Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 116

Chương 58 ( hạ )

. (3 Chương này cực sợ,đề nghị các bạn nhỏ đi ngủ mai rồi đọc, đêm không ngủ được team sẽ không chịu trách nhiệm :D ) Lòng tôi nói, nuôi được vị Tiểu Ca này cũng đủ mừng rồi! Cái kiểu nhân vật lớn như đây cho dù có bị mất tích gọi điện thoại báo công an để mà tìm lại thì chỉ tính sơ sơ phí mỗi cuộc điện thoại thôi cũng cao hơn vài món đồ cổ. Tuy rằng chúng tôi và Muộn Du Bình là quan hệ bằng hữu – nhưng tôi có nghe một số người nói qua, Trương Câm Điếc trong giới Giáp Lạt Ma chức vị cao kinh người, lệ phí mời lên sàn thôi so với Châu Kiệt Luân nhất định là cao hơn nhiều, tuy rằng anh ấy chẳng hát lấy một bài.

( lần sau nhất định Tiểu Ca sẽ hát cho bõ đồng tiền bát gạo Ngô Tà bỏ ra :D ) Bàn Tử tháo xong cái nhẫn cuối cùng rồi mới đưa cho tôi xem: “ Tới đây, Thiên Chân, cậu nhìn xem, tiện thể định giá thử thế nào. ” “ Không phải anh nói anh không làm vì tiền sao? ”

“ Tôi đâu có nói vậy, tôi nói nếu cậu cần phải mở ra xem thì thôi sẽ mở cho cậu, nhưng tôi không có nói là tôi sẽ không *mượn gió bẻ măng* nha. Mở cái quan tài này trong ba phút, nhưng giờ có dây dưa chậm vài giây, cũng sẽ không làm lỡ việc của cậu. ” Tôi liếc mắt nhìn một cái, đó là chiếc nhẫn bằng Ngọc Thạch, giá trị không thể đoán chừng được, nói: “ Ở trong đó có khi rác rưởi và quốc bảo đặt cùng một chỗ. Khi nào trở về rồi tôi sẽ hỏi giúp anh, còn bây giờ anh tiếp tục làm nhanh lên một chút đi. “ “ Không cần cậu nói. ” Bàn Tử nói, liền trực tiếp giữ chặt tay thấp thi kia, từng chút từng chút kéo thi thể từ trong quan tài ra ngoài. Chờ đến khi đầu thi thể kia cũng từ trong khe hở bị kéo ra, tôi không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

“ Tóc của thi thể này sao lại dài như vậy? ” Tôi hỏi. Rất nhiều bộ phận của thi thể bị tóc quấn quanh. Bàn Tử hít sâu một hơi, giả vở điềm tĩnh nói: “ Người xưa đầu tóc thường rất dài, thay vì nói là tóc dài phất phới, thì nên nói là tóc tai bù xù thì đúng hơn :D . Cậu không thấy trong rất nhiều bộ phim thời xưa, tất cả phạm nhân tóc tai lúc nào cũng bù xù hết, người nào cũng có thể lên Sa Tuyên để quảng cáo được hết. ” Tôi lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “ Nhưng không có cần dài như vậy đâu. Bộ tóc này mà muốn thắt cổ tự tử thì cũng khỏi cần phải làm phiền người khác, lấy để nhảy dây không chừng cũng đủ nữa :) . “

Bàn Tử đáp: “ Rất nhiều người sau khi chết, tóc vẫn có thể dài ra trong thời gian rất lâu, chuyện này không có gì kỳ lạ cả. “ Lòng tôi nói làm sao có thể chứ, với chiều dài của bộ tóc này, thì không phải là đã hơn mấy trăm năm rồi sao, đều… mẹ nó, muốn phát triển thành rong biển luôn rồi! Chỉ có điều là giờ tôi không muốn suy nghĩ nhiều nữa, liền nói: “ Đúng, đừng để ý nữa , mau lên! “

Bàn Tử trước tiên dùng thiết thứ đụng vào thi thể kia vài cái, phát hiện hoàn toàn không có dấu hiệu thi biến, liền trực tiếp lục soát toàn thân. Thấy không có thêm vật gì nữa, thì quăng qua một bên. Sau khi thể bị rơi xuống đất, hình như bị oxy hoá, nhanh chóng vỡ thành vài khối — đáng lẽ là phải khô héo vô cùng lợi hại, thế mà lần này lại dừng lại chảy nhão ra rồi trở nên xơ xác thâm tím. Lòng tôi nói như vậy thật quá bất kính đi, lập tức giải thích. Bàn Tử hoàn toàn không để ý tới, nói: “ Thi thể sẽ không thi biến thì cũng không phải thi thể tốt gì, đối với loại này chắc cũng không phải là người tài, không cần kiêng kị gì đâu.” Nói xong, tiếp tục giơ đèn pin soi vào trong quan tài nhìn lại. “ Nhưng dù gì người này cũng là tổ tông của Trương gia mà. ” Tôi nói.

“ Ít nói nhảm đi, thứ cậu muốn tìm cậu có tìm ra được chưa? ” Bàn Tử hỏi tôi. Nhưng ngay lúc này, tôi phát hiện có gì đó không đúng. Liền tóm lấy Bàn Tử kéo trở về, sợ hãi nói: “ Thôi chết rồi! Tại sao bên trong thi thể này lại có chất lỏng màu xanh? Chẳng lẽ đây là thi thể của mật lạc đà sao? ” Thấp thi nằm ở bên trên phiến đá, quần áo toàn thân đã thối rữa thành một đống, nhìn không ra hình dáng ban đầu lúc mặc. Có chất lỏng màu xanh từ bên trong chảy ra, khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi. Tóc gần như đã che kín tất cả các bộ phận, chỉ có thể nhìn thấy miệng của thi thể mở ra rất lớn. Bên trong thi thể có khá nhiều chất lỏng, càng không ngừng tràn lan trên phiến đá. Tôi là lần đầu tiên nhìn thấy tình trạng này, nên mồ hôi lạnh đổ đầy đầu.

Bàn Tử nói: “ Không lý nào lại như vậy! Thi thể này là thấp thi, tất cả dịch của thi thể phải chảy ra lẫn vào trong quan tài rồi chứ, những …… chất lỏng màu xanh này là ở đâu chảy ra đây vậy? “ “ Ở trong xương cốt. ” Tôi nói, “ Trong xương cốt có chất lỏng màu xanh — có thể là bên trong xương tủy ra. ” Nhưng điều làm cho tôi thấy kỳ quái chính là Bàn Tử lăn lộn đã lâu không biết bao lần làm kẻ xấu, rõ ràng lúc này cả người cũng không được tự nhiên, cả người bất giác lui thẳng về phía sau, dáng vẻ kiêu căng phách lối ban nãy bây giờ một chút cũng không có.

Tôi vỗ vỗ Bàn Tử một cái, nói: “ Anh có thể giải thích cho tôi một chút không, hoặc ít nhất cũng phải cho tôi một cái đề nghị gì chứ — bây giờ chúng ta phải làm như thế nào đây? “ Bàn Tử nói: “ Đừng có nói chuyện giỡn chơi, hiện tại không phải là lúc để nói giỡn. Tôi vừa nhớ lại một số chuyện cũ nghĩ lại cũng không tránh khỏi đau lòng! “ Tôi hỏi: “ Chuyện cũ gì vậy? Là chuyện người tình cũ của anh hở? “

“ Người tình cũ của cậu mới như vậy, người tình cũ cả nhà cậu đều như vậy hết! (hahahaha :) )” Bàn Tử nói: “ Tôi có một người bạn hữu rất tốt, khi chết cũng giống y như cỗ thi thể này vậy. “ Bàn Tử dùng châm sắt ép ngực thi thể xuống, thử đẩy tóc trên người thi thể ra, một chiếc vòng cổ liền hiện ra trước mặt chúng tôi. “ Quả nhiên. ” Bàn Tử nói. “ Có rắm mau phóng, chúng ta còn có chính sự nữa! ” “ Người này là do bị trúng thi độc vô cùng nghiêm trọng mà chết. Vị tổ tông Trương gia này khi chết nhất định là rất thảm, hẳn là có uống thuốc Đông y rồi nhập liệm lúc còn sống, hơn nữa sau đó còn có dấu hiệu thi biến nữa. Đây là do bị trúng phải thi độc nên ở trong tận xương tủy mới sinh ra chất dịch lỏng màu xanh này. Bởi vì nhập liệm lúc còn sống, lúc ấy xương vẫn còn mềm, cho nên những ….. dịch này là lúc nắp quan bị phong kín từ trong xương tủy mà ra. ” Bàn Tử nói: “ Chiếc vòng cổ này tôi cũng mới gặp qua có một lần thôi, thường chỉ dùng để phòng ngừa thi biến. Cậu nhìn xem, bên trên còn có rất nhiều cổ ngọc nữa. ”

“ Vậy bây giờ có còn gặp phải nguy hiểm gì nữa không? ” Tôi hỏi. Bàn Tử lắc đầu: “ Không đâu. Chắc là sẽ không có vấn đề gì cả, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cho dù có thành bánh tông đi nữa, thì cũng là một cái bánh tông tàn tật thôi, chúng ta không cần phải sợ. Thứ tôi sợ chính là thứ độc này, nếu như hít vào trong xoang mũi thì sẽ xảy ra phiền toái đó. Đường hô hấp của chúng ta vừa mới bị tổn thương, rất dễ gặp phải chuyện không may. Chẳng qua, nhìn như vậy thì thấy, người này coi bộ cũng không phải là Trương Khởi Linh đầu tiên đâu. ” “ Sao anh lại nói như vậy? ” “ Người này không có bảo huyết, Trương Khởi Linh sẽ không bị trúng thi độc được. ”

“ Vậy sao trên mặt cỗ quan tài kia cũng có đồ án giống với đồ án trên mặt quan tài của Trương Khởi Linh vậy? ” Tôi hỏi. Bàn Tử đáp: “ Có lẽ đồ án kia không phải là dấu hiệu để chỉ thân phận, mà có khi đó là dấu hiệu để nói hắn bị chết ngoài ý muốn. ” Chuyện này không có cách nào suy đoán ra được, với lại tình huống lúc này cũng không ai biết được sau đó sẽ lại xảy ra chuyện gì. Tôi nhìn quanh bốn phía – trên đường chúng tôi đi tới, không có phát hiện ra dấu vết di chuyển nào, vậy cỗ quan tài này nhất định là được khiêng từ bên trong đi ra ngoài, bọn họ đem quan tài từ trong chuyển đi ra, rồi đặt lung tung ở nơi này, để di chuyển một vật tương đối lớn như vậy, tiêu hao thể lực rất nhiều. Nếu như thứ này không quá quan trọng, vì sao bọn họ lại làm một việc tốn nhiều sức lực như vậy, đem một món đồ hình như không quá quan trọng như vậy mang ra đây chứ?

“ Thiên Chân! ” Bàn Tử ở phía sau gọi tôi. Tôi quay đầu lại hỏi: “ Có chuyện gì vậy? ” “ Tôi sai lầm rồi. ” Bàn Tử nói: “ Thứ này vẫn có nguy hiểm. ”

Tôi quay đầu lại nhìn, thoáng chốc nhìn thấy lông đen trên cổ thi thể đã dài ra một hai tất, mới nhìn qua thì tưởng là con nhím to lớn..