Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 115

Chương 58 ( thượng )

. Thạch thất này từ trên xuống dưới và kích cỡ đều rất bình thường, không hề được đánh bóng hoặc khắc bất kì bức phù điêu nào. Tôi thấy rõ trước mắt đầu tiên là phải tìm kiếm trong thông đạo kia xem có thể tiếp tục đi tới được không, mà ánh đèn pin của Bàn Tử chỉ là đang nhìn đồ vật bên trong. Bốn phía đều đặt rương gỗ, không nhìn kỹ còn tưởng rằng là mấy cái quan tài ngắn chứ! Tại đây tôi nhìn thấy có một cái rương ở giữa, còn có một cỗ quan tài. Cỗ quan tài này có vẻ đặc biệt kỳ quái nhưng không phải là nói hình dáng của nó, mà giống như nó không phải là đặt ở nơi này từ trước. Bốn phía cái rương rất lộn xộn, cảm giác giống như có người đã di chuyển những ……. cái rương này, sau đó đẩy nó sang một bên, rồi đem cỗ quan tài kia đặt vào đó.

Vấn đề chính là cỗ quan tài hoàn toàn không có bị mở ra, chỉ bị sắp xếp lung tung nghiên ngả trên mặt đất. Bàn Tử đối với cái rương này lại cảm thấy đặc biệt hứng thú, một mực nói với tôi là muốn xem cái rương này như thế nào, nhưng bị tôi kiên quyết ngăn lại. Chúng tôi đi tới bên cạnh cỗ quan tài, nhìn thấy xung quanh cỗ quan tài có rất nhiều công cụ kì lạ để rối tinh rối mù. Thế nhưng vừa nhìn vào thì biết đó là những công cụ hiện đại. “ Có người đã từng đi tới nơi này, nhưng không phải đội của Tiểu Ca. Hình như là đã tới từ rất lâu trước kia rồi.” Bàn Tử đá đá mấy cái công cụ. Tôi nhìn những công cụ đó, liền phát hiện những chúng được bao gồm giá đỡ, dây treo, giá trượt, những linh kiện nhỏ để có thể quàng lên vai, hình như những công cụ này dùng để vận chuyển cái quan tài này thì phải.

“ Chắc là chi đội khảo cổ cuối thập niên bảy mươi kia rồi, vậy những cổ quan tài là do bọn họ mang từ trong này đi ra ngoài. ” Bàn Tử tới nhặt một khối linh kiện trên mặt đất lên, thổi thổi, nói: “ Chẳng lẽ bọn họ đang định đem cỗ quan tài này khiêng ra ngoài? ” Tôi đưa mắt nhìn về phía quan tài. Quan tài làm bằng gỗ, bốn góc ở trên được bọc lại bằng lá sắt, có tác dụng bảo vệ. Quan tài không có dấu vết bị mở ra, gần như là vẫn còn để y nguyên đặt tài vị trí này. “ Vì cái gì chứ? ” Tôi nói, “ Cỗ quan tài này thực sự là không có gì đáng để chú ý tới, hơn nữa, bọn họ cũng không có chuyển đi ra ngoài nữa! ”

“ Đừng nói nữa, việc trong lòng bọn họ cậu không nên suy đoán nhiều làm gì, suy nghĩ nhiều chỉ làm khổ thân mình thôi. ” Bàn Tử nói, “ cũng chớ mà động lung tung, tiếp tục đi về phía trước đi, nếu ông trời muốn cho cậu biết thì nhất định cậu sẽ biết được thôi. Nếu như chúng ta biết được cái quan tài này là từ đâu khiêng tới thì đã chả nói làm gì, việc này rốt cục vẫn còn có rất nhiều đầu mối lắm. ” “ Khoan, khoan đã! ” Tôi nói. Tôi bỗng nhiên thấy được trên mặt cỗ quan tài còn có một biểu tượng kì lạ, “ Anh nhìn cái đồ án ở trên cỗ quan tài này đi, có phải là đã từng thấy ở đâu đó rồi phải không? ” “ Đã từng thấy qua ở chỗ nào? ” Bàn Tử không hiểu được.

Tôi tiếp: “ Chúng ta thấy được ở trên lầu, ở trên cỗ quan tài trong mộ thất của Trương Khởi Linh đó, cũng có một cái đồ án như vậy. Vậy thì cỗ quan tài này cũng có thể là một đời Trương Khởi Linh khác đúng không? ” “ Nếu mà nằm ở nơi này, thì chắc phải là Trương Khởi Linh đời đầu tiên rồi. ” Bàn Tử nói, nói xong anh ấy nhìn nhìn tôi, “ chậc “ một tiếng, liền nắm lấy tay tôi nói, “ Chờ một chút, Thiên Chân, tôi có mấy câu nói nhất định phải nhắc nhở cậu. ” “ Gì vậy? ”

“ Cỗ quan tài này có phải là cỗ quan tài mà đội khảo cổ muốn mang từ trong cổ mộ đi ra ngoài từ hay không, mà còn có thể là quan tài của Trương Khởi Linh đầu tiên nữa? Nếu nói như vậy, cậu có cảm thấy, hiện tại bên trong cỗ quan này, có thể là có cơ quan bí mật nào hay không? Đương nhiên, tất cả cái này chính là dự doán của tôi thôi, nhưng nếu nghĩ lại thì chuyện lúc trước của cậu có quá nhiều vướng mắc, sự tình đã từng bước đi tới đây, một khi chúng ta đi ra ngoài, vĩnh viễn sẽ không vào lại đây được nữa. Tôi giờ đứng ở trên lập trường của cậu, lo lắng cho cậu, cậu có muốn mở cái quan tài này ra nhìn một chút không? ” “ Vậy anh có định là muốn mở ra xem không? ” Tôi hỏi anh ấy. Bàn Tử lắc đầu rất nghiêm túc: “ Không, tôi hiện tại chỉ muốn bình an mà đi ra ngoài thôi. Tôi chỉ là nghĩ tới những khúc mắc ngày trước của cậu, biết đâu đáp án lại nằm trong quan tài này. Mở ra một chút thì sẽ biết ngay thôi, Thiên Chân, mở ra chỉ mất ba phút thôi, nếu cậu đã muốn biết, thì cậu chắc chắn phải làm thử mới được. ” Tôi nhìn nhìn vẻ mặt của anh ta, ý thức được anh ấy dường như thực sự không có nói giỡn. Chẳng qua là tất cả những điều y nói hoàn toàn đúng, nghĩ thì cũng rất hợp lý.

“ Anh nói đúng.” Tôi nhìn lên đỉnh đầu, gần như cũng không có động tĩnh gì, liền nói: “ Mẹ nó, triển luôn, mở ra nhìn thử xem. ” Trong lúc khai quan mà không có dụng cụ để cạy ra thực sự là một chuyện rất phiền phức mà. Chúng tôi liền lấy châm sắt ra, phát hiện cỗ quan tài gỗ này đã được phong kín tới mức cạy cả nửa ngày mà tới một khe hở cũng không tìm thấy được. Cuối cùng vẫn là Bàn Tử sáng mắt nhất, vừa nhìn xuống dưới, liền nói: “ Lật ngược lại, lật ngược lại ! Quan tài này bị để ngược rồi. Bọn họ thật sự là không biết tôn trọng người đã khuất gì hết! ”

Tôi vừa cúi đầu thì thấy — quả nhiên, quan tài hoàn toàn bị lật ngược lại mà. Bởi vì là quan tài hình vuông, cho nên nhìn qua như thế nào cũng không phát hiện được chỗ không bình thường là ở đâu. Tôi cùng Bàn Tử liền động tay động chân một chút, phát hiện ra với thể lực của hai người chúng tôi, căn bản không có khả năng đem cái quan tài này mà lật lại được. Hơn nữa với góc độ như lúc này, cũng không thể cạy nắp quan tài ra được. Bàn Tử liền nói, mặc kệ, vậy thì từ ngay phía dưới đáy mà đập ra đi, cạy bung quan tài ra rồi nói sau! Chúng tôi dùng châm sắt làm búa, từng chút từng chút đập ra. Bàn Tử lúc này đột nhiên lại phát cáu chắc là để tuân theo giao ước ba phút mà anh ấy vừa nói. Rất nhanh anh ta đã đập ra một cái khe ở đáy quan tài. Có cái khe là có thể hành động tốt hơn rồi, chúng tôi đem châm sắt cắm vào trong lấy điểm tựa cạy ván ra. Không lâu sau, quan tài đã bị chúng tôi nạy ra một vết nứt dài bằng cánh tay, độ rộng của cái khe có thể tạm chấp nhận được. Bàn Tử cầm châm sắt cắm vào trong khe hở khua khoắng. Tôi nói: “ Anh đem tất cả trong đó đẩy qua một bên đi, tôi muốn xem cái gia phả phía sau nắp quan tài.”

Bàn Tử nói: “ Đẩy qua một bên không được, phải lấy toàn bộ ra mới được! ” Bàn Tử thật đúng là biết *mượn gió bẻ măng* mà. Tôi mặc kệ anh ta, tôi nói anh ấy nhanh lên, động tác Bàn Tử tăng tốc lên tức thì, rất nhanh sau đó đã thò tay vào trong quan tài chộp được một vật gì đó, kéo ra ngoài một chút. Vừa kéo được một nửa, Bàn Tử liền hét to một tiếng. Thứ anh ấy kéo ra, dĩ nhiên là một cánh tay của một thấp thi. ( thi thể ướt ) “Đừng có tự nhiên hét lên vậy chứ, mấy thứ này chẳng lẽ anh chưa từng thấy qua!” Tôi nói.

“ Không phải chuyện đó, cậu xem ngón tay người này đi. ” Anh ấy nói. Tôi liền nhìn thấy trên ngón tay thi thể tất cả đều đeo nhẫn. Những chiếc nhẫn lóe lên ánh sáng vô cùng kì quái, không giống như bảo thạch, cũng không phải là kim loại. Hơn nữa tạo hình của chiếc nhẫn cũng rất kỳ lạ — chỉ cần nhìn liếc mắt một cái, tôi có thể biết được kiểu dáng này không phải của Trung Nguyên, mà có thể là từ Tây Vực truyền tới, thậm chí còn là đến từ khu vực Nê-pan. Móng tay của thấp thi rất dài, nhưng mà nhìn qua hình như cũng không có nguy hiểm gì. Bàn Tử gỡ một chiếc nhẫn xuống, sau thì nhét thẳng vào trong túi tiền của mình, nói: “ Tôi chính là bị cái tay xa hoa này làm cho sợ hết hồn! Tôi còn tưởng Trương gia là một gia tộc ở biên giới đặc biệt khiêm tốn đơn giản, giống như Tiểu Ca vậy, mỗi ngày chỉ cần hít gió uống sương thôi là được. ”

.