Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 110

Chương 55 ( hạ )

. (Chương này sẽ có đầu rơi máu chảy, chống chỉ định trẻ con 10- và phụ nữ mang thai hoặc đang cho con bú không được xem, xem rồi tự chịu trách nhiệm với hình tượng nhân vật trong lòng :D ) Chúng tôi cũng không tiếp tục thảo luận vấn đề này nữa. Tôi bước đi trở về, nhìn thi thể của Hoắc lão bà, liền không biết khi trở về gặp Tiểu Hoa thì nên nói như thế nào. Đương nhiên, kỳ thật Hoắc Lão thật sự đã sống một đời hòa nhất cùng những chuyện phấn khích vô song, lại có liên quan đến vài người đàn ông cũng đều là những người kiêu hùng một phương, mà bà ấy chỉ là một phụ nữ có hiểu biết bình thường mà hiểu biết cũng không nhiều. Chỉ có điều Hoắc Lão bà đã chết, Tiểu Hoa trở về thì nên giao phó như thế nào đây?

Hoắc gia hiện tại đã là một hoàn toàn hỗn loạn, sống phải thấy người, chết phải thấy thi thể. Tuy rằng thi thể Hoắc Lão bà gần như đã khô héo, nhưng muốn mang đi ra ngoài cũng là một việc tương đối khó khăn. Tôi không có khả năng để đem toàn bộ thi thể Hoắc Lão bà mang đi ra ngoài. Thế nhưng, nếu tôi mang một bộ phận nào đó của bà ấy đi ra ngoài, biết đâu có thể sẽ đạt được mục đích chết phải thấy thi thể của bọn họ thì sao? Đáp án vô cùng rõ ràng. Nhưng mà tôi thật sự không có nghĩ ra được, tôi nên lấy đầu của Hoắc Lão bà xuống như thế nào đây. Tôi hiện tại đang nghĩ nếu người của Hoắc gia thấy được đầu của Hoắc Lão bà, bọn họ sẽ có biểu hiện gì. Vậy “ Chết thì phải thấy thi thể ”, khi thực sự thấy thi thể rồi, không lẽ sẽ trực tiếp bão nổi luôn? Bất quá người của gia tộc trộm mộ đối với rất nhiều chuyện sẽ có cái nhìn khác với những gia tộc bình thường, Tiểu Hoa khẳng định cũng rất cần cái này. Cho dù nó sẽ không bị trưng bày ra cho tất cả mọi người trong Hoắc gia xem, nhưng chắc cũng phải trưng ra trước mặt một số vị trưởng bối có quyền quyết định, sau đó họ sẽ nói cho tất cả mọi người biết chuyện đã ra. Nhưng cho dù tôi nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy hành vi thật sự ngay cả bản thân tôi cũng không thể nào chấp nhận được.

Tôi ở trước mặt thi thể Hoắc Lão bà dập đầu vài cái, sau đó nói với bà ấy: “ Bà bà à, bà biết cháu đang định làm gì phải không? cháu biết là bà sẽ phải rất đau, Tiểu Hoa cũng vậy. Cháu thật sự là bất đắc dĩ lắm rồi. Nếu bà không có ý kiến, thì bà đừng động nha.” Sau khi nói xong, tôi nhìn nhìn thi thể, phát hiện thi thể quả thật không nhúc nhích gì, nói: “Cám ơn bà bà, cháu sẽ lén nói bí mật này cho bà biết, thực ra ông nội của cháu vẫn còn thích bà lắm. Nếu bà cũng thích ông ấy thì báo mộng cho cháu biết, cháu sẽ đem bà đi chôn ở bên cạnh ông nội của cháu, không cho bà nội của cháu biết đâu. ” ( Aaaaaaaaaaa………….. anh đúng là tên nghịch tử mà…… nhưng vẫn dễ thương quá, lấy lòng, đây hẳn là lấy lòng nhưng có gì đó không đúng ở đây….)

“ Cậu vì muốn sống mà dám bán đứng cả bà nội của mình vậy sao. ” Bàn Tử ở bên cạnh mắng, “ Với gương mặt của ông nội cậu không chừng ở dưới đó đã có ba bốn nàng vợ hậu hạ rồi, bây giờ cậu lại đem Lão Thái bà đi xuống chỗ ông nội cậu, vậy không phải là gây ra “ Tinh phong huyết vũ “ sao. ” “ Không quan tâm được nhiều như vậy đâu. ” Tôi nói, “ Những người sống trong giang hồ, làm sao mà không bị người khác chém chứ. ” Nói xong tôi liền cảm thấy chính mình con mẹ nó, quả thực là tên khốn nạn đến cực hạn. Tôi rút đao trên người thi thể ra, đưa lên cổ Hoắc Lão bà hoa tay múa chân một chút, nhắm mắt lại, cắn răng, sau đó quay đầu sang Bàn Tử nói: “ Bàn Tử, tôi có một việc, anh nhất định phải làm giúp tôi, tôi cho anh sáu mươi vạn! ”

Bàn Tử đang ở bên kia đem tất cả mọi thứ sửa sang lại chuẩn bị đi ra, nghe thế liền quay đầu lại hỏi tôi: “ Cái gì đây, hai người chúng ta có gì mà cậu còn phải khách khí như vậy? Nói, làm việc gì, nếu là việc đơn giản tôi sẽ đánh chết cậu. ” Tôi nói: “ Anh giúp tôi đem đầu của Lão bà bà “hái” xuống.( :D ) ” Bàn Tử nhìn tôi, liền ngây người: “ Cậu điên rồi! Vậy thì Tú Tú không giết cậu mới lạ? ”

Tôi đem suy nghĩ của mình nói với Bàn Tử. Bàn Tử nghĩ nghĩ, nói: “ Việc này thực tình tôi chưa từng làm. Tuy rằng tôi là trộm mộ, nhưng mà những việc làm không tôn trọng thi thể này, mà còn là thi thể của người quen, thật đúng là tôi chưa từng làm qua. Tôi thực sự không thể làm được. ” Tôi thở dài, liền hỏi Bàn Tử: “ Vậy thì làm sao bây giờ? Anh nghĩ cho tôi một cái biện pháp gì đó đi. ” Bàn Tử suy nghĩ một hồi, nói: “ Tám mươi vạn đi, tám mươi vạn tôi làm liền. ”

.