Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 113

Chương 57 ( thượng )

. “ Thứ này chẳng lẽ chính là cửa mộ nhà cậu ấy sao? ” Bàn Tử nói, y sờ sờ sau đó mới rút tay lại hít một ngụm khí lạnh, “ Thật sự là cửa mộ rồi! ” “ Xem ra, có thể đây chính là hình dáng ban đầu của Trương gia cổ lâu. Trương gia mộ táng đầu tiên, có thể không phải ở dạng như cổ lâu, mà chỉ là một cái cổ mộ bình thường. Sau này mới tu kiến thành dạng cổ lâu bằng gỗ ở bên trên, nơi này được đời sau giữ lại, làm thành một lăng mộ dưới cổ lâu. Toàn bộ lão tiền bối của Trương gia chắc cũng sẽ ở dưới chỗ này đây! ”

“ Mẹ nó, vậy chúng ta đi vào trong đó, chẳng phải cũng giống như đổ đấu sao? ” “ Thế nào, anh sợ sao? ” Tôi hỏi. “ Không phải vậy, là tôi đang hưng phấn thôi. ” Bàn Tử nói, “ Cậu nghĩ thử xem mấy anh em mình, chính xác là bao lâu rồi không có đi đổ đấu? Nếu chúng ta thật sự là tới để đổ một cái đấu, đó cũng là trở về chốn cũ thôi, tuy rằng không phải mang tính thực tế, nhưng mà ở trong tình cảnh này, chúng ta cũng có thể được đã nghiền rồi! ”

Lòng tôi nói Bàn Tử này thật sự là cái gì cũng nói được, liền nói với anh ta: “ Được vậy đi thôi, “ Mô kim hiệu úy ” mời ngài đi trước, nhanh nhanh tìm ra đường đi để chúng ta ra ngoài trước đã. Lần sau tôi sẽ tìm vài cái đấu thực sự để ngài đi đỗ cho đã ghiền nha.“ “ Đừng, tuy rằng ngoài miệng tôi nói thế thôi, thế nhưng sau khi trải qua mấy chuyện lúc này, tôi thật sự là có chút sợ hãi. Tôi quyết định trở về thì sẽ đổi nghề đi bán củ cải trắng. ” Cổ lâu ngoài kia, thật sự cũng không phải là một cái mộ huyệt đúng nghĩa, thế nhưng giờ tiến vào nơi này cảm giác lại không giống như vậy. Đây là huyệt mộ của tổ tiên Trương gia, dù nói như thế nào thì đối với chúng tôi mộ huyệt của lão tiền bối cũng lợi hại hơn rất nhiều, quấy rầy là đại bất kính. Nên chúng tôi ở trước cửa mộ dập đầu vài cái. Sau đó tôi đưa cho Bàn Tử mấy điếu thuốc, tất cả vẫn là phải dựa theo nguyên tắc mà làm. Theo như nguyên tắc trước đây của Bắc phái, đi vào trong cổ mộ đều phải đốt nhang tế bái, nói rõ ràng mình là một kẻ nghèo hèn, mẹ già mắc bệnh nặng, vợ thì bị cướp mất, đành phải dựa vào chút tiền tài bất chính này mới có thể sống được, để cầu xin chủ mộ tha thứ.

Bàn Tử tất nhiên nói năng lại càng thêm hùng hồn đầy lý lẽ, nói cái gì mà người đời sau của Trương gia các người không đáng tin cậy, GPS thì không có điện, lạc đường cũng không tìm được đường ra đợi đến những……..này có nói cũng không hết được. Đồng hồ đeo tay của tôi đã đánh mất, không có cách nào để biết lúc này là mấy giờ. Chỉ biết chúng tôi ở lại bên trong cũng khá lâu, nếu cứ tiếp tục không đi ra ngoài, cơ quan bên trên có thể sẽ lại bị khởi động lẫn nữa, liền thúc giục anh ta làm xong việc nhanh lên. Bàn Tử nói: “ Niệm xong chúng ta liền đem “ Hương ” hút đi, chỗ này Tiểu Ca đã đi tới một lần, như vậy lão tổ tông cũng sẽ không để bụng đâu. ” (hahahah thụ lộc luôn cho máu :D ) Tôi nói: “ Có chú ý để bụng hay không, chút nữa thì anh sẽ biết ngay thôi. Tôi thì có thể hút thuốc, còn anh tuyết đối không được đụng vào nữa.” Sau khi Bàn Tử đi xuống, ho khan rõ ràng ít hơn, tôi cũng thả lỏng được một chút. Bàn Tử nói không sai, có thể anh ấy ho ra máu rồi thì sẽ không sao nữa .

Bàn Tử nói: “ Yên tâm, tương lai chúng ta lúc này còn chưa biết thế nào, tôi sẽ không lấy tính mạng của mình ra để đùa giỡn đâu. Lúc cậu hút thuốc thì hít vào một hơi lớn một chút, tôi tựa vào hít vài hơi ở ngoài là được rồi. ” Tôi nói: “ Đừng có nói bậy, để cho lão tử nhìn ra thủ đoạn của anh rồi nha. ” Bàn Tử làm xong, lập tức đi đẩy cửa đá kia, đẩy vài cái, liền phát hiện phía sau cửa đá còn vật gì đó chống vào, tôi từ khe của nhìn vào, lại thấy một khối tự lai thạch.

“ Anh muốn mở cửa đá này ra xem thế nào? ” Tôi hỏi. Bàn Tử gật đầu, rồi lấy một vậy gì đó từ trong balô ra đem tới. Đó là một cái móc kì lạ, không biết anh ta kiếm ở đâu ra nữa, phỏng chừng là lấy ở trong đồ của đội ngũ Hoắc lão bà. Anh ta đem móc cắm vào mặt sau cửa mộ, trước là đi mở tự lai thạch. Tự lai thạch là một thứ rất nổi danh – sau khi rời khỏi cổ mộ, có thể làm cho tảng đá tự động đóng lại. Lúc ấy có rất nhiều thành viên mới vào đội khảo cổ do là lần đầu tiên đi vào cổ mộ nên cũng không hiểu được nguyên lý cơ bản của thứ này, nên toàn sử dụng vũ lực ép buộc cửa mộ mở ra. Bọn họ mở ra một lần nữa thì phát hiện bên trong đó có gì đó kì lạ, nhưng mà thường thường vào lúc đó cũng đã muộn, cửa mộ đều bị phá hỏng không thể sửa chữa lại được nữa. Lúc đội ngũ Tiểu Ca đi xuống là đi ngược lại, không thành vấn đề, chỉ có điều cửa đá lúc này đã tự động đóng lại, tự lai thạch một khi đã đóng lại, muốn mở ra hoàn toàn không hề đơn giản như trước được. Bàn Tử sử dụng công cụ này hình như không được thuần thục cho lắm, xoay sở cả nửa ngày trời cũng không mở ra được.

Tôi nói: “ Bằng hữu à, nghiệp vụ này không phải anh rất nhuần nhuyễn sao! ” Bàn Tử liền mắng: “ Con mẹ nó, mấy năm gần đây theo các cậu lăn lộn, chưa từng đi vào cái đấu nào từ ngay chính diện cả. Đi theo bên người còn lại là cao thủ của cao thủ, tôi hoàn toàn không có cơ hội biểu diễn. Cậu phải biết rằng, trước khi tôi và các cậu lăn lộn với nhau, chỗ nào.. mẹ nó tôi mà đụng phải cái hoàng lăng nào như vậy, có mấy cái hố đất để chạy là đã quá tốt rồi. ” “ Nói như vậy thì anh còn phải cảm ơn chúng tôi cho anh thêm nhiều kiến thức hơn sao? ”

“ Chó má, mở rộng thêm nhiều kiến thức mà lại không có tiền. Tôi không phải khách du lịch, không có việc gì làm lại đi vào trong cổ mộ dạo chơi đâu. Lão tử cũng không cần phải gánh vát thêm công trạng của các người. ” Nói xong, liền nhìn thấy cửa mộ được mở rộng ra một chút. Tôi dựa vào đầu cửa đá, rốt cục cửa cũng đã mở. Một thạch đạo thật lớn hiện ra trước mặt chúng tôi, bên trong tối đen một mảnh. Chúng tôi bật đèn pin, thi nhau soi vào bên trong quan sát xung quanh. Tôi phát hiện cái mộ đạo này thực sự làm cho tôi không thoải mái chút nào — nó và những cái mộ đạo tôi từng gặp qua trước đây hoàn toàn không giống nhau, đều không có đồ trang trí nào, nhưng thật ra nó lại rất giống với cái thạch đạo tôi từng thấy được trong núi. Bàn Tử lúc này trên mặt hiện ra cảm xúc hạnh phúc lẫn hưng phấn đan xen vào nhau, anh ta hiển nhiên không có để ý đến suy nghĩ của tôi. Anh ấy cao hứng nói với tôi: “ Mộ đạo này, mẹ nó, so với lão tử nhìn vào đường trước cửa nhà mình còn thân thiết hơn. ”

.