Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 111

Chương 56 (thượng)

. Quá trình tiếp theo tôi cũng không dám nói nhiều. Chỉ biết là, từ miệng vết thương của Hoắc Lão bà chảy ra toàn là máu đen. Chúng tôi lấy vài cái ba lô, lấy những thứ nên đem đi rồi cất toàn bộ vào trong cùng một cái túi. Ở trong balô của Muộn Du Bình, chúng tôi phát hiện có hai chiếc vòng kì quái, vừa nhìn là biết nó là vật để lại dấu vết trong cái quan tài kia vậy ra anh ấy là người mở nó ra. Thứ này ở trong balô của Muộn Du Bình, nói vậy thì nó vô cùng quan trọng, cho nên chúng tôi đem nhét hết vào trong túi. Muộn Du Bình vẫn chưa tỉnh lại. Tôi đỡ anh ấy cõng lên lưng, cột chặt chẽ vào trên người. Thật sự thì trọng lượng của Muộn Du Bình là vừa đẹp, lượng cơ bắp trong thân thể anh ấy đặc biệt nhiều, vì vậy tuy rằng dáng người mới nhìn qua thực sự cân đối, thế nhưng thực tế trọng lượng của y so với lần trước tôi dìu, cảm giác phải nặng hơn nhiều lắm.

(Ngồi không hít khí trời cũng béo lên được, ai da, quả thực là người bất phàm tới thở cũng bất phàm mà :v nhà có chậu phong lan, đặt tên luôn Tiểu Ca hahahah ) Bàn Tử đeo tất cả những thứ khác lên lưng cùng với đầu của Hoắc Lão bà. Kế hoạch của chúng tôi định là đi trở về bằng đường cũ. Trước khi đi khỏi đó, chúng tôi đem tất cả những người vẫn còn có hơi thở khiêng trở vào bên trong mật thất. Tuy rằng biết bọn họ khẳng định không có khả năng đợi chúng tôi trở lại lần nữa được, thế nhưng chúng tôi vẫn để lại một ít nước cùng lương thực. Biết đâu bọn họ và Quỷ Nhân Ảnh kia giống nhau, cuối cùng vẫn có thể may mắn mà tiếp tục sống sót, chúng tôi làm vậy chính là lưu lại một chút hy vọng cho họ. Nói thật, phải làm cái loại lựa chọn này quá khó khăn, trong lòng tôi cũng rất khó chịu. Thế nhưng tôi đành tự nói với chính mình — tôi chỉ là một người bình thường thôi, khả năng của tôi chỉ có thể làm được đến như vậy thôi. Vẫn đi theo cái miệng hố bị đốt lúc nãy đi xuống dưới, đi ngang qua trước cái tầng kia. Tôi hỏi Bàn Tử, có còn muốn tiếp tục đi lên trên kia hay không. Bàn Tử nói: “ Cẩu thật, mục đích chính của chúng ta là vào đây cứu Tiểu Ca, hiện tại đã cứu được Tiểu Ca rồi, còn không mau mau chuồn đi? Bên trên cho dù có vô số cô gái nước nga nóng bỏng đi nữa thì tôi cũng tuyệt đối không đi lên đâu! ”

Bên trên Trương gia cổ lâu còn có rất nhiều tầng lầu. Mỗi một tầng hẳn là còn có đủ thứ tình huống kỳ quái. Nhưng mà vào lúc này nỗi sợ hãi trong lòng tôi đã đè xuống tất cả sự hiếu kì của tôi. Cả hai chúng tôi đi trở lại thật cẩn thận, rất nhanh sau đó chúng tôi đã đi xuống tới tầng dưới cùng. Tôi lúc này đầu đã đầy mồ hôi, hai chân đều không thể tự chủ được mà run run lên. Bình thường những việc nặng này đều là do Bàn Tử làm, hiện tại tôi cảm giác được chính mình thực sự sắp bất ngờ chết mất, không hề nghĩ tới cõng một người mà cũng có thể mệt tới như vậy. Trên lưng Bàn Tử đeo đủ thứ cũng mệt đứt hơi. Anh ấy dừng lại đốt thuốc hút, nói: “ Trước cứ nghĩ chút đã, chúng ta không thể theo đường cũ trở về được, thứ kia khẳng định còn đang nấp ở chỗ nào đó chờ chúng ta đi trở lại. Cho dù không đợi được chúng ta, tầng lưu sa kia cũng.. mẹ nó, quá khó khăn để đi qua rồi. Nhiều thạch tằm ăn thịt như vậy, chúng ta đi xuống khẳng định gặp phải chuyện không hay ho gì. Chúng ta phải tìm ra đường Tiểu Ca đi vào để trở ra thôi! ”

Cánh cửa đồng kia lúc trước hoàn toàn đóng kín, chắc chắn đội ngũ của Tiểu Ca không phải đi vào cùng đường với chúng tôi. Lòng tôi nói tìm thế nào được đây, bây giờ anh ta đang hôn mê rất sâu! Đột nhiên Bàn Tử nói: “ Nhìn xuống mặt đất đi! ” Tôi vừa cúi đầu xuống nhìn, liền phát hiện trên mặt đất toàn là những dấu chân lộn xộn. Tôi đưa mắt về phía anh ấy ngơ ngác nhìn, Bàn Tử nói: “ Tôi với cậu ở cùng một chỗ, tôi cảm thấy hình như cậu đang từ từ càng lúc càng ngốc đi đó, cậu nhìn từ cửa vào đây đi. ”

(gần mực thì đen mà anh :v hahahah ) Tôi theo lời Bàn Tử nói nhìn lại, liền hiểu ra được anh ta là đang muốn nói cái gì. Từ cửa đi vào, chỉ có hai hàng dấu chân rõ ràng nhất, vừa thấy thì biết là dấu chân của tôi và Bàn Tử . “ Bọn Tiểu Ca không giống chúng ta đi vào đây từ cửa trước. ” Bàn Tử nói, “ Cậu nhìn đi, chỗ này dấu chân vô cùng lộn xộn, bây giờ chúng ta có thể căn cứ vào dấu giày của Tiểu Ca để tìm, xem thử bọn họ rốt cục là đi vào từ chỗ nào. ”

Tôi nhìn xuống thấy dưới chân chúng tôi lúc này có vô số dấu chân, lập tức biết được cách của Bàn Tử có thể thực hiện được. Cả hai liền một mạch lui lại rồi theo phương pháp của anh ấy tìm kiếm, rất nhanh sau đó đi tới mấy cây cột ở giữa. Chúng tôi phát hiện, dấu chân của Muộn Du Bình, dĩ nhiên là đến từ chính một trong mấy cây cột này. “ Chẳng lẽ anh ấy từ bên trong cây cột đi ra? “ Tôi sờ sờ cằm tỏ vẻ nghi ngờ. Bàn Tử liền dí mặt lại gần một chút, nhìn thật kĩ chi tiết trên cây cột. Trên thân cây cột này, điêu khắc rất nhiều hoa văn hình Tì hưu, thứ này ở trong cổ mộ thật sự khá hiếm thấy. Tôi có thể xác định hoa văn này chính là Tì hưu — nhưng mà ngay lúc này tôi phát hiện trên người Tì hưu, còn có một số vẩy của Kì lân. Tôi cảm thấy vật này có thể là một giống thần thú kết hợp kiểu mới, hoặc nhất định là do Phong Cách Lôi nhầm chỗ nào rồi, chỉ có điều điêu khắc tỉ mỉ và nghiêm túc như vậy, có thể thấy chuyện điêu khắc nhầm không có khả năng quá lớn.

Bàn Tử vuốt vuốt mông Tì hưu này :D , đột nhiên lại buông tay xuống, xoay người đi đến một cây cột khác tìm tòi. Sờ soạng qua lại chín mười lần, liền quay lại phía tôi nói: “ Nhiệt độ không giống nhau! Hai cây cột này cũng giống với loại cột trong tài liệu nói tới, có một trong hai cây cột bên ngoài được bao lại bởi một loại kim loại nào đó, nhưng mà họ lại cố ý sơn lên một lớp sơn bên ngoài cho thật giống nhau.”.