Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 112

Chương 56 ( hạ )

. “ Nói như vậy thì, chỗ này có liên quan tới cửa vào sao? ” Tôi nói. “ Cái này còn cần phải nói sao, dấu chân của Tiểu Ca là từ nơi này đi ra, chỗ này nhất định có cơ quan, có thể dây mới thật sự là thông đạo ra vào bí mật của cổ lâu.” Bàn Tử nói, “ Cậu hãy để cho tôi yên ổn đi tìm thêm một ít chứng cứ. Trong này hẳn là sẽ có một thứ gì đó, khẳng định có chuyện kì quái. ”

Nói xong Bàn Tử cởi áo khoác bước gần lại cho tiện nghiên cứu. Tôi vội vàng ngăn: “ Bụi ở chỗ này chỉ cần dính vào mồ hôi, toàn thân sẽ vô cùng ngứa ngáy, vậy thì so với cái chết còn khó chịu hơn nhiều. Vào lúc đó chỉ cần anh gãi một cái, thì da cũng sẽ rơi xuống một mảng, hơn nữa anh sờ loạn những…… này mông Tì hưu, biết đâu có thể sẽ lại khởi động cơ quan nào đó thì sao. ” Bàn Tử vừa nghe tôi nói như vậy, chỉ biết lập tức mặc lại quần áo thật kín. Bất quá anh ấy đối với cơ quan thật ra không phải không quan tâm tới, rón ra rón rén bước quanh, nói rằng: “ Dọc đường đi tới đây cũng không có cơ quan nào đặc biệt chí mạng, tôi cảm thấy không cần quá lo lắng việc này đâu, cẩn thận một chút là được rồi, Bàn gia tôi nói như thế nào thì cũng là người có rất nhiều kinh nghiệm. ” Nói xong Bàn Tử liền sờ từng chi tiết trên thân Tì hưu mà từng bước nghiên cứu một chút, phải nghiên cứu tỉ mỉ như vậy có chút thô tục, nhưng mà cho dù là nghiên cứu như thế nào đều cảm thấy những……. này đó tì hưu đều có cửa chết, không có cách nào ấn động chúng được.

Vào đúng lúc chúng tôi đang buồn bực, Muộn Du Bình nằm trên lưng tôi bỗng nhiên giật giật. Tôi thấy anh ấy đưa tay ra ngoài. Tôi quay đầu lại nhìn anh ấy. Anh ta lúc này đã suy yếu cực độ, mắt vẫn còn nhắm lại, cũng không rõ đã hoàn toàn tỉnh táo lại hay chưa. Bàn Tử cũng quay đầu lại nhìn anh ta, nhẹ giọng hỏi: “ Tiểu Ca, cậu muốn làm gì? ” “ Tôi mở được. ” Muộn Du Bình trên lưng nhẹ giọng nói.

Tôi hiểu được ý của anh ấy một chút, liền bước tới phía trước vài bước, anh ấy đưa hai ngón tay dài của mình chạm lên cây cột lạnh như băng, sau đó dùng ngón tay nhẹ nhàng trượt trên tất cả hoa văn trên đó. Tôi cõng y trên lưng, im lặng đi vòng quanh cây cột rồi lại tiếp tục đi từng vòng từng vòng. Không dám phát ra bất kì âm thanh nào. Cả hai cứ như vậy di chuyển đến lúc tới vòng thứ mười hai, tôi chợt nghe Muộn Du Binh nói: “ Cái đầu tiên hàng thứ mười ba, thứ hai hàng thứ sáu và cái thứ ba hàng thứ bảy. Gõ nhẹ mỗi điểm đó một cái. Nhớ kỹ thứ tự. ” Nói xong tay anh ấy lập tức buông thõng xuống. Bàn Tử lập tức làm theo. Vừa làm xong, bỗng nhiên liền thấy mấy cây cột này bắt đầu chậm rãi chuyển động. Xoay xoay, ở bên trong một cây xuất hiện một cái khe trên thân cột, đại khái cái khe chỉ để cho một người nghiên người lách đi qua. Bên trong khe hở chính là một cái thông đạo, chạy thẳng xuống bên dưới, nối tiếp với trong mặt đât.

Trên vách trong cây cột, có đóng mấy cây đinh để leo lên. “ Nhà có Tiểu Ca, như có bảo vật nha! :) ” Bàn Tử nói. Chúng tôi buông trang bị trong tay để vào bên trong, trước tiên tôi đem Tiểu Ca chuyển lên trên người Bàn Tử, rồi nghiên người thật cẩn thận đi xuống, sau đó tiếp tục đỡ Tiểu Ca cõng lên. Xuống tới dưới đáy, dùng bật lửa chiếu một chút, không khỏi kinh ngạc — chúng tôi liền thấy được một căn phòng được xây thành bằng những khối đã tảng xếp chồng lên nhau, hơn nữa nhìn tình huống xung quanh, đây cũng là một cái cung điện. “ Nơi này cũng là một bộ phận của Trương gia cổ lâu sao? ” Bàn Tử hỏi, tôi gật đầu — dựa theo những cách làm thông thường trước đây, đây là địa cung bên trong cổ lâu, hẳn là mộ thất của Trương gia lão tổ trước kia. Sợ rằng, những người được mai táng ở dưới này, đều là những lão tiền bối có niên đại vô cùng vô cùng lâu đời.

“ Làm sao bây giờ? ” “ Tiểu Ca chính là từ chỗ này đi ra, hiển nhiên chúng ta cũng có thể đi từ đây ra! Tiểu Ca, cậu đúng là giả bộ làm người tốt mà, để một cái GPS thử xem nha. ” Bàn Tử nói với Muộn Du Bình. Muộn Du Bình trên lưng tôi không hề có phản ứng gì, xem ra anh ấy lại tiếp tục hôn mê tiếp rồi. Bàn Tử chỉ có thể nhìn nhìn rồi lắc đầu, nói với tôi: “ Hết điện rồi. ”

“ Đi thôi, chúng ta phải cẩn thận một chút. Nếu đường ra ở trong này, cuối cùng chúng ta nhất định có thể tìm ra được thôi. ” Tôi nói, “ Gặp núi thì mở đường, gặp nước thì bắc cầu, chúng ta đi bước nào là phải chắc chắn bước đó. Để tôi đặt Tiểu Ca xuống, rồi chúng ta đi lên trước quan sát chung quanh thử. ” Nơi này không có bụi độc, là chỗ rất tốt có thể nghỉ ngơi. Tôi thấy Bàn Tử thở hổn hển cũng tương đối nặng nề, cũng giúp anh ấy buông đồ đạc xuống trước. Thật sự là tôi chưa từng mệt mỏi rã rời như vậy. Vừa đặt Tiểu Ca trên vai xuống dưới, ngay lập tức tôi bị hoa mắt váng đầu. Tôi xoa xoa bả vai, liền đi theo Bàn Tử đi thăm dò tình hình phía trước. Chúng tôi liền thấy phía sau hiện lên, phía trước chỉ có một cái cửa đá dẫn đi ra ngoai. Cửa đá đóng chặt , thê nhưng có thể thấy được trên cửa có dấu vết đã từng bị mở ra gần đây..